Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tâm cảnh tầng thứ nhất là tâm như mặt nước phẳng lặng. Rất nhiều người tu luyện, người chức nghiệp chính thức, đều có thể đạt được.

Nhưng muốn vượt qua loại cảnh giới này, sẽ rất khó.

Có người nói chỉ có danh sư đạt được tứ tinh, mới có thể có cơ hội thành công.

Tâm như mặt nước phẳng lặng, chỉ là khiến cho tâm cảnh không hề bận tâm, không bị hoàn cảnh xấu ảnh hưởng. Cảnh giới cao thâm hơn, chính là Lạc Thiên Hồng, vừa hô lên “giả đi còn thật, tâm cảnh thông minh!

Đạt được loại cảnh giới này, có thể từ trong hỗn độn tìm ra bản chất, tâm cảnh càng thông suốt, phân tích sự việc, cũng sẽ trở nên đơn giản hơn rất nhiều.

Tuy rằng kém xa so với mắt Minh Lý, nhưng cũng có thể khiến cho danh sư khi tìm phương diện bản chất của sự việc, càng thuận buồm xuôi gió.

Thật giống như trả lời vấn đề, một ít đề mục, chưa từng thấy qua, cũng không có tri thức tương ứng.

Nhưng chỉ cần đạt được loại cảnh giới này, có thể dễ dàng nhìn ra mục đích của người ra đề mục, cùng với nội dung đề mục muốn sát hạch, do đó giả mất còn thật, loại bỏ thủ thuật che mắt, tìm được đáp án chính xác nhất.

Thế sự hiểu rõ tất cả học vấn, nhân tình luyện đến gần văn chương!

Bởi vậy, cảnh giới này cũng được người xem thành Động Minh Cảnh.

Vị Trương Huyền này không để ý tới Thiên Liệt Quyền của Đinh Mục, Nhiên Huyết Bí Pháp... Vừa ra tay liền trực tiếp nắm cái cổ, rất rõ ràng khám phá hư ảo trong chiêu số, chạy thẳng tới đích, chỉ sợ cho dù không phải tâm cảnh Động Minh cảnh, cũng không kém hơn là bao nhiêu.

Điều này cũng có thể giải thích được, vì sao có thể dễ dàng loại bỏ Phất Tụ Thủ của hắn.

Về phần... Có phải là mắt Minh Lý cấp bậc cao hơn hay không, hắn nghĩ cũng không dám nghĩ.

Dù sao đây chính là năng lực rất nhiều danh sư lục tinh còn không có, làm sao có thể xuất hiện ở trên người một danh sư nhị tinh chưa đủ hai mươi?

Dù vậy, đã khiến cho hắn cảm thấy khủng hoảng.

Chưa đủ hai mươi, tâm cảnh tu luyện tới Động Minh Cảnh. Đây rốt cuộc... là một quái vật thế nào?

...

- Ngươi, ngươi...

Bị nắm cổ, Đinh Mục càng kinh hoàng muốn chết.

Vốn tưởng rằng thi triển ra Nhiên Huyết Bí Pháp, dùng ra chiêu số cường đại nhất, cho dù không địch lại, cũng có thể cùng đối phương chiến đấu một hồi, ung dung trở ra. Dù thế nào hắn cũng không nghĩ tới, vừa ra tay đã bị nắm lấy chỗ yếu hại.

- Đừng giết ta. Ta là bị nữ nhân Lâm Lung kia mê hoặc, mới ra tay với ngươi... Chỉ cần không giết ta, muốn cái gì, Hiên Viên vương quốc có thể lấy ra, tất cả đều cho ngươi. Một trăm khối linh thạch, hai trăm khối linh thạch cũng làm được!

Người thanh niên trước mắt này đánh bại Lạc Thiên Hồng, loại trừ Hiên Viên Đại Trận, ngay cả chỗ dựa cuối cùng của hắn, cũng dễ dàng bị đánh nát. Đinh Mục thật sự cảm nhận được khủng hoảng, cảm thấy khiếp sợ.

Hiên Viên vương quốc có thể giao dịch linh thạch, nắm giữ tài sản to lớn. Chỉ cần đối phương nguyện ý, cho dù lấy ra tất cả tiền tài, cũng không tính là gì cả.

- Linh thạch?

Trương Huyền lắc đầu.

Nếu không nhờ Lộ Trùng thay hắn ngăn cản công kích, người cũng đã chết. Linh thạch nhiều hơn nữa, có thể đổi được người học sinh này sao?

- Ta đã từng nói sẽ giết ngươi, vậy thật ngại quá, ngươi... chỉ có thể chết!

Thần sắc thản nhiên, lông mày nâng lên, năm ngón tay Trương Huyền tăng lực.

- A... Thái gia gia cứu ta!

Thấy hắn thật sự muốn động thủ, sắc mặt Đinh Mục nhất thời trắng bệch, lên tiếng la lên.

- Dừng tay!

Tiếng la kết thúc, ngay sau đó một tiếng hét lớn vang vọng ra.

Giống như chuông vàng đại lữ, sấm sét đánh xuống đất bằng, chấn động tới mức rất nhiều kiến trúc lắc lư một hồi.

Lông mày nâng lên, Trương Huyền nhìn sang.

Âm thanh từ sâu bên trong vương cung ngay phía trước truyền đến, rất trầm ổn nặng nề, khiến người ta một loại cảm giác áp bách rất mạnh.

Cho dù gần đây thực lực tiến bước lớn, hắn vẫn cảm thấy có phần không chống đỡ nổi.

- Thực lực thật là mạnh...

Nắm đấm nhất thời xiết chặt.

Hiện tại hắn phối hợp mắt Minh Lý, Thiên Đạo Đồ Thư Quán, cho dù nửa bước Hóa Phàm cũng có thể đánh một trận.

Một lời của đối phương khiến hắn phát sinh loại cảm giác này. Thực lực mạnh mẽ, tuyệt đối vượt qua Lạc Thiên Hồng. Sợ rằng đã chân chính bước vào cái cảnh giới kia.

Không nghĩ tới trong vương thất Hiên Viên vương quốc, còn tồn tại cường giả thực lực như vậy!

...

- Thái gia gia? Chẳng lẽ là... Lẽ nào hắn còn chưa có chết?

Trên lưng man thú trong không trung, sắc mặt Ngụy Dư Thanh trưởng lão trầm xuống.

- Ngươi biết người này?

“Công tử” nhìn qua.

- Ừ!

Ngụy Dư Thanh trưởng lão vẫn chưa trực tiếp trả lời, mà là mở miệng nói:

- Hiên Viên vương quốc có một Thanh Diệp Bảng. Phía trên này ghi chép thứ hạng người mạnh nhất. Lạc Thiên Hồng làm cường giả nửa bước Hóa Phàm, danh sư tam tinh đỉnh phong, cũng chỉ có thể xếp hạng thứ ba!

- Thứ ba?

“Công tử” và Kim Tòng Hải nhìn nhau.

Vừa rồi, thời điểm vị đường chủ Danh Sư Đường này xuất thủ, tất cả bọn họ đều nhìn thấy. Mặc dù ở trước mặt Trương Huyền không chịu nổi một đòn, một chiêu lại bại trận, thực lực thật sự, tuyệt đối không thể khinh thường.

Trong Nửa bước Hóa Phàm, được cho cao cấp nhất.

Thực lực như vậy, ở Hiên Viên vương quốc chỉ có thể sắp xếp thứ ba. Vậy hai người đứng đàu sẽ là ai?

- Đứng hàng thứ hai, không phải người tu luyện, mà là chỗ dựa lớn nhất của Hiên Viên vương quốc, nửa bước linh thú Thiết Bối Dực Long!

Ngụy Dư Thanh trưởng lão nói.

- Loại man thú ẩn chứa huyết mạch Long tộc đỉnh phong này sao?

Lông mày Kim Tòng Hải nhíu lại một cái.

Trong truyền thuyết, Thiết Bối Dực Long giống như Thanh Yểm thú, ẩn chứa huyết mạch Long tộc, tuy rằng vô cùng loãng, nhưng lại thừa kế truyền thống tốt đẹp của Long tộc, cánh sắt như đao, tốc độ cực nhanh, toàn thân dài đầy mảnh vảy lớn, phòng ngự vô địch, lực lượng lâu dài.

Loại man thú này trời sinh lại đạt được cấp bậc nửa bước linh thú, thậm chí cùng với một ít linh thú yếu, cũng có thể đánh một trận.

- Chuyện của Hiên Viên Đại Trận, vương quốc phong hào khác biết không nhiều lắm. Nhưng Thiết Bối Dực Long lại là tồn tại gần như tất cả mọi người đều biết. Chính vì vậy, Đinh Sùng bệ hạ tuy rằng suy nhược, vương quốc khác vẫn không có dám đánh chủ ý!

Thân là đại trưởng lão Thú Đường, Hiên Viên vương quốc có man thú lợi hại như vậy, Ngụy Dư Thanh biết rất rõ.

Nếu không có chỗ dựa này, cho dù không cần Trương Huyền ra tay, vương quốc này không thiếu được sớm bị quốc gia phong hào khác qua phân chia.

- Thiết Bối Dực Long chỉ có thể xếp thứ hai. Ngươi nói người đứng đầu này lẽ nào chính là...

Cổ Mục không nhịn được nhìn qua.

- Không sai, chính là người vừa nói, thái gia gia của Đinh Mục thái tử, quốc vương bệ hạ Hiên Viên vương quốc đời thứ 178... Đinh Hoành!

Ngụy Dư Thanh nhất thời xiết chặt nắm đấm:

- Vị Đinh Hoành này, lại là thiên tài trong thiên tài, tám mươi năm trước được gọi là đệ nhất cao thủ vương quốc. Chỉ có điều... sớm đã không có tin tức. Ngay cả ta cũng cho rằng hắn đã chết. Trên Thanh Diệp Bảng sở dĩ không xóa tên, chỉ là vì kỷ niệm... Không nghĩ tới, hắn lại còn sống sót!

- Đệ nhất cao thủ tám mươi năm trước? Vậy tuổi thọ của hắn...

Cổ Mục trợn tròn mắt.

Võ giả cửu trọng, tuy rằng đạt được Chí Tôn cảnh, thay đổi trình độ sinh mạng, khiến cho lực lượng cường đại, nhưng tuổi thọ cũng sẽ không tăng lên bao nhiêu. Đưới tình huống bình thường, một trăm tuổi là một cực hạn và cửa ải lớn.

Không ít cường giả Chí Tôn đều sẽ hai tay buông xuôi. Người cường thịnh mấy đi nữa, thiếu phương pháp cũng trở về trời.

Tám mươi năm trước, chính là đệ nhất cao thủ của vương quốc, chí ít đạt được nửa bước Hóa Phàm, hiện tại lại còn sống sót...

Chẳng phải cho thấy, tuổi thọ đã sớm vượt qua một trăm tuổi?

- Nếu quả thật là hắn, tuổi thọ cũng đã đạt được 165 tuổi!

Ngụy Dư Thanh nói.

- 165 tuổi? Hóa Phàm tầng thứ nhất... Tăng Thọ cảnh?

Kim Tòng Hải nói.

Hóa Phàm cảnh, cũng gọi là Siêu Phàm Cảnh, thoát khỏi Phàm Cảnh, đại biểu cho thoát khỏi gông cùm xiềng xích của phàm nhân, trình độ sinh mạng tăng trên diện rộng.

Đó là tên gọi chung của một cảnh giới lớn, giống như võ giả, cũng chia làm chín tầng.

Tầng thứ nhất, Tăng Thọ cảnh.

Đạt được loại cảnh giới này, trình độ sinh mạng phát sinh biến hóa cực lớn, có thể tự chủ hấp thu linh khí thiên địa bổ dưỡng tai hoạ ngầm do tu luyện mang đến, từ đó khiến cho thọ nguyên gia tăng thật lớn.

Võ giả, cho dù là Chí Tôn đỉnh phong, nửa bước Hóa Phàm, một trăm tuổi cũng rất khó vượt qua.

Mà đạt được loại cảnh giới này, thọ nguyên tăng mạnh gấp đôi, hoàn toàn có thể sống đến hai trăm tuổi.

Vị Đinh Hoành này, nếu như hơn 165 tuổi không chết, còn phát ra âm thanh khí thế như vậy, nói rõ ràng, dĩ nhiên đã đột phá gông cùm xiềng xích.

Không nghĩ tới Hiên Viên vương quốc tự nhiên che giấu một vị cường giả Hóa Phàm!

- Tu vi đạt được Hóa Phàm, và nửa bước có sự khác biệt một trời một vực. Công tử, có nên ra tay hay không?

Khuôn mặt Kim Tòng Hải nghiêm trọng.

Nửa bước Hóa Phàm và Hóa Phàm chân chính, chỉ kém một bước nhỏ, lại là chênh lệch giữa người phàm và nhập linh, không thể so sánh nổi.

Trương Huyền phía dưới có thể dễ dàng chiến thắng nửa bước Hóa Phàm, nhưng gặp phải Hóa Phàm chân chính, lại không có biện pháp.

Trình độ sinh mạng khác nhau, lực chiến đấu tất nhiên cũng không cách nào so sánh được.

Thật giống như con hổ và người, đều là tay không, khả năng có thể chiến thắng, gần như là số không.

- Tạm thời không cần. Xem hắn giải quyết như thế nào đã. Nếu thật sự không được, sẽ xuất thủ vẫn còn kịp!

“Công tử” lắc đầu.

Người này dễ dàng chiến thắng nửa bước Hóa Phàm, một ngón tay khiến cho Hiên Viên Đại Trận dừng, thủ đoạn vô số, khiến cho hắn không nhịn được phát sinh hiếu kỳ, muốn xem thử, đối mặt với Hóa Phàm chân chính, có thể có thủ đoạn gì.

Cho dù gặp phải nguy hiểm, Kim Tòng Hải đã ở trên con đường Hóa Phàm hồi lâu, trở tay trấn áp một người Tăng Thọ cảnh, cũng không khó khăn.

- Ừ!

Kim Tòng Hải lên tiếng, không hỏi thêm nữa, cúi đầu nhìn xuống dưới.

Đám người Cổ Mục cũng vội vàng nhìn qua.

...

- Trương Huyền danh sư đúng không? Có thể cho lão phu một chút mặt mũi, buông tha hậu bối bất tài này hay không? Ta nguyện sử dụng hai nghìn khối linh thạch xem như đáp tạ!

Giọng nói già dặn, có chút do dự, chậm rãi vang lên.

- Hai nghìn khối linh thạch?

Mọi người hít thở dồn dập.

Linh thạch giá trị cực lớn. Sử dụng kim tệ đổi, vạn vàng khó cầu.

Vừa mở miệng lại hai nghìn cái. Thật là rộng rãi.

Nhiều tiền như vậy, đổi lại thành vương quốc và thành thị, tuyệt đối có thể mua được Thiên Vũ vương quốc!

Tài phú có thể mua một vương quốc nhất đẳng, chắp tay đưa ra, chỉ vì cứu Đinh Mục. Đủ thấy người này ở trong mắt hắn vô cùng quan trọng.

Nghe được lời của đối phương, Trương Huyền cũng sững sờ.

Thời điểm hắn giàu có nhất, cũng chỉ có mười lăm khối linh thạch. Đối phương vừa mở miệng lại nhiều như vậy, số lượng thật lớn.

- Không sai. Hai nghìn khối linh thạch, đại biểu tài phú, không cần phải nói cũng nên biết!

Giọng nói của lão già lại vang lên:

- Hơn nữa, thật sự giết chết hắn, đối với ngươi cũng không có lợi ích gì. Ngược lại phải đối mặt với sự truy sát vô tận của lão phu. Lựa chọn thế nào, ngươi là người thông minh, nói vậy có thể suy nghĩ cẩn thận!

Giọng điệu của đối phương mặc dù thản nhiên, lại mang theo sự uy hiếp.

Hình như chỉ cần Trương Huyền thật sự dám động thủ, tuyệt đối sẽ tự mình ra tay, giết chết hắn.

Chẳng để ý tới uy hiếp của đối phương, Trương Huyền xiết chặt năm ngón tay.

Hắn mặc dù yêu tài như mạng, vô cùng cần linh thạch, nhưng tuyệt đối sẽ không vì thứ này, vi phạm đạo nghĩa và nguyên tắc làm người.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK