Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thân thể thoáng lắc một cái, Trương Huyền lại đi tới trước mặt hắn, bàn tay một lần đánh xuống.

Vút!

Trên gương mặt đỏ, lại xuất hiện thêm dấu năm ngón tay, lão già ngã xuống đất.

- Này...

Mọi người đưa mắt nhìn nhau.

- Hóa Phàm nhị trọng đỉnh phong, hoàn toàn không chống đỡ được nửa bước Hóa Phàm. Đây là... chuyện gì xảy ra?

- Ta cũng không hiểu nổi...

Lão nhân này rõ ràng là thực lực Hóa Phàm nhị trọng đỉnh phong, thời điểm vừa phong ấn, lực lượng cũng hung bạo mạnh mẽ vô cùng. Thế nào lần này đột nhiên biến thành tôm chân mềm? Bị một nửa bước Hóa Phàm đánh hoàn toàn không năng lực phản kháng?

Cho dù vị Trương sư này có thể chiến đấu vượt cấp, nhưng đối mặt với Hóa Phàm sơ kỳ, cũng rất khó khăn. Đánh Hóa Phàm nhị trọng đỉnh phong tơi bời, còn khiến cho hắn không có cách nào đánh trả, tuyệt đối là không có khả năng.

- Lẽ nào thực lực của lão sư lại tăng lên?

Không chấn động kinh ngạc giống như bọn họ, vẻ mặt đám người Triệu Nhã hưng phấn.

Lão sư đột phá giống như uống nước, sớm hình thành thói quen ở trong lòng bọn họ. Nhìn thấy được Hóa Phàm nhị trọng đỉnh phong bị đánh răng rơi đầy đất, còn tưởng rằng Trương Huyền đã đột phá.

- Không phải, là... thực lực của lão già trở nên yếu đi! Hiện tại lực chiến đấu, tối đa là Hóa Phàm nhất trọng sơ kỳ!

Triệu Phi Vũ nói.

Nàng chịu hạn chế bởi thân thể, không mấy tu luyện, kiến thức rộng rãi, khả năng quan sát lại rất tốt.

- Ừ, công tử nói không sai. Thực lực của hắn bây giờ, tối đa Hóa Phàm nhất trọng sơ kỳ. Chỉ là... Tu vi trên người, lại thật sự là Hóa Phàm nhị trọng đỉnh phong. Cụ thể... vì sao, ta cũng không hiểu nổi!

Kim Tòng Hải nói.

- Tu vi Hóa Phàm nhị trọng đỉnh phong, cũng chỉ có thực lực nhất trọng sơ kỳ. Điều này...

Nghe bọn họ xác nhận, đám người Triệu Nhã cũng không thể hiểu nổi.

Lạc Tần càng không hiểu ra sao.

- Nghe được không? Không chỉ ta đã nhìn ra, những người khác cũng đã nhìn ra. Ngươi bây giờ còn có gì để nói nữa?

Trương Huyền dừng công kích lại, cười khanh khách nhìn về phía lão già lại bị điên cuồng đánh một trận.

- Ta... bị thương, không có cách nào phát huy thực lực mà thôi...

Lão già cắn răng.

- Cho dù bị thương, cũng không có khả năng khiến cho ngươi không phát huy ra thực lực gần hai cấp bạc lớn!

Hình như sớm biết rằng hắn sẽ nói như vậy, Trương Huyền nói.

- Trương sư, đây rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?

Thấy người này có chút nghèo từ, sơ hở càng lúc càng nhiều, Tái các chủ không thể tiếp tục kìm chế được.

- Rất đơn giản, linh hồn đoạt xác, và người bị đoạt xác, thực lực không giống nhau! Nếu như ta không nhìn lầm, người bị đoạt xác là Hóa Phàm nhị trọng đỉnh phong, linh hồn đoạt xác, chỉ có nhất trọng sơ kỳ!

Trương Huyền nói:

- Tuy rằng chiếm thân thể, nhưng không có thích ứng, đặc biệt là vừa rồi ta bị ta đánh một trận, thân thể linh hồn khó có thể phù hợp. Cho dù có thể khống chế, giấu diếm sơ hở, nhưng không có cách nào điều động chân nguyên, lúc này mới có vẻ yếu!

Vừa rồi, thời điểm lần đầu tiên nhìn thấy được lão già này ở đài bán đấu giá, mắt Minh Lý nhìn ra được không ít chỗ thiếu sót, khiến lòng hắn sinh nghi hoặc.

Dựa theo tình huống bình thường, tu vi hắn bây giờ, tối đa chỉ có thể nhìn thấu được Hóa Phàm sơ kỳ. Nhưng... nhị trọng đỉnh phong có thể nhìn ra vấn đề, bây giờ suy nghĩ một chút, nguyên nhân chính là bởi vì trong cơ thể dung hợp linh hồn Hóa Phàm sơ kỳ này.

Đoạt xác, và tính dung hợp thân thể vốn cũng rất kém. Thân thể bị đánh, tất nhiên sẽ tự chủ lựa chọn tới linh hồn ban đầu đến gần, và linh hồn đoạt xác bất hòa... cũng lại tạo thành, hắn rõ ràng có thực lực Hóa Phàm nhị trọng đỉnh phong, lại không có cách nào phát huy ra.

- Ngươi, ngươi...

Sắc mặt lão già trở nên trắng bệch.

Vừa rồi đều có thể giải thích, lần này đâm thẳng vào chỗ yếu hại, cho dù muốn giải thích, cũng giải thích không được.

Dù sao, vừa rồi chỉ là tổn thương da thịt. Mức độ này, đối với cường giả Hóa Phàm nhị trọng đỉnh phong mà nói, hoàn toàn có thể không đáng kể.

- Không cần ngươi à, ta à. Ta vừa rồi không nói đoạt xác, cố ý nói là ác linh phụ thể, mục đích chính là loại trừ sự băn khoăn của ngươi. Ngươi cảm thấy vừa lúc thật sự là một cơ hội, muốn mượn tay của ta trợ giúp, loại bỏ linh hồn cùng ngươi cạnh tranh... Ta nói không sai chứ!

Trương Huyền nói tiếp.

Đối phương tuy rằng đoạt xác thành công, nhưng vẫn chưa giết chết được linh hồn này, thậm chí linh hồn này còn muốn chiếm chủ đạo.

Bằng không, cũng sẽ không có chạy đến nơi đây bán đấu giá Vô Hồn Kim Nhân, còn muốn đổi phương pháp trấn áp nó.

Ý nghĩ tuy tốt, đổi lại thành những người khác, có khả năng thật sự sẽ trúng kế, giết chết linh hồn ban đầu, thành toàn đoạt xác này. Đáng tiếc... hắn gặp phải Trương Huyền.

Dưới thiên đạo, không có chỗ nào che giấu. Đừng nói linh hồn, cho dù hóa thành một luồng khói, cũng khó trốn được pháp nhãn.

- Ngươi... nếu cũng bị ngươi nhìn ra, ta cũng không lại ngụy trang nữa. Không sai, là ta đoạt xác người này!

Thấy không có cách nào che nấp, lão già đứng dậy, hừ lạnh một tiếng, không phủ nhận.

- Quả nhiên là vậy?

- Linh hồn Hóa Phàm nhất trọng đoạt xác thân thể nhị trọng đỉnh phong...

Nghe hắn thừa nhận, tất cả mọi người đều khiếp sợ đến mức sắc mặt trắng bệch.

Hóa Phàm nhất trọng sơ kỳ, và nhị trọng đỉnh phong, chênh lệch gần hai cấp lớn. Đổi thành lực chiến đấu, có thể nói là khác nhau một trời một vực, không có khả năng vượt qua. Linh hồn này lại có thể thành công đoạt xác...

Rốt cuộc làm sao làm được?

Thật đáng sợ!

- Thừa nhận là tốt rồi. Những điều vừa rồi, thật ra... là ta đoán. Nếu như ngươi không thừa nhận, ta cũng sẽ cảm thấy mình đoán sai...

Trương Huyền nói.

Hắn nói là lời nói thật.

Thiên Đạo Đồ Thư Quán chỉ có thể nhìn ra chỗ thiếu sót. Tình huống cụ thể thế nào, không phân tích, cũng sẽ không cho ra đáp án.

Hắn cũng là thông qua rất nhiều sơ hở lệch lạc, kết hợp với tri thức trong đầu, kết hợp đưa ra giả thiết. Không nghĩ tới... tự nhiên đoán đúng.

- Ngươi...

Sắc mặt nhất thời đỏ lên, lão già thiếu chút nữa nôn ra máu.

Sớm biết rằng hắn chỉ là đoán, đánh chết cũng không thừa nhận...

Hiện tại thì hay rồi, sau khi thừa nhận, cho dù muốn bác bỏ, cũng không có biện pháp...

- Ngươi không cần đắc ý!

Híp mắt lại, vứt bỏ phiền muộn, lão già lạnh lùng cười:

- Linh hồn ta hiện tại chiếm chủ đạo, chính là chủ nhân thân thể. Cho dù ngươi biết ta là đoạt xác, thì có ích lợi gì? Chẳng lẽ còn có thể giết chết ta...

- Ngươi dám không?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK