Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Lưu Thương Khúc Thủy là cửa ải sát hạch giám bảo sư ngũ tinh, độ khó cực lớn. Có thể phân biệt ra một loại xem như thông qua. Ngươi phân biệt ra ba loại, thậm chí ngay cả... bàn điều khiển Lưu Thương Khúc Thủy cũng muốn nhận chủ. Lại ngay cả giám bảo sư ngũ tinh cũng không thi nổi, thật sự là hỏng rồi...

Nhìn ra được suy nghĩ của hắn, Tái các chủ cười khổ.

Nói thật, hắn thấy, cho dù ban tặng giám bảo sư ngũ tinh, cũng cảm thấy cấp bậc thấp.

Dựa vào phân biệt, khiến cho bảo vật tự động nhận chủ, năng lực này ít nhất là giám bảo sư đã ngoài lục tinh mới có.

Đương nhiên, Giám Bảo các này của hắn cấp bậc quá thấp, vẫn không có cách nào xin được cấp bậc cao như vậy, tối đa chỉ là một ngũ tinh.

- Giám bảo sư không yêu cầu tu vi?

Trương Huyền không nhịn được hỏi.

Danh sư, luyện đan sư, thuần thú sư, y sư... Những chức nghiệp thượng cửu lưu đặc biệt, đối với tu vi có yêu cầu rất lớn. Không đủ tu vi, cho dù trình độ cao tới đâu, cơ bản cũng vô duyên.

Thật giống như hắn ở nghiệp đoàn y sư Thiên Vũ vương quốc làm ra động tĩnh lớn như vậy, cuối cùng cũng chỉ là cho một thân phận trưởng lão của nghiệp đoàn y sư liên minh vạn quốc, đẳng cấp cụ thể vẫn chưa xác định.

Đây trực tiếp cho cấp bậc giám bảo sư ngũ tinh, có thể quá trò đùa hay không?

- Mục đích của giám bảo sư là phân biệt bảo vật, đối với tu vi không có yêu cầu gì cứng nhắc. Thật ra, rất nhiều chức nghiệp trung cửu lưu, hạ cửu lưu, đều như vậy, chỉ có chức nghiệp thượng cửu lưu yêu cầu nghiêm khắc đối với tu vi!

Tái các chủ giải thích.

Trương Huyền gật đầu.

Hai người vừa nói vừa cười nói nhau. Tống Siêu bên kia chỉ cảm thấy hai mắt biến thành màu đen, sắp tức chết.

Bất kể nói thế nào, hắn cũng là danh sư tứ tinh, tồn tại địa vị tối cao ở liên minh vạn quốc. Người kia chỉ một câu ra mắt Tống sư, không để ý tới nữa, ngược lại cũng thôi... Tái các chủ cũng lại chỉ một câu, tiếp đó vừa nói vừa cười, nói chuyện phiếm, đối với hắn không nhìn tới...

Có còn để hắn vào trong mắt hay không?

Vốn tưởng rằng trước đó quản gia đuổi hắn rời đi, là đầu óc có vấn đề, trời sinh ngốc như vậy. Hiện tại xem ra... Thật đúng là có chủ nhân gì liền có hạ nhân như vậy!

Một người đường đường là danh sư tứ tinh ngồi ở chỗ này, bản thân các ngươi lại nói chuyện trời đất, lẽ nào một chút tôn trọng cũng không có sao...

- Hừ!

Không thể tiếp tục kìm chế được, Tống Siêu vung ống tay áo, đầu hấ lên, chắp hai tay ở sau lưng:

- Trương sư, Tái các chủ, danh sư tứ tinh ở đây, đây chính là đạo đãi khách của các ngươi...

Đang nói còn không có kết thúc, hắn liền nghe được giọng nói đầy lúng túng của lão già hộ vệ vang lên:

- Thiếu gia, người ta đi rồi...

- Đi rồi?

Thoáng sửng sốt một chút, hắn vội vàng quay đầu lại nhìn. Quả nhiên hắn nhìn thấy Trương Huyền kia và Tái các chủ vừa nói vừa cười đi ra khỏi phòng.

Công pháp, võ kỹ tới tay, Trương Huyền dự định lập tức trở về tập trung lại công pháp thiên đạo, trùng kích Hóa Phàm nhất trọng, không ở lại chỗ này thêm nữa.

- Ngươi...

Tống Siêu sắp muốn nôn ra máu.

Không nhìn ngược lại cũng thôi, nói chưa từng nói, đã xoay người rời đi. tự nhiên quên mất hắn một người đường đường danh sư tứ tinh... Đáng giận!

Là trái tim cũng quá lớn, hay là danh sư như hắn, một chút phân lượng cũng không có?

- Đứng lại cho ta...

Hắn gầm lên một tiếng phẫn nộ, không thể tiếp tục kìm chế được, thân thể thoáng lắc một cái, toàn thân giống như huyễn ảnh vậy, bay ra khoảng cách mấy chục thuớc, ngăn cản trước mặt hai người.

Vừa sử dụng võ kỹ, lập tức cho thấy tu vi, lại là cường giả Hóa Phàm tam trọng Âm Dương cảnh sơ kỳ.

- Trương sư, ngươi cũng biết công pháp tu luyện của ngươi xảy ra vấn đề? Nguy hiểm sớm tối, còn không tự biết?

Cố nén phẫn nộ, Tống Siêu biết chiến đấu không thể giải quyết vấn đề, nhìn qua, bộ dạng cao nhân.

- Công pháp tu luyện của ta?

Công pháp hắn tu luyện là do Thiên Đạo Đồ Thư Quán sàng lọc, không có một chỗ sai lầm, làm sao có thể xảy ra vấn đề?

Chỉ có điều, thoáng sửng sốt một chút, Trương Huyền lại hiểu được.

Chỉ cần tu luyện, nhất định sẽ xuất hiện vấn đề như vậy, không thể tránh được. Người này chắc là dùng ngôn ngữ gạt mình, sau đó lại nghĩ biện pháp tìm ra chỗ thiếu sót của công pháp, giúp mình chỉ điểm.

Không ít danh sư mạnh mẽ thu đồ đệ, là làm như thế.

Thậm chí ngay cả hắn, cũng từng làm như vậy. Trước đây đám người Vương Dĩnh chính là bị lừa dối như vậy.

- Không sai, nếu như ngươi muốn đột phá cảnh giới bây giờ, ta có thể giúp ngươi chỉ điểm, cho ngươi bớt đi đường vòng!

Thấy hắn mắc câu, trong lòng Tống Siêu đắc ý, trên mặt lộ ra vẻ thành khẩn, đang muốn nói ra một ít vấn đề thông thường trên tu luyện, hù dọa đối phương, lại thấy người thanh niên trước mắt, nhăn mày lại đi dạo xung quan mình một vòng.

- Tống sư, ngươi có phải gần đây vốn cảm thấy Hội Hải Huyệt âm ỷ đau, Bách Hồ Huyệt có chút suy yếu, tinh thần rất khó tập trung?

- Ta đang nói vấn đề của ngươi, ngươi...

Đang muốn quát mắng đối phương, nghe rõ nội dung của lời nói, thân thể Tống Siêu cứng đờ:

- Làm sao ngươi biết?

Gần đây tu luyện, hắn thật sự vốn cảm thấy Hội Hải Huyệt, chân khí không có cách nào tập trung lại, có loại cảm giác đau đớn xé rách, Bách Hồ Huyệt cũng có chút suy yếu, tinh thần toàn thân không có cách nào tập trung.

Chính vì vậy, hắn mới chạy đi giải sầu. Trong lúc vô ý nghe được tin tức về Vô Hồn Kim Nhân, hắn đi tới nơi này, bằng không, đường đường là danh sư tứ tinh thiên tài, làm gì có nhiều thời gian rảnh rỗi, chạy loạn khắp nơi như vậy?

- Không chỉ có như vậy, lúc ngươi tu luyện, có phải còn cảm thấy chân trái có chút tê dại, chân phải bình thường hay co giật đúng không?

Trương Huyền nói tiếp.

- Ta...

Khuôn mặt Tống Siêu trắng bệch.

Một điểm không sai.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK