Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Chân Mệnh Hoàng Hậu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Editor: An Nhiên

Ba tuổi còn đái dầm? Cái này hình như cũng bình thường mà nhỉ? A Đoàn nghiêng đầu nhìn hắn bộ dạng kinh hoảng đến đờ đẫn, lại nhớ tới hắn vừa rồi đối với mình khó xử, mắt híp lại, khóe miệng nhếch lên, thậm chí còn nghiêng người cách Ngô Tử Ngọc xa một chút, bộ dạng mười phần ghét bỏ.

Còn cau cau cái mũi nhỏ sau đó lập tức che mũi.

"Trách không được cả người đều có mùi!"

Ngô Đồng gật đầu, thầm chấp nhận, giống A Đoàn, cũng nghiêng thân mình cách Ngô Tử Ngọc xa mộtchút.

Nếu như vừa rồi sắc mặt Ngô Tử Ngọc hơi đen lại, lúc này lại bị động tác của hai người chỉnh triệt để sang đen. Tay run rẩy chỉ chỉ hai người hồi lâu nói không nên lời, hai người vẫn giữ nguyên tư thế bịt mũi, cuối cùng Ngô Tử Ngọc trực tiếp đơ ra, không thể nhịn được nữa rống to.

"Đứa trẻ nào ba tuổi mà không đái dầm cơ chứ!"

Mới vừa rồi đường phố còn náo nhiệt đột nhiên yên tĩnh lại, tất cả mọi người đều quay đầu nhìn Ngô Tử Ngọc đang kích động đến nỗi mặt đỏ bừng, toàn bộ thân mình đều phập phồng, không ngừng thở hổn hển. A Đoàn có chút không đành lòng, vừa định nói cái gì đó, cũng không biết Ngô Đồng là vô tình hay là cố ý, bước lên một bước chặn A Đoàn lại.

Sau đó hai tay buông lỏng sang hai bên, nói phi thường bình tĩnh.

"Ta không như vậy."

.........

Chung quanh càng thêm an tĩnh, bị Ngô Đồng chắn tầm mắt A Đoàn nhìn không tới, lúc nghiêng người qua nhìn chỉ có thể thấy bộ dạng Ngô Tử Ngọc nhanh chóng chạy vội, nhìn kiểu nào cũng thấy ủy khuất, nhìn kiểu nào cũng thấy thê lương. A Đoàn co rút khóe mắt, kéo ống tay áo của Ngô Đồng "Có phải trêu quá mức rồi không ?"

Tốt xấu gì cũng là đệ đệ của huynh.

Ngô Đồng tỉnh bơ đem A Đoàn đang kéo ống tay áo mình kéo xuống dưới sau đó cầm ngược ở lòng bàn tay, thấy A Đoàn không có phản ứng gì càng thêm vui vẻ, vuốt ve tóc đuôi ngựa dài thướt tha của nàng, ôn nhu nói "không cần lo lắng, tiểu tử kia từ nhỏ chỉ nhớ đã ăn cái gì chưa từng nhớ đã bị đánh, lúc này khóc lợi hại, ngày mai lại chẳng có chuyện gì xảy ra."

"Hơn nữa..."

Ngô Đồng dừng một chút, có chút bất đắc dĩ mở miệng: "hắn cũng biết ta là tới làm cái gì, còn đòi theo, rõ ràng muốn tuyên bố trêu đùa nàng, ta có thể không giúp nàng xả giận? Hả?" Lúc nói xong tiếng cuối cùng, cả người cúi xuống sát vào A Đoàn, hô hấp ấm áp phả lên mặt.

A Đoàn chớp chớp mắt, sau đó nhanh chóng xoay người trực tiếp cầm lấy mặt nạ heo kia cho Ngô Đồng đội lên.

"Chọn xong rồi, huynh đeo cái này đi."

Thanh âm đã không còn lạnh lùng như trước, tuy rằng vẫn là hung dữ, nhưng chỉ như một con hổ con làm bằng giấy.

Ngô Đồng đã sớm mặc một bộ y phục rực rỡ, đương nhiên sẽ không kháng cự, đưa tay sửa sang mặt nạ, xong cũng không nói lời nào, chỉ là hơi hơi nghiêng đầu, dùng mặt nạ đầu heo làm ra một động tác dễ thương, dưới mặt nạ mắt nhanh chóng chớp, cố gắng muốn đùa A Đoàn cười.

A Đoàn mím thật chặt môi, nén cười làm cho hai gò má đều phồng lên, cố gắng trấn định "Ừm, cũng không tệ lắm." Sau đó xoay người đem mặt nạ mỹ nhân trên kệ cầm lấy đeo lên trên mặt.

Ừm, một lúc sau sẽ cùng Thái Tử ca ca đổi lại!

Mang mặt nạ cẩn thận xong đầu gật gù nhìn Ngô Đồng, Ngô Đồng cũng nhìn quần áo A Đoàn, khôngnói gì, trong mắt tràn đầy tán thưởng. A Đoàn lúc này mới hài lòng, cũng không so đo bắt đầu việc vô liêm sỉ vừa rồi, thân mật tiến lên lôi kéo tay Ngô Đồng. Trả tiền mặt nạ xong, Ngô Đồng cùng A Đoàn đidạo chậm rì rì tại chợ đèn hoa.

Cũng may trên đường người đeo mặt nạ cũng nhiều, tuy rằng hai người mặc quần áo có chút hấp dẫn người khác, nhưng mà mang theo mặt nạ nên nhìn cũng không rõ diện mạo, hơn nữa A Đoàn vóc người nhỏ, còn là một đứa trẻ, giống như ca ca nhà nào đó dắt muội muội theo, không ai cảm thấy kỳ quái.

Nếu là chợ đèn hoa, dĩ nhiên sẽ có đoán câu đố trên đèn, phần thưởng chính là đèn lồng cùng bánh trung thu, đủ loại kiểu dáng đều có. A Đoàn cùng Ngô Đồng vây quanh nhìn mấy cái, đều không có tham gia. Ngô Đồng ngược lại cũng có hỏi qua A Đoàn có muốn đèn lồng hay không, sẽ đi giúp nàng thắng lợi đem về.

A Đoàn không đồng ý.

Tuy rằng hai người mang mặt nạ, vẫn là không nên quá mức phô trương.

Ngô Đồng cũng không có cưỡng cầu, nửa ôm A Đoàn đi chỗ này chỗ kia xem, lúc nào cũng chú ý xung quanh, không cho bất kì kẻ nào đụng vào A Đoàn. Hai người trực tiếp từ đầu đường đi dạo đến cuối phố, ban đầu A Đoàn thẳng người dạo phố bây giờ lại hơi hơi cong người, thậm chí ngay cả đường cũng không muốn đi nữa. Là được chống đỡ, trực tiếp ăn hết cả một con đường.

Ngô Đồng khom người sờ sờ bụng nhỏ của A Đoàn đang nổi lên, không cần nghĩ cũng biết dưới mặt nạ khuôn mặt nhỏ nhắn nhất định là bộ dạng ủy khuất. Làm cho A Đoàn ngốc tại chỗ, tự mình đi đến bên cạnh quán nhỏ mua hai ngọn đèn lồng hình hoa sen, còn cầm bút cùng mực.

"Chúng ta đi thả đèn hoa sen."

Nơi thả đèn hoa sen cách chợ đèn hoa khoảng hai con đường. A Đoàn ăn quá nhiều, cảm giác đồ ăn vẫn đầy cổ họng, đích thực không muốn nói chuyện, chỉ là gật gật đầu bước chậm rãi đi về phía trước. Ngô Đồng ngược lại là muốn cõng nàng đi, chỉ là đi đường bằng cũng tránh không được có chút xóc nảy.

A Đoàn lúc này không chịu nổi một chút lắc lư. Chỉ khoác vai nàng dìu nàng đi từng bước đến bên bờ sông.

Cách chợ đèn hoa ồn ào náo động, trên đường ngược lại là có chút vắng vẻ, hai bên quán đều sớm đãdẹp quầy đóng cửa, có chút ánh nến ẩn ẩn từ bên trong truyền tới. một trận gió đêm thổi qua, A Đoàn đang nhìn lòng bàn chân dưới ánh trăng có chút dài trên đường lát đá, cả người giật nảy. Sau đó bả vai liền bị ôm chặt hơn "Lạnh?"

Lắc đầu, sau đó dựa vào Ngô Đồng sát hơn chút nữa. không chỉ có từ trên người hắn truyền đến sự ấm áp, ở bên cạnh hắn liền có cảm giác an toàn.

Thấy thế, Ngô Đồng cũng không nói nữa, chỉ là ôm A Đoàn chặt hơn một chút, hai người chậm rãi hướng bờ sông đi tới.

Sông này hợp với bên ngoài như một vòng bảo hộ thành, cuối cùng lượn quanh thành một vòng sau đó tụ vào sông lớn. Lúc hai người tới nơi thả đèn hoa sen thì đã rất khuya, chỉ thấy trên mặt sông lay động rất nhiều đèn hoa sen lóe sáng ngời, người thả đèn phần lớn đều đã rời đi, chỉ còn tốp năm tốp ba còn tại bên bờ đứng nhìn.

Bên hai bờ sông đều là cây dương liễu, cũng không có thứ gì náo nhiệt ở xung quanh, tầm mắt mờ tối, Ngô Đồng liền đem mặt nạ của A Đoàn gỡ xuống. Ngón tay trong lúc vô tình đụng phải mặt A Đoàn dù mang theo mặt nạ cũng có chút lạnh, dừng một chút nhanh chóng nói "Là ta tính không chu toàn, đến cùng gió đêm lạnh người, chúng ta chóng thả đèn, sau đó ta đưa nàng về.’’

"Sau khi trở về cũng không được cảm thấy phiền toái nô tài, gọi người làm cho nàng một chén canh gừng nóng."

"không được tùy tiện lấy cớ không vâng lời."

A Đoàn cũng không có phản bác, thân thể của mình tự mình hiểu rõ, cho dù là đi từ từ tới, tay chân cũng vẫn sẽ bị lạnh. không cần Ngô Đồng dặn, sau khi trở về cũng nhất định đem Giang Vạn Lí nháo lên làm canh gừng. Tối nay không phiền toái bọn họ, theo kinh nghiệm năm năm, sáng mai tuyệt đối không dậy được.

Ít nhất sẽ nằm trên giường vài ngày, đến lúc đó phiền toái càng nhiều hơn, một phòng đầy người còn phải bị a nương lẩm bẩm mắng một hồi lâu.

Là chính mình không chuẩn bị kĩ, thậm chí ngay cả áo choàng cũng không mang, biết như vậy Ngô Đồng càng thêm tự trách, khẽ mím môi lôi kéo A Đoàn ngồi xuống ghế đá ở bờ sông, lấy ra giấy bút đưa cho A Đoàn. Đây là viết tâm nguyện, A Đoàn đương nhiên biết, nhưng mà chỉ nhận bút giấy, lại thật lâu không có viết gì.

Lo lắng thân thể A Đoàn, Ngô Đồng có chút vội vàng nóng nảy"Sao lại không viết?"

A Đoàn nhíu mày cắn môi ngẩng đầu nhìn Ngô Đồng. Thái Tử ca ca lúc này cũng gỡ mặt nạ xuống, dung mạo tuấn mỹ bởi vì lo lắng cho thân thể mình cho nên ánh lên sự tự trách. Tầm mắt mờ tối thấy không rõ ánh mắt của hắn, nhưng mà A Đoàn tin tưởng đó nhất định là thẳng thắn quan tâm.

Chỉ cần là việc liên quan đến thân thể của mình, Thái Tử ca ca luôn luôn thẳng thừng.

Đột nhiên nghĩ tới vừa rồi cung yến đầy những gương mặt như hoa đào kia, tính tình nóng nảy lập tức dâng lên, trực tiếp đem bút trong tay ném lên bàn đá, nghiêng đầu nhìn đèn hoa sen trồi trên mặt sông, giọng điệu bất mãn tự cho là đúng "Có cái gì để viết, dù sao cũng không có khả năng thành hiện thực, trực tiếp không viết nữa, còn đỡ lãng phí giấy mực."

Đột nhiên nổi nóng cũng làm cho Ngô Đồng có chút trở tay không kịp, thò người ra nhẹ nhàng giữ chặt tay A Đoàn, cẩn thận lại ôn nhu hỏi "Làm sao vậy?"

A Đoàn biết chính mình đây là giận cá chém thớt, nhưng mà căn bản là khống chế được, lúc này nghe được thanh âm ôn nhu của Ngô Đồng, mắt đỏ lên. rõ ràng là mình cố tình gây sự, Thái Tử ca ca vẫn còn nhường nhịn mình. Cúi đầu nhanh chóng chớp mắt mấy cái cuối cùng nhỏ giọng nói "Nguyện vọng của muội không có khả năng thành hiện thực, thật sự không cần thiết viết."

Hoàng đế nào không tam cung lục viện, hoàng đế nào không lục cung phấn đại. Mình cũng không còn nhỏ , đương nhiên hiểu này đó. Dù Thái Tử ca ca không đặt tâm trên người các nàng, nhưng vì con nối dõi cho hoàng thất, xem như là cân bằng triều thần nên cũng là phải Lập phi, không có khả năng chỉ có một mình mình.

Thanh âm là dị thường suy sụp. Mày Ngô Đồng nhíu lại, đứng dậy đi tới bên A Đoàn, sau đó ngồi xổm xuống, ngửa đầu nhìn ánh mắt của nàng."nói cho ta biết, nguyện vọng của nàng là gì?"

Bình tĩnh lại tự tin "Tương lai ta, có thể thực hiện bất kỳ nguyện vọng nào của nàng."

Chính là bởi vì huynh là Hoàng Đế cho nên mới là không có khả năng thực hiện nguyện vọng! A Đoàn tự nhiên không nói thành lời, chỉ là gắt gao cắn môi bình tĩnh nhìn Ngô Đồng đang ngồi xổm trước mặt mình, trên mặt biểu hiện sự quật cường cùng cố chấp không bỏ sót cái nào. Hai người nhìn nhau thậtlâu, Ngô Đồng thở dài đứng dậy.

A Đoàn còn tưởng rằng hắn tức giận, kết quả Ngô Đồng chỉ là đi tới sau lưng A Đoàn đứng, sau đó khom người ôm lấy A Đoàn. Tay cầm tay A Đoàn cầm lên bút lông. Làm A Đoàn lần nữa cho rằng hắnsẽ nắm tay mình viết gì đó, Ngô Đồng lại buông lỏng tay A Đoàn ra.

không rời khỏi A Đoàn, như trước từ phía sau ôm thật chặt nàng.

Thanh âm trầm thấp lại trấn định vang lên bên tai.

"Lão tổ tông định xuống quy củ có đôi khi quả thật cần thiết phải tuân thủ, cũng đạo lý nhất định."

Tay A Đoàn đang nắm bút lông run lên, Thái Tử ca ca đã nhìn ra?!

nhẹ nhàng hôn lên vành tai nhỏ bị gió thổi có chút lạnh lẽo của A Đoàn, hài lòng nhìn thấy hai má A Đoàn nổi lên một tầng lớp hồng, cọ xát một hồi lâu mới nói "Tác dụng quy củ của lão tổ tông chính là muốn làm cho hậu bối học tập hoài niệm cùng chiêm ngưỡng, trừ đó ra, không có cái khác. Đời này người nào nắm chắc quyền thế mới là đạo lý chân chính."

"Quyền thế của ta rất cứng rắn, đó chính là do ta quyết định."

"Lời ta nói, chính là quy củ."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK