Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chém giết người, chỉ cần xử lý thoả đáng, ngụy trang ra biểu hiện giả dối bọn họ bị man thú tập kích bất ngờ giết chết, đánh lừa dư luận. Đợi tới khi thật sự phát hiện, có thể đã dựa vào bản chép tay có chữ Khổng sư tự viết, tìm được chỗ dựa vững chắc, không cần lo lắng.

Danh Sư Đường tuy rằng công bằng chính trực, cùng chịu sự khống chế của tổng bộ, nhưng vẫn có phân chia thế lực.

Thật giống như đại quan biên giới, nhận triều đình khống chế, giữa tỉnh địa vực, so sánh với nhau, tranh đấu chỗ nào cũng có.

Danh Sư Đường trong cùng thế lực tranh đấu, chỉ cần không xuất hiện vấn đề vi phạm nhân loại, tổng bộ rất ít hỏi đến.

Có cạnh tranh mới có tiến bước, mới có thể làm cho nhân loại càng vui sướng đi về phía quang vinh. Đối với Danh Sư Đường mà nói, cạnh tranh... cũng là một loại thúc giục.

- Vâng!

Nghe được mệnh lệnh động thủ, ánh mắt Lương Thanh Mệnh nghiêm trọng, chân khí trong cơ thể vận chuyển, cổ tay lật một cái. Một thanh trường kiếm xuất hiện ở trong lòng bàn tay.

Ầm!

Bóng người lóe lên, lại từ phía sau khối đá lao ra, hóa thành tia chớp, đâm thẳng tắp về phía trong đám người Trương Huyền.

Thực lực Chí Tôn hậu kỳ hoàn toàn thi triển ra, thời gian trong nháy mắt lại vọt qua khoảng mấy trăm thước, đi tới trước mặt.

Trận pháp bị dừng lại. Bên trong khe núi không bất kỳ phòng ngự nào. Bởi vậy, tốc độ rất nhanh, hoàn toàn không bị ngăn cản.

Lúc này Trương Huyền đang rơi vào trong cảnh giới chữ sư luyện tâm, căn bản không phát hiện ra.

Mạc Vũ, Lộ Trùng càng không có nghĩ tới sẽ có người tập kích bất ngờ vào lúc này.

Nhìn thấy được kiếm quang vô cùng chói sáng, nghe được trong không khí có tiếng phá âm, đồng tử tất cả mọi người đều co lại, sắc mặt biến đổi lớn.

- Lão sư!

- Trương Huyền!

- Thiếu gia!

Tiếng kêu vang lên, thân thể mỗi một người run rẩy.

- Lão sư, cẩn thận!

Lộ Trùng cách Trương Huyền gần nhất, nhìn thấy được kiếm quang sáng chói như vậy, biết một khi bị đâm trúng, hẳn phải chết không thể nghi ngờ, viền mắt nhất thời đỏ lên.

Vì giúp hắn báo thù, đơn độc một mình đối đầu với Lâm gia, lão sư chưa nói qua nửa câu trách cứ. Vì nâng cao thực lực cho hắn, tốn vô số giá lớn, lão sư không muốn qua bất kỳ hồi báo nào...

Truyền thụ võ kỹ, giáo dục công pháp!

Giảng giải đạo lý tiêu chuẩn làm người, bản chất tu luyện!

Không có lão sư, chỉ có thể tu luyện bình thường, cả đời không có khả năng báo thù!

Không có lão sư, có khả năng sớm hay muộn sẽ bị Lâm gia phát hiện, sinh tử không do mình quyết định.

Là lão sư, khiến cho hắn đi ra khỏi vũng bùn, là lão sư khiến cho hắn có mặt mũi đối diện với người thân đã chết...

Đây là người hắn kính trọng nhất, kính yêu nhất.

Tuyệt đối không thể có việc gì!

- Dựa theo ngươi tu luyện như vậy, trong vòng mười năm cũng không đột phá nổi Ích Huyệt cảnh. Cả đời này sợ rằng vẫn không có cách nào... báo thù!

- Ngươi không cần phải quan tâm ta làm sao biết được! Thù hận nén ở trong lòng, có thể là động lực, cũng có thể là ngăn cản. Ngươi bây giờ ép tâm sự quá lợi hại, sẽ chỉ làm tu vi bị gông cùm xiềng xích, khó có thể đột phá! Ta biết ngươi không nói lời nào, là sợ trong lúc sống không nhịn được, nói ra tên của kẻ thù, gặp phải trả thù.

- Yên tâm, chỉ cần ngươi tin tưởng ta, bảo đảm ngươi trong vòng mười ngày, có thể báo thù!

- Có thể tin, cũng có thể không tin, lựa chọn do ngươi! Chỉ có điều... cơ hội chỉ có một lần!

- Thích khách trong miệng các ngươi, vừa vặn ta nhận biết. Đó là đệ tử của ta. Ta... là lão sư của hắn!

...

Ầm!

Từng cảnh tượng cùng Trương lão sư tiếp xúc, chảy xuôi ở trong đầu, từng câu từng câu vang vọng ở trong đầu hắn. Trong nháy mắt trong cơ thể hắn sinh ra lực lượng vô hạn, toàn thân giống như là thuấn di, trong thời gian nháy mắt vọt qua khoảng cách mấy thước, chắn ở trước mặt Trương Huyền.

Xì!

Vào lúc này, trường kiếm của Lương Thanh Mệnh trùng hợp đi tới trước mặt, đâm thẳng vào ngực hắn. Chân khí của cường giả Chí Tôn, dọc theo thân kiếm, điên cuồng dũng mãnh tràn vào thân thể, trong phút chốc, lại phá hủy sức sống.

- A!

Cảm nhận được kiếm khí của đối phương trùng kích ở trong cơ thể mình, toàn thân bất cứ lúc nào cũng sẽ bị xé rách, Lộ Trùng gầm lên giận dữ, hai tay duỗi ra, đưa về phía trước, nắm chặt lấy trường kiếm của đối phương ở trong lòng bàn tay.

- Ngươi...

Không nghĩ tới một đòn tất sát, lại bị người này ngăn cản, sắc mặt Lương Thanh Mệnh trầm xuống, muốn đâm xuyên qua đối phương, lại giết chết Trương Huyền. Nhưng hắn lại phát hiện trường kiếm bị đối phương hung hăng nắm chặt, giống như là cắm ở trong tảng đá, bất kể đâm hay rút, đều không có chút dịch chuyển nào.

- Buông tay...

Dù thế nào cũng không nghĩ tới, bị một kẻ Tông Sư cảnh ngăn cản, Lương Thanh Mệnh vừa vội vừa tức. Hắn rít gào một tiếng, chân khí trong cơ thể dọc theo trường kiếm không ngừng truyền về phía đối phương, dường như muốn tiến hành chém giết trước, sau đó lại động thủ đối với Trương Huyền.

- Ngươi không thể tổn thương hắn. Bởi vì...

Cảm nhận được sức sống trên người ở dưới chân khí của đối phương điên cuồng trút xuống, dần dần tiêu tan, Lộ Trùng hoàn toàn không có chút hối hận, trái lại ánh mắt nghiêm trọng, mang theo sự kiên định cho dù là ai cũng không có cách nào dao động.

- Hắn là lão sư của ta!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK