Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lần đầu tiên đối đầu cùng ma âm sư. Mặc dù mức độ tâm cảnh của đối phương không bằng hắn, nhưng thực lực mạnh hơn nhiều. Toàn lực chống lại, cũng là lực không tới nơi tới chốn, đâu còn có công sức đứng ngoài quan sát.

Bởi vậy, Trương Huyền căn bản không nghĩ tới, gương mặt trắngbệch trước mặt kia là Ngô trưởng lão. Hắn còn tưởng rằng có người muốn tập kích bất ngờ đối với hắn.

Một thương run rẩy, dùng hết toàn lực, thương pháp thiên đạo hóa thành một luồng ánh sáng, trực tiếp đi tới trước mặt.

Ngô trưởng lão đối diện vừa thở phào nhẹ nhõm, còn chưa kịp phản ứng, liền thấy một cây trường thương trực tiếp đánh tới. Đồng tử hắn co lại, muốn tránh dĩ nhiên không kịp, trực tiếp bị đánh trúng ngực, bay ngược ra.

Bịch!

Hắn ép ở trên vách tường, biến thành một chữ “đại“.

- Mẹ nó!

Ai cũng không nghĩ tới, khúc nhạc kết thúc còn có loại biến cố này. Tròng mắt mỗi một lồi ra, sắc mặt càng đỏ ửng, sắp muốn nôn ra máu.

Đây chính là Ngô trưởng lão, ma âm sư duy nhất của Vạn Quốc Thành, cường giả Hóa Phàm tứ trọng đỉnh phong, tồn tại khiến người người đều sợ hãi, bị một thương đánh ép ở trên tường, giống như một cái bánh lớn...

Có cần khoa trương như vậy hay không?

- Ngô trưởng lão, ngươi thế nào... lại chạy tới trước mặt ta. Ta thật sự không phải cố ý...

Nghe được mọi người kinh ngạc kêu lên, Trương Huyền cũng kịp phản ứng, nhận ra đối phương. Sắc mặt hắn nhất thời đỏ lên, có chút ngượng ngùng.

Không phải thử thách tâm cảnh sao? Lại chạy tới làm gì? Ta còn tưởng rằng có người có ý đồ gây rối...

- Khụ khụ!

Ho ra hai ngụm máu lớn, Ngô trưởng lão lúc này mới hòa hoãn lại, từ trên tường giãy dụa leo xuống, vẻ mặt muốn phát điên.

Cái này gọi là chuyện gì.

Đường chủ nói với hắn, chỉ là kiểm tra một chút. Hắn cũng cho rằng rất đơn giản, hăng hái bừng bừng đi tới. Hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới, thiếu chút nữa thì chết.

Âm thanh đối phương va chạm vào trận bàn, không ngừng công kích khuyết điểm của Phong Ma khúc. Nếu như không phản kích, linh hồn tất nhiên sẽ bị hao tổn. Hắn bị ép bất đắc dĩ chỉ có thể đi từng bước một tới gần, tăng thêm lực công kích...

Kết quả, sóng âm ngay cả đường chủ cũng phải kiêng kỵ, rơi xuống trên người đối phương, giống như chơi đàu, một chút tác dụng cũng chưa từng có thì cũng thôi... Người ta thậm chí chưa từng cảm thấy được uy lực tăng cường!

Ta x!

Ngay cả ma âm cũng có thể đối đầu, không bị chút ảnh hưởng nào... Tô Phàm, Lăng Hằng Vũ hai người này, rốt cuộc tìm được một quái vật thế nào?

Phiền muộn vô hạn khiến cho hắn cũng cảm thấy có chút nghi ngờ nhân sinh.

- Thôi đi. Cũng không trách ngươi...

Biết sóng âm đối công, ai cũng không có cách nào kìm chế, đối phương cũng không phải cố ý, hít sâu hai cái, điều chỉnh một chút, Ngô trưởng lão khoát tay áo.

Tuy rằng vô cùng không cam lòng, hắn cũng không có cách nào. Đường đường là trưởng lão, cũng không thể tìm người này gây phiền phức!

Hơn nữa... Không tìm phiền toái cũng thảm như vậy. Nếu thật sự đi... Sợ rằng lại không có cách nào sống sót trở về!

Vẫn là... cứ thôi đi!

- Kiểm tra một chút!

Lấy trận bàn trên vách tường xuống, hắn đưa cho danh sư bên cạnh chịu trách nhiệm kiểm tra.

- Vâng!

Tiếp nhận trận bàn, cẩn thận đếm đường vân phía trên, vị danh sư này lập tức tuyên bố:

- Bốn trăm ba mươi mốt nét. Mỗi một đường vân nặng nhẹ bằng nhau, lực lượng đều đặn!

- Bốn trăm ba mươi mốt nét? Chẳng phải tương đương với đường vân của Nhược Hoan công tử sao?

- Thật đúng là... Sử dụng thương cứng rắn đâm ra nhiều nét như vậy sao?

- Ta còn tưởng rằng hắn là đập loạn. Không nghĩ tới, thật sự đập ra đường vân, quá lợi hại!

- Số lượng nét tương đương, vậy... ai là người đứng thứ hai? Lại hoặc là cùng đứng thứ hai?

...

Nghe được thành tích, tất cả mọi người sửng sốt, đồng thời ồ lên.

Vốn tưởng rằng vị Trương Huyền này cầm trường thương đập loạn, chỉ là thật giả lẫn lộn. Đường vân trên trận bàn tất nhiên hỗn loãn không chịu nổi, giăng kín khắp nơi. Thậm chí cũng có thể không lưu lại dấu vết gì. Nằm mơ bọn họ cũng không nghĩ tới, tự nhiên có thành tích hoàn toàn tương đương với Nhược Hoan công tử!

Số lượng đường vân của hai người tương đương, đều kém hơn so với Phùng Mạc Sinh một nét... Vậy thứ hạng xác định như thế nào?

Cũng không thể có hai người đứng thứ hai!

- Hắn cũng... bốn trăm ba mươi mốt nét?

Hiển nhiên Nhược Hoan công tử cũng không nghĩ tới vị Trương Huyền này sẽ có loại thành tích như vậy, sắc mặt trầm xuống.

Hắn dùng đao khắc, khắc chết khắc sống, loại bỏ muôn vàn khó khăn, mới làm ra nhiều nét như vậy. Đối phương cầm trường thương vung vẩy, lại là đập tiếng, lại là ép loạn, nhận được đường vân nhiều tương tự. Thật hay giả vậy?

- Đều là coi khinh hắn. Người này không đơn giản như vậy!

Lông mày nâng lên.

Nghe đối phương chỉ là một danh sư nhị tinh, căn bản không xem thành đối thủ. Hiện tại xem ra, so với trong tưởng tượng còn lợi hại hơn nhiều.

Sử dụng trường thương ở cáh mấy thước khắc trận bàn... Đổi lại thành trước đây, hắn tuyệt đối nghĩ cũng không dám nghĩ.

Mặc dù tận mắt nhìn thấy được, hắn cũng cảm thấy hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi.

- Chỉ có điều... muốn đánh ngang với ta, không dễ dàng như vậy!

Khóe miệng nâng lên, Nhược Hoan công tử cười lạnh.

Cho dù cùng số nét với hắn, thì thế nào? Hắn còn nắm con át chủ bài ở trong tay, không cảm thấy một người quê mùa từ ở vương quốc nông thôn tới, có thể đánh đồng với hắn.

- Lợi hại!

Phùng Mạc Sinh cũng đầy bội phục.

Hắn dùng đao khắc, cũng chỉ khắc nhiều hơn so với đối phương một nét mà thôi. Không hổ danh là nhân vật được trưởng lão hết lòng đề cử. Đáng sợ!

Ban đầu, hắn xem như là hắc mã xuất hiện trong lần chọn lựa này. Không nghĩ tới, vừa so sánh cùng đối phương, chỉ có thể được cho là một con lừa đen.

...

Trong tiếng bàn luận của mọi người, sáu khối trận bàn, được để ngang lên bàn. Phía trên tràn đầy đường vân, lộ rõ thành tích vừa rồi.

- Vẫn mong đường chủ phán xét!

Danh sư chịu trách nhiệm kiểm tra, hướng về phía Khang đường chủ ôm quyền, nói.

- Ừ!

Khang đường chủ gật đầu, cùng đám người Tô trưởng lão đi tới trước mặt, nhìn qua tất cả trận bàn một lần.

- Công tác thống kê vừa rồi không sai. Hiện tại tuyên bố thành tích cửa sát hạch thứ nhất.

Nhìn quanh một vòng, Khang đường chủ nói:

- Phùng Mạc Sinh bốn trăm ba mươi hai nét đứng đầu. Quân Nhược Hoan, Trương Huyền bốn trăm ba mươi mốt nét cùng đứng thứ hai. Phó Tiếu Trần bốn trăm hai mươi bảy nét đứng thứ tư. Lạc Khê bốn trăm mười một nét đứng thứ năm. Đỗ Hổ bốn trăm lẻ bảy nét, đứng thứ sáu!

- Không nghĩ tới cuối cùng Phùng sư đạt được vị trí đầu tiên!

- Cái này Trương sư cũng thật lợi hại, vừa xuất hiện lại cùng Nhược Hoan công tử đánh không phân thắng bại!

- Đúng vậy. Ban đầu ta còn tưởng rằng là một hạng người mua danh chuộc tiếng. Không nghĩ tới có thực lực như vậy!

...

Phía dưới ồ lên.

Tất cả mọi người cho rằng Nhược Hoan công tử và Phó Tiếu Trần có thể trổ hết tài năng. Ai cũng không nghĩ tới, xông ra hai con hắc mã Phùng Mạc Sinh và Trương Huyền này.

- Được rồi, cửa sát hạch thứ nhất kết thúc. Hiện tại tiến hành cửa thứ hai...

Tuyên bố xong thành tích, nhìn quanh một vòng, Khang đường chủ đang muốn tiến hành cuộc sát hạch tiếp theo, đã bị một giọng nói cắt ngang.

- Đường chủ, thành tích vừa rồi ta cảm thấy có vấn đề!

Mọi người đồng loạt nhìn lại, chỉ thấy Nhược Hoan công tử vẻ mặt tươi cười đi lên.

- A?

Khang đường chủ nhìn qua.

- Trước cửa sát hạch thứ nhất, Ngô trưởng lão từng nói qua, ai có thể ở dưới sự quấy nhiễu của Phong Ma khúc, khắc ra đường vân tối đa, tinh tế nhất, người đó chính là quán quân!

Nhược Hoan công tử nói:

- Không biết có đúng không?

- Lời này ta đã từng nói!

Ngô trưởng lão gật đầu.

Lúc này, hắn trải qua điều tức, đã khôi phục không ít. Chỉ là sắc mặt thoáng lộ ra một chút trắng bệch, tinh khí thần cũng có chút mệt mỏi.

- Này là được rồi, các ngươi vừa chỉ đếm đường vân, vẫn chưa... quan sát mức độ tinh tế!

Nhược Hoan công tử khẽ cười.

- Tinh tế?

Mọi người sửng sốt. Ngay cả Khang đường chủ cũng nhướng mày.

Thứ này quan sát thế nào?

Lẽ nào xem ai khắc đường vân nhỏ? Cái đó và đao khắc sâu cạn có liên quan với nhau, cùng tâm cảnh hoàn toàn không có chút quan hệ nào!

- Rất đơn giản. Vừa rồi, ở trên trận bàn, ta cũng không chỉ có khắc ra đường vân... Các vị mời xem!

Hắ đi vài bước đến trước trận bạn vừa khắc kia, cổ tay run lên. Đao khắc xuất hiện, liên tục ở phía trên khắc hơn mười nét.

Những nét khắc vô cùng đơn giản, chỉ là không ít đường vân phân cách, nối liền cùng một chỗ, dưới sự nối liền như vậy, đường vân lộn xộn trên trận bàn có thể lập tức phát sinh biến hóa.

Oong!

Một âm thanh rõ ràng. Một đóa hoa mẫu đơn cực lớn, xuất hiện ở trước mắt mọi người. Linh khí vờn quanh, từng đám nở rộ.

- Không ngờ là... một bức tranh!

- Nhược Hoan công tử ở trong hoàn cảnh như vậy, sử dụng trận bàn khắc ra tác phẩm ngũ cảnh!

- Khó trách nét khắc của hắn rõ ràng ít hơn so với Phùng sư, vẫn tự tin như vậy. Thì ra là thế!

- Bức tranh ngũ cảnh... Đây chính là thi họa sư tam tinh mới có khả năng vẽ ra. Đã sớm nghe nói trong chức nghiệp trợ giúp của Nhược Hoan công tử, có thi họa sư. Hiện tại xem ra đúng là như thế!

- Lợi hại...

...

Tất cả mọi người ồ lên. Ngay cả Khang đường chủ, cũng không nhịn được liếc mắt nhìn.

Có thể ở dưới tình huống Phong Ma khúc ảnh hưởng thần trí, ban tặng linh tính cho đóa hoa, làm ra bức tranh ngũ cảnh... Tâm trí, tâm cảnh của vị Nhược Hoan công tử này, dĩ nhiên đạt được cảnh giới cực kỳ cao thâm!

Thảo nào tự tin như vậy!

Khắc đường vân, chỉ là biểu hiện đơn giản nhất. Khắc có quy tắc, đồng thời tạo thành bức tranh... Đây mới là thực lực.

Tình huống bình thường, ba phút ngắn ngủi, muốn vẽ ra tác phẩm ngũ cảnh cũng khó khăn. Đối phương còn hoàn thành ở dưới sự công kích của Phong Ma khúc... Thiên phú, năng lực, tâm tính, không một cái nào không biểu hiện sự đáng sợ!

- Không sai, không sai!

Ánh mắt nhất thời sáng lên, Khang đường chủ cũng thỏa mãn liên tục gật đầu.

Chức nghiệp trợ giúp của hắn, không có thi họa, bởi vậy vẫn chưa nhìn ra. Chỉ có điều, tận mắt nhìn thấy được hoa mẫu đơn xuất hiện, hắn biết độ khó trong đó.

Nhược Hoan công tử là học sinh thân truyền của hắn, biểu hiện nghịch thiên. Hắn cũng cảm thấy trên mặt có ánh sáng, hết sức vui mừng.

- Phùng sư chỉ khắc ở phía trên vẽ bốn trăm ba mươi hai đường vân. Đường vân của ta ít hơn, không phải là khắc không ra mà là... vẽ một bức tranh. Ai mạnh ai yếu, vẫn mong đường chủ một lần nữa cân nhắc quyết định!

Nhược Hoan công tử lộ ra vẻ mặt tự tin.

- Ừ!

Khang đường chủ gật đầu, nhìn quanh một vòng:

- Không biết các trưởng lão khác có ý kiến gì?

- Nét bút tuy rằng chỉ thiếu một nét, nhưng... lại làm ra một bức tranh, rõ ràng Nhược Hoan công tử càng tốt hơn!

- Ở dưới Phong Ma khúc, làm ra tác phẩm ngũ cảnh, phần tâm trí này, khiến người ta bội phục!

- Ta cho rằng Nhược Hoan công tử chắc hẳn là người đứng đầu!

...

Rất nhanh, tất cả trưởng lão đều cho ra ý kiến, vị Quân Nhược Hoan này đứng đầu.

Danh sư có mặt ở đây, cũng không có bất kỳ nghi vấn nào. Thậm chí Phùng Mạc Sinh cũng biểu thị đồng ý.

Hắn tuy rằng khắc đường vân nhiều hơn, nhưng đối phương càng tinh tế hơn. Mỗi một nét đều có chỗ hữu dụng. So với những nét khắc lung tung của hắn rõ ràng cường đại hơn nhiều.

- Tốt lắm, nếu mọi người không có ý kiến, ta hiện tại lại tuyên bố, Nhược Hoan đứng đầu. Phùng Mạc Sinh thứ hai, Trương sư thứ ba, Phó Tiếu Trần thứ tư, Lạc Khê thứ năm, Đỗ Hổ thứ sáu!

Thấy mọi người không có ý kiến, Khang đường chủ cao giọng tuyên bố.

- Nhược Hoan công tử vẫn là cường đại. Không hổ danh là nhân vật đứng đầu đoạt giải quán quân!

- Cửa thứ nhất dễ dàng nắm được vị trí đầu tiên, giữ vững ưu thế. Hiện tại lại xem thành tích phía sau!

...

Tất cả mọi người đều gật đầu.

Thấy mình quả nhiên nhận được vị trí đứng đầu, Nhược Hoan công tử khẽ cười, quay đầu lại nhìn về phía Trương Huyền cách đó không xa, lông mày nâng lên:

- Trương sư, thật ngại quá, xem ra không thể cùng ngươi đứng vị trí thứ hai!

Ngươi không phải vừa rồi làm ra động tĩnh rất lớn sao? Như vậy lại thế nào? Không phải là ngoan ngoãn bại ở trong tay ta, trở thành người đứng thứ ba!

- Ách...

Không nghĩ tới người này được vị trí đứng đầu n còn muốn giẫm lên mình một chút, Trương Huyền bất đắc dĩ lắc đầu, nhìn về phía Khang đường chủ:

- Cái này... chỉ cần tinh tế hơn, thành tích lại sẽ tốt hơn đúng không?

- Đúng!

Khang đường chủ thoáng sửng sốt một chút, vẫn gật đầu.

- Ách, vậy là tốt rồi!

Nói xong Trương Huyền quay đầu lại nhìn về phía trận bàn để nâng trên bàn, sắc mặt trầm xuống:

- Cũng đã qua nửa ngày, giả vờ cái gì mà giả vờ. Còn không lăn ra làm việc cho ta!

Oong!

Hắn vừa nói xong, một âm thanh linh tính kích động vang lên. Trận bàn hắn vừa khắc kia “vù” một tiếng, vận chuyển ra. Linh khí xung quanh lập tức bị điên cuồng lấy ra, hội tụ thành một vòng xoáy cực lớn.

- Linh tính kích động... Đây là... Tụ Linh trận tứ tinh có linh tính?

Đồng tử Ngô trưởng lão co lại.

Làm trận pháp sư tứ tinh, lý giải của Ngô trưởng lão đối với trận pháp rất nhiều, biết độ khó khi khắc trận bàn.

Cho dù thực lực hắn như vậy, khắc trận bàn cấp bậc Tụ Linh trận tứ tinh, cũng cần thời gian chí ít một tuần.

Đối phương sử dụng trường thương, đâm vài ba cái, lại khắc ra một cái... Mấu chốt nhất chính là, còn có linh tính!

Cái này... cái này... cũng quá nghịch thiên!

Trận bàn trống tam cấp, chỉ có thể khắc ra trận pháp tam cấp. Đây là kết luận. Hắn không chỉ khắc ra tứ cấp, còn vốn có linh tính... Lý giải đối với trận pháp đạt tới cấp bậc thế nào?

Chí ít hắn kém hơn!

Kinh khủng hơn chính là... còn làm được ở trong quá trình đối kháng.

Hắn bị chấn động, đầu óc choáng váng, mở miệng lớn nôn ra máu. Người ta không những không có cảm thấy gì, còn làm ra một trận bàn tứ cấp có linh tính...

Ngô trưởng lão chỉ cảm thấy tâm bế tắc vô cùng, toàn thân cũng không tốt.

- Khắc trận bàn, rườm rà phức tạp. Mỗi một bước đều phải thiết kế tỉ mỉ, không cho phép xuất hiện một điểm sai lầm. Sử dụng trường thương khắc...

- Bức tranh ngũ cảnh của Nhược Hoan công tử vừa so sánh, căn bản không ở cùng một cấp bậc!

- Đúng vậy, chênh lệch quá nhiều...

...

Nhìn thấy được linh khí tập trung, tất cả mọi người trong gian phòng đều im lặng. Mỗi một người trợn tròn hai mắt, giống như gặp quỷ.

- Ngươi...

Nhược Hoan công tử càng không ngừng run rẩy, sắp phát điên rồi.

Vốn tưởng rằng, mình làm ra một bức trành, lại rất lợi hại, rất cường đại. Dù thế nào cũng không nghĩ tới, người này... trực tiếp làm ra một trận pháp tứ cấp!

Trận pháp sư tứ tinh, không có Phong Ma khúc đều rất khó làm được. Một tiểu tử chưa đủ hai mươi, vừa khiến cho Ngô trưởng lão nôn ra máu, vừa làm được...

Quá nghịch thiên!

Mấu chốt nhất là... trận bàn này còn có linh tính!

Cùng có linh tính, tranh vẽ của hắn so sánh cùng với đối phương, chênh lệch không chỉ cách xa vạn dặm.

Căn bản không phải cùng một khái niệm.

Còn nghĩ lần này khẳng định được vị trí đứng đầu. Dù thế nào cũng không nghĩ tới, trong nháy mắt đã bị ném xuống trên mặt đất, còn bị hung hăng đạp vài cái...

Nhược Hoan công tử khóc không ra nước mắt.

Sớm biết như vậy, vừa rồi hắn lại không đắc ý. Vừa nói xong không thể cùng người ta đứng ở vị trí thứ hai. Kết quả... chỉ có một mình hắn đứng thứ hai...

Mặt mũi này bị đánh!

Vẻ mặt hắn đang phiền muộn, liền nghe được giọng điệu của đối phương vang lên:

- Trận pháp này của ta, chắc hẳn tính là tinh tế chứ?

- Khụ khụ, tính!

Sắc mặt Khang đường chủ nhất thời đỏ lên.

Đối phương cũng khắc ra trận pháp, hắn tự nhiên không nhìn ra. Suy nghĩ một chút cũng thật là mất mặt.

Mấu chốt nhất chính là... kết quả một trận tỷ thí, phải đổi giọng hai lần. Lần này tham gia tuyển chọn, đều là những nhân vậy như vậy sao?

- Cửa sát hạch thứ nhất, Trương sư đứng đầu, được sáu điểm. Nhược Hoan thứ hai, được năm điểm. Còn lại lấy loại này đẩy xuống...

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK