Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ngươi thật là một danh sư nhị tinh?

Thật sự chưa đủ hai mươi tuổi sao?

Trong nháy mắt, Lạc Thiên Hồng chỉ cảm thấy mấy năm nay nghiên cứu và lĩnh ngộ của mình đối với danh sư, đều học được trên người chó, tương đương với cái gì cũng không biết...

- Giơ tay lên khiến cho người ta thăng cấp... Má ơi, đừng nói cho ta biết đây là sự thật?

- Thần tượng, tuyệt đối là thần tượng. Ta phải bái hắn làm sư!

- Quá mạnh mẽ. Loại thủ đoạn này, tuyệt đối là thần linh mới có...

...

Vô số binh sĩ cũng nhìn thấy một cảnh tượng như vậy, đều trợn mắt há hốc mồm.

Đã thấy thiên tài, nhưng chưa thấy qua thiên tài như vậy.

Thậm chí đã không thể dùng thiên tài để hình dung.

Răng rắc! Răng rắc! Răng rắc!

Trong ánh mắt khiếp sợ của mọi người, khí tức của Mạc Vũ không ngừng bay lên, cuối cùng ngừng lại. Hai mắt nàng sáng như điện, hào quang bắn ra bốn phía.

Chí Tôn đỉnh phong, đạt được!

Sáu tuổi tu luyện, mất thời gian vài chục năm, mới đạt tới Tông Sư cảnh. Vốn tưởng rằng đạt được Chí Tôn đỉnh phong, cần phải mất thời gian dài hơn, thậm chí không dưới hai mươi năm. Dù thế nào nàng cũng không nghĩ tới, chưa tới một canh giờ lại thành công.

Loại tốc độ thăng cấp này, quả thực chính là nằm mơ.

- Cảm ơn Trương sư!

Biết không có người trước mắt này, khẳng định không có cách nào thành công, Mạc Vũ đứng dậy quỳ gối, thật sự hoàn toàn bái phục.

Xưng hô cũng từ Trương Huyền, đổi thành Trương sư.

Trước đó, trong lòng vẫn tồn tại tâm tư cùng người thanh niên trước mắt này cạnh tranh, thậm chí còn hy vọng xa vời, có thể được sự thưởng thức của đối phương.

Bây giờ nàng mới biết, giữa hai người chênh lệch đã giống như cái hào rộng, lại không có cách nào vượt qua.

Đừng nói cạnh tranh, được thưởng thức, sợ rằng tư cách làm học sinh, cũng không có. Sau này chỉ biết càng lúc càng xa, cho đến khi lại không cùng xuất hiện nữa.

- Không có việc gì!

Không biết suy nghĩ của nàng, Trương Huyền vẫy vẫy tay, nhìn về phía “công tử” cách đó không xa:

- Hiện tại có thể chứ?

- Thực lực đạt được Chí Tôn đỉnh phong, quả thật có tư cách làm quốc vương. Chỉ là... muốn khiến cho tất cả mọi người bội phục, vẫn kém một ít...

Có chút do dự, Triệu Phi Vũ nói tiếp.

Chí Tôn đỉnh phong tuy mạnh, nhưng muốn ở Hiên Viên vương quốc hoàn toàn nghiền ép, sợ rằng vẫn thoáng có một chút chưa đủ. Ít nhất phải đạt được nửa bước Hóa Phàm mới được.

Dù sao có thể tiến vào Thanh Diệp Bảng, cơ bản đều đạt tới thực lực như vậy. Chí Tôn đỉnh phong, tối đa cũng chỉ có thể tiến vào một Tài Tuấn Bảng mà thôi.

- Vậy... như vậy đi!

Trương Huyền chà xát tay, lập tức quay đầu lại nhìn về phía Thiết Bối Dực Long nằm rạp trên mặt đất cách đó không xa, vẫn đang run lẩy bẩy:

- Từ hôm nay trở đi, bảo vệ Mạc Vũ, nhận nàng làm chủ, nghiêm khắc nghe theo mệnh lệnh!

- Ách?

Nghe được phân phó này, tất cả mọi người đều không thể hiểu được.

Ngay cả Mạc Vũ, Triệu Phi Vũ cũng hoàn toàn không giải thích được.

Ngươi sẽ không phải đang nói mê sảng chứ!

Con man thú này lại là man thú của Hiên Viên vương thất, tính cách Long tộc cao ngạo, chỉ gặp mặt một lần, bảo nó hàng phục Mạc Vũ...

Làm sao có thể?

Gào!

Thời điểm mọi người ở đây cảm thấy con man thú này khẳng định sẽ không đồng ý, chỉ thấy Thiết Bối Dực Long sắc mặt vui vẻ, vội vàng bò tới, cái đầu cực lớn dán ở trước mặt Mạc Vũ, liều mạng lấy lòng.

- Ta nhổ vào...

- Vậy... cũng quá tiện đi?

Mọi người run rẩy loạn, thiếu chút nữa nôn ra máu.

Thiết Bối Dực Long nắm giữ huyết mạch Long tộc, dựa theo đạo lý cao ngạo vô cùng, cương quyết không tuân theo. Hiện tại thì hay rồi, người này thét một tiếng chói tai, nó lại từ bầu trời rơi xuống, ngay cả chủ nhân cũng không cần. Ngay sau đó không dám cùng đối địch, nói gì nghe nấy...

Còn có thể có chút tôn nghiêm của Long tộc không?

Làm giống như chó Nhật, có cần vô sỉ như vậy hay không!

- Người này, hình như lại có một loại lực lượng làm cho người ta không nói được lời nào...

Từ trên lưng man thú vừa xuống tới, Ngụy Dư Thanh trưởng lão không nhịn được xúc động.

Rõ ràng cảm thấy làm không được, vị này không những có thể hoàn thành, còn vô cùng dễ dàng. Có đôi khi thật khiến cho người ta thật sự nghi ngờ, hắn không phải bộ dạng trước mắt này, mà là một vị danh sư cao giai lặng lẽ ngụy trang.

- Chuyện vương quốc xử lý xong, nên xử lý Danh Sư Đường một chút!

Xoay người nhìn về phía Lạc Thiên Hồng, thần sắc Trương Huyền thản nhiên.

Thân là Danh Sư Đường, không chỉ không làm chủ cho danh sư của mình, còn giúp trợ giúp Đinh Mục nối giáo cho giặc, cũng nên cố gắng giải quyết.

Không giải quyết được, chuyện mình không để ý tới đẳng cấp ràng buộc, đánh cho danh sư tam tinh bị thương, sẽ trở thành chỗ bẩn trong cuộc đời. Sau này còn muốn sát hạch cấp bậc cao hơn, lại khó hơn.

Dù sao, danh sư cao thượng tới đâu, cũng do người tạo thành. Có người lại khó bảo đảm không có tư tâm.

Một người không tuân thủ quy định, ngay cả danh sư đẳng cấp cao cũng dám chống lại, thậm chí đả thương người. Đổi lại thành ai, sợ rằng cũng sẽ không yên tâm.

- Ngươi... chẳng lẽ lại thật sự muốn xông đường?

Triệu Phi Vũ không nhịn được nói.

Xông đường, nếu như chỉ là đơn thuần chọn rất nhiều danh sư trong Chiến Đường, ngược lại cũng không thể sợ. Dù sao vị Trương Huyền trước mắt này ngay cả cường giả Hóa Phàm cũng có thể chém giết. Những danh sư lợi hại hơn nữa, cũng không tính là cái gì.

- Xông đường, chẳng khác nào khiêu chiến với một tòa Danh Sư Đường. Từ thành lập Danh Sư Đường cho đến tận bây giờ có, Danh Sư Đường ở Hiên Viên vương quốc, mặc dù là chỉ địa phương hẻo lánh, nhưng thời gian thành lập tới mấy nghìn năm. Theo ta được biết, từng xuất hiện qua một vị danh sư ngũ tinh, ba vị danh sư tứ tinh...

Triệu Phi Vũ xiết chặt nắm đấm nhỏ nhắn:

- Những người này tuy rằng qua đời từ lâu, cũng đều để lại ý niệm. Xông đường, lại đại biểu phải đối đầu cùng bọn họ. Ngươi có cần suy nghĩ lại một chút hay không?

Xông đường, chỉ đơn thuần chiến đấu cùng danh sư còn sống, thật sự không đáng lo. Mấu chốt nhất chính là, còn phải đối đầu cùng những tiền bối đã chết này.

Những người này, có người đã đạt đến trình độ danh sư tứ tinh, thậm chí càng cao hơn. Ngươi chỉ có danh sư nhị tinh mà thôi, đấu cùng bọn họ, khiến cho những ý niệm bái phục, làm sao có thể?

- Ta đã quyết định!

Trương Huyền nói.

Không có gì có thể do dự. Ý niệm mà thôi. Muốn thắng hắn, chỉ sợ cũng không dễ dàng như vậy!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK