Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Là ai?

Nhìn quanh, bàn tay Hàn đường chủ dựng thẳng lên, vẻ mặt cảnh giác.

Nếu như nói mới vừa rồi còn nghi ngờ có phải đám người Hồ trưởng lão ăn vụng Lộc Quần thú, lúc này hắn biết chắc không phải.

Nhưng... rốt cuộc là ai? Có thể ở trước mặt hắn ăn vụng thịt Lộc Quần thú mà không bị phát hiện?

Thủ đoạn cũng thật là quỷ dị?

- Đường chủ, ngươi xem!

Hồ trưởng lão chỉ.

Hàn đường chủ cúi đầu nhìn xuống, lập tức thấy được điểm không thích hợp. Ngay trên Lộc Quần thú màu kim hoàng phía trước, chẳng biết từ lúc nào đầy chi chít một tầng sâu màu vàng nhạt, kích thước giống như con kiến, đến chỗ nào, thịt thú biến mất, chỉ còn lại có xương.

Rất hiển nhiên, hai cái đùi này, chính là bị thứ này cắn nuốt sạch sẽ.

Những con sâu này mỗi con nhỏ, màu sắc lại giống như thịt của thú nướng chín, không nhìn kỹ, căn bản không phát hiện được.

- Đây là... thứ gì?

Hàn đường chủ sửng sốt.

Thân là thuần thú sư tứ tinh, tự nhiên chưa từng thấy qua.

- Đường chủ, có phải là...

Đột nhiên nhớ tới cái gì, thân thể Hồ trưởng lão cứng đờ, hai mắt mang theo sự kinh hoàng.

- Ngươi nói là...

Thấy biểu tình này của đối phương, thoáng sửng sốt một chút. Hàn đường chủ cũng kịp phản ứng, bị dọa cho giật mình.

- Đúng. Nếu không làm sao có thể ăn sạch thịt Lộc Quần thú nhanh như vậy...

Hồ trưởng lão nuốt hớp nước miếng.

- Nếu quả thật là thứ này... lại thật sự nguy rồi!

Đột nhiên nghĩ đến cái gì, Hàn đường chủ sốt ruột vội vàng ngẩng đầu, nhìn về phía màn ánh sáng trước mắt. Chỉ thấy yêu thần thú bị nhốt ở trong trận, chẳng biết từ lúc nào đã mở mắt, hai mắt sáng như điện, lấp lánh có thần.

Khóe miệng cực lớn đột nhiên cong lên, giống như đang cười lạnh.

...

- Trương sư, đây là cái gì?

Mọi người phía xa cũng thấy được một cảnh tượng quỷ dị như vậy, Tái các chủ không nhịn được nói.

Làm các chủ Giám Bảo các, lượng tri thức lớn giống như mặt biển mù sương, lại chưa từng nghe qua loại vật kỳ quái này.

Những người khác cũng nhìn qua.

Trương sư sớm biết rằng sẽ có chuyện phát sinh, dẫn bọn họ đến nơi đây. Hiện tại xem ra, chắc hẳn lo lắng chính là thứ này.

- Là kiến Phệ Hồn!

Khuôn mặt Trương Huyền nghiêm trọng.

- Kiến Phệ Hồn?

Mọi người mê man một hồi.

Thứ này nghe cũng chưa từng nghe qua, càng không nói được cụ thể là vật gì.

Chỉ có điều, Lạc Trúc ở bên cạnh nghe được cái tên này, toàn thân cứng đờ, trên mặt đầy vẻ không thể tin được:

- Theo lời đồn đại đây là khắc tinh của vu hồn sư, lấy cắn nuốt linh hồn, linh khí làm thức ăn...

Kiến Phệ Hồn có thể cắn nuốt linh hồn, nuốt linh khí, vô cùng quỷ dị.

Là khắc tinh của vu hồn sư.

Thế nào gần mộ của vu hồn sư, có thứ này tồn tại.

Không trả lời câu hỏi của hắn, Trương Huyền quay đầu lại nhìn qua, hỏi:

- Mộ vu hồn ngươi nói tới, nếu như ta không đoán sai, chắc hẳn là phía dưới một đầm nước nơi này?

- Ngươi... làm sao biết được?

Lạc Trúc sửng sốt.

Hắn chỉ nói qua, một của vu hồn sư ở khu vực gần đây, vẫn chưa nói vị trí cụ thể. Người trước mắt này, như thế nào liếc mắt đã nhìn ra?

Nơi chôn cất chú ý phong thuỷ. Chôn ở dưới hồ sâu, bản thân lại không cát tường, gần như không ai sẽ làm như vậy.

Bởi vậy, nếu như nói với người khác, dưới nước có mộ, tuyệt đối sẽ bị người ta cười nhạo vô tri.

Cho dù là hắn điều tra được điển tịch có liên quan, biết vị trí xác thực, cũng cảm thấy không thể tin được.

Chính vì vậy, vừa rồi hắn mới tự tin như vậy, người khác không có khả năng phát hiện.

Nhưng... vị trước mắt này lại mở miệng nói ra, chẳng lẽ có liên quan đến những con kiến Phệ Hồn này?

- Kiến Phệ Hồn, cắn nuốt linh hồn, là khắc tinh của vu hồn sư. Nhưng... thứ này sợ nước. Muốn tránh né nó, hồn phách có thể bảo tồn lâu dài xuống, cũng chỉ có thể chôn ở dưới nước!

Trương Huyền nói.

Tái các chủ thu thập những sách liên quan tới vu hồn sư, mặc dù không có quá nhiều kiến thức hữu dụng, nhìn xong tất cả, vẫn có thể đủ phân tích một vài chuyện.

Hơn nữa, kiến Phệ Hồn thuộc về một loại linh thú. Trên sách của nghiệp đoàn thuần thú sư, từng có ghi chép. Vừa tới, hắn dùng mắt Minh Lý xem qua mặt đất, liền phát hiện một vài điểm không thích hợp.

Suy nghĩ một chút, hắn có thể hiểu được.

- Phần mộ chôn ở dưới nước, không phải đối với người sống, người chết cũng không quá tốt lành sao?

Người đặt câu hỏi không phải Lạc Trúc, mà là Triệu Phi Vũ.

Nghe được mộ không ngờ ở phía dưới đầm nước, hắn cũng hết sức ngạc nhiên.

Cái hồ sâu này, vừa đến liền thấy. Thác nước quanh năm trùng kích, đường kính mấy trăm thước, không biết sâu bao nhiêu. Mộ ở phía dưới này, chẳng lẽ không sợ suốt năm bị nước ăn mòn, hồn phách cũng không được an bình sao?

- Đối với vu hồn sư mà nói, linh hồn có thể đoạt thân thể sống lại. Bởi vậy, ở trong mắt bọn họ, tử vong chỉ là giấc ngủ ngắn, không tồn tại cách nói phong thuỷ. Bất kể trong nước, hay là nơi nào, đều không tính là gì cả.

Trương Huyền giải thích.

- A!

Mọi người hiểu được.

Lập mộ xem phong thủy, là hi vọng sau khi chết, có thể khiến cho hậu thế tử tôn, thay đổi số phận. Vu hồn sư lại không cho là mình chết. Cái gọi là mộ, đặt ở chỗ nào, tự nhiên cũng sẽ không quan tâm.

- Không đúng!

Có chút do dự, Lạc Trúc đột nhiên nhớ ra cái gì đó, lại nhìn qua:

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK