• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Editor: cò lười

Beta: Lily58

Redeemer cười đi vào, đứng trước mặt An Diệc Tĩnh chăm chú nhìn cô, đưa tay về phía cô.

An Diệc Tĩnh phản xạ có điều kiện trốn về sau, vẻ mặt căng thẳng nhìn anh ta, cũng đồng thời mở miệng khẽ la: "Anh làm gì đấy?"

"Bảo bối, em không thể không ăn cơm được." Redeemer vậy mà lại vươn tay cởi sợi dây thừng đang trói chặt An Diệc Tĩnh ra, giọng nói cũng trở nên dịu dàng, giống như đang an ủi cũng giống như đang dỗ dành.

Có vẻ như anh ta không còn ngông cuồng như lúc nãy nữa mà biểu hiện của anh ta lúc này cũng ôn hòa hơn rất nhiều.

"Anh là ai?" An Diệc Tĩnh nghi ngờ người này có thể bị rối loạn đa nhân cách.

(*) Rối loạn đa nhân cách: là một rối loạn tâm thần được đặc trưng bằng ít nhất hai nhân dạng khác biệt và tồn tại tương đối lâu ở người bệnh.

"Tôi là em trai của Redeemer, thật xin lỗi vì anh trai đã hại em ra nông nỗi này." Vừa nói vừa tháo dây trói cho An Diệc Tĩnh.

Hai cổ tay An Diệc Tĩnh được thả ra, cô vội vàng xoay xoay hai tay đã bị tê từ lâu, sau đó nhìn về phía A K, hỏi: "Anh có biết anh trai mình đang làm gì không?"

(*) A K: Raw 阿 k

Chỉ thấy A K gật đầu, ánh mắt có chút buồn: "Tôi biết, nhưng tôi không thể ngăn cản anh ấy.”

"Anh có thể làm được, chỉ cần anh kiên trì giữ vững lòng tin thì anh ta sẽ không thể hại người nữa." An Diệc Tĩnh nghĩ nếu A K có thể ở lại nhiều hơn một phút thì cô có thể có nhiều hơn một phút để chạy trốn.

"Tôi thật sự có thể sao?"

An Diệc Tĩnh thể hiện cực kỳ chân thành và nghiêm túc, cô còn gật đầu nhìn anh, nói: "Anh có thể làm được, tin tưởng bản thân mình."

A K gật đầu như được cổ vũ, bưng chén cơm đến trước mặt An Diệc Tĩnh, "Em ăn nhanh lên, ăn no rồi mới có sức rời khỏi."

"Anh định thả tôi đi?" An Diệc Tĩnh dò hỏi, hiển nhiên là có chút khó tin.

"Ừ." A K gật đầu, đưa chén cơm trên tay đến gần cô hơn một chút.

An Diệc Tĩnh đưa tay bưng chén cơm, vừa nhìn đối phương vừa ăn một miếng, quả thật là cô đã đói bụng, nếu như không phải là vì giận dỗi hẳn không ai chọn để cho bụng đói, nhưng bây giờ là nhân cách A K, đi theo anh ta thì có thể chạy thoát, cô có thể thông báo Lâm Nhiên, có thể đem tên biến thái này ra công lý rồi.

Lương Thiển vẫn đứng ở một bên nhìn hai người, trí nhớ của cô đã trở lại, nhưng vẫn còn rất hỗn loạn, cần phải có thời gian để sắp xếp lại, làm rõ từng thứ một, lúc An Diệc Tĩnh đang ăn cơm ăn đồ ăn thì cô đột nhiên đưa tay ra định giật lấy chén cơm trên tay An Diệc Tĩnh: "An Diệc Tĩnh."

An Diệc Tĩnh nhìn thấy tay Lương Thiển xuyên qua cái chén trên tay mình thì lập tức nhìn về phía cô ấy, cô không thể nói chuyện nên dùng ánh mắt để hỏi.

"Đừng ăn."

"Ăn ngon không?"

Giọng nói của hai người đồng thời vang lên, An Diệc Tĩnh nhìn về phía A K, gật đầu một cái, hỏi anh: "Tôi ăn xong rồi thì anh sẽ thả tôi đi hả?"

"Yên tâm, ăn nhanh đi."

An Diệc Tĩnh ăn thêm một miếng, dùng khóe mắt nhìn về phía Lương Thiển.

Lương Thiển nói xong câu đừng ăn thì lại đau đến ngã xuống đất, một lúc lâu mới trở lại bình thường, ngồi chồm hổm trên mặt đất nói với An Diệc Tĩnh: "Trong cơm có trộn mấy thứ máu kia, đừng ăn."

An Diệc Tĩnh nghe đến đây mới hiểu tại sao trong cơm lại có mùi máu tanh, thì ra là vậy, nghĩ đến đây cô không nhịn được muốn ói, không thể nào ăn vào được nữa.

"Sao em không ăn tiếp?" A K hỏi thăm Diệc Tĩnh.

An Diệc Tĩnh đưa chén cơm cho A K, chịu đựng cảm giác muốn ói lại rồi nói: "Tôi no rồi."

"Thật sao?" Nét mặt A K có chút thay đổi, ngay cả giọng nói cũng không giống trước.

"Anh sao vậy?" An Diệc Tĩnh thấy sự thay đổi của đối phương rất rõ ràng.

"Anh ta đang lừa cô, anh ta không có bị rối loạn đa nhân cách." Lương Thiển giải thích nghi ngờ của An Diệc Tĩnh trước.

Cùng lúc đó, đối phương cũng khôi phục lại dáng vẻ như trước, dáng vẻ điên cuồng lại xuất hiện: "Thế nào nữ thần của tôi, kỹ thuật diễn của tôi cũng không tệ lắm đúng không?"

"Anh là...... Redeemer" An Diệc Tĩnh đột nhiên mở to hai mắt.

"Không phải là tôi thì còn có thể là ai, ha ha ha ha ha......"

"Tại sao lại là anh?"

Redeemer bỗng dưng nắm lấy cái cằm nhọn của An Diệc Tĩnh, nói với cô: "Không thể để cô chết đói được, tôi vẫn còn đánh cược với Lâm Nhiên của cô nữa mà?"

"Anh sẽ không thắng được đâu, anh sẽ thất bại một cách thảm hại." An Diệc Tĩnh trừng Redeemer hết sức.

"Đương nhiên là tôi sẽ thắng, sư phụ cảnh sát kia cũng đã thua trong tay tôi, còn có ai có thể ngăn cản tôi cứu vớt thế giới này, cứu vớt mấy người những nhân loại bẩn thỉu này."

An Diệc Tĩnh nhìn thấy Redeemer từ từ đứng lên, buông cằm cô ra, sau đó xoay người đi lấy gì đó, cô định đứng lên ngay nhưng cả người lại không có chút sức nào.

"Sao lại như vậy?" Rõ ràng cô đã được cởi trói rồi.

"Thuốc mê." Giọng Lương Thiển vang lên.

Ngay sau đó, hai người nhìn thấy Redeemer lấy ra một ống tiêm đi về phía An Diệc Tĩnh, vừa đến gần cô vừa nói: "Đừng sợ, tôi chỉ lấy một chút máu của cô thôi, không có việc gì đâu."

"Anh là một kẻ điên." An Diệc Tĩnh phát hiện mình nói chuyện cũng bắt đầu khó khăn.

"Ngủ đi, ngủ một giấc rồi dậy, có lẽ tôi với bạn trai cô đã phân thắng bại xong rồi."

An Diệc Tĩnh dần dần hôn mê, đầu óc choáng váng, cô cảm giác được mũi kim lạnh lẽo xuyên qua da thịt, bên tai là tiếng Lương Thiển đang liều mạng gọi tên cô, sau đó thì không còn sau đó nữa.

Lương Thiển thấy Redeemer rút một ống máu của An Diệc Tĩnh, sau đó coi nó bảo bối rồi cầm ống máu rời đi.

"An Diệc Tĩnh, cô tỉnh lại đi." Lương Thiển muốn lắc cho An Diệc Tĩnh tỉnh lại, nhưng cô hoàn toàn không có cách nào, cả người đều đau, đau không nói nên lời.

Không được, cô từ từ đứng lên, cô không thể ngồi đây chờ chết, cô phải nghĩ cách báo cho Lâm Nhiên, đúng rồi, tìm Lâm Nhiên.

Lâm Nhiên đặt bút xuống, cẩn thận so sánh mấy tờ giấy đã viết đầy những con số và công thức, Nhậm Tử Hâm vẫn đang đợi tin tức của bộ giao thông.

"Hai giờ rồi, anh nghỉ ngơi một chút đi." Nhậm Tử Hâm thấy Lâm Nhiên ngay cả một ngụm nước



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK