Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Ác linh phụ thể giống như kịch độc quấn thân, cùng linh hồn dung hợp với nhau. Ta bất lực!

Giọng nói trong phòng truyền đến.

- Bất lực? Vậy...

Tất cả mọi người hôn mê.Mmới vừa nói có đầu có mắt. Hiện tại lại nói cũng bất lực. Biến hóa cũng quá nhanh đi.

- Vậy vì sao các hạ lại nói có thể giúp ta lấy ra...

Lão già lại không có cách nào bình tĩnh nữa, vội vàng nhìn qua.

- Ta nếu có thể nhìn ra, lại có thể nói cặn kẽ như vậy, khẳng định có thể làm được!

Trương Huyền hhẽ cười, âm thanh lại vang lên.

- Vậy...

Đầu lão già đầy mê hoặc.

Nói ác linh phụ thể bất lực, lại có thể giúp hắn lấy ra. Người này rốt cuộc là tự mình hồ đồ, hay mình nghe không hiểu?

Đang nghi ngờ, âm thanh bên trong phòng tiếp tục vang lên:

- Được rồi, đưa Vô Hồn Kim Nhân cho ta, ta sẽ ra tay giúp ngươi giải quyết. Ở đây nhiều người như vậy, không có tiện nói tỉ mỉ!

- Được rồi!

Có chút do dự, lão già gật đầu nhìn quanh một vòng:

- Cảm ơn các vị đã đấu giá Vô Hồn Kim Nhân. Thật sự ngại quá. Tại hạ đã tìm được người mua, quyết định bán cho vị tiên sinh này. Chỉ có thể nói tiếng xin lỗi!

Nói xong, hắn đưa bàn tay về phía trước.

Vù!

Kim nhân nằm thẳng trong tầm mắt mọi người bị đưa vào trong nhẫn. Lão già cười khẽ, xoay người đi về phía dưới đài.

- Thiếu gia, chúng ta làm sao bây giờ?

Nhìn thấy đã xác định người mua, lão già hộ vệ phòng số 23 không nhịn được nhìn qua.

Hăng hái bừng bừng chạy tới mua vật phẩm, mang theo rất nhiều tài chính. Kết quả... Một xu tiền cũng chưa từng bỏ ra. Nếu là người khác nhiều tiền hơn so với hắn ngược lại cũng thôi. Mấu chốt là... đối phương một xu tiền cũng không tốn, chỉ nói một câu nói, lại khiến người ta chắp tay đưa kim nhân qua...

Thực sự càng nghĩ càng phiền muộn.

- Còn có thể làm sao? Ngươi lẽ nào có thể xua đuổi ác linh phụ thể?

Sắc mặt Tống Siêu tái xanh.

- Ta... không thể!

Lão già lắc đầu.

Ác linh phụ thể, liên lụy đến phương diện linh hồn. Cho dù thực lực của hắn không kém, kiến thức rộng rãi, cũng không có bất kỳ biện pháp nào.

- Tạm thời không quan tâm, đi hỏi thăm một chút, rốt cuộc người phòng số 1 là ai. Biết rõ mới quyết định!

Tống Siêu phân phó.

- Vâng!

Lão già gật đầu.

Ngay cả đối phương là ai cũng không biết, đưa ra quyết định như thế nào? Nghĩ ra biện pháp tốt hơn?

- Tiện tay vẽ ra tác phẩm thất cảnh, liếc mắt nhìn ra bị ác linh phụ thể, đối với ngọc phù chương trình học tứ tinh, hoàn toàn không có chút hứng thú... Người phòng số 1 này đủ thần bí. Tất cả đều điều tra cho ta! Điều tra thật kỹ!

Không chỉ Tống Siêu muốn điều tra, những người phòng đấu giá khác cũng đều đầy hiếu kỳ, muốn biết rốt cuộc là thần thánh phương nào, mới có thể có bản lĩnh lớn như vậy, khiến cho Tái các chủ cam tâm tình nguyện nhường phòng lại.

...

- Đây là Vô Hồn Kim Nhân?

Một gian phòng rộng rãi trong Giám Bảo các, Trương Huyền nhìn khôi lỗi để dưới đất, đầy hiếu kỳ.

Vô Hồn Kim Nhân bán ra, đại biểu buổi đấu giá kết thúc. Vừa trở về không lâu, lão già bán đồ lại ở dưới sự hướng dẫn của Lạc chấp sự tìm tới nơi này, đưa kim nhân tới.

Con kim nhân và người thật có kích thước không chênh lệch bao nhiêu, hình thể càng hùng tráng, toàn thân có sắc thái kim loại, giống như sắt thép đúc ra, khiến người ta không nhìn ra được diện mạo và da thịt thật sự.

Hắn liếc mắt thoáng nhìn, biết lúc này không phải là thời điểm nghiên cứu thứ này. Bàn tay hắn chộp một cái, thu vào chiếc nhẫn trữ vật.

Trương Huyền ngẩng đầu nhìn về phía lão già trước mặt.

- Vẫn mong tiên sinh ra tay, thay ta giải quyết tai hoạ ngầm!

Lão già vội vàng ôm quyền.

Vừa nhìn thấy người thanh niên này, hắn thật ra lại suy sụp.

Vốn tưởng rằng người liếc mắt nhìn ra hắn bị ác linh phụ thể, nói như thế nào cũng phải là lão già qua tuổi hoa giáp. Nhưng... trẻ tuổi như vậy, hắn căn bản cũng không tin tưởng.

Nếu không đối phương mở miệng, nói chuẩn xác tình huống của hắn, không có sai lầm chút nào, hắn thật sự nghi ngờ có phải đối phương ăn nói lung tung, muốn lừa gạt Vô Hồn Kim Nhân hay không.

- Ừ!

Trương Huyền lên tiếng, dạo qua một vòng dọc theo đối phương, không nói gì, mà mí mắt nâng lên:

- Tái các chủ, Kim tiền bối, tại hạ có chút việc muốn làm phiền các ngươi một chút!

- Trương sư khách khí, chuyện gì cứ phân phó là được!

Hai người đồng thời gật đầu.

Tuy rằng tu vi của bọn họ cao hơn so với người thanh niên trước mắt này, nhưng bọn họ đã biết người này có quá nhiều thủ đoạn không tầm thường, cũng không dám xem hắn trở thành vãn bối.

- Rất đơn giản...

Trương Huyền truyền âm qua.

- Điều này...

Nghe được truyền âm, hai người liếc mắt nhìn nhau, mỗi người đều sửng sốt.

- Trương sư... Cái này, không tốt lắm đâu?

Có chút do dự, Tái các chủ có chút xấu hổ.

- Nghe theo ta mà làm, ta có chừng mực!

Trương Huyền gật đầu.

- Được!

Hai người cắn răng.

Thấy bọn họ khó xử như vậy, tất cả mọi người đầy kỳ quái. Nhất là lão già bán đấu giá Vô Hồn Kim Nhân, càng không hiểu ra sao.

Lẽ nào giúp ta trị liệu, còn cần hai người kia giúp đỡ?

- Đắc tội!

Hắn đang nghi ngờ, liền nghe được Tái các chủ, Kim Tòng Hải trước mắt, đồng thời hừ một tiếng, bàn tay vung lên. Hai luòng chân khí đột nhiên tuôn ra, giam cầm tất cả mọi thứ xung quanh.

- Các ngươi muốn làm gì?

Gương mặt lão già trầm xuống.

Chỗ hai người phong tỏa, đúng là chỗ hắn có thể chạy trốn.

Nói cách khác, muốn động thủ với hắn!

- Các ngươi... lẽ nào muốn cứng rắn cướp Vô Hồn Kim Nhân?

Nhớ tới cái gì, đồng tử hắn co lại.

Vô Hồn Kim Nhân vô cùng trân quý. Hắn từng nghĩ một khi tin tức phát ra, vô cùng có khả năng bị người đen ăn đen cướp đi. Dù sao hắn chỉ có Hóa Phàm nhị trọng đỉnh phong, so với cao thủ chân chính, còn kém hơn một mảng lớn.

Bởi vậy, sau khi nhận được thứ này, lại di chuyển không ngừng nghỉ, đưa đến nơi đây, mong chờ vào uy tín của Giám Bảo các, không có khả năng làm ra chuyện giết người cướp của. Không nghĩ tới... đường đường là các chủ lại tự mình ra tay!

- Trương sư...

Lạc Tần cũng không nghĩ tới, Trương Huyền căn dặn nửa ngày, lại là chuyện này. Sắc mặt hắn nhất thời trắng bệch.

Thật sự giống như đối phương nói, giết người cướp của, danh tiếng của phòng đấu giá lại sẽ thối. Sau này làm sao có thể lại thu hút khách hàng, thu bảo bối?

- Yên tâm đi, nếu như giết hắn, đã sớm đập chết, còn cần phong tỏa xung quanh nữa sao?

Trương Huyền nhướng mắt.

Không quan tâm nói thế nào, mình cũng là danh sư, mặt mũi hiền lành, thế nào đến trong mắt đối phương, lại giống như bại hoại tội ác tày trời?

Giết người cướp của... Mệt cho ngươi nghĩ ra được.

Một con Vô Hồn Kim Nhân mà thôi, vẫn không đáng để hắn làm như vậy.

- Như vậy cũng tốt...

Nghe được lời hứa hẹn, Lạc Tần thở phào nhẹ nhõm. Hắn quay đầu lại nhìn lại, chỉ thấy Tái các chủ, Kim tiền bối đồng thời ra tay. Lão già này không kiên trì được hai chiêu, đã bị hoàn toàn giam cầm, tu vi bị phong ấn, lại không có bất kỳ thực lực nào.

Hai vị này đều là cao thủ nhất đẳng, đối phó với một Hóa Phàm nhị trọng đỉnh phong, dễ dàng như trở bàn tay.

- Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?

Thấy đối phương chỉ là phong ấn tu vi, vẫn chưa hạ sát thủ, lão già biết mình suy nghĩ nhiều, thở phào nhẹ nhõm. Nhưng hắn vẫn không nhịn được nhìn qua.

- Ngươi không phải bảo ta giúp ngươi loại bỏ ác linh sao? Không áp chế ngươi, loại bỏ như thế nào?

Trương Huyền mỉm cười.

- Thì ra là thế, vậy kính xin tiên sinh ra tay!

Nghe được áp chế tu vi, chỉ là một bước loại bỏ ác linh, lão già thở phào nhẹ nhõm, vội hỏi.

- Ừ!

Gật đầu, bước lên trước, khóe miệng Trương Huyền cong lên, bàn tay vung lên.

Bốp!

Một cái tát đánh vào trên mặt đối phương.

- Ngươi...

Bị nhốt, đánh ngay tại chỗ, lão già giống như khúc gỗ, mắt trợn trừng.

Tình huống thế nào?

Bảo ngươi giúp ta loại bỏ ác linh, ngươi thì hay rồi, trước hết bảo người phong tỏa tu vi của ta, sau đó... lại chạy tới tát tai ta... Muốn làm gì?

Hắn đang muốn hỏi rõ, lập tức nhìn thấy được một bàn chân bay tới.

Ầm!

- Làm cái gì vậy...

Lời nói bị bàn chân làm cho nghẹn ở trong miệng, mắt tối sầm, hắn bay ra ngoài.

Giãy dụa đứng lên, trước mắt lão già biến thành màu đen, cảm thấy lập tức muốn phát điên rồi.

Đương nhiên, cảm thấy phát điên không chỉ có mình hắn. Tất cả mọi người ở tại chỗ đều giống như thấy quỷ.

Nhất là Lạc Tần, nước mắt cũng sắp không ngừng được.

Ngươi không phải nói... Không phải giết người cướp của sao? Cho dù không giết, cứng rắn đánh, cứng rắn cướp như vậy... cũng không được...

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK