Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Xoa xoa mi tâm, Trương Huyền tỉnh lại lần nữa.

Lần này bên trong Đồ Thư Quán chứa đựng số lượng tri thức quá nhiều, khiến cho thời gian hắn hôn mê dài hơn.

Chỉ có điều, thu hoạch cũng cực lớn.

Võ công, luyện đan, thuần thú, thi họa, y đạo, danh sư, độc sư...

Tri thức của rất nhiều chức nghiệp xoay quanh ở trong đầu. Tất cả thành đồ của mình, không cần tốn tinh thần, tìm kiếm khắp nơi nữa.

Người khác học tập những cái này, cho dù nắm giữ năng lực đã gặp qua là không quên được, không mất tám năm mười năm cũng làm không được. Hắn chỉ dùng một đêm nửa ngày...

Để cho người ta biết được, nhất định sẽ trực tiếp nôn ra máu.

Thiên tài gì, danh sư cao cấp gì, ở trước mặt loại tốc độ này, toàn bộ cũng không tính là cái gì.

Căn bản không có thể so sánh được.

- Không hổ danh là sách thiên đạo. Quả nhiên lợi hại!

Trương Huyền khẽ cười.

Sớm biết rằng học sinh thật sự cảm kích, hình thành sách thiên đạo rất lợi hại, thật sự sử dụng, vẫn cảm khái không thôi.

Tùy tiện khiến cho mức độ tâm cảnh tăng 5.0, trực tiếp khiến cho nhiều tri thức như vậy bên trong Đồ Thư Quán, biến thành của mình...

Bất kể cái nào truyền đi, đều sẽ làm cho vô số người điên cuồng.

- Tác dụng của sách thiên đạo, sợ rằng cũng không phải chỉ có vậy!

Đây vẫn chỉ là tác dụng hắn đánh bậy đánh bạ phát hiện ra. Tác dụng thật sự của sách thiên đạo, khẳng định không phải chỉ là hai thứ này.

Xem ra sau này phải thu nhiều học sinh một chút, thu được nhiều cảm kích, mới có thể có được càng nhiều sách.

Sau này cũng có thể tiến bước nhanh hơn.

Xúc động xong, hắn lại sắp xếp nửa ngày, thông hiểu đạo lí tất cả tri thức, lúc này mới duỗi người, từ trong gian phòng đi ra.

- Thiếu gia, bên ngoài có người cầu kiến lão gia, đã đợi cho tới trưa!

Mới vừa đi tới đại sảnh, hắn đã thấy Tôn Cường tiến lên nghênh đón.

- Cầu kiến lão gia? Ai vậy?

Trương Huyền sửng sốt.

- Bọn họ nói là nghiệp đoàn danh sư. Một người tên là Tô Phàm, một người tên là Lăng Vũ Hằng!

Tôn Cường nói.

- Tô Phàm? Lăng hằng vũ?

Trương Huyền không hiểu ra sao. Từ đâu xuất hiện vậy? Nghiệp đoàn danh sư không phải hai người kia à...

- Không đúng, là... Tô sư? Lăng sư?

Nhớ tới cái gì, hắn thiếu chút nữa ngất đi.

Trước đây lúc Khương đường chủ giới thiệu, xuất phát từ tôn trọng, vẫn không gọi thẳng kỳ danh. Bởi vậy hắn cũng không biết Tô Phàm, Lăng Vũ Hằng là ai. Chỉ có điều, từ nghiệp đoàn danh sư đến, lại muốn tìm “lão gia Dương Huyền”, không phải hai người này, thì là ai?

Không phải nói rõ, “Dương sư” tới sẽ báo lại với bọn họ sao? Thế nào mới sáng sớm lại chạy tới?

Mình còn chưa từng chuẩn bị được gì...

Hai danh sư tứ tinh, thực lực vượt qua cường giả siêu cấp Chí Tôn... Sáng sớm lại tới đây, còn chờ cho tới trưa?

- Ngươi an bài bọn họ tới chỗ nào? Phòng tiếp khách hay phòng nghị sự?

Nghĩ đến để cho người cấp bậc cao như vậy chờ đợi, khóe miệng Trương Huyền lại giật một cái, không nhịn được hỏi.

- Còn phòng tiếp khách? Phòng nghị sự? Bọn họ muốn bái kiến Dương sư, không cầm vật gì theo, tay không lại tới, đùa gì thế!

Tôn Cường hừ một tiếng, trong giọng nói đầy khinh bỉ:

- Loại người không lễ phép này, ta trực tiếp để cho bọn họ ở bên ngoài chờ, căn bản không để cho tiến vào! Nếu không nể tình là từ Danh Sư Đường tới, sợ rằng đã trực tiếp đuổi đi! Loại người gì vậy, một chút quy củ cũng không hiểu!

Phù phù!

Còn chưa nói dứt lời, hắn đã thấy “thiếu gia” trước mắt thân thể thoáng lảo đảo một cái, thiếu chút nữa thì ngã xuống đất.

- Thiếu gia, thiếu gia làm sao vậy?

Tôn Cường vội vàng nâng dậy.

- Thế nào?

Trương Huyền thiếu chút nữa thì khóc lên.

Em gái ngươi!

Ngươi biết hai người kia cấp bậc gì không? Lại nói ra lời này?

Người này thành sự không đủ, bại sự có thừa, tại sao mình tìm một người ngu ngốc như vậy làm quản gia chứ...

Đây chính là danh sư tứ tinh. Trực tiếp để người ta đợi ở bên ngoài cho tới trưa...

Lá gan thật là lớn!

Trương Huyền có phần kích động muốn nôn ra máu.

Không quản giáo tốt được, sợ rằng sớm hay muộn sẽ có một ngày cũng bị người này hại chết.

May mà hai vị này danh sư tính tình tốt. Nếu không, giây phút trở mặt, tiêu diệt toàn bộ Thiên Vũ vương thành cũng không phản kháng được!

Muốn mắng đối phương vài câu, lại nghĩ đến loại chuyện này, hắn vẫn là vị “Dương sư” đích thân ra tay dạy bảo, lập tức cảm thấy tâm đắc không gì sánh được.

- Mau mời bọn họ đến...

Cố nén phiền muộn, hắn phân phó một tiếng. Còn chưa nói dứt lời, hắn lại lắc đầu:

- Giống như trước đây, dẫn bọn họ tiến vào. Ta hiện tại lại liên hệ với sư phụ...

Nếu đối phương muốn bái kiến “lão gia” nhất định là xem mình làm tồn tại cùng cấp. Nếu như đột nhiên thay đổi thái độ, trái lại phiền phức càng nhiều.

Dù sao cũng từng giả vờ cao nhân rồi, cùng lắm thì giả vờ một lần nữa.

Không giả vờ cũng không được...

Quản gia cũng hạ mã uy cho người ta, nếu như thực lực của vị “Dương sư” này không bằng người ta, còn không phải trực tiếp trở mặt sao?

- Vâng!

Tôn Cường đi ra ngoài.

Thấy hắn rời khỏi, Trương Huyền lấy quần áo từ trong chiếc nhẫn trữ vật ra, mặc ở trên người, vận chuyển pháp quyết ngụy trang, cơ bắp chuyển động một hồi, dáng vẻ biến hóa giống hệt với “Dương Huyền“. Chỉ có điều, dựa theo thực lực thăng cấp, tâm cảnh trống trải, so với thời điểm ở Thiên Huyền vương thành, có vẻ càng có khí chất hơn.

Ngụy trang tốt, phát hiện hoàn toàn không có vấn đề gì, lúc này hắn mới ngồi ở chủ vị của phòng tiếp khách, cầm chén trà lẳng lặng chờ.

Thời gian không lâu, hai người ở dưới sự hướng dẫn của Tôn Cường đi đến.

Không ngoài dự đoán, chính là Tô sư, Lăng sư.

- Hai vị, đây chính là lão gia nhà chúng ta, Dương sư!

Đi vào gian phòng, thấy lão gia quả nhiên ở đây, Tôn Cường thoáng sửng sốt một chút, vẻ mặt lập tức tự hào giới thiệu.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK