Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Không có tiền ta sẽ mượn Lộc trưởng lão, không phiền ngươi phải nhọc lòng!

Trần trưởng lão vung tay.

- Trần trưởng lão... nghĩ lại!

Lông mày giật loạn, Lộc trưởng lão vội vàng khuyên can.

- Yên tâm đi, lần một lần hai, không thể có đến lần thứ ba. Ta không tin hắn ngay cả chí bảo thiên ngoại cũng có thể nhận ra. Nếu quả thật có thể nhận ra, thua táng gia bại sản, ta cũng nhận...”

Trần trưởng lão cắn răng.

Có thể đạt được giám bảo sư tứ tinh, hắn vốn không phải là một người lỗ mãng. Nhưng hai người béo mập trước mắt này thật sự quá khinh người.

Lại nói, hắn cũng thật sự không tin, người thanh niên kia có thể ngay cả chí bảo thiên ngoại cũng nhận ra được.

Phải biết rằng, trước đây một vị giám bảo sư ngũ tinh đi ngang qua cũng không nói ra tên của thứ này. Một tiểu tử không biết từ đâu xuất hiện, làm sao có thể biết rõ tất cả, thậm chí khiến cho nó tán thành?

Oong!

Loại tự tin này còn chưa có kết thúc, trong phòng đột nhiên truyền đến một tiếng nổ lớn thanh thúy, giống như với tiếng động vang lên trước đó.

- Bảo vật tán thành, linh tính kích động... Tán thành?

Sắc mặt nhất thời trắng bệch, Trần trưởng lão khóc.

Chí bảo thiên ngoại cũng có thể tán thành. Người này rốt cuộc là một quái vật thế nào? Lại rốt cuộc làm sao làm được?

Leng keng!

Thời gian hắn co quắp không lâu, bên trong lại một lần nữa có âm thanh vang lên. Thật giống như Trương Huyền không phải đang xông qua ải, mà là tiến vào xưởng âm nhạc, đập loạn xung quanh.

- Các chủ... nếu không, mạnh mẽ dừng lại!

Nghe được âm thanh bên trong liên tiếp vang lên, Lộc trưởng lão cũng không nhịn được.

- Dừng?

- Không dừng lại, ta sợ... Giám Bảo các chúng ta, sẽ bị hắn giám định tới đóng cửa...

Khóe miệng Lộc trưởng lão co giật.

- Cái này...

Sắc mặt Tái các chủ cũng lúc trắng lúc xanh.

Người ta qua xông Lưu Thương Khúc Thủy, mười món nhận ra một đã có thể nói là nghịch thiên. Người này thì hay rồi, không chỉ nhận ra, còn khiến tất cả bảo vật nhận ra được tán thành...

Nếu thật sự tiếp tục như vậy, sợ rằng toàn bộ Giám Bảo các đều gần như bị hắn quét sạch sẽ.

- Nhanh quyết định một chút. Giám định ra một cái lại tính là qua cửa ải. Tiếp tục nữa, mười món bảo bối đều lấy đi, sau đó phải làm sao bây giờ?

Biết thời gian không thể chậm trễ, vẻ mặt Lộc trưởng lão sốt ruột.

- Được, hiện tại để hắn dừng lại!

Biết chuyện nghiêm trọng, Tái các chủ cắn răng một cái.

Vốn tưởng rằng đối phương tới xông qua Lưu Thương Khúc Thủy, chỉ là đùa giỡn, nhất định sẽ vấp phải trắc trở mà về. Ai biết vừa ra tay...

Bảo vật liên tiếp thuần phục, bọn họ khiếp sợ đến mức không dám tiếp tục.

Tuy rằng Giám Bảo các được gọi là bảo vật vô số, tài phú vô song, cũng có giới hạn.

Bảo vật trong Lưu Thương Khúc Thủy không cách nào khiến cho người ta giám định, rất rõ ràng chính là cực hạn.

Một hai cái tán thành còn có thể. Tất cả đều tán thành, vậy Giám Bảo các lại tương đương với không có trấn các chi bảo, cũng không cần tiếp tục nữa.

Chuyện gì thế này?

Đường đường là Giám Bảo các, ủy khuất thành như vậy, cũng thực sự choáng váng.

- Lấy chìa khoá!

Lưu Thương Khúc Thủy có thể tiến hành, tất nhiên cũng có thể dừng lại. Chỉ có điều cũng giống như khi mở ra, cần phải có ba cái chìa khóa đồng thời tiến hành.

- Được!

Trần trưởng lão, Lộc trưởng lão đã đi a, đồng thời đi tới tường trước mặt, bàn tay vươn ra, chìa khoá cắm vào lỗ thủng.

Két! Két!

Trận pháp trước đó vận chuyển, dựa theo ba cái chìa khóa đồng thời xoay tròn, lập tức ngừng lại.

Ánh sáng ngừng lại.

- Các ngươi... làm cái gì vậy?

Lông mày Tôn Cường nhíu lại một cái.

- Yên tâm đi, chỉ là dừng trận pháp, sẽ không tạo thành tổn thương đối với thiếu gia nhà các ngươi!

Tái các chủ nói.

- Không thua nổi lại dừng, Giám Bảo các... thật sự mất mặt!

Tôn Cường hừ nói.

Cho dù không nghe được bọn họ nói chuyện, hắn cũng biết được ý của mấy người này.

Rất hiển nhiên, thiếu gia đại triển thần uy, liên tục khiến cho bảo vật tán thành, bọn họ khiếp sợ đến mức không dám tiếp tục.

- Khụ khụ, mạnh mẽ dừng lại, là chúng ta không đúng. Chỉ có điều, yên tâm đi, chúng ta sẽ cho thiếu gia nhà các ngươi một công đạo!

Bị trực tiếp cười nhạo, sắc mặt Tái các chủ đỏ lên, không nhịn được nói.

Giống như đối phương nói, những bảo vật này là do các đời trước lưu lại, cũng có thể làm lợi thế sát hạch giám bảo sư ngũ tinh, quả thật không thua nổi.

Chỉ có điều, mạnh mẽ đi dừng như vậy, đối với đối phương quả thật cũng không công bằng. Giám Bảo các chỉ có thể nghĩ biện pháp bồi thường.

- Hừ!

Vẻ mặt Tôn Cường không vui. Chỉ có điều, đã dừng, hắn cũng không có biện pháp.

- Được rồi, mở rộng cửa!

Dừng trận pháp, Lưu Thương Khúc Thủy sẽ dừng. Bảo vật cũng sẽ không tiếp tục đi ra. Tái các chủ mỉm cười khoát tay chặn lại.

Ầm ầm!

Hắn còn chưa nói dứt lời, đột nhiên cảm thấy mặt đất lắc lư một hồi. Tất cả mọi người thiếu chút nữa ngã sấp xuống. Ngay sau đó một tiếng chuông lớn vang vọng đại sảnh, thiếu chút nữa khiến lỗ tai người ta bị chấn động điếc.

- Là... bàn điều khiển Lưu Thương Khúc Thủy, tán thành chủ nhân. Ta ngất!

Cảm nhận được loại chấn động này, Tái các chủ vừa nhìn về phía trong, hét lớn một tiếng, vẻ mặt phát điên.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK