Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Chân Mệnh Hoàng Hậu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Editor: Hân Pi Sà

Đầu xuân còn vương lại cái khí se se lạnh, các cô nương đã sớm mặc vào những trang phục mùa xuân, hàng thuê Quảng Đông ôm nhẹ vòng eo, quả thật là một cảnh rất đẹp. Nắng ban mai vừa chiếu, bên trong phòng học rộng rãi từng nhóm học trò vây quanh..

Đề tài bàn luận không thể không là du xuân.

Mùa xuân hàng năm, Thái Nam đều tổ chức hội cho tất cả nam nhi lẫn nữ nhi học cùng nhau tại vùng ngoại thành Tây Sơn. Tây Sơn không phải chỉ đơn giản là một ngọn núi mà đó là cả dãy núi liên tiếp nhau, ở giữa còn có dòng sông dài Hoành Đoạn. Tuy là nam nữ học cùng nhau nhưng mà cũng chỉ có thể nhìn nhau qua dòng sông. Đương nhiên phong cảnh Tây Sơn vào đầu xuân đẹp khổng thể tả, khắp núi phủ đầy hoa đào hoa lê, các tiểu thư ở đây không biết đã đi bao nhiêu lần nhưng vẫn cảm thấy yêuthích.

Thảo luận, mình sẽ ngồi hai bên trái phải của xe ngựa và không biết ai sẽ tới làm hộ vệ. 

Học trò cả nam lẫn nữ cộng lại cũng mấy trăm người, là một con số rất lớn, mà tất cả đều là con cái quan lại trong triều hay thậm chí có cả long tử phượng tôn, hộ vệ là điều đương nhiên. Nhưng mà cũng cần một số lượng thủ vệ rất lớn, sau này thì Nhậm viện trưởng suy nghĩ ra một cách rất hay, là tất cả các học trò nam đều phải tập võ, thân thể cường tráng, mỗi người có chút công phu quyền cước.

không tính là cao thủ, nhưng tự bảo vệ mình coi như có thừa. Chủ yếu, chính là học trò nữ bên này.

Hôm nay Tây Sơn sớm đã được thanh tràng, bọn thủ vệ chỉ cần canh giữ ở chân núi các giao lộ, chủ yếu là trên đường đi. Sau này suy xét cẩn thận một chút, đây vốn là để cho các học trò có thể bôiù dưỡng tình cảm cũng để thả lỏng tâm tình, nếu như mang theo một đống thị vệ sẽ khiến nhân dân kinh sợ cũng khiến các học trò không thể thoải mái.

Sau đó trực tiếp quyết định, mỗi xe ngựa chở hai vị tiểu thư, bên ngoài là các học trò nam cưỡi ngựa đitheo.

Vị tiểu thư mặc y phục xếp li màu lục, sắc mặt kín đáo nói với hai người khác: “ không biết hai người nào sẽ may mắn được Nhị hoàng tử hộ tống? Ta nghe ca ca nói, nhị hoàng tử lớn lên trông rất đẹp, so với nữ tử chúng ta còn có thể đẹp hơn.”

Ngô Tử Ngọc cũng học tại Thái Nam, thân phận hoàng tử lại có tướng mạo xuất sắc, làm cho danh tiếng hắn ở bên học viện của nữ tử được rất nhiều người biết.

Ở giữa hai viện là một bức tường, nhưng mà muốn ngăn cách giữa học trò nam và nữ không phải chỉ một ức tường là được. Thiếu niên mộ ngả, thiếu nữ hoài xuân, một bức tường làm sao ngăn cản? Cơ hội tốt như vậy có ai mà chịu bỏ qua? Cách nhau một xe ngựa, nhưng khi di chuyển màn xe lay động gian trong ngoài đều có thể thấy rõ.

Từ đây đến Tây Sơn, cũng phải hơn nữa canh giờ.

một cô nương mặt tròn khác cười lạnh, châm chọc nói: “Ngươi nghĩ mình có thể giống Trương Y Sở mấy năm trước trực tiếp bay lên trở thành Lĩnh Nam Thế Tử Phi sao? Đừng có mà nằm mơ Trương Y Sở mặc dù gia thế không nổi bật nhưng cũng là tài nữ nổi danh, dung mạo còn là đệ nhất mỹ nhân.”

"Cho ngươi một Thế Tử gia, hắn cũng sẽ không thèm để ý ngươi "

"Ngươi!"

Sắc mặt vị tiểu thư mặc xiêm y xanh kia trầm xuống, muốn vỗ bàn đứng dậy, bên cạnh lại xuất hiệnmột vị mặc xiêm y hồng vội vàng chạy vào đưa tay kéo lại, nhìn thoangs bốn phía, phát hiện ánh mắt mọi người đang nhìn, hơi lúng túng nói: “Tú Vân!” Dùng sức ấn người ngồi trở lại.

"Ở đây nhiều người như như vạy, ngươi không nên cùng LAn Bình cãi nhau ầm ĩ, thật là ngượng chết.”

Tú Vân vừa xấu hổ vừa tức, trái lại Lan Bình, khẽ nhếch cằm bộ dáng không có việc gì cả, càng nhìn càng thấy tức. Tốt xấu gì cũng còn chút lí trí, biết không thể làm lớn chuyện, chỉ lôi kéo nữ tử áo hồng phân xử: “Sơ Noãn ngươi nói xem việc này là lỗi của tao sao? Ta chỉ vô cớ nói thế thôi mà nàng lại làm vậy với ta”

"Nếu không phải ngươi mang tâm tư khác, vậy ngươi nói đến chuyện đó làm gì?" Lan Bình khôngnhường chút nào.

Chỉ là cười lạnh nói: "Chúng ta tốt xấu gì cũng là thân thích, ta khuyên ngươi, đừng có mơ mộng hão huyền"

một người đỏ mặt, một người mặt lạnh, Sơ Noãnđưa tay kéo tai Tú Vân, dùng sức ấn nàng lại gần nóinhỏ: “Lan Bình nói không sai, ngươi không cần nghĩ đến nhưng việc đó. Nhị hoàng tử thân vàng ngọc, ngươi quên còn có An Dương công chúa và Tam tiểu thư Hứa gia sao?”

"An Dương công chúa không cần phải nói. Tam tiểu thư Hứa gia lại là Thái tử phi chính miệng Hoàng thượng thừa nhận. Bây giờ Thái tử điện hạ vẫn chưa trở về, nhị hoàng tử thân là đệ đệ, tự nhiên phải chiếu cố, người đừng nghĩ nữa, chúng ta khổng thể nào.”

“Lời Lan Bình không dễ nghe, nhưng là vì tốt cho ngươi, lời thật thì khó nghe, không cần nghĩ nhiều, không có khả năng”

Ba người tuy rằng hạ thấp giọng, nhưng cũng không phải là thì thầm, những người ngồi gần đó vẫn nghe rõ. Sơ Noãn vừa nói xong, các cô nương ngôi bên cạnh liền đỏ mặt ngượng cười, tâm trạng thảo luận cũng không còn.”

Qua hồi lâu không biết là ai đột nhiên nói.

"Tùy là chỉ hôn cho Thái tử và Thái tử phi, nhưng mà Thái tử điện hạ còn chưa trở về, cũng không ai biết khi nào Thái tử sẽ về. Thái tử là thân nam nhi, thành thân chậm một chút vẫn không sao nhưng vị kia thì có thể sao? cô nương già rồi không còn xinh đẹp nữa, khi Thái tử trở về còn muốn lấy nàng nữa sao?”

Lời này rõ ràng là bày tỏ sự sung sướng khi thấy người khác gặp nạn, nhưng cố tình là chẳng có ai phản bác.

Những người đang ngồi ở đây,tuổi vẫn còn chưa đến lúc phải định chung thân. Tuy là Thái tử phi đãsớn dịnh nhưng còn trắc phi đâu? Còn hầu thiếp đâu? Lúc trước nhiều người nghĩ Hứa gia tam tiểu thư này tuổi còn quá nhỏ, trước tiên thành thân nhưng không thể viên phòng. Nhưng nếu nàng viên phòng trước, sinh đucợ trưởng hoàng tôn vậy trắc phi phải như thế nào?

Ai biết được đến giờ Thái tử điện hạ vẫn chưa trở về!

không thiếu oán khí đổ lên người A Đoàn. Mình đợi mãi vẫn không được gả cho người ấy. Còn nàng thìtốt rồi, chính miệng vàng lời ngọc của Hoàng Thượng thừa nhận nàng, cho dù thành gái lỡ thật thì Thái tử vẫn phải cưới.

Cũng chỉ có thể nói một chút lời cay đắng...

không biết là ai lại tiếp một câu: "gái lỡ thì gái lỡ, dù sao nhà các nàng cũng đã có một người, nhiều thêm một người cũng chẳng sao”

Hứa Tâm Dao thủ hiếu ba năm, giờ cũng sắp mười tám, nhưng ngay cả một hôn sự cũng còn chưa được định, là gái lỡ thật rồi.

A Đoàn không nói, Hứa Tâm Dao lại càng không dám nghị luận, tất cả mọi người đều cười lên, sung sướng khi nhìn thấy người gặp họa “Cũng không biết Hứa gia tính chuyện của nàng như thế nào, tuy là thân thích nhưng đến cùng cũng không phải con ruột. Hơn nữa cha nàng chết không minh bạch, thì còn ai dám cưới nàng vào cửa chứ?”

"một nữ cô nhi, chỉ có thể dựa vào đại phu nhân sống ưua ngày, nói không chừng khi đó ngay cả đồ cưới cũng không có một món. Cha nàng trước đây tham ô hối lộ, nhà cũng bị xét, tài sản bị tịch thu thìlấy đâu đồ cưới chứ? Đại phu nhân yêu thương nàng, cũng chỉ do nể mặt phu quân, chứ làm sao có thể đối đãi như con gái chứ?”

"Cũng không biết sau này nhà nào sẽ cưới phải người con dâu như vậy."

đang nói hăng say, người bên ngoài đột nhiên kéo tay nàng, nhíu nhíu mày, sau đó theo mắt người kia nhìn ra cửa, thần sắc liền ngưg trọng, chớp chớp mắt không nói nữa. Hứa Tâm Dao một thân bạch y đứng ở cửa, thanh âm vừa rồi cũng không nhỏ, nàng tất nhiên là nghe được.

nói xin lỗi là không thể, chỉ là nói xấu sau lưng bị bắt gặp thì có chút xấu hổ.

Xem náo nhiệt thì không quản chuyện lớn nhỏ, tất cả mọi người đều chăm chú nhìn xem Hứa Tâm Dao sẽ làm gì.

Hứa Tâm Dao yêu thích màu trắng mộc mạc, trong thời gian thủ hiếu thì càng thường xuyên dùng màu này, cho nên quanh năm đều là bạch y. Hôm nay mặc một bộ váy sắc trắng của ánh nguyệt nho nhã, trên búi tóc cũng chỉ có mấy viên châu tầm thường ngoài ra không còn trang sức gì khác. Hơi dừng lại trước cửa, nhìn ánh mắt soi mói của mọi người từ từ chuyển hướng sang mình.

Rất nhanh Hứa Tâm Dao sẽ tròn mười tám, nét ngây thơ trên mặt toàn bộ đều biến mất, dung mạo trưởng thành lại càng xinh đẹp, cho dù không có kim trâm làm nền cũng diễm lệ hơn những người ở đây rất nhiều. Trước tầm mắt của mọi người còn khẽ cười rồi ngồi xuống chỗ của mình,

không có một chút tức giận nào như mọi người mong đợi, cũng không tìm vị tiểu thư kia cãi nhau.

Mọi người cảm thấy thất vọng lại có chút khinh thường, bị người khác nói thành như vậy vẫn còn có thể cười như không có chuyện gì thật là yếu đuối hết mức, tật không thú vị! Mỗi người quay đi tiếp tục việc của mình, không quan tâm gì đến Hứa Tâm Dao nữa. Hứa Tâm Dao không dấu vết thu hết vẻ mặt của mọi người vào tầm mắt, rũ mắt che dấu sự âm ngoan.

Lúc ngẩng đầu lên vẫn duy trì nụ cười nhẹ.

Xoay người, đối với vị tiểu thư ngồi sau bình thường quan hệ cũng không tệ, trên mặt có chút ngượng ngùng, có tình nói để mọi người đều nghe: “Nghe nói hôm nay Vệ tướng quân cũng sẽ cùng đến, khôngbiết ai sẽ có vinh hạnh được Vệ tướng quân hộ tống?”

Vệ Trường Hận tuy đã là tướng quân, nhưng hắn khi còn bé vẫn ở ngoài, hiện nay hồi kinh tuổi tác cũng không tính là lớn, mấy năm nay cũng tới Thái Namhọc. Vệ Trường Hận là ai? Đây chính là ái tương của Hoàng thượng trong mấy năm này. đi nơi nào cũng mang hắn theo, một câu nói của hắn còn hơn 100 câu của người khác!

Tuy rằng năm ấy trở về hắn nói tim mình có cbhút rung động., nhưng đến giờ hắn vẫn chưa thành hôn!

Vừa mới bị Sơ Noãn khuyên ngăn bây giờ toàn bộ xúc động lại bắt đầu lần nữa! Tuổi vẫn còn trẻ đã là tướng quân, thánh sủng vài năm không suy, lại không cha không mẹ, gả cho hắn liền trực tiếp quản lí mọi việc trong nhà! Tuy rằng hắn vẫn mang mặt nạ không thể nhìn thấy diện mạo thật, nhưng mà điều đó căn bản không quan trọng.

Cho dù mặt mũi không ưa nhìn nhưng hắn cũng là một người đáng để gã, có nhà nào mà không muốn người con rễ như hắn.

Tiếng thảo luận rôm rả lại bắt đầu.

cô nương vừa rồi nói Hứa Tâm Dao vừa nghe thấy Vệ Trường Hận cũng xúc động, nhưng mà khôngchịu được bộ dáng xấu hổ của Hứa Tâm Dao liền châm chọc: “ Làm sao mà đến phiên ngươi chứ, ngươi nên tự biết mình một chút đi!” Nghiêng đầu liếc một cái “Cũng không xem lại đức hạnh của bản thân!”

Bàn tay bên trong áo nắm chặt, sắc mặt không mảy may đổi có chút dè dặt nói: “Ta đương nhiên biết mình là thân phận gì, nhưng mà ta chỉ muốn nói cho mọi người thôi” Hơi hơi cúi đầu trên mặt tràn đầy chua xót: "Ta như vậy làm sao có thể mơ tưởng đến Vệ tướng quân, đương nhiên là các vị tỉ muội vẫn xứng hơn”

Lời này tuy rằng nghe rất yếu đuối nhưng đều nói trúng tâm tư của mọi người, hơn phân nửa người ở đây đều muốn gả cho Vệ Trường Hận! Cũng không tiếp tục chèn ép Hứa Tâm Dao nữa, chỉ là ngượng ngùng cười đắc ý.

Hứa Tâm Dao nhếch môi cười nhu hòa, trong đầu chợt lóe lên cảnh tượng mà nàng không thể nào quên, trong mắt lần nữa lóe lên tia âm ngoan. Muội muội tốt của ta, có Thái tử còn chưa đủ, còn muốn cả Vệ Trường Hận, nhưng ngươi có ohúc khi để hưởng sao? không biết nếu Hoàng thượng biết ngươi cùng Vệ tướng quân có quan hệ

Còn có thể bảo vệ ngươi nữa không ?

Hoàng Hậu nương nương còn có thể chấp nhận ngươi làm con dâu nàng sao?

Tựa như nhìn thấy bộ dáng bị mọi người phỉ báng của A Đoàn, nụ cười ở khóe miệng càng sâu. Dù sao cuộc đời ta cũng đã bị hủy, sống cùng sống chết cùng chết, không gả cùng người cũng không sao. Thân là tỷ muội, tự nhiên muốn cùng nhau, ngươi rất nhanh cũng sẽ đi theo ta…

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK