Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Chân Mệnh Hoàng Hậu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cước bộ nhanh hơn thường ngày hướng phía đại sảnh đi tới, A Đoàn không phủ nhận đã bị bộ dạng hả hê của Bán Đông lây sang, chỉ là biết khống chế hơn, không rõ ràng như nàng. đi qua đoạn hành lang gấp khúc, vừa tới chỗ rẽ thì gặp Hứa Tiêu Nhiên, A Đoàn cười "Đại ca!"

Sau đó ánh mắt tối đi, lửa giận nhanh chóng ngập tràn trong lòng. đi nhanh đến trước mặt Hứa Tiêu Nhiên, nhìn chằm chằm vào má hắn, không tin nổi hỏi "Phụ thân đánh huynh?" trên khuôn mặt tuấn tú của Hứa Tiêu Nhiên hằn rõ một dấu bàn tay, vì dùng lực mà một bên má đỏ ửng lên.

Hứa Tiêu Nhiên không nói gì, chỉ kéo A Đoàn đi về phía phòng khác.

"Ừ."

không giống với A Đoàn đang bừng bừng lửa giận, Hứa Tiêu Nhiên ngược lại lại rất bình tĩnh. Thậm chí còn cười "một cái tát đổi lại là việc Nhị phòng không thể xoay người được nữa thì vẫn rất lợi nha." A Đoàn cắn chặt môi dưới, đau lòng cùng day dứt "Muội còn tưởng, hôm qua phụ thân chỉ là nhất thời bị tình cảm làm mờ mắt mà thôi, hôm nay chắc chắn đã nghĩ thông suốt rồi, vậy mà..."

Cúi đầu xuống tự trách nói "Đại ca, thực xin lỗi, muội làm liên lụy đến huynh rồi."

Sớm biết như vậy hôm qua đã không để phụ thân đi ra ngoài, sớm biết như vậy thì ngày hôm qua dù có bị đánh cũng phải nói rõ ràng với phụ thân, sớm biết như vậy thì hôm qua không nên mềm lòng để cho phụ thân có thời gian suy nghĩ cẩn thận, sớm biết như vậy thì tối qua đã đưa chứng cứ cho phụ thân...

Như vậy thì Đại ca sẽ không bị đánh.

trên đỉnh đầu đột nhiên bị xoa toán loạn, Hứa Tiêu Nhiên thực sự dùng lực vò tóc A Đoàn thành một ổ. A Đoàn nhanh chóng tránh khỏi ma trảo của Hứa Tiêu Nhiên, vừa sửa đầu tóc vừa trừng mắt "Đại ca huynh làm cái gì vậy! Lúc này muội không có tâm trạng đùa!"

Hứa Tiêu Nhiên không sợ A Đoàn nổi giận, đưa tay nhéo nhéo má A Đoàn, cười mắng "Tuổi còn nhỏ mà đã suốt ngày lo lắng cái này cái kia, muội sắp thành một bà lão được rồi đấy."

"Việc này vốn là trách nhiệm của huynh, liên quan gì tới muội? Chuyện gì cũng ôm hết lại phía mình."

"Trách nhiệm của huynh?" A Đoàn nghi hoặc nhìn Hứa Tiêu Nhiên, việc này không phải là do nàng gây ra sao?

Bộ dạng ngu ngơ này lại làm cho vui vẻ trên mặt Hứa Tiêu Nhiên càng hiển hiện rõ hơn.

"Ta là ai?"

"Là Đại ca của muội nha." A Đoàn không chút do dự trả lời.

Hứa Tiêu Nhiên bình tĩnh gật đầu, cũng không đến nỗi quá ngốc. "Ta là Đại ca của muội, ta cũng là người thừa kế của phủ Quốc công, vậy nên trách nhiệm của ta là phải chăm lo cho Quốc công phủ. Tuy hiện tại chủ nhân vẫn là phụ thân nhưng ta cũng có trách nhiệm." Ấn vai A Đoàn nói "Cho nên, việc này không phải là việc của muội, mà vốn dĩ là của huynh."

"Tuy lần này chỉ là việc của Nhị phòng nhưng có một số việc không phải lúc nào cũng đồng ý được, chúng ta cùng Nhị phòng, vốn chính là vinh nhục cùng hưởng. Phụ thân lần này thật sự làm cho người khác thất vọng, sáng nay hắn còn nói với ta làm sao để bảo toàn mạng của Nhị thúc, muốn dựa vào ân sủng của nhà chúng ta để cho Hoàng thượng mềm lòng."

Hướng tầm mắt xuống dưới, không muốn A Đoàn nhìn thấy sự đùa cợt trong mắt mình.

Giọng lạnh lùng nói "Chúng ta thánh sủng đã lâu, nếu như phụ thân thật sự muốn bảo vệ Nhị thúc, cũng có thể bảo vệ được. Nhưng phụ thân muốn cùng không được, đó là Hoàng thượng đấy! Hoàng thượng cho ngươi ân sủng chính là ban thưởng, nếu ngươi lấy cái này đi trả nợ, dù Hoàng thượng khôngnói ra nhưng chắc chắn trong lòng cũng không thoải mái."

"hiện tại đang được thánh sủng, một khi không còn thánh sủng nữa thì chuyện gì cũng có thể xảy ra được, ta không cho phép có mầm mống gây họa như thế!"

Mọi người trên thế gian là như thể, thời điểm như ý thì cái gì cũng tốt, nhưng đến lúc không được như ý nữa thì chuyện gì cũng có khả năng xảy ra.

"Hơn nữa bây giờ gia thế nhà chúng ta đang hưng thịnh, cho dù có kẻ muốn phá đám thì cũng khôngdám đến, nhưng sau này thì sao? Ai có thể cam đoan rằng nhà chúng ta vĩnh viễn sẽ mãi nhận được ân sủng? Dù việc này không đến mức làm chúng ta không thể mưu sinh nhưng ta cũng không thể để nó làm nhà chúng ta tan nát, nhất định phải đem việc này dọn dẹp cho sạch sẽ, phải tự mình xử lí."

"Nhà chúng ta đã vì Nhị phòng dọn dẹp nhiều cục diện rối rắm như vậy, bây giờ vì việc nước quên tình nhà để đổi lấy một thanh danh tốt, cũng không quá phận. Hơn nữa việc những người bị chết kia khôngđưa ra ánh sáng, không biến hắn thành tội phạm giết người trên Hình đài là may rồi."

Hứa Tiêu Nhiên lạnh nhạt nói, mắt A Đoàn càng mở to hơn, thật không nghĩ lại có nhiều chuyện vòng vo như vậy. Chỉ đơn thuần cho ràng Nhị thúc sai nên bị phạt, những gì Đại ca vừa nói đều không nghĩ đến. Ngu ngơ một hồi mới ấp úng mở miệng "Vậy nếu muội không gây nên việc kia thì Đại ca định lúc nào động thủ?"

Khóe miệng khẽ nhếch, không chút do dự trả lời "Sau khi qua kì thi Hương."

đã có công danh lại cùng phụ thân đối nghịch? Nhi tử xuất sắc cùng huynh đệ chỉ biết gây phiền toái, xem ngươi chọn cái nào! Sao? không biết xếp thứ mấy? Thừa lời, Đại ca nhất định sẽ đứng đầu bảng vàng rồi!

"Đại ca thật lợi hại!" A Đoàn lập tức sùng bái nói.

Cái này gọi là tính toán kĩ lưỡng rồi mới hành động, không như mình, vừa nghĩ tới là làm luôn, xúc động quá cũng không tốt.

Ôn nhu cười cười "Cho nên không được đem mọi việc ôm hết vào người mình, những việc này vốn dĩ là việc Đại ca nên làm. Muội cũng đừng giận phụ thân nữa, tuy ta biết rằng muội qua việc lần này đối với phụ thân cảm thấy thất vọng, nhưng cũng chỉ có việc này là phụ thân xử lí hồ đồ, còn những thứ khác đều tốt cả. Đừng vì việc này mà giận dỗi với phụ thân, nên bỏ qua thì tốt hơn."

"Phụ thân chỉ là nhất thời khó xử mới vậy thôi."

Vừa đúng lúc nghe thấy tiếng cầu khẩn của Trình thị ở phòng trên, A Đoàn nhếch khóe miệng, khôngđợi nha hoàn vào bẩm báo đã xốc mành đi vào. "Đại ca đại tẩu van cầu các người, Tiểu Tứ còn nhỏ như vậy sao ta có thể yên tâm mà rời khỏi hắn được? Hài tử nhỏ như vậy không có phụ mẫu bên cạnh thìsống thế nào!"

Lần này thật sự khóc không thành tiếng, nước mắt nước mũi giàn dụa, không hề giống ngày hôm qua giả khóc.

Trần thị thở dài một hơi nói "Ta đã nuôi bốn đứa bé rồi, ngươi còn sợ ta không chăm sóc tốt cho đứa thứ năm?" không hề đả động đến lời của Trình thị. Trình thị khóc càng lợi hại hơn, liên tục lắc đầu "Đại tẩu ý ta không phải như vậy! Ta biết rõ Đại tẩu có phương pháp nuôi dưỡng nhi tử của ta tốt nhưng đến cùng ta là mẫu thân ruột thịt của hắn!"

A Đoàn im lặng đi tới, lúc này liền có thể nhìn rõ bộ dạng chật vật của Trình thị. Dưới chân đi đôi giày thêu đính ngọc màu xanh đậm, nhưng đồ trên người lại là đồ mà mẫu thân hay mặc, áo khoác thêu hoa mẫu đơn màu đỏ thẫm, nhìn sơ qua thì cũng không thấy có gì chật vật. Khuôn mặt trắng bệch, nếp nhăn ở khóe mắt hiện lên rõ ràng, thoạt nhìn già đi rất nhiều.

Tóc tai bù xù, mặt đầy nước mắt, muốn bao nhiêu chật vật có bấy nhiêu.

Về phần Hứa Tâm Dao thì vẫn im lặng đứng cạnh Trần thị, không nói lời nào.

A Đoàn cười nhạt nói "Nhị thẩm nói lời này là có ý gì? Nhị thúc sắp đi nơi khác chịu khổ, một người bên cạnh cũng không có, Nhị thẩm muốn vứt bỏ Nhị thúc sao?" Lúc này những người khác mới phát hiện ra A Đoàn tới, Trình thị kinh ngạc quay đầu, trong mắt hiện lên một tia nham hiểm nhưng rất nhanh liền che dấu đi. Há hốc mồm muốn giải thích nhưng A Đoàn lại không cho nàng cơ hội, tiếp tục nói "Hay là hôm qua bộ dạng lo lắng của Nhị thẩm cho Nhị thúc là giả vờ, mục đích là muốn để phụ thân giận ta?"

Dứt lời liền không nhìn Trình thị mà hướng về phía chủ vị thỉnh an "Phụ thân, mẫu thân."

Đại lão gia chỉ nhìn A Đoàn không lên tiếng, mày nhíu lại, cũng không tức giận. Có Trần thị ở đây thì tất nhiên A Đoàn sẽ không có khả năng chịu thiệt. đi đến trước mặt A Đoàn kéo nàng đứng lên, không nhìn Đại lão gia mà chỉ hỏi "Đầu tóc sao lại lộn xộn thế này, cho dù ở nhà cũng không được để rối như vậy chứ."

"Đau đầu nên không muốn để Bán Đông chải đầu sao?"

Vừa nói vừa lấy tay sửa lại tóc cho A Đoàn.

A Đoàn cũng muốn theo bậc thang của Trần thị đi xuống, nhìn thoáng qua sắc mặt âm trầm của Đại lão gia, nở nụ cười xinh đẹp nói "Nào có sao đầu, con vẫn khỏe mà. Chỉ là lúc nãy mệt quá nên ngủ mộtgiấc, tỉnh dậy không muốn chải đầu, dù sao hôm nay cũng không cần ra ngoài, người trong nhà cả nên không cần câu nệ nhiều như vậy."

Vừa dứt lời mu bàn tay liền bị Trần thị bấm nhẹ một cái, A Đoàn cũng không quan tâm, chỉ nhìn Đại lão gia.

Từ lúc A Đoàn bắt đầu nói, Đại lão gia đều cố tình không nhìn A Đoàn, sau khi nghe nàng nói xong liên tục hít sâu, gân xanh ở huyệt thái dương nổi lên, chắc chắn đang cực kì nhẫn nại. A Đoàn nheo mắt lại, đang muốn tiếp tục thêm dầu vào lửa thì đột nhiên mu bàn tay truyền đến đau đớn, thiếu chút nữa kêu ra tiếng.

Quay đầu trừng mắt với Trần thị.

Mẫu thân người làm gì vậy!

Sức trên tay vẫn không vì vậy mà giảm bớt, còn muốn gây sự sao, xem mẫu thân xử lí ngươi như thế nào!

A Đoàn đau đến độ miệng cũng bắt đầu méo đi, đầu hơi lắc không nói gì, lúc này Trần thị mới buông lỏng tay.

Lúc này Đại lão gia đang cố gắng kìm nén lửa giận nên đương nhiên không thấy được hành động của A Đoàn cũng mẫu thân, Trình thị lại chứng kiến hết. Chớp chớp mắt, khóc càng dữ dội hơn "Đại ca, khôngphải là ta không muốn ở bên cạnh lão gia, mà là lão gia bị phạt nên mới phải rời đi, ta đi theo thì có nghĩa lí gì? Tiểu Tứ lại là con ruột của của lão gia, ta chăm sóc tốt cho hắn thì lão gia còn có người để nối dõi."

"Đại ca huynh xem ta nói có đúng hay không?"

A Đoàn hừ lạnh một tiếng, lạnh nhạt mở miệng "Nhị thẩm cũng biết là Nhị thúc bị phạt nên mới phải rời đi sao, cả ngày phải làm việc tay chân và không có người hầu hạ?"

Trình thị vốn muốn kích để A Đoàn nói tiếp, quả nhiên thấy nàng mắc câu, lại thấy sắc mặt Đại lão gia càng trầm hơn, trong lòng thì cười thầm, còn ngoài mặt thì kịch liệt khóc "Hài tử còn nhỏ như vậy sao ta có thể nhẫn tâm mà rời khỏi hắn được! A Đoàn ngươi còn nhỏ, sao ngươi có thể hiểu được lòng của mộtmẫu thân như ta chứ? Tách ta với Tiểu Tứ ra, thực sự còn đau hơn bị đao chém vậy!"

A Đoàn bình tĩnh gật đầu "Vậy được thôi, Nhị thẩm đem Tiểu Tứ đi cùng mình đi."

Trình thị...

Nha đầu kia nói chuyện không giống ngày thường!

không chút nghĩ ngợi phản bác "Làm sao có thể? Tiểu Tứ còn nhỏ như vậy, sao có thể chịu được chỗ như thế? Chỗ kia người trưởng thành chưa chắc cũng đã chịu đựng nổi!"

A Đoàn nở nụ cười "Ồ? Người lớn cũng chưa chắc đã chịu được? Vậy Nhị thẩm còn yên tâm để Nhị thúc đi một mình sao? Ngày hôm qua còn thâm tình lắm, hôm nay lại ngồi trơ mắt ếch nhìn Nhị thúc mộtmình đi đến nơi người trưởng thành còn chưa chắc đã sống được, thẩm thật là tốt."

"Ý ta không phải như vậy, ngươi đừng đổi trắng thành đen!"

Trình thị nóng nảy phủ nhận. đang muốn nói thêm gì nữa thì đột nhiên Đại lão gia lớn tiếng quát "Đủ rồi!" Biểu tình trên mặt giống như bị dọa đến sợ mất mật, nhưng thực ra trong lòng lại điên cuồng cười. Nhanh nổi giận đi, nhanh nổi giận với con gái của ngươi đi, như vậy thì ngươi sẽ không có thời gian mà để ý đến chuyện của ta rồi!

Chỉ tiếc rằng lần này lại không như dự đoán của Trình thị. Đại lão gia căn bản không nhìn đến A Đoàn, chỉ nặng nề nhìn Trình thị "Ngươi đi theo lão Nhị đi, trên đường và đến nơi chăm sóc tốt cho hắn."

Tính toán của Trình thị vỡ tan.

Hôm qua Đại lão gia nổi giận với A Đoàn, mặc dù là Trình thị châm ngòi nhưng cũng còn là vì Đại lão gia quan tâm đến Nhị lão gia nữa. hiện tại việc của Nhị lão gia đã không thể thay đổi được gì nữa, Trình thị ở hay không đối với Đại lão gia hoàn toàn không quan trọng. Nàng ta và A Đoàn không hợp nhau thì rời đi là tốt nhất.

Mọi thứ đột nhiên im lặng đến kì lạ.

"Cái gì?!!" Trình thị choáng váng, hoàn toàn không biết chuyện gì vừa xảy ra.

A Đoàn lạnh nhạt liếc nhìn, Trần thị nở nụ cười. Đúng là không biết tốt xấu gì cả, chuyện của lão Nhị đãkhông thay đổi được gì thì ngươi sống hay chết ai quan tâm? Lúc này còn châm ngòi ly gián lão gia cùng con gái mình, muốn chết thì cũng không cần phải lằng nhằng như vậy. Lão Nhị với nữ nhi, lão gia tất nhiên sẽ do dự. Ngươi với A Đoàn, tuyệt đối không có cái gọi là do dự.

A Đoàn thủy chung không lên tiếng, da mặt Đại lão gia hơi run rẩy, hoàn toàn bị bẽ mặt. không có tâm tư nghe Trình thị khóc lóc, hất tay áo lên, không kiên nhẫn gầm nhẹ "Lấy chồng theo chồng lấy chó theo chó! Tuy lão Nhị bị điều đến nơi như vậy như hắn là trượng phu của người, ngươi là nương tử của hắn, cùng hắn đi thì sai sao?"

"Quyết định như vậy đi, ngươi dọn dẹp một chút, hôm sau đi cùng lão Nhị!"

nói xong phất tay áo quay người bước ra khỏi phòng.

Trình thị bị tình huống này làm cho ngây cả người, thấy Đại lão gia bắt đầu rời đi mới hoàn hồn, nhanh chóng chạy tới quỳ trước mặt Đại lão gia "Đại ca! Nể tình ta gọi ngươi một tiếng đại ca, van xin ngươi đừng nhẫn tâm chia rẽ mẫu tử chúng ta được không, ta thật sự không thể rời bỏ Tiểu Tứ!" Vừa nói vừa dập đầu, từng tiếng dập đầu xuống nền đất vang lên. Trình thị thật sự sợ đi đến địa phương kia sẽ phải bỏ mạng!

Đại lão gia bất vi sở động (không bị thuyết phục) "Hầu hạ trượng phu mới là bổn phận của ngươi, ta sẽthay ngươi chiếu cố tốt cho Tiểu Tứ, không cần lo lắng." nói xong bước qua Trình thị tiếp tục đi về phía trước, Trình thị kinh ngạc nhìn Đại lão gia đi về phía trước, càng đến gần cửa càng sợ hãi, giống như Đại lão gia chỉ cần bước ra khỏi cửa liền đại biểu cho việc mình đã chết rồi!

"không được!"

"Ngươi không thể đi, ta không thể chết được, ta không thể chết được, không được!"

không khống chế được la lớn, thanh âm bén nhọn chói tai.

Đại lão gia bực bội xoay người lại, đang muốn răn dạy thì Trình thị đã mạnh mẽ từ dưới đất đứng lên, hai con ngươi hiện rõ sự điên cuồng "Ta muốn hòa ly (ly hôn)! hắn làm sai muốn đi tìm cái chết thì sao lại lôi ta theo cùng? Ta tuyệt đối sẽ không đi đến nơi đó với hắn, ta tuyệt đối sẽ không đi! Ta muốn hòa ly, ta muốn hòa ly!"

"Hoàng thượng còn chưa nói ta phải đi theo hắn, ngươi có quyền gì mà bắt ta phải đi theo hắn?"

"Ta không đi!"

A Đoàn dựa vào người Trần thị, nghiêng đầu nhìn Đại lão gia bị dọa đang đứng ngây người, lại nhìn về phía Trình thị đang điên cuồng la hét, khóe miệng nhếch lên đầy giễu cợt. Lành lạnh mở miệng "Nhị thẩm sao lại không tiếp tục lấy Tiểu Tứ làm cớ nữa đi, sao không tiếp tục diễn mẫu tử tình thâm nữa? Tiếp tục đi chứ, không chừng phụ thân sẽ mềm lòng đấy."

Cho ngươi đánh Đại ca! Vì loại người như thế này mà đánh Đại ca!

"không đúng, ngươi muốn hòa ly nên cũng không nên gọi ngươi là Nhị thẩm nữa, là ta nói sai rồi."

Đại lão gia lúc nãy bị bộ dạng điên cuồng của Trình thị dọa đến ngây người, nhất thời chưa kịp phản ứng lại. Nghe A Đoàn đứng một bên châm chọc, sắc mặt lại càng đỏ hơn, nhìn Trình thị cười lạnh "Hừ, ngươi muốn hòa ly? Muốn hòa ly sao?" Lười nói nhiều với loại người ngu xuẩn này.

Quay người phân phó "không cần cho nàng thu dọn đồ đạc, trói và bịt miệng lại, khi nào đi thì tống điluôn đi."

nói xong bước ra khỏi phòng, không liếc Trình thị một cái. Nhóm ma ma trong phòng nghe thấy lời Đại lão gia phân phó thì nhanh chóng đi lên ấn Trình thị còn đang muốn phản kháng xuống, nhét khăn vào trong miệng rồi kéo ra ngoài. Miệng Trình thị bị nhét khăn, hai tay cũng bị túm chặt nhưng vẫn khôngngừng giãy dụa, hai chân đạp loạn xạ, giầy cũng rơi ra.

Từ lúc nhóm ma ma bắt đầu làm việc thì A Đoàn đã quay đầu đi không nhìn. một hồi lâu sau, vai bị vỗ nhẹ, quay đầu lại, thấy khuôn mặt trấn an cùng lo lắng của Trần thị thì cười nhẹ rồi lắc đầu, ra hiệu chính mình không sao. Dời ánh mắt đi chỗ khác chỉ nhìn thấy một chiếc giày thêu nằm trơ trọi trên mặt đất.

Làm việc ác nên phải tách đôi.

Nếu làm việc thiên, có thể đi theo chủ nhân du sơn ngoạn thủy, thăm thú mọi nơi.

Làm việc ác, hoặc là biến mất cùng chủ nhân, hoặc là trơ trọi một mình đến lúc mục nát.

Trần thị nhìn theo ánh mắt của A Đoàn, thấy nàng vẫn nhìn giày của Trình thị, sắc mặt có chút nhợt nhạt, cho rằng nàng bị dọa sợ, liền vội nói "Nàng bị trừng phạt là đúng rồi, con không nên vì thế mà có khúc mắc trong lòng. Người như vậy trên thế gian còn nhiều lắm. Về sau con đi nơi khác, gặp được vô số người so với Trình thị còn độc ác hơn, không được mềm lòng!"

Mềm lòng thì chắc chắn ngươi sẽ mất mạng.

"Con không có mềm lòng, là nàng gieo gió gặt bão thôi."

A Đoàn vẫn nhìn chiếc giày thêu, đôi mắt đen nhánh lặng yên như hồ nước "Con chỉ đang tự nhủ với chính mình, tuyệt đối không được biến thành người như Trình thị."

Làm người thì không nên độc ác, giữ vững lòng mình, không quên đi con người thật của mình, đó mới là làm người.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK