Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hàn Thủy vẫn là không có biện pháp giải trừ hiệp ước với Tư Khấu Ngọc.

Đứng trước sự thật phũ phàng của cuộc đời, cái gì tôn nghiêm, cái gì cốt khí đều là hư vô hết.

Cô không thể làm một cô bé ngây thơ, hồn nhiên vô tư mà vứt bỏ hết đống chuyện tình phiền muộn này đi.

Cô có thể xem mình như một đứa trẻ mồ côi cha nhưng lại không thể không có Hàn thị, Hàn thị là đại biểu cho mẹ cô, nó chính là tín ngưỡng mà cô luôn bảo vệ, cô không thể cứ thế vứt bỏ nó.

Tư Khấu Ngọc quả nhiên rất hiểu rõ nhược điểm của cô.

Trở lại biệt thự nhà họ Hàn, quả nhiên vườn không nhà trống, một nhà ba người Cam Chi Ngư đã đi rồi, chỉ để lại mấy người giúp việc không biết rõ sự tình.

Hàn Thủy đi thu thập xong đồ đạc của chính mình, sau đó phân phó một chút công việc thường ngày cho họ, liền lên xe đến chỗ ở bên ngoài Tư Khấu Ngọc mới thuê.

Đó là một căn hộ hơn hai trăm mét vuông, đã được trùng tu trang trí đơn giản, là một thế giới riêng rất thích hợp dành cho cặp vợ chồng mới cưới.

Mặt không biểu tình thu xếp ổn thỏa đồ đạc của mình, Hàn Thủy tính toán trở về Hàn thị, chuyện tình Cam Chi Ngư cầm tiền chạy trốn chỉ có một ít người cấp cao trong Hàn thị biết, đối với truyền thông bên ngoài chỉ có thể tuyên bố ông ta đã từ chức lùi về phía sau màn, nếu không tin tức này lộ ra, khẳng định cổ phiếu Hàn thị sẽ tuột dốc không phanh.

Ở điểm này, Hàn Thủy không thể không cảm tạ Tư Khấu Ngọc, mặc dù có một số chuyện anh làm có chút hèn hạ vì lòng riêng nhưng lại rất giữ chữ tín, anh thật sự lấy ra một số tiền lớn để bù đắp cho tổn thất của Hàn thị, tạm thời cứu vãn được cục diện rối rắm này.

Giễu cợt cười một tiếng, chỉ bằng một điểm này, cô cũng nên tận lực làm tròn chức trách của một tình nhân chứ nhỉ? À, mặt ngoài là vị hôn thê, kì thực lại chỉ là bạn giường mà thôi.

Một người đàn ông như vậy, có quá nhiều phụ nữ vây quanh, chờ một ngày anh chán cô rồi, cũng là lúc cô nên cuốn gói đi thôi. (....e thật sự mún bổ đầu chị lắm r đấy -_-)

Bỗng chuông điện thoại vang lên, Hàn Thủy nhìn cái tên quen thuộc hiển thị trên màn hình, trong mắt dâng lên một tia bi ai.

Dụ Hàm Phàm, một người con trai dịu dàng ôn nhuận như ngọc, đối với người khác vĩnh viễn là một bộ dáng dịu dàng, quan tâm, một người con trai hết mực yêu Cam Thiến San như vậy, cũng vừa đêm hôm trước đính hôn, đem hôm sau đã bị chính vị hôn thê của mình bỏ rơi.

Mà Hàn Thủy cô, ngay tại chính đêm đính hôn của mình mới phát hiện bị gài bẫy.

Bọn họ quả thật là đôi thanh mai trúc mã đen đủi, ngay cả xui xẻo cũng đồng bệnh tương lân. (ý nói là 2 ac cùng xui xẻo, bị hôn thê/hôn phu của mình lừa)

Mấy ngày nay bọn họ vẫn không gặp nhau, mặc dù thành phố B cũng không phải to lớn gì, hai người cũng làm cùng một công ty nhưng thật bất ngờ khi không đụng mặt lấy một lần.

Có lẽ là do cố ý, hoặc là do ý trời.

Nhưng gặp mặt thì sao, có cái gì để nói sao? Nói câu "Không cần thương tâm, anh còn có em" sao?

Hàn Thủy cười cay đắng một tiếng, nhìn chằm chằm màn hình di động, vẫn không có quyết tâm nghe điện.

Có lẽ chính cô cũng không rõ ràng, rốt cuộc tình cảm của cô đối với Dụ Hàm Phàm là gì, là người thân, bạn bè, hay là tình yêu nam nữ?

Nhưng cô lại có thể “bình chân như vại” nhìn anh cưới người phụ nữ khác, còn khẩn trương lo lắng thay anh.

Lắc đầu một cái, Hàn Thủy đi đến thang máy, vách tường sáng bóng phản chiếu lại bóng dáng của cô, dáng người cao gầy, vẻ mặt mơ hồ có một loại lạnh nhạt không nói nên lời.

Điện thoại di dộng lại vang lên, nghe thấy giai điệu quen thuộc, Hàn Thủy cuối cùng cũng nhận điện thoại.

"Hàn Thủy, chúng ta gặp mặt nói chuyện một lần đi." Đầu bên kia điện thoại truyền một giọng nói ôn hòa trong sáng, không hề có cảm giác chán nản nên có, tựa như trong quá khứ, vẫn dịu dàng trầm ấm như chưa từng xảy ra chuyện gì.

"Em tới rồi?" Tại phòng riêng trong một quán bar, người đàn ông ngồi trên ghế salon cũng không ngẩng đầu lên, lặng lẽ hít một hơi khói.

Hôm nay Dụ Hàm Phàm không mặc áo sơ mi, quần tây trang như thường ngày, mà mặc một chiếc quần jean trắng bệch, áo polo tùy ý, tóc hình như vưa mới cắt, cằm đã được cạo sạch sẽ, giống hệt hình ảnh sinh viên đại học hồi xưa của anh.

Hàn Thủy đứng ở nơi đó, không dấu vết quan sát anh, lòng có chút hốt hoảng, cô lại nghĩ về ngày đó Tư Khấu Ngọc cũng ăn mặc rất nhàn nhã, nhìn qua rất vô hại nhưng lại rắp tâm hại người. (chị còn suy nghĩ theo chiều hướng này nữa là e lấy rìu bổ đầu chị thật đấy -_-)

Không biết giờ phút này bề ngoài Dụ Hàm Phàm trông tự tại nhẹ nhõm, kì thực trong lòng có phải đang rất tuyệt vọng hay không?

Chỉ có chính cô, là vui, là giận, là bi ai cũng thế, luôn cho rằng mình che giấu rất khá, lại bị người khác liếc một cái là có thể nhìn ra.

Thật mệt cô còn luôn tự cho rằng mình đã trưởng thành, bây giờ nghĩ lại mới thấy bản thân mình thật là nực cười.

Ngồi xuống đối diện Dụ Hàm Phàm, Hàn Thủy đưa tay ra giật lấy điếu thuốc trong tay anh, sau đó dụi điếu thuốc vào cái gạt tàn.

Dụ Hàm Phàm dịu dàng cười một tiếng, nụ cười kia vẫn giống hệt như trong quá khứ, không hề nhìn ra được chút sứt mẻ nào.

Trong lòng Hàn Thủy hơi ê ẩm, cô mặt lạnh nhìn anh, "Anh không nên như vậy."

"Anh rất ổn." Dụ Hàm Phàm nở nụ cười, sợ Hàn Thủy không tin, lại bổ sung: "Thật."

Hàn Thủy nhíu mày một cái, cô thật không biết an ủi người khác như thế nào.

"Thật xin lỗi." Anh lại nói tiếp.

Những lời này thành công chọc giận Hàn Thủy, cô lạnh lùng cười một tiếng.

"Là bọn họ tạo nghiệt, hà cớ gì mà anh phải thay bọn họ xin lỗi?"

Lửa giận bạo phát và một chút chua xót xông lên tim, khiến thân thể cô khẽ run lên.

Dụ Hàm Phàm theo thói quen muốn nắm tay cô an ủi, lại cứng ngắc dừng lại giữa không trung.

Cô gái lớn lên cùng anh từ nhỏ này hiện tại đã thuộc về người đàn ông khác, mà anh cũng đã trao tim mình cho một người con gái khác, nếu như không có chuyện kia xảy ra, hiện tại anh cũng đã trở thành chồng của người khác.

Bây giờ anh đã mất đi tư cách được nắm tay cô rồi.

"Anh thích Cam Thiến San, luôn cho là đúng nên cũng muốn em thích, anh tin tưởng Cam Chi Ngư, cũng luôn cho là mình đã tin đúng, cũng muốn em tin ông ta, huống chi em và bọn họ dù sao cũng có quan hệ máu mủ, anh luôn nghĩ sự lựa chọn của mình là đúng, nên mới cảm thấy em quá mức cố chấp, mới nghĩ rằng em vẫn còn là một cô nhóc chưa hiểu chuyện lòng đầy thù hận." Anh nhấp một ngụm rượu, dừng lại trong chốc lát.

Hàn Thủy không tự chủ được toàn thân phát run.

"Khi biết em phải đi kết thân, anh đã từng rất đau lòng, bất kể như thế nào chúng mình cũng từng lớn lên cùng nhau, anh cũng muốn giúp em, nhưng khi biết người đàn ông kia cũng là bạn trai của em, nên anh cảm thấy rất may mắn, nghĩ thầm, như vậy cũng xem như không mất công bằng đối với em, xem đi, Hàn Thủy, anh rõ ràng luôn mồm nói quan tâm em, thật ra nội tâm anh lại rất ích kỷ, nếu như không có em, người vốn nên kết thân là Cam Thiến San, nhưng anh lại không nói với em chuyện này, bởi vì anh yêu Cam Thiến San, anh muốn được ở bên cô ấy." Giọng nói của Dụ Hàm Phàm càng lúc càng nhỏ nhưng anh biết cô vẫn nghe được.

"Đừng nói vậy." Nước mắt Hàn Thủy không nhịn được rơi xuống, những chuyện này kì thực cô cũng biết, cũng hiểu, bởi vì anh là Dụ Hàm Phàm, cho nên anh không lên tiếng, cô chấp nhận, cô đem tất cả trọng trách đều gánh lên vai mình.

"Hàn Thủy, em có tin trên thế gian này thực sự có nhân quả không? Anh thiếu nợ em nên mới bị người khác thua thiệt." Anh khẽ mỉm cười, lộ ra hàm răng trắng noãn, ánh mắt trong suốt như một thiếu niên.

"Em chưa từng trách anh." Cô nức nở nói.

"Anh biết, em vẫn luôn rất lương thiện, em càng không trách anh, trong lòng anh lại càng áy náy."

"Hàn Thủy, anh muốn rời khỏi nơi này."

"Thật xin lỗi, Hàn Thủy, anh không thể ở bên em đến cùng."

"Hy vọng người đó thật sự đối tốt với em, không để em phải chịu khổ cực nữa."

Hàn Thủy kiềm chế bản thân để không bật khóc ra tiếng, nhưng rồi lại nghĩ, từ lúc mẹ cô qua đời, cô vẫn chưa bao giờ rơi nước mắt, nhưng lúc này cô thật sự muốn buông thả bản thân, quên đi tất cả, quên đi yêu, hận, tín nhiệm, mâu thuẫn,.... quên hết để khóc một trận cho sảng khoái.

Tất cả đã đi hết rồi, chỉ còn mình cô ở lại cô đơn.

Nhưng Dụ Hàm Phàm có biết rằng, người kia căn bản không phải bạn trai thật sự của cô, ngay cả tình cảm của anh đối với cô, cô cũng không rõ, mà cô đối với anh, có thật sự yêu hay không?

Quan hệ của bọn họ xuất phát từ một tờ khế ước, thật sự có thể kì vọng có được một kết thúc có hậu sao?

Cô không có lòng tin, cũng không dám ôm bất kì tia hy vọng nào.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Nhi Phạm12 Tháng năm, 2018 08:44
ủa tg, lúc Thuỷ nghĩ trong lòng muốn nói với Ngọc em yêu anh. Sao lại hoàn thành r, mình cũng ko bt Thủy sẽ chạy tới Ngọc sẽ nói ra sao. Truyện này mình thấy ko giống như hoàn thành v?
Avatar
Nhi Phạm12 Tháng năm, 2018 08:44
ủa tg, lúc Thuỷ nghĩ trong lòng muốn nói với Ngọc em yêu anh. Sao lại hoàn thành r, mình cũng ko bt Thủy sẽ chạy tới Ngọc sẽ nói ra sao. Truyện này mình thấy ko giống như hoàn thành v?
BÌNH LUẬN FACEBOOK