Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nếu quả thật là hàng giả ngược lại cũng thôi. Nói rõ năng lực quan sát bọn họ không tốt, không thể oán trời trách đất. Nhưng rất rõ ràng đây là có người hạ kịch độc ở trên lá cây. Người thanh niên trước mắt này chỉ nói, cũng không đụng tới. Từ đầu tới cuối chỉ có gã sai vặt tiếp xúc qua. Không phải hắn thì là ai?

- A... Tái các chủ tha mạng. Ta chỉ là một nhân viên tiếp đón, không biết chuyện gì xảy ra. Lại nói, loại chất độc này, ngay cả lão nhân gia ngài cũng không nhìn ra được, ta cũng không có bản lĩnh này...

Gã sai vặt khiếp sợ đến mức đầu gối mềm nhũn quỳ rạp xuống đất, không ngừng dập đầu.

Người khác không biết thân phận và lực lượng của lão già này, nhưng hắn lại biết rất rõ!

Nếu thật sự tức giận muốn giết chết hắn, hắn cũng chết vô ích.

Loại tình huống này hắn làm gì có can đảm dám do dự, lập tức quỳ xuống nhận sai.

- Được rồi, hắn đích xác không biết!

Lão già từ trong khiếp sợ kịp phản ứng, hiểu rõ trách lầm đối phương. Lúc này hắn khoát tay, để cho Lưu Xương thu hồi binh khí.

Loại kịch độc này ẩn giấu ở bên trong phiến lá của Phỉ Thúy Trúc, căn bản không nhìn ra, cấp bậc chí cao, sợ rằng chí ít đạt tới tứ phẩm.

Nói cách khác, có thể hạ độc ít nhất là vị độc sư tứ tinh. Nhân vật như vậy, lại làm sao có thể cam tâm ở Nhất Phẩm các làm gã sai vặt? Hơn nữa, người như thế thật sự muốn ra tay với mình, cũng không có bất kỳ phòng bị nào, tuyệt đối sẽ không gây ra phức tạp như vậy.

Dù sao, Phỉ Thúy Trúc mình cũng không nhất định sẽ mua. Sớm hạ độc ở bên trong, là muốn hại mình, rõ ràng không thể nào nói nổi.

- Hừ!

Thu hồi binh khí, Lưu Xương vẫn nổi giận đùng đùng.

Trong dược liệu lão sư mua, tự nhiên ẩn chứa kịch độc. Tin tức này một khi truyền đi, phiền phức to lớn, có thể tưởng tượng được.

Đường đường là Nhất Phẩm các, lại có vật như vậy tồn tại, rốt cuộc là ai?

Lại muốn làm gì?

- Tiểu huynh đệ, cảm ơn sự trợ giúp của ngươi!

Lão già khôi phục lại, nhìn về phía Trương Huyền, không còn là vẻ xem thường, xem kỹ, mà là tán dương, kính phục.

Cây Phỉ Thúy Trúc này, ngay cả hắn cũng không nhìn ra vấn đề. Đối phương chỉ nhìn lướt qua, ngay cả tới gần cũng chưa từng tới gần, lại có thể xác định. Phần năng lực quan sát này, khó tránh khỏi thật đáng sợ!

Sợ rằng ở trên cấp bậc giám bảo, cao hơn so với hắn vài phần.

Đáng sợ!

- Hiện tại xác định là giả?

Trương Huyền khẽ nâng mí mắt.

- Là... giả!

Lão già có chút do dự, gật đầu.

Phỉ Thúy Trúc, có thể chế luyện đan dược, khiến người ta an thần tĩnh khí, tu vi tăng lên rất nhiều. Hiện tại gốc cây này, lại có thể giết chết người, nói là giả, cũng không có gì đáng trách.

- Thật ra, ngươi không cần trách hắn, cũng không cần trách Nhất Phẩm các. Gốc cây Phỉ Thúy Trúc này, không phải bọn họ hạ độc. Thậm chí, chưa từng có người hạ độc!

Chắp hai tay ở sau lưng, đầu Trương Huyền hơi nâng lên, thản nhiên nói.

- Không ai hạ độc?

Lão già nghi ngờ. Ngay cả Kim Tòng Hải, Cổ Mục cũng không nhịn được nhìn qua.

Những người khác lý giải đối với độc dược không nhiều lắm. Nhưng hai người là độc sư chân chính, từ nhỏ tiếp xúc, biết tất cả đều rõ ràng.

Độc vừa rồi vô cùng quỷ dị, dung nhập kinh mạch cũng khó có thể phát hiện ra. Độc tính mạnh, hiệu quả mạnh mẽ. Hóa Phàm tam trọng cũng có thể dễ dàng độc chết. Nếu như không phải có một vị độc sư tứ tinh đặc biệt điều phối, dù thế nào cũng nói không thông.

Nếu như không ai hạ độc, vậy... độc này từ đâu tới?

- Ngươi đi lấy tư liệu về nơi sinh sản, thu mua Phỉ Thúy Trúc tới!

Không giải đáp nghi ngờ của mọi người, Trương Huyền nhìn về phía gã sai vặt vừa rồi.

- Vâng...

Nghe người thanh niên nói chuyện thay cho hắn và Nhất Phẩm các, gã sai vặt cảm kích liếc mắt thoáng nhìn, sốt ruột vội vàng lui ra ngoài. Thời gian không lâu, hắn cầm tới một quyển sách.

Một ít thương trường lớn, đều sẽ thăm dò nghe ngóng kỹ càng tỉ mỉ về bảo vật từng trải qua, cùng với lai lịch của bảo vật, ghi lại thành sách, đề phòng người mua hỏi thăm.

Thứ nhất, có thể nổi lên giá trị của bảo bối. Thứ hai, xảy ra vấn đề cũng có thể thuận tiện điều tra.

- Đọc ra nghe một chút!

Trương Huyền phân phó.

- Ừ!

Gã sai vặt gật đầu, mở tư liệu ra:

- Phỉ Thúy Trúc, nơi sản sinh đầm lầy Hồng Húc, do thương khách Đoàn Hiện, vào bốn tháng trước, sử dụng phương pháp đặc biệt hái xuống, đưa tới đây...

Trong Nhất Phẩm các, ghi chép liên quan tới Phỉ Thúy Trúc vô cùng kỹ càng tỉ mỉ, bao gồm ai đào, ai đưa qua, giao dịch ở nơi nào, lại dùng phương pháp gì khiến cho nó duy trì sự tươi tắn..

Một giới thiệu chừng hơn mấy trăm chữ.

Chỉ có điều, nghe xong những giới thiệu này, mọi người không những không có cảm thấy rõ ràng, càng mơ hồ hơn.

Bởi vì, những ghi chép này giống như người thanh niên nói, gần như tất cả người qua tay, không có cơ hội chạm tới độc sư, cũng lại tự nhiên không có ai hạ độc.

Nếu thật sự không hạ độc, vừa rồi là cái gì?

- Kịch độc vừa rồi, rót vào cành lá, cũng không tổn thương cây cối. Thậm chí bề ngoài cũng hoàn toàn không nhìn ra. Cho dù là độc sư tứ tinh, chỉ sợ cũng phải tiêu tốn không ít thời gian, mới có khả năng hoàn thành!

Thần sắc Kim Tòng Hải nghiêm trọng, cũng đồng thời kỳ quái.

Nếu như những ghi chép này là thật, quả thật không có cơ hội hạ độc.

Dù sao, cho dù danh sư tứ tinh, muốn hạ độc bí mật như vậy, cũng tuyệt đối không phải là chuyện dễ dàng.

Độc không chỉ có thể giết người, kịch độc lợi hại, ngay cả cây cũng có thể dễ dàng độc chết.

- Vậy rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?

Càng nghe càng mơ hồ, thật sự không nghĩ ra, Lưu Xương giám bảo sư không nhịn được nhìn về phía Trương Huyền.

- Không rõ?

Trương Huyền khẽ cười:

- Tốt lắm, ta lại giải thích cho các ngươi một chút! Đầm lầy Hồng Húc sản xuất ra cái gì nhiều nhất, nói vậy các vị đều hiểu rất rõ!

- Sản xuất ra nhiều nhất? Nơi này sản xuất ra nhiều nhất... Lẽ nào có liên quan cùng thứ này sao?

Lão già không nhịn được nhìn qua.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK