Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Ngu xuẩn!

Ngụy Hữu Đạo hừ lạnh, trong mắt đầy xem thường.

Đây chính là Tật Phong Lang, một trong những man thú táo bạo nhất, hung tàn nhất trong núi rừng.Ttuy chỉ có thực lực Tông Sư hậu kỳ, nhưng khi phát uy, đừng nói Tông Sư đỉnh phong, cho dù nửa bước Chí Tôn cũng phải nhượng bộ lui binh.

Kẻ ngu ngốc này tự nhiên cái gì cũng không hề chuẩn bị qua, trực tiếp tiến lên... Ngươi là tới diễn trò sao?

- Tật Phong Lang thích ăn thịt Lưu Ba thú. Nếu như nướng lên, rất dễ dàng thu được thiện cảm. Đương nhiên, nếu như muốn thuần phục, không tích lũy hai, ba năm, gần như không có khả năng... Người này, thứ này chưa từng chuẩn bị, lại tiến lên. Chẳng lẽ muốn cứng rắn chống lại?

Giang Nam Bình cũng mở miệng, vẻ mặt bất đắc dĩ, nói:

- Trên thế giới còn có người chày gỗ như thế sao? Sẽ không... không phải thuần thú sư?

Khiêu chiến mười lồng thú, đối mặt với mười man thú lớn, cho dù chân khí nhiều hơn nữa, lực lượng cường thịnh hơn nữa, cũng không có khả năng dựa vào man lực cứng rắn xông qua. Chỉ có thông qua các loại phương pháp thuần thú, tìm được sở thích của man thú, từ đó thu được thiện cảm, khiến cho nó mở một mắt lưới.

Người này thì hay rồi. Tay không lại xông tới. Hơn nữa nhìn bộ dạng, dự định cùng những con Tật Phong Lang này cứng rắn chống lại...

Đầu óc không phải có bệnh sao?

Chỉ cần là thuần thú sư đầu óc bình thường, cũng không thể làm như vậy!

Bởi vì... đây cũng ngu ngốc quá trời.

- Trên thế giới nếu quả thật có thuần thú sư như vậy, tuyệt đối là sỉ nhục của thuần thú sư!

Vẫy bàn tay một cái, Ngụy Hữu Đạo khẽ nói.

- Đúng vậy!

Giang Nam Bình gật đầu.

Chỉ cần là thuần thú sư, sẽ không làm như vậy.

- Không nói hắn nữa. Ngụy huynh, nếu như là huynh xông vào cửa này, huynh sẽ làm như thế nào?

Không tiếp tục để ý tới kẻ đầu óc có vấn đề này, Giang Nam Bình cười khanh khách nhìn qua.

Hai người cùng là thiên tài, cạnh tranh kịch liệt, nhưng cũng học tập lẫn nhau, cùng nhau tiến bước.

- Ta sao?

Ngụy Hữu Đạo nhếch miệng lên, trên gương mặt anh tuấn lộ ra nụ cười mỉm mê người:

- Rất đơn giản, nướng thịt Lưu Ba thú thịt thơm, lại thêm nước Minh Thanh Sơn, sau đó sẽ sử dụng tốc độ nhanh nhất, đánh bại một con mạnh nhất trong đó!

Nghe được biện pháp của hắn, Giang Nam Bình không khỏi vỗ tay, đầy tán thưởng:

- Ngụy huynh vừa ra tay quả nhiên không tầm thường! Thịt Lưu Ba thú, nước Minh Thanh Sơn, đều là thứ Tật Phong Lang yêu thích nhất. Sử dụng hai thứ này lung lạc, sau đó sẽ bạo lực ra tay... Dùng đồ tốt nhất câu dẫn, thủ đoạn cường lực nhất chấn áp! Tất nhiên có thể ở thời gian ngắn nhất, khiến cho nó đánh mất ý chí chiến đấu, không dám cùng đối địch. Hay, thật sự hay!

- Ha hả... Man thú cho dù lại đoàn kết, từ bỏ liên hợp, cũng chỉ là thú mà thôi. Phân hóa, khiến cho nó đánh mất ý chí chiến đấu, qua cửa thứ nhất vẫn rất dễ dàng!

Hai mắt Ngụy Hữu Đạo tỏa ra ánh sáng, cũng nhìn qua:

- Nếu như đổi lại thành Giang huynh, huynh sẽ làm như thế nào?

- Ta?

Giang Nam Bình để tay trái ở sau người, tay phải chỉ về phía lồng sắt bên dưới, rất có ý chỉ điểm giang sơn:

- Cách làm của ta và Ngụy huynh không giống nhau. Ta sẽ... Ta sẽ... Ta lấy! Đây tình huống gì? Làm sao có thể?

Đang muốn nói ra suy nghĩ của riêng mình, sắc mặt Giang Nam Bình đột nhiên trắng bệch, đồng tử co lại, thiếu chút nữa thì chấn động kinh ngạc từ phía trên ngã xuống.

- Thế nào?

Đang muốn nghe kỹ bằng hữu nói ra quan điểm của mình, thấy hắn thất thố như vậy, ngay cả lời thô tục cũng bạo phát ra, lông mày Ngụy Hữu Đạo nhíu lại một cái, không nhịn được nhìn sang.

Vừa nhìn xuống, toàn thân hắn cũng run lên, một ngụm máu không nhịn được phun ra ngoài.

- Điều này, điều này... Ta hoa mắt sao?

Hai người đưa mắt nhìn nhau, lặng ngắt như tờ.

...

- Phong đường chủ, Vương thú sư, ta trước đó đã nói các ngươi già rồi, khả năng quan sát không tốt, cứ không chịu nghe. Thế này xong rồi!

Trong mắt nhìn thấy dáng vẻ Trương Huyền một đầu lao vào trong đàn Tật Phong Lang, La Đường liếc mắt nhìn hai lão già phía sau, không nhịn được lắc đầu.

Cái gì vậy!

Các ngươi lại muốn tìm thiên tài như vậy so sánh với ta sao?

Mạnh hơn ta?

Là nằm mơ mạnh hơn ta đi!

- May mà không để cho hắn đi đến đây. Nếu không, đừng nói lấy một thứ hạng tốt. Có thể không mất mặt cũng không tệ!

Vẻ mặt ngạo nghễ, La Đường tận tình nói.

Hai lão già ngoan cố này tự nhiên dùng một kẻ ngu ngốc như vậy so sánh với mình, thực sự là mắt mù.

- Ta nói như vậy, không phải có ý trách cứ. Chỉ là để cho các ngươi chú ý một chút, không nên bị tiểu nhân dỗ ngon dỗ ngọt lừa gạt một hồi...

Hắn đang muốn nói tiếp, đột nhiên cảm thấy có người kéo ống tay áo của hắn.

- Làm gì?

Hắn nhướng mày, đang muốn nói cái gì, chỉ thấy Phương Tiến giống như ngu si nhìn qua, hai mắt đầy vẻ kinh hoàng và hoảng sợ.

- Phương huynh...

La Đường sửng sốt, còn muốn hỏi, mắt vừa liếc xuống, nhìn thấy được tình cảnh ở sân phía dưới, đầu óc thoáng một cái nổ tung, nước mắt sắp chảy ra.

Làm sao có thể... là tình hình này?

Chỉ thấy Tật Phong Lang phía dưới mới vừa rồi còn khí thế hung hăng, uy phong tám phía, lúc này mỗi một con lộ ra vẻ mặt ngây ngô đáng yêu đứng ở trước mặt người thanh niên, đầu không ngừng dụi dụi vào phía trên ống quần của hắn, le lưỡi ra liếm loạn... Đuôi còn lắc lắc giống như quạt hương bồ, nhìn dáng vẻ cũng sắp muốn rơi xuống.

Đây không phải là công kích... Mà là lấy lòng?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK