Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Chân Mệnh Hoàng Hậu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ở Thái Nam, trừ khi có tình huống đặc biệt, nam nữ khi tham gia khóa học đều không được mang nô tài hay sai vặt vào. Cũng may nữ học so với nam học tốt hơn nhiều, ngày mưa có thể dùng xe ngựa, tuy chỉ là một màn che xuống, nhưng các tiểu thư cũng không phàn nàn gì. Bỗng nhiên thiếu đi thùng xe ấm áp, gió lạnh thổi qua khiến A Đoàn rùng mình một cái, đưa tay rũ rũ áo ngoài.

Vừa xuống xe mọi người đều đem chú ý đặt lên người A Đoàn, Hứa gia gần đây thật không an tĩnh chút nào. Mọi người thấy Tam tiểu thư không có gì khác so với ngày thường, cười nhạt chào hỏi với người bên ngoài, giống như không phải chịu chút ảnh hưởng nào. Biểu hiện như vậy làm những người đangmuốn tiến đến hỏi thăm cũng do dự mà không bước lên nữa.

Ai cũng biết Tam tiểu thư cùng mẹ kế của Nhị tiểu thư không thích nhau, gặp mặt cũng chỉ lãnh đạm gật đầu mà thôi.

Hứa Tâm Dao cũng từ xe ngựa của A Đoàn đi xuống.

Mọi người:...

Hứa Tâm Dao không nhìn biểu tình như gặp quỷ của người ngoài, nhanh chóng đuổi kịp bước chân của A Đoàn, sóng vai nàng cùng đi, nghiêng đầu nhìn, sau đó nói "Việc ta không qua không phải là cố ý." A Đoàn gật đầu, không nói gì thêm, chỉ nghiêng đầu nhìn về phía hành lang đang mưa, một đợt lại mộtđợt, như một tấm rèm.

A, rèm trong phòng cũng nên thay đi thôi, lần sau phải đổi lấy tấm rèm tốt hơn.

Hứa Tâm Dao mím môi nhìn bộ dạng không bị chút ảnh hưởng nào của A Đoàn, im lặng một hồi rồi lại quay đầu nhìn thẳng về phía trước, nắm chặt lấy tay áo, một cảm giác thất bại tràn dâng trong lòng. Mình làm gì cũng thế mà Nhị phòng có nháo như thế nào thì căn bản cũng không ảnh hưởng đến Tam muội, căn bản cũng chỉ là... một đám tôm tép mà thôi.

Hứa gia Nhị tiểu thư cùng Tam tiểu thư cùng đi học! Tin tức này từ lúc Hứa Tâm Dao cùng A Đoàn xuống xe ngựa, chưa đầy một phút đồng hồ đã lan ra khắp trường nữ. Hai vị tiểu thư của Hứa gia, lúc trước quan hệ hình như không được tốt cho lắm, gặp nhau ở trường cũng chỉ gật đầu thay lời chào.

Hôm nay lại cùng nhau đi học?

Hơn nữa gần đây Nhị phòng đang gặp chuyện không may, hai vị này lại xuất hiện cùng lúc, chuyện này có chút vi diệu nha. Nghe nói, Quốc công gia một lòng muốn cứu Nhị lão gia ra, hôm nay Tam tiểu thư đi cùng Nhị tiểu thư là đại biểu cho phòng lớn?

Mọi người vẫn còn suy đoán thì hai người đã tiến vào phòng học, liền nhao nhao dừng hết mọi việc mình đang làm lại nhìn về phía hai người, muốn nhìn ra chút dấu vết. Nhưng đều thất vọng. Hai vị này không khác ngày thường là mấy, đều trực tiếp ngồi về vị trí của mình, không nói với nhau lời nào.

không ai dám đi hỏi Tam tiểu thư, nhưng trước mặt Tam tiểu thư cũng không dám đến hỏi Nhị tiểu thư, tuy là người một nhà nhưng việc vợ kế của Nhị lão gia làm thật khiến cho người khác xem thường. Tâm mọi người nhanh chóng ngứa, thời gian này trôi qua quá yên tĩnh, sự kiện trọng đại như vậy mà nhân vật chính đến một điểm phản ứng cũng không có!

Tiết học đầu tiên của trường nam là đọc, tiết đầu của trường nữ lại là tĩnh tâm, hoặc là yên lặng đọc sách, hoặc là luyện chữ. A Đoàn trải giấy Tuyên Thành trước mắt, nghiền mực rồi bắt đầu viết. Tiểu thư khuê các thường luyện chữ nhỏ, A Đoàn lại luyện lối viết thảo (kiểu chữ Hán, có đặc điểm là nét bút liên tục, viết nhanh), chỉ là không được đẹp. Lối viết thảo thường là lối viết của nam nhân, là thiên phú trời cho, nếu so với cách viết của nữ nhân thì hào phóng hơn nhiều, đó là cách viết chữ thảo. Chữ của A Đoàn, dù luyện đến thế nào thì cũng đều hiện lên một chút thanh tú.

Cũng may A Đoàn không để ý đến chuyện này lắm, nàng không quan tâm chữ mình xấu hay đẹp, chính mình vui vẻ là được rồi.

A Đoàn chỉ viết mấy chữ qua loa rồi dừng bút. Lông mày thanh tú hơi nhăn lại, trong mắt hiện lên mộttia phiền não, dừng một chút rồi cầm bút lên đặt xuống bàn, sau đó lấy một quyển sách. Tùy ý mở mộttrang để đọc nhưng lại không đọc một chút nào, nhìn thì giống đang chuyên tâm đọc, kì thực suy nghĩ đã trôi đi từ lúc nào.

Hứa Tâm Dao có chút không giống như mọi ngày.

Hôm nay nàng vô cùng kích động, sự bình tĩnh ngày trước như đã bị phá vỡ, sự việc xảy ra ở Nhị phòng có lẽ chỉ là phần dạo đầu, nhưng tuyệt đối không phải là việc chính. Tuy ngày hôm qua nàng một mực quỳ một chỗ nhưng cũng chỉ là thái độ thể hiện ra bên ngoài thôi, từ đầu đến cuối đều không nói mộtcâu. không cầu xin gì, chỉ là bắt buộc phải quỳ nên nàng mới quỳ.

Cha ruột gặp chuyện không may, nàng là nữ nhi ruột thịt không thể có thái độ không quan tâm như vậy, nàng chỉ tỏ thái độ của mình ra thôi, căn bản cũng không cầu xin.

Như vậy tại sao nàng lại mất đi sự bình tĩnh? Nàng là một tiểu thư chưa lấy chồng, chuyện của Nhị thúc có thể coi là tham ô, chắc chắn sẽ làm liên lụy đến con đường cưới xin của nàng. Những năm gần đây tuy không thân thiết, nhưng mẫu thân đối với nàng thật sự không tệ, cho dù nàng không xin thì mẫu thân cũng sẽ chăm sóc nàng chu đáo. Khoảng một hai năm cùng một bộ đồ cưới là xong thôi.

Nàng biết điều đấy nhưng vì sao còn tùy tiện như vậy, như là sợ một thứ gì đó, muốn sự chắc chắn.

Hơn một canh giờ sau, A Đoàn cùng Hứa Tâm Dao lại ngồi xe ngựa về nhà, điều gì đến cũng sẽ đến, việc của Nhị lão gia đã tuyên án rồi. Hai người một trái một phải ngồi trong xe, hoàn toàn tách biệt nhau. A Đoàn chống khuỷu tay lên cửa sổ, nghiêng đầu đánh giá Hứa Tâm Dao.

Lúc này bên ngoài đang mưa phùn, cả vùng Giang Nam như được bao bọc trong hương khói mơ hồ mông lung. Hứa Tâm Dao hơi nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, sắc mặt bình tĩnh, một chút lo lắng cũng không có, ánh sáng chiếu vào mặt nàng, từng sợi lông tơ trên mặt đều có thể thấy rõ.

"Có phải Nhị thẩm đang nắm quyền quyết định việc hôn sự của tỷ?"

A Đoàn đột nhiên lên tiếng hỏi.

Hứa Tâm Dao rùng mình một cái, quay đầu nhìn về phía A Đoàn, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc, mở lớn mắt gật đầu. Sau đó hơi nhướng mày nghi hoặc nhìn A Đoàn, chờ nàng tiếp tục nói. A Đoàn hơi nhếch khóe miệng, đùa cợt cười "Tỷ gả đi cũng tốt, đối với Nhị phòng càng có lợi, vậy mà nàng còn không buông tay?"

Cũng chỉ có Nhị thẩm mới có thể đi chà đạp đích nữ của vợ trước như vậy. Bây giờ Nhị phòng đangxuống dốc, con trai vẫn còn nhỏ nên có thể dựa vào, lúc này Hứa Tâm Dao đã có thể xuất giá rồi, vậy mà nàng còn...

Quả thực ngu không ai bằng.

trên mặt Hứa Tâm Dao cũng tràn đầy chế giễu "Nàng ước gì ta khổ sở cả đời, sao có thể gả ta ra ngoài. Bây giờ nàng sống không tốt thì tất nhiên nàng sẽ không cho ta sống tốt hơn nàng rồi."

A Đoàn gật đầu, nghiêng người nhìn về phía ngoài cửa sổ "Nàng tuy là mẹ kế của tỷ nhưng nữ nhi Hứa gia cũng không phải nàng muốn là có thể chà đạp được." Rướn người về phía cửa sổ, thò tay ra cảm nhận mưa bụi rơi vào lòng bàn tay, có chút mát lạnh. "Tỷ bây giờ không cần làm gì cả, chỉ cần thuận theo tự nhiên thôi, mẫu thân ta sẽ làm chủ cho tỷ."

Hơn nữa bây giờ Trình thị ốc cũng không mang nổi mình ốc rồi.

sự việc của Nhị thúc, cuối cùng là do chính mình gây ra. Tuy là do chính Nhị thúc làm nên, có thể Hứa Tâm Dao đã đúng, nàng không nên bị liên quan. Đền bù tổn thất cũng không được nhiều lắm, chỉ có thể tìm cho nàng một nhà môn đăng hộ đối để thành thân. Thành thân rồi có sống tốt hay không, là do nàng thôi.

Hứa Tâm Dao không nói tiếp, tầm mắt hạ xuống, không biết đang suy nghĩ gì.

Về đến nhà, Hứa Tâm Dao đi đến phòng chính, A Đoàn đã sớm bị Bán Đông cản lại. Bán Đông cũng không chậm trễ mà nói thẳng "Phu nhân đã nói, lúc này ở phòng chính có quan sai đến kiểm tra đồ, Nhị tiểu thư là người của Nhị phòng nên nhất định phải có mặt, tiểu thư không cần đi, tránh hiềm nghi."

A Đoàn gật đầu, đứng yên tại chỗ nhìn về phía Nhị phòng, có thể loáng thoáng nghe được tiếng nha hoàn ma ma ồn ào, vừa đi về phòng mình vừa hỏi "Sao lại không để Nhị phòng tự làm mà lại muốn mẫu thân làm?" Bán Đông trả lời ngay "nói là hai phòng không ở riêng, ở chung một mái nhà nên muốn phòng lớn kiểm tra lại một chút."

"Có phải ta cũng cần phải kiểm tra đồ hay không?"

Lông mày Bán Đông nhướng lên "Làm sao lại thế được? Ai dám kiểm tra đồ của tiểu thư?" Thở ra hai tiếng mới nói tiếp "Phu nhân đã nói rõ rồi, tiểu thư chỉ cần ở trong phòng là được, chỉ là làm dáng mộtchút thôi."

nói xong đột nhiên cười, như trộm ghé sát vào bên tai A Đoàn hả hê nói "Tiểu thư, người không biết đâu, nô tỳ mới chạy qua bên Nhị phòng. Tiền đến tay Nhị lão gia đều tiêu bằng hết, trong tay Nhị phu nhân cũng không có tiền, xoay sở mãi mới được hơn hai trăm lượng bạc, căn bản là không bổ sung được số tiền Nhị lão gia tham ô."

Nghĩ đến bộ dạng chật vật của Nhị phòng, A Đoàn không nhịn được nữa liền cười "Vậy làm sao bây giờ?"

Mẫu thân tuyệt đối sẽ không thay Nhị phòng bổ sung khoản tham ô đó.

"Còn có thể làm sao nữa? Tất nhiên là đem đồ cưới của Trình thị lấp vào rồi, ngay cả đồ trang sức của Nhị tiểu thư cũng bị lấy để bổ sung vào nha. Tiểu thư người không biết bây giờ Nhị phu nhân chật vật đến thế nào đâu, ngay cả một cái trâm cũng không có, mà đến quần áo cũng không còn! Nô tỳ vừa rồi đứng từ xa nhìn xiêm y Nhị phu nhân mặc là do Đại phu nhân đưa qua đấy!"

Gieo gió gặt bão, kết cục hôm nay là do chính Trình thị tạo nên, ai bảo nàng luôn cố tình muốn động vào gia đình mình? Những năm nay tiền hoa hồng từ cửa hàng, ruộng đồng đều có thể đủ để bổ sung cho khoản tiền kia, nàng thì tốt rồi, đem tất cả những thứ đó tiêu cho bằng hết, đến cuối cùng khônggiữ lại cái gì, chỉ có thể nói một câu là đáng đời rồi.

Trong mắt hiện lên một tia sảng khoái, đột nhiên dừng bước lại, nhìn Bán Đông "Chuyện này sao lại diễn ra nhanh vậy? Phán quyết cho Nhị thúc là gì?"

Lo nghe Bán Đông mà quên mất vấn đề chính.

"Nô tỳ vừa rồi nghe Cẩm Tú tỷ tỷ nói, Đại thiếu gia đem tất cả chứng cứ giao lại cho Đại lão gia, sau đó hôm nay lúc vào triều Đại lão gia đưa lên cho Hoàng thượng."

"Tài sản của Nhị lão gia bị tịch thu, bị điều đến Từ Giang Châu, vĩnh viễn không được quay lại kinh thành. Về phần Nhị phu nhân, Nhị tiểu thư cùng Tứ thiếu gia, Hoàng thượng nói có thể đi theo hoặc ở lại kinh thành, chỉ là Tứ thiếu gia sau này sẽ không được tham gia khoa cử, không thể làm quan."

Từ Giang Châu? Đây là nơi hỗn loạn, gần như là toàn phạm nhân hoặc quan lại tham ô bị điều đến, bên đó lại thừa thãi khoáng thạch, những người bị điều đến đều ngày ngày đi đào khoáng thạch. Nhị thúc có thể chịu khổ như vậy? Điều đó là không thể nào, ở đó được bao lâu không chừng đến mạng cũng chẳng còn. Vợ con không có việc gì, chỉ là đường làm quan của Tiểu Tứ đã bị chặt đứt, Nhị phòng không có khả năng vực dậy nữa rồi.

Chuyện này là bởi vì phụ thân nộp chứng cứ? Dù sao cũng là người nhà, tốt xấu gì cũng phải bảo vệ huyết mạch của Nhị thúc, tuy không thể làm quan nhưng cũng có thể sống được một đời yên ổn. Xem ra hôm qua nói chuyện với phụ thân không phải là vô ích. Tuy chuyện những người bị chết oan khônglàm to chuyện nhưng Nhị thúc đi đến nơi kia, một vài năm sau sẽ phải đền mạng cho họ rồi.

Hứa Tâm Dao cùng Tiểu Tứ nhất định sẽ ở lại kinh thành, vậy Trình thị thì sao? Ngày hôm qua vì muốn mình khó chịu mà trước mặt phụ thân diễn cảnh tình thâm với Nhị thúc, giờ thì bị báo ứng rồi.

thật sự không thể chờ đến khi nhìn thấy bộ dạng chật vật bây giờ của nàng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK