Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Thú ngữ thượng cổ, bác đại tinh thâm. Học tập mấy chữ, khẳng định không được!

Vẻ mặt Ngụy Dư Thanh trưởng lão bất đắc dĩ nói xen vào.

Luôn mồm nói muốn đi học tập, xem sách một ngày một đêm, vốn tưởng rằng thật sự có thể học cái gì trở về, không nghĩ tới chỉ học được mấy chữ... Ngươi không biết là khôi hài tới mức nào!

Cho dù biết thú ngữ thật sự, có thể cùng con man thú này nói thông hay không cũng chưa biết chừng. Chỉ biết mấy chữ, ngươi cảm thấy đối phương có thể để ý tới sao?

Đù gì vậy!

Vốn tưởng rằng vẻ mặt hắn tự tin nói “vậy ta đến đi” chắc chắn có thành công rất lớn. Không nghĩ tới... Chính là tới quấy rối.

Xem ra cấp thiên tài cũng không đáng tin cậy...

- Không được, các ngươi lại nghĩ biện pháp ra tay, đánh nó ngất xỉu!

Đối với mấy chữ học được, hắn cũng không bất kỳ nắm chắc nào.

- Bắt đầu đi...

Rất sợ người trước mắt này tiếp tục dây dưa ở phía trên phương diện này, Tạ Cửu Thần đường chủ sốt ruột vội vàng cắt đứt, mở miệng nói.

Cái gì với cái gì vậy?

Ngươi đánh Tật Phong Lang một trận, khiến cho nó hoàn toàn thần phục, thật đúng là vì lấy biện pháp này có được không?

Đây chính là Thanh Yểm thú, man thú trong cơ thể nắm giữ huyết mạch Long tộc cao cấp nhất, cao ngạo vô cùng. Đừng nói đánh ngất xỉu, cho dù đánh chết, cũng tuyệt đối vô dụng.

Nếu thật sự đơn giản như vậy là được, bọn họ còn chờ gì, khẳng định đã sớm ra tay.

- Được!

Lười phải tiếp tục dây dưa, Trương Huyền bước hai bước đi tới trước mặt Thanh Yểm thú.

Thấy hắn đi tới, man thú cực lớn cũng lười mí mắt nâng lên, dáng vẻ đầy lười biếng.

- Bắt đầu...

Ngụy Hữu Đạo nhất thời xiết chặt nắm đấm.

Hắn đã lấy mật bảy màu ra cũng không có tác dụng. Người trước mắt này liên tục phá kỷ lục mười lồng thú, rốt cuộc có thể sử dụng biện pháp gì?

Mắt hắn trợn tròn, rất sợ bỏ qua bất kỳ một chi tiết nào, nhìn chăm chú về phía trước. Hắn chỉ liếc mắt thoáng nhìn, nhất thời không nhịn được khóe miệng co rút.

Chỉ thấy người này, vừa không lấy ra thứ đối phương thích ăn, cũng không lấy ra cái gì gây cảm giác hứng thú, mà là nhăn mày lại, miệng uốn éo một hồi, đột nhiên từ trong yết hầu phát ra một âm thanh kỳ quái.

- Cô!

Âm thanh giống như là sét đánh, ai nghe cũng không hiểu rốt cuộc là ý gì.

- Đây là thú ngữ thượng cổ?

Thấy loại động tác và âm thanh cổ quái này của hắn, Ngụy Hữu Đạo không hiểu nguyên nhân. Da mặt Tạ Cửu Thần đường chủ, Ngụy Dư Thanh trưởng lão đồng thời căng thẳng, vội vàng nhìn sang về phía Thanh Yểm thú cách đó không xa.

Người này đi học thú ngữ thượng cổ, nếu hiện tại phát ra âm, nhất định là học được một ít.

Cho dù chỉ có một âm tiết, vạn nhất có tác dụng thì sao?

Dưới ánh mắt tập trung, Thanh Yểm thú vốn lười biếng, đột nhiên mở mắt...

Sau đó, ngáp một cái, tiếp tục nằm xuống, không có động tĩnh nữa.

- Không có tác dụng?

Thấy man thú này vẫn không có động tĩnh gì khác biệt, Trương Huyền gãi đầu.

Thú ngữ thượng cổ, tổng cộng chỉnh lý ra tám âm tiết. Âm và hình chữ không có bất kỳ vấn đề gì. Nhưng cụ thể có ý gì, trên sách không ghi chép, Đồ Thư Quán cũng không phân biệt ra được.

Nói cách khác, hắn mặc dù biết âm, lại không biết có ý gì.

Cho dù nói ra, cũng không hiểu, muốn man thú trước mắt này làm gì.

- Kế tiếp.

Chỉ có điều, có thể thử từng cái một. Hắn không có bất kỳ rầu rĩ nào, miệng lại mở ra:

- Ô!

Âm thanh giống như chim ưng con cú kêu to, to rõ thanh thúy, đâm vào màng tai người.

Tạ Cửu Thần, Ngụy Dư Thanh lại nhìn lại. Chỉ thấy Thanh Yểm thú ngủ được càng vui vẻ hơn, đầu chôn ở dưới một cái móng vuốt, môi vươn về phía trước, vẫn không nhúc nhích.

- Cái này... Rốt cuộc là dùng được hay là không có dùng được?

Hai người đưa mắt nhìn nhau.

Nhắc tới người này nói ra thú ngữ thượng cổ dùng được, nhưng Thanh Yểm thú vẫn nằm không có động tĩnh gì, thậm chí một chút biểu thị cũng không có.

Muốn nói không có tác dụng, vốn vẫn không nhúc nhích, hiện tại chí ít điều chỉnh tư thế ngủ...

Chẳng lẽ âm tiết này, là lừa man thú này ngủ...

Ngươi là học thú ngữ thượng cổ thuần phục man thú, thế nào lại học được bài hát ru con?

Thực sự như vậy, học cáinày có tác dụng cái lông!

Ta là muốn thuần phục, không phải muốn nó ngủ...

- Chít!

Trong sự nghi ngờ, người thanh niên trước mặt, hô lên âm thanh thứ ba.

Lại nhìn lại, cái này tốt hơn. Không chỉ điều chỉnh một tư thế thoải mái, ngủ đến đầu lưỡi phun ra, nước bọt cũng chảy đầy đất.

- Ta ngất!

- Hô ba tiếng, khiến Thanh Yểm thú ngủ?

Đám thuần thú sư vây chung quanh, mỗi một đều lộ ra vẻ mặt choáng váng.

Vốn tưởng rằng vị thanh niên thiên tài này sẽ thi triển ra thủ pháp thuần thú gì không thể tưởng tượng nổi. Kết quả, thật sự không thể tưởng tượng nổi, lại khiến cho người ta không giải thích được.

Không phải nói muốn thuần phục sao? Ngươi lừa nó ngủ làm gì?

- Ách?

Trương Huyền cũng đầy kỳ quái.

Chỉ có điều, ánh mắt hắn nhất thời sáng lên.

- Như vậy cũng tốt. Nếu như có thể choáng váng ngủ mất, lại tiết kiệm đánh một trận!

Hắn ngoại trừ chiêu này, còn có một biện pháp. Chính là đánh cho nó choáng váng, sau đó thông qua Đồ Thư Quán, tìm ra chỗ thiếu hụt, thuần phục.

Đáng tiếc, đám người Tạ Cửu Thần, Ngụy Dư Thanh vẫn không phối hợp. Hắn lại đánh không lại, còn không có cách nào thực hiện được. Nếu thông qua mấy âm tiết trong thú ngữ thượng cổ này, dụ được nó ngủ, quả thực quá tốt.

- Ê a oh ô ô!

Càng nghĩ càng cao hứng, hắn liên tiếp hô lên mấy chữ còn lại.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK