Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Mà loại địa phương cấp bậc như Thiên Vũ vương quốc này, loại công pháp này là căn bản không tìm được.

Chỉ có thể đi quốc gia cấp bậc cao hơn.

Hắn khôi phục diện mạo vốn có, trở lại phòng tiếp khách.

Lúc này, đám người Trịnh Dương vẫn quỳ gối tại chỗ, kiên trì hai ngày hai đêm, giọt nước không uống, tuy rằng thân thể run rẩy, có chút không kiên trì nổi, ánh mắt lại càng lúc càng kiên định, lại không lỗ mãng như trước.

Hai ngày hai đêm rèn luyện, giống như dự đoán, rèn luyện tinh thần, rèn luyện ý chí.

Biết mục đích trừng phạt bọn họ đã đạt tới, Trương Huyền gật đầu.

- Đều đứng lên đi!

Hắn vung tay lên, ngồi ở trên chỗ ngồi của gian phòng.

Đám người Lộ Trùng, Triệu Nhã đã đến trước mặt. Lúc này, sáu học sinh tập trung lại.

- Ta muốn rời khỏi Thiên Vũ vương quốc đi liên minh vạn quốc. Ai không muốn đi, ta sẽ không cưỡng ép!

Nhìn về phía mọi người, Trương Huyền thản nhiên nói.

Lại đến lúc cần phải lựa chọn.

Học sinh không phải là nô lệ. Nguyện ý theo, thì dẫn theo. Không muốn, đại biểu duyên phận hết, không cần thiết cưỡng ép.

- Ta nguyện ý đi theo lão sư!

Triệu Nhã bước lên trước.

- Ta cũng nguyện ý!

Đám người Trịnh Dương cũng vội vàng mở miệng.

Không có lão sư, bọn họ sẽ không có thực lực bây giờ. Đương nhiên phải đi theo sau lưng lão sư, truy đuổi bước chân, càng chạy càng xa.

- Lộ Trùng, ngươi thì sao?

Năm học sinh theo Thiên Huyền tới đây rất nhanh đều biểu lộ thái độ, nguyện ý đi theo ở phía sau, không bỏ không rời. Chỉ có Lộ Trùng đứng ở một bên, một câu không nói.

- Ta trước đó cũng đã nói, cái mạng này đều là của lão sư, tất nhiên là lão sư đi tới nào, ta đi đến nơi đó! Chỉ có điều... trước đó, còn có vài chuyện cần xử lý!

Có chút do dự, Lộ Trùng nói.

- Sao?

Trương Huyền nhìn qua.

- Liên minh vạn quốc cách nơi này không dưới hơn mười vạn cây số. Đường xá xa xôi. Một khi đi, chẳng biết lúc nào mới có thể trở về. Ta muốn... trước khi đi, bái tế phụ mẫu người thân một chút!

Lộ Trùng nói.

- Bái tế người thân, nên làm!

Trương Huyền đáp ứng.

Lần này đi không biết bao lâu. Trước khi đi, bái tế phụ mẫu người thân đã chết, chuyện thường tình của con người.

- Nếu có cơ hội... Ta còn muốn nhờ lão sư ra tay giúp đỡ, lấy về vật do tổ tiên lưu lại. Thực lực của ta vẫn... có chút không đủ!

Lộ Trùng nói tiếp.

Trương Huyền đáp ứng.

Hắn nói vật của tổ tiên, hẳn là bản chép tay do Khổng sư tự tay viết.

Thứ này đối với hắn mà nói không có tác dụng gì. Nhưng Lộ Trùng bởi vì nó, khiến gia tộc tan biến, lại là vật do tổ tiên lưu lại. Trước khi đi, lấy được vào tay mới rời khỏi, không có gì đáng trách.

- Đa tạ lão sư!

Trong mắt Lộ Trùng tràn ngập cảm kích.

- Nếu các ngươi đều muốn đi cùng ta, vậy ta cũng nói một câu quy định!

Thấy mọi người đều muốn đi cùng, Trương Huyền nhìn quanh một vòng, thần thái nghiêm túc.

- Lão sư và học sinh chú ý duyên phận. Lão sư học sinh ở học viện bình thường, không muốn đi học, có thể rời khỏi, đổi lão sư, cũng không có vấn đề gì. Nhưng... các ngươi muốn đi theo ta, lại không giống như vậy.

Quan hệ giữa lão sư và học sinh bình thường, tuy rằng kính trọng, lại cũng không có ràng buộc quá lớn.

Thật giống như Bạch lão sư của đám người Lộ Trùng trước đó, tuy rằng dạy bọn họ trong thời gian dài, nhưng đổi lại cũng sẽ không có cảm giác có lỗi quá lớn.

Ban đầu ở Hồng Thiên học viện cũng vậy. Học sinh cho rằng dạy không tốt, rời khỏi lớp, đổi lão sư, là chuyện thường xảy ra.

- Lão sư... chẳng lẽ muốn thu chúng ta làm thân truyền?

Kịp phản ứng, Trịnh Dương kích động, sắc mặt nhất thời đỏ lên.

Đám người Triệu Nhã cũng từng người xiết chặt nắm đấm.

Đồng thời là học sinh, thân truyền, giảng bài, địa vị chênh lệch rất lớn, không thể so sánh nổi.

Học sinh nghe giảng bài, có thể rời khỏi, đổi lão sư khác. Thân truyền, nếu làm như vậy, chẳng khác nào phản bội sư môn, bị tiêu diệt cũng không ai dám nói cái gì!

Trở thành thân truyền, nhận được pháp quyết tu luyện cao thâm nhất, chỉ điểm cặn kẽ nhất, gặp phải người tới nghe giảng bài, tự động thăng cấp “sư huynh“.

Đồng dạng, cũng ỏ thần phục sư môn, lại không thể hai lòng.

Mặt khác, trở thành thân truyền, cũng là lão sư đối với học sinh tán thành, không tán thành, không có khả năng thu.

Đám người Triệu Nhã trước đây vẫn tự cho mình là học sinh thân truyền. Nhưng Trương sư chưa bao giờ mở miệng, trong lòng bọn họ vẫn ít nhiều có chút mất mát. Lúc này nghe được lời này, tất cả đều hưng phấn khó có thể tự kìm chế được.

Trở thành thân truyền, chẳng khác nào có thân phận thật sự.

Lại ra mặt cho lão sư, cũng có lý chẳng sợ gì.

- Không sai, muốn trở thành thân truyền của ta, phải tuân thủ mấy quy định: Tôn sư trọng đạo, nghe theo lão sư phân phó, không thể ngỗ nghịch.

- Sư môn truyền thụ, chưa cho phép không được truyền ra ngoài.

- Khoan dung đối đãi, không thể ỷ mạnh hiếp yếu.

- Thành thật giữ tín làm gốc, không thể lừa trên gạt dưới.

- Đoàn kết đồng môn...

- Nếu như có thể tuân thủ những điều mục, có thể làm thân truyền của ta. Làm không được hoặc sau này vi phạm, Trương Huyền ta sẽ đích thân ra tay giết chết hắn, tuyệt đối không nuông chiều!

Trương Huyền đứng dậy, chắp hai tay ở sau lưng, mỗi một câu nói ra, sắc mặt nghiêm khắc thêm một phần. Nói xong lời cuối cùng, không khí trong phòng hình như cũng ngưng đọng.

Trải qua mấy ngày sát hạch, những học sinh này mặc dù có thời gian thoạt nhìn rất vô liêm sỉ, trên thực tế trong lòng đối với hắn vẫn vô cùng tôn trọng, không dám hoàn toàn trái ý, phù hợp tiêu chuẩn của học sinh thân truyền.

Nhưng... nếu thu làm thân truyền, quy định tất nhiên phải lập ra.

- Chúng ta nguyện ý vào môn hạ của Trương sư, trở thành thân truyền, nhận lệnh của lão sư, trung thành như một, đến chết không hối hận!

Đám người Triệu Nhã không chút do dự nào, đồng thời quỳ rạp xuống đất.

- Được!

Trương Huyền gật đầu:

- Từ hôm nay trở đi, Triệu Nhã là đại sư tỷ, Vương Dĩnh là nhị sư tỷ. Tiếp đó theo thứ tự là Lưu Dương, Trịnh Dương, Viên Đào, Lộ Trùng. Đồng môn sáu người, tương thân tương ái, không được xuất hiện nội chiến!

Vương Dĩnh mặc dù là người đầu tiên nhập môn, nhưng tính cách quá yếu ớt. Trong mọi người, cũng chỉ có Triệu Nhã kiến thức nguyên tắc, tu vi cũng cao nhất, thích hợp làm đại sư tỷ. Để cho đám người Trịnh Dương dẫn dắt, còn không biết sẽ gây ra bao nhiêu tai họa.

- Vâng!

Mọi người gật đầu.

Kết thúc buổi lễ, bối phận đã xác nhận.

...

Thiên Vũ năm 1736.

Mùa thu.

Triệu Nhã, Trịnh Dương, Lưu Dương, Vương Dĩnh, Viên Đào, Lộ Trùng bái sư, làm thân truyền của Trương sư.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK