Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thảo nào Hàn đường chủ không có sợ hãi, không lo lắng chút nào. Hóa ra hắn đã sớm biết, căn bản không có khả năng xuất hiện thú triều.

- Vậy không phải là thú triều... là cái gì?

Trở lại trọng tâm câu chuyện khi mới bắt đầu, mọi người lại nhìn ra.

- Xem tiếp sẽ biết!

Trương Huyền cũng không giải thích.

- Nếu có nguy hiểm, vẫn mong Trương sư cứu Hàn đường chủ một chút. Hắn chỉ là không biết bản lãnh của ngươi, mới có chậm trễ. Trên thực tế, người cũng không xấu...

Thấy hắn không nói, mọi người không tiện tiếp tục truy hỏi. Tái các chủ thoáng lộ ra một chút lúng túng nói.

Không quan tâm nói thế nào, Hàn đường chủ cũng là bằng hữu của hắn. Nếu thật sự gặp phải nguy hiểm, hắn tránh ra trước, lại mất đạo nghĩa.

- Ừ, thật sự có loại tình huống đó, ta sẽ ra tay. Chỉ có điều, chỉ sợ ta ra tay, bọn họ sẽ mất hứng!

Cười khẽ, lông mày Trương Huyền đột nhiên nâng lên:

- Tiếp tục xem đi. Biến cố lại lập tức muốn bắt đầu!

Nghe nói như thế, mọi người đồng loạt nhìn về phía trước.

Lúc này thịt Lộc Quần thú của lại lập tức sẽ nướng chín, mùi thơm càng lúc càng nồng đậm.

Rất nhiều lão già đều tinh thông sinh tồn dã ngoại, mang theo bên người không ít đồ gia vị. Tuy là vội vàng nướng, so với đầu bếp lợi hại ở Hồng Hải Thành không kém chút nào. Không chỉ mùi, màu sắc cũng rất tốt, khiến người ta nhìn một chút, lại không ngừng chảy nước miếng.

- Yêu thần huynh, ngửi thấy được mùi vị không? Trở thành thú sủng của ta, đây là của huynh. Lại nói, chỉ là ở bên cạnh ta mà thôi, cũng sẽ không ủy khuất huynh. Tuổi thọ ta vừa hết, tất nhiên lại trở lại tự do, có gì có thể rầu rĩ!

Thấy mùi thơm tự nhiên truyền vào trận pháp, Hàn đường chủ tiếp tục nói:

- Nhanh đưa ra quyết định đi. Lại do dự nữa, chúng ta có thể ăn hết Lộc Quần thú. Đến lúc đó, cho dù lại tính quyết định, cũng đã muộn! Nói vậy không cần ta nói, ngươi cũng biết thứ này trân quý. Toàn bộ núi Cửu Khúc, chỉ có một con này. Một khi bỏ qua, cả đời cũng sẽ hối hận!

Không thể không nói, lời Hàn đường chủ nói rất có sức thuyết phục. Đổi lại thành linh thú khác khẳng định đã sớm dao động, lại cũng không kiên trì nổi. Nhưng yêu thần thú trong mặt gương, hai mắt nhắm nghiền, cũng không giãy dụa, cũng không phản kháng, hình như đang ngủ.

- Từ khi nào yêu thần thú dễ nói chuyện như vậy?

Lúc này Triệu Phi Vũ cũng nhìn xảy ra vấn đề.

Căn cứ lời đồn đại thịnh hành ở liên minh vạn quốc, con linh thú này hung mạnh tàn bạo. Năm đó cũng từng có người lợi dụng đại trận vây khốn nó. Đáng tiếc, thể lực của nó giống như vô cùng vô tận, rất nhanh lại chơi đùa khiến linh thạch trong trận cơ tiêu hao hầu như không còn, phá trận ra!

Trận pháp có thể hấp thu linh khí thiên địa duy trì, cũng có thể sử dụng linh thạch duy trì. Cái trước, cần phải tích lũy hồi lâu mới được. Cái sau chỉ cần linh thạch đầy đủ, không cần hấp thu năng lượng.

Bất kể cái nào, đều cần năng lượng cung cấp. Trận pháp không phải động cơ vĩnh viễn, không ngừng trùng kích, sẽ phát sinh tiêu hao cực lớn. Một khi trận cơ trong linh thạch tiêu hao sạch sẽ, cho dù không hiểu phương pháp phá trận, cũng sẽ sụp đổ.

Chính vì vậy, hành lang của nghiệp đoàn trận pháp sư, có hạn chế một canh giờ.

Không nói như vậy, gặp phải Khốn trận không có gì nguy hiểm, xông loạn đụng loạn, một khi trận pháp vận chuyển, sớm hay muộn cũng có thể khiến năng lượng trong đó tiêu hao hết... Loại tình huống này, mặc dù đi ra, cũng không tính là phá trận.

Yêu thần thú hung mạnh như vậy, từ sau khi bị nhốt, lại hành quân lặng lẽ, yên tĩnh giống như cục cưng ngoan ngoãn. Tuy rằng có chút mơ ước đối với Lộc Quần thú, nhưng không có bất kỳ ý tứ nào xông tới... Rõ ràng không phù hợp với cá tính của nó.

- Đường chủ, nướng xong!

Mọi người đang nghi ngờ, đám người Hồ trưởng lão bên kia đã hoàn toàn nướng chín Lộc Quần thú. Thịt linh thú màu kim hoàng, mùi thơm nhẹ nhàng tản ra khắp nơi, khiến người ta căn bản khó có thể từ chối.

- Được, lấy tới!

Hàn đường chủ gật đầu.

Đám người Hồ trưởng lão lên tiếng, đưa Lộc Quần thú nướng chín đến trước mặt.

- Thấy không? Do dự nữa, chúng ta đã có thể bắt đầu ăn...

Hàn đường chủ khẽ cười, cúi đầu nhìn về phía Lộc Quần thú trước mắt, đang muốn cầm nó lên, tiếp tục hấp dẫn đối phương. Đột nhiên mắt hắn thoáng cái trợn tròn, khóe mắt thiếu chút nữa thì lập tức nổ tung:

- Ta nhổ vào! Các ngươi ai... ăn vụng?

- Ăn vụng?

Mọi người đồng loạt nhìn sang, lúc này mới phát hiện Lộc Quần thú trước đó vô cùng hoàn chỉnh, chẳng biết lúc nào đã thiếu mất một cái đùi, chỉ còn lại có xương, trống rỗng treo ở phía trên.

Nói cách khác... Đã bị người ta ăn mất một chân!

Vẻ mặt Hàn đường chủ phát điên.

Ai thất đức như vậy?

Tuy rằng trong miệng hắn kêu muốn ăn, trên thực tế lại là thủ đoạn dụ dỗ đối phương. Nếu thật sự ăn, còn muốn thuần phục đối phương, lại gần như không thể nào.

Bởi vậy, chỉ là những lời đầu môi chót lưỡi, không có khả năng hành động. Thế nào... thời gian mới nháy mắt một cái, lại mất một cái chân? Ăn sạch sẽ như vậy?

Các ngươi cũng quá độc ác! Chẳng lẽ không biết vì bắt con này, ta tốn cái giá lớn bao nhiêu sao?

Hai mắt hắn trợn tròn, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào đám người Hồ trưởng lão.

Tái các chủ leo lên đám người thuần thú sư nhị tinh ngu ngốc kia, thịt mới bắt đầu nướng, đã đi xa. Không thể nào là do bọn họ làm. Cũng chỉ có mấy người trước mắt.

- Đường chủ, chúng ta... không có!

Bị ánh mắt nhìn thẳng, đám người Hồ trưởng lão đồng thời bị dọa cho giật mình, liên tục xua tay, sắp muốn khóc.

Bọn họ vẫn nuốt nước bọt nướng thịt, kìm chế sự nóng nảy trong lòng, không dám động một cái. Thế nào thoáng một cái không phát hiện, lại mất một cái chân?

- Không có? Lẽ nào những miếng thịt đó sẽ tự mình bay đi sao?

Hàn đường chủ kia tức giận.

Đây là một đám bằng hữu đồng đội gì vậy? Ta bảo các ngươi nướng thịt, tới câu dẫn yêu thần thú, khiến cho nó khuất phục. Các ngươi ngược lại ăn trước, hơn nữa còn là ăn hết một cái đùi...

Có nhầm hay không.

- Đường chủ, thật sự không phải là chúng ta. Chúng ta có thể xin thề...

Thấy hắn không tin, Hồ trưởng lão dựng thẳng bàn tay lên, đang muốn tiếp tục giải thích, đột nhiên cứng đờ tại chỗ, giống như gặp quỷ:

- Đường chủ...

- Thế nào?

Nghe được tiếng la, theo ánh mắt nhìn, Hàn đường chủ lại thoáng lảo đảo, thiếu chút nữa thì máu tươi phun ra.

Chỉ thấy Lộc Quần thú vừa rồi chỉ mất một cái chân, lúc này một cái chân khác cũng mất, xương trụi lủi treo ở phía trên, quỷ dị nói không nên lời.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK