Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Không hổ danh là đỉnh phong nhất của võ giả. Chỉ thân thể đột phá, khiến hắn nhận được lợi ích không tưởng được.

Mặc dù lực lượng chỉ thêm một đỉnh, thực lực lại chợt tăng gần gấp đôi.

Nếu như lại chiến đấu cùng Kim Thân Thiết Tí Viên, cho dù không cần Đồ Thư Quán, cũng có thể dễ dàng dựa vào thực lực nghiền ép nó, trấn phục nó.

Đây là Chí Tôn!

- Cố gắng gia tăng!

Biết đạp bằng cái gông cùm xiềng xích này, lại muốn tăng lên sẽ càng dễ dàng hơn. Hắn mỉm cười, điên cuồng hấp thu máu linh thú trong bình ngọc, nhanh chóng vận chuyển Thiên Đạo Kim Thân tầng thứ hai. Lực lượng lại tăng lên với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

10100 đỉnh!

10200 đỉnh!

10300 đỉnh!

...

3000 đỉnh!

Không đến một ngày, lại từ một vạn đỉnh, trực tiếp đạt tới ba vạn đỉnh, cùng Chí Tôn hậu kỳ không chênh lệch bao nhiêu.

Lúc này, đã tiêu hao đủ mười tám giọt máu linh thú.

- Xem ra so với ta dự đoán, còn muốn tiêu hao lớn hơn...

Vốn tưởng rằng đạt được Chí Tôn hậu kỳ, tối đa chỉ dùng khoảng mười giọt. Kết quả lại sử dụng mười tám giọt, vượt ra ngoài dự toán.

Chỉ có điều, không có vấn đề gì. Còn lại mười hai giọt, chắc hẳn là cũng đủ.

- Tiếp tục!

Hít sâu một hơi, không nghĩ nhiều nữa, mắt nhắm lại, Trương Huyền tiếp tục tu luyện.

...

Hắn ở bên này bế quan, Tôn Cường bên kia trải qua hơn nửa ngày bay, cuối cùng đi tới Vọng Phong Cốc ở Lạc Hà sơn mạch.

Nơi này giống như Hồng Liên sơn mạch trước đây, cỏ mọc lan tràn không biết sâu tới mức nào. Liếc mắt không nhìn thấy được điểm cuối. Độc Điện lại ẩn nấp ở trong núi rừng xanh biếc này.

Không biết vị trí cụ thể, đừng nói không tìm được, sợ rằng đi xa một chút, sẽ bị man thú ẩn nấp trong đó, chướng khí giết chết.

- Cẩn thận một chút!

Ngụy Dư Thanh trưởng lão đã sớm lấy Tị Chướng Đan ra ngoài.

Bỏ qua man thú bay, bọn họ dọc theo sơn cốc không ngừng về phía trước.

Ngụy trưởng lão thực lực Chí Tôn đỉnh phong, một ít man thú cấp bậc thấp, căn bản không dám tới gần. Hơn nữa hắn tính tình nhạy bén, kinh nghiệm giang hồ phong phú, một đường đi về phía trước, ngược lại không gặp phải quá nhiều nguy hiểm.

Đi tròn một ngày, vòng qua vô số khí độc và sào huyệt man thú, một khu nhà cực lớn xuất hiện ở trong phạm vi tầm nhìn.

Vô số nham thạch màu xám tro dựa vào nhau, dựng thành nhà, cao lớn khí thế, khiến người ta một loại cảm giác cổ xưa tang thương.

Có chút tương tự với Độc Điện ở Hồng Liên thành, chỉ có điều, càng rộng lớn khổng lồ hơn, đầy các loại trận pháp lợi hại.

Vòng qua một nham thạch to lớn, đi tới trước mặt một cửa lớn.

Còn chưa tiến vào, lại đụng vào cơ quan gì đó, phát ra âm thanh “két“. Ngay sau đó có tiếng chuông vang lớn.

Ầm!

Mấy trường bào độc sư xuất hiện ở trước mắt.

Độc Điện tuy rằng che giấu rất kỹ, đơn giản không có người công kích, nhưng làm một trong những nghề khiến người ta kiêng kỵ, vẫn làm đầy đủ phòng ngự.

- Người nào dám xông vào Độc Điện?

Một người thanh niên đi lên, lạnh lùng nhìn qua.

Mấy người này dáng vẻ chừng ba mươi tuổi, tất cả đều đạt tới Tông Sư cảnh. Người thanh niên nói chuyện còn là Tông Sư đỉnh phong.

Đương nhiên, độc sư đáng sợ nhất cũng không phải là thực lực, mà là bản lĩnh sử dụng độc.

Mặc dù chỉ là cấp bậc Tông Sư, cho dù Ngụy Dư Thanh trưởng lão cũng không dám khinh thường.

- Tại hạ thuần thú sư tam tinh của Thú Đường, Ngụy Dư Thanh trưởng lão, đến tìm một vị bằng hữu!

Bước lên trước, Ngụy Dư Thanh ôm quyền.

Trải qua hơn một ngày ở chung, biết Tôn Cường này thực lực chỉ có Đỉnh Lực cảnh, kém đến rối tinh rối mù, hắn lại chủ động nhận trách nhiệm giao thiệp đến trên người mình.

- Ngụy trưởng lão Thú Đường?

Thoáng sửng sốt một chút, thần sắc người thanh niên nghiêm trọng.

Cho dù ít ra ngoài, đối với lực lượng đẳng cấp bên ngoài hắn vẫn biết một chút. Có thể trở thành trưởng lão Thú Đường, thực lực của vị trước mắt này, sợ rằng tự nhiên đạt được Chí Tôn đỉnh phong. Bọn họ không thể đắc tội.

- Không biết hai vị muốn tìm vị độc sư nào trong Độc Điện chúng ta?

Trả lại lễ tiết, thần sắc người thanh niên cung kính nói.

- Là một người độc sư tên là Cổ Mục!

Tôn Cường mở miệng.

- Cổ Mục?

Người thanh niên sửng sốt, lông mày nhăn lại:

- Các ngươi muốn tìm Cổ điện chủ?

- Điện chủ?

Tôn Cường và Ngụy Dư Thanh trưởng lão đồng thời sửng sốt.

Thời gian đi trên đường, Ngụy trưởng lão cũng biết, là phải đi qua tìm kiếm sư điệt của Trương Huyền... Vốn tưởng rằng chỉ là một độc sư không có danh tiếng. Hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới, không ngờ đường đường là điện chủ của Độc Điện.

Người như thế, cho dù địa vị so sánh với Tạ Cửu Thần, đều hoàn toàn không kém hơn.

- Không sai!

Thấy đối phương không biết Cổ Mục là điện chủ, lại tới đây tìm kiếm, đám người thanh niên lộ ra một tia cảnh giác, không nhịn được nhìn qua:

- Không biết các ngươi muốn tìm điện chủ có chuyện gì? Ta sẽ thay mặt đi thông báo!

- Chuyện gì?

Có chút do dự, Tôn Cường nhớ tới thân phận của mình, thân thể to béo lập tức trở nên ổn trọng, giống như một ngọn núi lớn.

Lông mày hắn nang lên, chắp hai tay ở sau lưng, lộ ra vẻ ngạo nghễ:

- Hừ, lại nói với hắn, Tôn Cường thúc thúc của hắn tới, nhanh ra ngoài nghênh đón một chút!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK