Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- 61?

Thấy rõ chữ số, Tô sư, Lăng sư nhìn nhau, đồng thời lắc đầu, hiện lên một vẻ đáng tiếc.

Vốn tưởng rằng, người thanh niên này sáng tạo ra vô số kỷ lục, có thể lại phá tan ghi lại. Hiện tại xem ra, vẫn đánh giá cao đối phương.

- 61, thành tích cũng không kém. Chỉ có điều, nếu thật sự muốn so sánh với những thiên tài siêu cấp kia, rõ ràng vẫn yếu hơn một ít...

Tô sư lắc đầu.

- Đúng vậy!

Lăng sư cũng gật đầu.

Độ tín nhiệm đạt được sáu mươi, tương tự với cha mẹ người ta. Vượt quá giá trị con số này, so với Mạc Hoằng Nhất trước đó lại mạnh mẽ không ít. Nhưng với mong muốn trong lòng bọn họ, rõ ràng còn kém hơn một khoảng lớn.

- Đây coi là thông qua?

Không biết hai người thất vọng, Trương Huyền nhìn về phía Khương đường chủ cách đó không xa.

- Thông qua!

Khương đường chủ gật đầu.

Chỉ cần qua bốn mươi xem như đạt tiêu chuẩn. 61 so với những người khác, đã là rất cao.

Nhìn thấy được thành tích này, Mạc Hoằng Nhất cười khổ.

Những kỷ lục trước đó ghi được đã bị phá hết. Vốn tưởng rằng lần này có thể hòa nhau một phần. Hiện tại xem ra, mình vẫn nghĩ quá ngây thơ rồi.

Vị thiên tài như hắn vừa so sánh với đối phương, vẫn chênh lệch rất xa.

- Không đúng. Liễu lão sư, học sinh tốt nhất của ngươi không phải là Mộc Tuyết Tình, Lộ Trùng sao? Người học sinh này là ai? Ta thế nào lại chưa từng thấy qua?

Tuy rằng xác định thông qua, Khương đường chủ vẫn còn có chút kỳ quái, không nhịn được hỏi.

Dựa theo tin tức hắn nhận được, Trương Huyền chắc hẳn là chiếu cố đối với Mộc Tuyết Tình, Lộ Trùng tương đối nhiều. Độ tín nhiệm cũng có thể là cao nhất trong bọn họ.

Sát hạch này, tuy nói tùy tiện đưa ra một đệ tử là được, nhưng bình thường đều sẽ đưa học sinh có độ tín nhiệm cao nhất qua. Vị này thấy cũng chưa thấy qua, thậm chí nghe cũng chưa từng nghe qua, thế nào lại phái hắn lên?

Chẳng lẽ, hắn ngầm chiếu cố đối với người học sinh này nhiều hơn, mới khiến cho độ tín nhiệm của hắn đạt tới 61?

Nghe nói như thế, những người khác cũng kỳ quái nhìn qua, muốn nghe hắn giải thích một chút.

- Ngươi chưa từng thấy qua?

Không nghĩ tới đối phương sẽ hỏi như vậy, Trương Huyền gãi đầu:

- Được rồi, ta giới thiệu cho các ngươi một chút, vị này chính là...

Nói được phân nửa, vẻ mặt hắn xấu hổ, vội vàng nhìn về phía học sinh vừa từ phòng tín nhiệm đi ra:

- Cái này, thật ngại quá, dạy học cho ngươi mấy ngày, còn không biết ngươi tên gì. Xin hỏi tên của ngươi là...

Phù phù! Phù phù!

Vừa dứt lời, liền nghe được một trận âm thanh ném tới. Tất cả mọi người cảm thấy mắt hoa lên, thiếu chút nữa thì ngất xỉu.

Ngay cả Tô sư, Lăng sư vừa rồi còn lắc đầu không dừng cũng cảm thấy khóe miệng không ngừng co giật.

Có nhầm hay không?

Một học sinh độ tín nhiệm đối với ngươi đạt được 61, ngươi tự nhiên... ngay cả tên cũng không biết?

Người khác muốn được học sinh tín nhiệm, đều phải đối xử với bọn họ giống như bằng hữu, dùng hết các loại thủ đoạn, mới có khả năng trong khoảng thời gian ngắn thu được thiện cảm. Ngươi thì hay rồi... Lên lớp dạy nhiều ngày như vậy, ngay cả tên người ta cũng không biết...

Mấu chốt nhất chính là, đối phương không có một câu oán hận nào, độ tín nhiệm còn đạt được 61, có thể so với cha mẹ...

Trời ạ!

Mọi người đồng loạt nhìn về phía người học sinh kia. Vị lão sư này ngay cả tên của ngươi cũng không biết. Độ tín nhiệm của ngươi lại đạt được 61, không tiếc điều động gia tộc, vì hắn trực tiếp đối đầu với Lâm gia... Suy nghĩ thế nào vậy?

- Hồi bẩm lão sư, học sinh Ký Ức. Lão sư từng giúp ta chỉ điểm, giải quyết vấn đề bế tắc kinh mạch bên trái thân thể của ta...

Nghe được câu hỏi của lão sư, vẻ mặt người thiếu niên kích động, liền vội vàng gật đầu.

- Ký Ức?

Trương Huyền vò đầu.

Tên này, thật đúng là chưa từng nghe qua. Chỉ có điều, giải quyết vấn đề bế tắc kinh mạch bên trái thân thể, thật ra từng có. Chính là ngày đầu tiên tiến vào học viện, thông qua Đồ Thư Quán, nhìn ra được trên thân thể người học viên này vấn đề.

Bế tắc kinh mạch nửa người, tiếp tục tu luyện tiếp, có dấu hiệu liệt nửa người, đúng lúc chỉ điểm.

Người này cũng thật không chịu thua kém. Lúc đó đã đột phá hai cấp bậc nhỏ, khiến cho không ít người hâm mộ.

Hiện tại suy nghĩ kỹ một chút, dường như trong Đồ Thư Quán cho thấy tên họ, hình như quả thật gọi là Ký Ức. Chẳng qua là lúc đó chỉ điểm quá nhiều người, lại không có gì đặc sắc, cũng lại quên.

Ba thân phận (Liễu Trình, Trương Huyền, Dương Huyền) bận rộn túi bụi, cơm cũng ăn không ngon, làm gì có thời gian nhớ kỹ tên của nhiều học sinh như vậy?

Có thể nhớ kỹ ba người Lộ Trùng, Mộc Tuyết Tình, Mạnh Đào, cũng là không tệ.

- Được, ta giới thiệu cho ngươi một chút, hắn gọi là Ký Ức, là... là đệ tử của ta!

Biết tên, Trương Huyền cũng không có ý định miệt mài theo đuổi, vẻ mặt trịnh trọng nhìn về phía Khương đường chủ giới thiệu.

- ...

Khương Thư.

- ...

Mọi người.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK