Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Chân Mệnh Hoàng Hậu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Editor: huyetsacthiensu

“Thứ đồ chơi gì?” Đào tuy không phải là đồ quý gì, nhưng mà mùa này còn có mấy quả để ăn, cũng là một loại đãi ngộ Hoàng Thượng ban cho, nhị thẩm còn không biết đủ sao? Chỉ có một khả năng là, những quả đào kia có vấn đề, nhưng mà đó là do Thái Tử ca ca đưa đến cơ mà…

Nghiêng đầu cẩn thẩn nhìn lại, trong lời nói của Bán Đông không có ý tránh né, chỉ là bộ dáng khôngcòn sức lực. Bước chân đang đi trước dừng lại, cũng không nói lời nào, cứ lẳng lặng như vậy nhìn Bán Đông.

“Tiểu thư?” Bán Đông nghiêng đầu, bày ra vẻ mặt nghi ngờ, ánh mắt không có điều gì che giấu nhìn A Đoàn.

A Đoàn cũng không sốt ruột, lẳng lặng nhìn Bán Đông sau bửa ngày mới chậm rì rì nói “Cũng không biết gần đây Bán Hạ làm sao, nghe nói đứa nhỏ nửa đêm làm ồn, ầm ĩ đến mức làm tính tình nàng cáu gắt.” Thân người Bán Đông run lên rùng mình một cái, trừ tiểu thư, Bán Đông sợ nhất tỷ tỷ nhà mình!

Gương mặt phàn nàn “Tiểu thư, nô tỳ nói thật, người đừng nói cho tỷ tỷ của nô tỳ!”

Ngại ngùng một lúc lâu mới nhỏ giọng nói “Nô tỳ không muốn đưa cho nhị phòng, nhưng mà người cứ muốn nô tỳ đưa…” A Đoàn phất tay ngắt lời, mày nhăn lại đã không còn kiên nhẫn “nói nhanh, hay là nói, ngươi muốn đợi nhị thẩm xông đến đây mới nói cho ta biết đã xảy ra chuyện gì sao?”

Bán Đông nhắm hai mắt lại “Lúc nô tỳ chia đào phát hiện đào ở tầng dưới cùng bị va vào, hơi bị nhũn, thì đem tất cả những quả đó đưa qua nhị phòng!” Sau đó lập tức bổ sung “Nhưng mà nô tỳ thề, tuyệt đối không phải là hỏng, chỉ là hơi bị dập!”

Dù sao cũng không có đồ tốt, vì sao phải đưa đồ tốt cho nhị phòng?

A Đoàn không nói gì, tự nhiên hơi nhớ Bán Hạ, Bán Đông tuy trung thanh, nhưng không thành thục. Cũng không nói lời nào, gật gật đầu đi về hướng sảnh chính, không nhìn ra vui buồn giận hờn. Bán Đông nóng nảy, thậm chí bất chấp phép tắc đi kéo cổ tay áo A Đoàn “Tiểu thư đừng giận, nô tỳ thật sựkhông cố ý, nhị phòng quả thật không được yêu thích!”

“Lần sau nô tỳ không dám nữa, người đừng giận!”

Mặt đỏ rần, trong mắt cũng bịt kín một tầng sương mù. A Đoàn không nói lời nào, Bán Đông càng sốt ruột, trực tiếp phịch một tiếng quỳ gối xuống đất “Nô tỳ biết sai rồi, xin tiểu thư trách phạt.” âm thanh cũng nghẹn ngào. A Đoàn cúi đầu nhìn xuống chỉ có thể nhìn thấy Bán Đông cắn môi.

Thở dài một tiếng, khom người đỡ người đứng dậy.

“Tiểu thư…”

Ánh mắt hồng hồng, nước mắt đã chảy ra.

A Đoàn lấy khăn tay ra lau mặt cho Bán Đông, nhìn khuôn mặt giống Bán Hạ của nàng “Nếu là tỷ tỷ ngươi, ngươi cảm thấy nàng sẽ làm như thế nào?”

Bán Đông chớp chớp mắt, trên lông mi còn vương nước mắt. Tỷ tỷ? Tỷ tỷ rất trung thành với tiểu thư, tiểu thư nói một tỷ tỷ sẽ không nói hai.” Lời của tỷ tỷ, nàng sẽ chấp hành lời nói của tiểu thư một cách triệt để, sẽ không giống nô tỳ đùa giỡn khôn vặt.” Còn không quên thừa nhận sai lầm của mình.

Thời gian không còn nhiều, đợi lát nữa nhị thẩm sẽ xông vào đây, cũng nói ngắn gọn thôi.

“Bán Hạ thành thật, ngươi nhanh nhẹn hơn, nhưng không thông mình bằng tỷ tỷ ngươi.”

“Nhanh nhẹn không có nghĩa là thông minh, nếu ngươi đủ thông minh sẽ không đưa tất cả những quả đào kia sang chỗ nhị thẩm để bây giờ bị người ta nói. Nếu ngươi đã biết nhị phòng khó đối phó, ngươi còn cố tình đưa thóp cho người ta nắm.”

Vừa rồi Bán Đông còn hơi không phục, bây giờ thật sự phục rồi. rõ ràng tiểu thư không mắng chửi mình, thậm chí giọng điệu cũng nhẹ nhàng, Bán Đông cảm thấy mất mặt, cảm thấy bản thân hơi kích động. Cúi thấp đầu nhìn mũi chân mình, chậm chạp hỏi “Tiểu thư cho rằng nên làm như thế nào?”

A Đoàn nhướn mày “Đương nhiên là đưa một nửa tốt một nửa xấu.” Như vậy có thể che lấp được để người ta đánh vào không khí.

một nửa tốt một nửa xấu? Bán Đông ngẩng mạnh đầu lên, kinh ngạc mở to mắt nhìn A Đoàn vẫn bình tĩnh. Chờ đã, ý tiểu thư không phải trách mình tự làm chủ mà là trách mình không suy nghĩ chu đáo sao? “Nhưng mà tiểu thư, không phải người luôn muốn sống thân thiết với nhị phòng sao?” Nếu khôngvì sao mỗi lần có đồ gì cũng phải chia cho nhị phòng!

A Đoàn đưa tay dí trán Bán Đông.

“Con mắt nào của ngươi thấy ta muốn sống thân thiết với nhị phòng?”

“Bây giờ chưa trở mặt, thân là vãn bối, những gì nên làm vẫn phải làm.”

nói xong không để ý đến nha đầu này, nhanh chóng đi ra ngoài, thuận tiện nghĩ ngày nào đó đưa Bán Đông trở lại cho Bán Hạ dạy dỗ lại. Bán Đông đứng tại chỗ sững sờ một lúc lâu cho đến lúc bóng dáng A Đoàn sắp biến mất mới vội vàng đuổi theo, vừa đuổi theo vừa khép chặt quần áo, trời càng ngày càng lạnh.

Lúc hai người đến sảnh chính, Trình thị đã ngồi trên ghế chờ, mặt đanh lại, người sáng suốt lập tức có thể nhìn ra nàng ta đang không vui. A Đoàn dừng một chút mới từ từ tiến lên, cười mở miệng “Sao hôm nay nhị thẩm lại nghĩ đến chuyện đến chỗ này của ta ngồi vậy?” Vừa nói vừa tiến lên thỉnh an.

“Mau đứng dậy, người trong nhà, không cần đế ý mấy nghi thức xã giao.”

Trình thị miễn cưỡng cười cười, đỡ A Đoàn dậy, A Đoàn nghe lời đứng dậy, sau đó ngồi xuống bên cạnh. Nghi ngờ nhin A Đoàn, giống như thật sự không biết nàng ta vì sao lại đến đây. Lời nói đầy bụng của Trình thị cứ như vậy bị A Đoàn nói cho tiến thoái lưỡng nan, nha đầu kia nhìn thì thông minh, hóa ra cũng chỉ là một đứa ngốc thôi sao?

Bây giờ rõ ràng là mình đang tức giận mà, tốt xấu gì cũng phải hỏi một câu, nàng hỏi thì mình mới nóiđược chứ!

A Đoàn không sốt ruột chút nào, khóe miệng hơi cong lên, nghiêng đầu lẳng lặng nhìn Trình thị, khôngcó ý muốn nói chuyện nào. Bán Đông cũng đuổi theo đến nơi, nhận lấy đĩa trên tay nha hoàn dâng trà cho hai người “Mời nhị phu nhân dùng trà, mời tiểu thư dùng trà.” Trình thị hừ lạnh một tiếng, Bán Đông chỉ xem như không nghe thấy, đứng vững bên cạnh A Đoàn.

Xem ra lần này đã châm lên lửa giận của Trình thị, gọi người mang lên một đĩa đào lúc trước Bán Đông đưa cho “A Đoàn, đây có phải là đào vừa rồi ngươi cho người đưa cho ta không?” Nghe vậy, A Đoàn đưa tay cầm lấy một quả trên lòng bàn tay, đầu ngón tay sờ sờ phần đáy, quả nhiên hơi nhũn ra.

Gật đầu.

Thừa nhận là tốt rồi, hung hăng trợn mắt liếc nhìn Bán Đông, cuối cùng tận tình giảng đạo cho A Đoàn “Nhị thẩm biết là ngươi tốt, nếu không cũng sẽ không có đồ gì tốt cũng chia cho nhị phòng. Nhưng mà ngươi vẫn còn nhỏ không biết những lợi hại này, ngươi là người tốt, nhưng không phải những người bên dưới của ngươi cũng đều tốt!”

Vừa rồi thật là tức giận ghê gớm.

“Ngươi cũng không biết đâu, ta nhận được những quả đào này, đúng lúc có khách đến nhà nên lấy ra đãi khách, ai biết được những quả này nhìn thì tốt, nhưng phía dưới đều nhũn ra rồi, vừa nhìn đã biết là đồ thứ phẩm.”

“Ta thì không sao, ta cũng không để ý những điều này. Nhưng vừa rồi là ta có khách ở đây, ta còn nói, đây là cháu gái ta đưa đến, cũng chỉ có cháu gái mới có thể vào thời tiết này có những quả tươi ngon như thế này, ai biết vừa tự khoe xong đã bị như vậy, giống như tự vả vào mặt mình vậy!”

Bán Đông cúi thấp đầu liếc nhìn Trình thị.

Có bệnh, làm gì có khách đến, rõ ràng là đào vừa được đưa đến thì đã không thể chờ được nữa tự mình bỏ ra ăn, khách nào chứ!

Khuôn mặt nhỏ nhắn của A Đoàn vẫn bình tĩnh, nghe xong lời của Trình thị, cầm lấy từng quả đào trênđĩa lên xem, đúng là quả nào cũng bị nhũn ở đáy, nhưng mà không nghiêm trọng lắm, nói là thứ phảm thì hơi quá đáng. Đồ được đưa từ nơi xa đến, khó tránh khỏi bị va chạm, như vậy đã là cẩn thận lắm rồi.

Móng tay được sơn màu đỏ tươi đột nhiên duỗi đến, sau đó dùng lực đâm xuống quả đào trên tay A Đoàn, chọc thủng vỏ, lộ ra phần thịt quả ở bên trong, sau đó âm thnah ghét bỏ của Trình thị truyền đến “Ngươi nhìn xem, ngươi nhìn xem, đấy là thứ đồ rách nát gì, đến cả lợn cũng không thèm ăn!”

âm thanh bén nhọn, vô cùng ghét bỏ.

Tay A Đoàn đang cầm đào căng thẳng, sắc mặt cũng trầm xuống. Trình thị còn không tự biết, tiếp tục lẩm bẩm “Nhị thẩm cũng không phải là đang trách ngươi, ngươi có lòng tốt tặng đồ cho nhị thẩm, nhị thẩm làm sao có thể trách ngươi chứ?” Sau đó chỉ thẳng vào Bán Đông, đã sớm ngứa mắt nhà đầu kia, được đưa đồ cho nhị phòng là phúc của nàng, vậy mà mỗi lần còn mang bộ dáng không cam tâm tình nguyện.

không động được đến A Đoàn còn không thể xử lý được một đứa nha hoàn sao?

“Nhất định là nhà đầu tinh quái này chọn những quả rách nát này cho ta! Ngươi còn nhỏ tuổi không xử lý được đám nô tài, hôm nay nhị thẩm giúp ngươi xử lý, nha hoàn bằng mặt không bằng lòng như này giữ lại làm gì? Phái người trong nhà để mẫu thân nàng ta dạy dỗ nàng ta thật tốt mới được!”

Vừa nói vừa muốn gọi người đi gọi mẫu thân Bán Đông đến!

Bán Đông không tin A Đoàn sẽ thật sự đưa mình về nhà, nếu muốn đưa mình về nhà vừa rồi đã đưa rồi! Nhưng mà Trình thị đã nói đến mức này, tất nhiên cũng phải quỳ xuống giả vờ, bĩu môi đi đến trước mặt A Đoàn muốn quỳ xuống.

“không cần gọi, không cần quỳ.”

âm thanh của A Đoàn hơi lạnh, nàng vẫn cúi đầu nhìn quả đào trong lòng bàn tay bị chọc thủng, khôngnhìn được cảm xúc trong mắt nàng.

Trình thị ngẩn người, nhìn Bán Đông còn đang đứng, lại quay đầu nhìn mấy nha hoàn không có chút động tĩnh nào. Sắc mặt lập tức đỏ lên, mặt mũi cũng bị quăn đi xa rồi! Nhưng mà dù gì vẫn biết A Đoàn là người mình không thể đắc tội, hít thở sau vài lần mới ép được những lời mắng chửi muốn nói ra ngược trở lại.

Miễn cưỡng dữ tợn cười cười “A Đoàn có ý gì, ngươi trách nhị thẩm tự ý xử lý nô tỳ của ngươi?

“Nhị thẩm cũng là vì muốn tốt cho ngươi, loại nô tỳ giấu trên bắt nạt dưới như này ngươi giữ lại làm gì? Sớm đuổi đi mới đúng!”

Ngón tay A Đoàn nhẹ nhàng xẹt qua quả đào bị chọc thủng da, trong đầu nhớ lại những lời Giang Vạn Lí vừa nói, đây là Thái Tử đặc biệt tìm về cho người! Nhắm mắt không nói gì. Qua hơn nửa ngày mới ngẩng đầu, con ngươi trong trẻo nhìn thẳng về phía Trình thị, giơ lên một tia cười nhạo “Nhị thẩm làm sao biết đây không phải ý của ta chứ?”

“Cái gì?”

Trình thị quá mức khiếp sợ, lập tức đứng bật dậy, không thể tin nhìn A Đoàn.

Trong tay A Đoàn vẫn bóp quả đào kia, vẫn cười như cũ đứng dậy, thi lế với Trình thị mới nói “Nếu nhị thẩm đã ngứa mắt với những đồ A Đoàn đưa qua đó như vậy, vậy sau này A Đoàn cũng sẽ không tặng đồ gì cho nhị phòng nữa, cũng không để nhị thẩm lại mắt mặt.”

không để ý vẻ càng khiếp sợ của Trình thị, trực tiếp nói với Bán Đông “Đưa nhị thẩm trở về đi.”

Sau đó xoay người đi vào bên trong.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK