Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Không ngăn cản được cũng phải ngăn cản!

Thanh niên mặc áo bào màu xám cũng không lui lại, mà là ngoắc tay, bước lên trước. Ngay lập tức, mấy người đồng thời xuất kiếm, một hồi những tiếng động khẽ vang lên. Sáu thanh kiếm hình thành lưới kiếm, đâm qua.

Tu vi của bọn họ so với Kim Tòng Hải, chênh lệch rất lớn, lại kiếm khí ngang dọc, khiến người ta có một loại cảm giác khó có thể đột phá.

- Trận pháp cùng tấn công?

Lông mày Kim Tòng Hải nâng lên.

Chiêu số của mấy người này bổ sung cho nhau, thi triển ra là một trận pháp. Hơn nữa nhìn đẳng cấp, hoàn toàn không yếu. Cho dù thực lực của hắn vượt xa mọi người, thật sự muốn chiến đấu, chỉ sợ cũng không chiếm được tiện nghi.

Loại trận pháp bao vây tấn công này, có thể khiến cho tu vi thấp, liên hợp lại, phát huy thực lực tốt hơn, lấy yếu thắng mạnh.

Giống như đám người Triệu Nhã, Viên Đào trước đây thua Lục Tầm, liên hợp lại, lại đánh cho hắn bị thương.

Người thanh niên mặc áo bào màu xám mạnh nhất trong sáu người này chỉ có Hóa Phàm tam trọng. Số còn lại chỉ có nhị trọng. Nhưng phối hợp trận pháp, lực chiến đấu lại khác hẳn.

Khí tức phun ra nuốt vào, kiếm khí ngang dọc.

Cho dù đối mặt với cường giả Hóa Phàm tứ trọng, cũng hoàn toàn không yếu.

- Hừ!

Lông mày dựng lên, Kim Tòng Hải hoàn toàn không có chút khẩn trương nào. Bàn chân đạp mạnh ở trên mặt đất, người chợt lao về phía trước.

Năm ngón tay có chân khí gào thét, không khí xung quanh nén lại, ngăn cản tất cả kiếm khí lao đến bao vây tiêu diệt ở bên ngoài.

Đây là lần đầu tiên Trương Huyền nhìn thấy cường giả Hóa Phàm tứ trọng toàn lực thi triển lực lượng. Chỉ nhìn vài cái, hắn lại đầy chấn động kinh ngạc.

Kim Tòng Hải tuy rằng không sử dụng binh khí, nhưng từng chiêu từng thức trong đó, tự dẫn theo pháp luật, lực lượng hoặc nhẹ hoặc nặng, điều động không khí xung quanh. Trận pháp cùng tấn công của sáu người mặc dù xảo diệu, muốn tổn thương hắn, lại cũng không dễ dàng như vậy.

Chỉ có điều, hắn cũng bị sáu thanh trường kiếm vây khốn, trong khoảng thời gian ngắn muốn phá ra, cũng không đơn giản như vậy.

Đương nhiên, đây là nguyên nhân hắn không sử dụng độc. Một khi sử dụng, không quan tâm là trận pháp gì, nhiều người tới hơn nữa, cũng lập tức tháo chạy.

Chỉ là, giữa hai bên cũng không có thù lớn sinh tử. Lại nói, mấy người này vẫn không đến mức khiến cho hắn dùng đến tuyệt chiêu.

Ầm ầm ầm!

Lực lượng hai bên hung bạo mạnh mẽ, lại chỉ xoay quanh ở bên trong phạm vi mấy chục thước, vẫn chưa lộ ra, cho thấy lực kiểm soát rất mạnh.

- Ta tới giúp ngươi!

Thấy hai bên đánh khó bỏ khó phân, trong khoảng thời gian ngắn không có cách nào định ra thắng bại, rất sợ trì hoãn quá lâu sẽ quấy rầy yêu thần thú, Tái các chủ khẽ kêu lên một tiếng, tiến vào vòng chiến.

Thực lực của hắn so với Kim Tòng Hải, hoàn toàn không yếu. Thêm một người vào, kiếm trận hợp kích lập tức không chịu nổi. Sáu người thanh niên đều lui về phía sau.

Sau mấy chiêu, trường kiếm tuột khỏi tay, mọi người giống như kiệt sức.

Thực lực của bọn họ vốn cũng không bình thường, lại có hai vị cường giả Hóa Phàm tứ trọng, tất nhiên không chống đỡ nổi.

- Được rồi!

Thấy đánh bại bọn họ, Tái các chủ, Kim Tòng Hải còn muốn tiến lên, Trương Huyền khoát tay áo:

- Đừng đánh nữa. Đều là người một nhà!

Nghe hắn nói như thế, tất cả mọi người đều sửng sốt.

Chẳng lẽ Trương sư biết những người này?

- Người một nhà?

Người thanh niên mặc áo bào màu xám càng nghi ngờ hơn, kỳ quái nhìn qua.

- Tại hạ là thuần thú sư Trương Huyền!

Không để ý tới thái độ của đối phương, Trương Huyền bước lên trước, cổ tay lật một cái, lấy ra ngoài huy hiệu đại biểu thân phận thuần thú sư:

- Nói vậy các vị cũng là thuần thú sư!

Nhìn thấy được huy hiệu, mấy người thanh niên lập tức thở phào nhẹ nhõm. Từng người lật cổ tay một cái, cũng lấy ra thứ đại biểu thân phận.

Quả nhiên giống như lời Trương Huyền nói, đều là thuần thú sư.

- Các ngươi là người của Thú Đường?

Nhướng mày, Tái các chủ hỏi.

Có thể thoáng cái xuất hiện sáu vị thuần thú sư, chỉ có Thú Đường mới có năng lực này.

- Đúng!

Người thanh niên mặc áo bào màu xám gật đầu.

- Tại hạ là Tái Tiêu Vũ của Giám Bảo các. Không biết đường chủ của các ngươi là Hàn Trùng, hay La Minh?

Tái các chủ nói.

- Là Hàn Trùng đường chủ! Tái Tiêu Vũ... Hóa ra là Tái các chủ! Vãn bối thất kính...

Nghe được tên, đầu tiên là sửng sốt, lập tức nhớ tới một người, thanh niên mặc áo bào màu xám bị dọa cho giật mình, vội vàng ôm quyền.

Toàn bộ liên minh vạn quốc có hai phân bộ Thú Đường. Đường chủ theo thứ tự là Hàn Trùng và La Minh. Nhưng Giám Bảo các chỉ có một, lại ở Hồng Hải Thành. Vị Các chủ này, tu vi có khả năng không bằng hội trưởng của bọn họ, địa vị lại không kém hơn chút nào, thậm chí được các chức nghiệp tôn trọng, kết giao cực rộng.

Người có địa vị tương tự với Hàn đường chủ bọn họ, thua cũng không tính là gì cả.

- Ừ, hóa ra là người của lão Hàn. Ta và Hàn đường chủ các ngươi là bằng hữu cũ.

Biết lai lịch, Tái các chủ gật đầu, đồng thời đầy nghi ngờ nhìn qua:

- Phân bộ Thú Đường của các ngươi ở Vạn Quốc Thành gần đây, tới đây làm gì?

Hàn Trùng là đường chủ phân bộ Thú Đường, ở trong sơn mạch cách Vạn Quốc Thành rất gần. Nơi này là núi Cửu Khúc, chênh lệch hơn mười vạn cây số. Một đám thuần thú sư chạy ở đây làm gì?

- Hồi bẩm Tái các chủ, là đường chủ chúng ta đang thuần phục yêu thần thú...

Biết đối phương là bạn lâu năm của đường chủ, người thanh niên mặc áo bào màu xám cũng không giấu giếm, nói.

- Thuần phục yêu thần thú? Đường chủ các ngươi không phải ba năm trước đây đã động thủ, vẫn chưa thành công sao?

Tái các chủ kỳ quái.

Vừa rồi hắn và Tôn Cường đã nói qua, vị Hàn Trùng đường chủ này, từng ở ba năm trước đây dẫn theo mười hai vị trưởng lão vây bắt yêu thần thú, kết quả sắp thành lại bại. Chẳng lẽ người này còn chưa có chết tâm, lại chạy tới?

- Đường chủ từng tới. Bởi vì lần đó không thành công, cho nên ba năm nay, vừa có thời gian rảnh rỗi lại qua trấn giữ ở chỗ này, cùng khai thông giao lưu... Thời gian ở chung dài như vậy, quan hệ một người một thú đã rất tốt. Cho nên... Đường chủ dự định ngày hôm nay thi triển thủ đoạn cuối cùng, thuần phục. Vì phòng ngừa bị làm phiền, lệnh cho chúng ta canh giữ ở chỗ này, không cho man thú, người lạ xông vào!

Người thanh niên mặc áo bào màu xám nói.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK