Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Ban đầu bọn họ liên thủ nhưng không đánh lại ta... Lúc này Trương lão sư đến, dạy ba chiêu quyền pháp, không biết tại sao từng người như được thần linh trợ giúp, người chiến đấu đầu tiên với ta là Viên Đào...

Chu Hồng vừa kể vừa thi triển ba chiêu Trương Huyền truyền thụ cho học viên.

Nghe hắn nói, xem hắn mô phỏng ba chiêu, Lục Tầm và Hồng Hạo trưởng lão liếc mắt nhìn nhau, từng người đều cảm thấy lỗ tai mình nghe lầm, sắc mặt khó coi giống như táo bón.

- Ngươi nói... Viên Đào là người đệ nhất đếm ngược trong sát hạch nhập học? Bằng ba chiêu này, ngươi... đánh không lại?

Con mẹ nó, ngươi đang đùa ta sao?

Lúc nãy điều tra, hắn có xem tư liệu của Viên Đào, từ nhỏ phụ mẫu đều mất, không học được bất cứ võ kỹ, công pháp nào, cũng chỉ dựa vào da dày thịt béo và thể lực đỡ đòn mà thôi, đệ nhất đếm ngược trong sát hạch nhập học, tại sao có khả năng đánh bại cao thủ đứng thứ tư trong sát hạch?

Có cần khuếch đại lớn như vậy không?

Hơn nữa, bọn họ cũng thấy ba chiêu này, rác rưởi cũng không thể rác rưởi hơn, nó cũng gọi là võ kỹ?

Cho dù điên đảo sử dụng qua lại, thay đổi trái phải, cũng không tính là gì!

- Là hắn đê tiện...

Chu Hồng thống khổ kể tỉ mỉ chiến đấu vừa rồi.

- Xem ra mệnh môn của ngươi bị người ta phát hiện, ba chiêu đó chỉ là danh nghĩa, đánh lừa sự chú ý của ngươi, chứ mục tiêu thực sự là nơi này!

Nghe đối phương kể xong, lúc này Lục Tầm mới hiểu ra.

Là học viên của hắn quá không cẩn thận.

Mệnh môn là nơi tập trung sức mạnh của người tu luyện, là căn bản của người tu luyện, nhất định phải cố gắng bảo vệ, nếu bị phát hiện, thật sự quá bất cẩn.

Tuy phát hiện được mệnh môn, không có nghĩa có thể đánh thắng đối phương, chung quy chiến đấu không phải một cộng một bằng hai, còn rất nhiều thứ liên đới như phản ứng, ứng biến, nhưng nếu hai người tu vi tương tự giao đấu với nhau, một người trong đó bị phát hiện, vẫn vô cùng nguy hiểm.

- Những học viên kia, khẳng định không thể có tu vi bằng ngươi được, chỉ có thể đã phát hiện mệnh môn của ngươi, rồi lợi dụng điểm yếu ấy. Xem ra Trương Huyền lão sư không đơn giản, vốn cảm thấy tỷ thí với hắn không có ý nghĩa, trực tiếp nghiền ép, bây giờ xem ra không đơn giản như vậy, càng ngày càng thú vị!

Lục Tầm không hổ là lão sư minh tinh trong học viện, nhanh chóng phân tích ra điểm mấu chốt của vấn đề.

Mệnh môn là nhược điểm của người tu luyện, cần phải được bảo vệ rất tốt, rất khó phát hiện, hơn nữa, cho dù phát hiện, nếu không có năng lực đối kháng, cũng khó vượt qua.

Giống như người bình thường cầm một con dao, biết rõ đâm vào tim là phải chết, nhưng lại không thể đánh lại cao thủ quyền anh.

Nếu mấy học viên của Trương Huyền sớm phát hiện, khẳng định sẽ thắng trong lúc giao đấu trước đó, nên điều này rất hiển nhiên là hắn phát hiện và nói ra.

- Không sao, hiện tại ta sẽ nghĩ biện pháp giúp ngươi đột phá võ giả nhị trọng, một khi thành công, mệnh môn của ngươi sẽ dời đi, đến thời điểm đó báo thù cũng không muộn!

Vẫy tay một cái, Lục Tầm an ủi.

Mệnh môn của người tu luyện không phải hình thành là không thay đổi, căn cứ công pháp tu luyện, cảnh giới, võ kỹ sẽ có khác nhau.

Hiện tại mệnh môn của Chu Hồng ở phần eo, một khi đột phá võ giả nhất trọng, nhất định sẽ dời sang nơi khác, đến thời điểm đó, những hành động của bọn họ sẽ không có bất cứ ý nghĩa nào.

Thậm chí, công pháp tu luyện cao minh trong truyền thuyết, người có thực lực cường đại, căn bản không có mệnh môn và nhược điểm, cho dù muốn tìm cũng không tìm được.

- Dạ!

Chu Hồng gật đầu.

Lục Tầm nhìn sang:

- Một lúc nữa ta đi tìm Thượng Thần trưởng lão, xác định danh sách tỉ thí, cố gắng tu luyện, đừng làm ta thất vọng, đến thời điểm đó sẽ cho ngươi tự tay báo thù!

- Đa tạ Lục lão sư!

Nghe an ủi, Chu Hồng khôi phục tự tin lần nữa.

- Đúng rồi, Hồng Hạo trưởng lão, không phải ngươi có quan hệ không tệ với Thượng Thần lớn lão sao? Xử lý loại lão sư phế vật như Trương Huyền, đến tìm phòng giáo vụ sẽ tốt hơn tìm ta!

Nói tới Thượng Thần trưởng lão, Lục Tầm không nhịn được xoay đầu lại.

Hồng Hạo trưởng lão là người có tư cách cạnh tranh chức viện trưởng nhất, không ít trưởng lão có quan hệ tốt với hắn, Thượng Thần là một trong số đó.

Theo lý thuyết, nếu thật sự có mâu thuẫn với Trương Huyền, tìm chủ nhiệm ra tay, không phải dễ hơn tìm mình hay sao?

- Kỳ thật tìm đến phòng giáo vụ cũng không tiện, không thể ép học viên thay đổi lão sư! Nếu thật làm như vậy, hắn kiện đến Sư giả công hội, nói bị chèn ép, chẳng phải càng thêm phiền phức?

Hồng Hạo trưởng lão nói.Nếu học viên tự nguyện bái sư, phòng giáo vụ không thể ép buộc.

Chủ yếu nhất một điểm, Trương Huyền trong mắt hắn chỉ là rác rưởi, sát hạch lão sư không điểm mà thôi, cần gì phải tìm tới chủ nhiệm?

Làm thế không khác gì đại tài tiểu dụng!

Đương nhiên không thể nói ra những lời này, như thế Lục Tầm lão sư nhất định sẽ cảm thấy hắn không tôn trọng mình.

Kỳ thực đối phương không nói, với trình độ thông minh của Lục Tầm cũng có thể đoán được.

Nếu không phải hai học viên bị đào đi không rõ nguyên nhân, hắn không quan tâm những chuyện vô bổ này, càng không yêu cầu sư giả bình trắc gì hết!

Hai người đang nói chuyện với nhau, bỗng nhìn thấy một thanh niên đi nhanh tới.

- Lục Tầm...

Còn chưa tới trước mặt, đối phương liền hô lên.

- Hóa ra là Vương lão sư, sao ngươi ở đây?

Lục Tầm cười nói.

Người tới chính là lão sư minh tinh khác của học viện, Vương Siêu!

Trịnh Dương muốn bái cao thủ thương pháp làm sư.

- Hồng Hạo trưởng lão!

Đi tới trước mặt, nhìn thấy Hồng Hạo ngồi bên cạnh, Vương Siêu bái một cái, tiếp theo quay đầu nhìn về phía Lục Tầm:

- Đã nghe chuyện phòng giáo vụ chưa?

- Nghe nói cái gì?

Lục Tầm khó hiểu.

- Ngươi không biết? Thượng Thần trưởng lão bị cách chức điều tra!

Vương Siêu nói:

- Lúc nãy Sư giả công hội đã ban bố mệnh lệnh!

- Thượng Thần trưởng lão bị cách chức điều tra? Xảy ra chuyện gì vậy?

Không những Lục Tầm khó tin, ngay cả Hồng Hạo trưởng lão cũng giật mình.

Đường đường là một chủ nhiệm của học viện Hồng Thiên, tại sao không có một chút tin tức nào, nói mất chức liền mất chức?

- Có người nói hắn hãm hại một lão sư, làm việc bất công, cũng có người nói, khi tiến hành học tâm khảo vấn không công bằng và công chính, ngược lại chuyện này bị Sư giả công hội biết, trực tiếp mất chức!

Vương Siêu nói.

Tào Hùng xin tiến hành học tâm khảo vấn, động tĩnh không lớn, không ít lão sư không biết.

- Hãm hại? Không công chính? Là vị lão sư nào lợi hại như vậy, có thể lật đổ cả Thượng Thần trưởng lão, thậm chí còn có thể làm Sư giả công hội xuất thủ?

Lục Tầm hỏi thăm.

Tuy Thượng Thần trưởng lão chỉ là chủ nhiệm phòng giáo vụ, nhưng hậu phương lại rất cứng, thậm chí lại là bằng hữu của trưởng lão Sư giả công hội, lật đổ hắn, hơn nữa còn làm triệt để như vậy, chắc là rất khó!

Hồng Hạo trưởng lão nhìn sang, muốn biết là nhân vật lợi hại nào!

- Ta nghe nói là lão sư rác rưởi nhất trong học viện chúng ta... Trương Huyền!

Vương Siêu suy nghĩ một chút, nói.

- Trương Huyền? Sao có thể có chuyện đó?

Lục Tầm, Hồng Hạo trưởng lão như bị đạp phải đuôi, đồng thời nhảy lên, cả hai trợn mắt há hốc mồm, cảm giác như điên rồi.

Ăn mấy món thôi mà có thể phá đổ tửu lâu đứng sừng sững hơn mười năm; là lão sư khiến học viên hủy bỏ khóa học đầu tiên để đến báo danh; tùy tiện dạy mấy học viên liền đánh thắng học viên xếp thứ tư trong bảng sát hạch nhập học thành đầu heo; còn lật đổ Thượng Thần trưởng lão chủ nhiệm...

Trương Huyền, thực sự là lão sư kém nhất học viện?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK