Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Giọng nói đối diện tiếp tục vang lên.

- Ta...

Bạch trưởng lão câm nín, ngực nghẹn khó chịu, khóc không ra nước mắt.

Đối phương vừa rồi lắc mình, nhanh như tia chớp. Nếu như là Hóa Phàm tứ trọng, hắn khẳng định có thể né tránh, đồng thời có biện pháp khiến cho đối phương vô công trở về. Nhưng... nhất trọng, căn bản làm không được.

Quan trọng hơn chính là, cặp chân đối phương từ phía sau đá tới kia, thoạt nhìn có chút đê tiện, nhưng... lấy thực lực Hóa Phàm nhất trọng, quả thật cũng không có cách nào tránh né!

Một chiêu này dường như dung nhập thiên địa tự nhiên, uy lực lại lớn, còn trùng kích ở mạch môn. Không nói chiêu số phía sau của đối phương, cho dù chỉ dựa vào hai thứ này, lại so tài mười lần, hắn cũng sẽ thua mười lần, vĩnh viễn không có cách nào giành thắng lợi.

Thậm chí, hắn cũng hoài nghi, tu vi áp chế đến Hóa Phàm nhị trọng, cũng khó có thể chống lại!

Không phải nói thực lực của hắn thấp rất dễ đối phó sao? Dễ đối phó cái quỷ...

- Chúng ta đi ra ngoài đi!

Rất sợ đối phương lại nói ra điều gì khiến cho hắn hộc máu, Bạch trưởng lão không để ý tới khôi phục thương thế, đứng dậy, lại rời đi, đẩy cửa bước ra ngoài.

Thấy hắn vội vã như thế, Trương Huyền cũng đi theo qua.

...

Khang đường chủ nhất thời sốt ruột bạo phát ra tiếng chửi thô tục, đều thu hút ánh mắt mọi người qua, không nhịn được nhìn về phía cửa phòng vừa mở ra. Vừa nhìn tới, đồng tử của mỗi một người cũng trợn tròn, sắp muốn nôn ra máu.

Chỉ thấy Bạch trưởng lão che ngực đi ra, khóe môi có vết máu, trên mặt có một vết đế giày, đỏ tươi loá mắt, có thể thấy được rõ ràng.

- Chuyện gì xảy ra?

- Bạch trưởng lão... bị thương sao?

- Hắn không phải sát hạch Trương Huyền sao?

...

Tất cả mọi người đều không hiểu nguyên nhân.

Bạch trưởng lão muốn đi sát hạch tu vi của người khác, thế nào thấy còn muốn thảm hơn so với Ngô trưởng lão vừa rồi, bị đánh thành đầu heo?

Ngươi xem mặt mũi này, đế giày này, khuôn mặt này... Ai ôi, vẫn đừng xem. Tiếp tục nhìn cũng không nhịn được muốn nôn.

- Bạch trưởng lão, ngươi đây là...

Khang đường chủ cũng lộ ra vẻ mặt cổ quái nhìn qua.

- Ta...

Bạch trưởng lão hận không thể có một khe nứt chui vào.

- Có lỗi với Khang đường chủ. Là ta không tốt, ta chắc hẳn nên hạ thủ lưu tình. Chỉ là không nghĩ tới... Bạch trưởng lão ép thấp tu vi, kém như vậy... Nhất thời không khống chế được lực lượng, lại đánh hắn bị thương. Ta sai lầm rồi!

Trương Huyền đi ra, vẻ mặt áy náy.

- Yếu?

- Nhất thời không khống chế được lực lượng?

- Đánh bị thương?

...

Rất nhiều danh sư trên đài, mỗi một người mắt lớn trừng mắt nhỏ, giống như là gặp quỷ.

Phó Tiếu Trần, Nhược Hoan công tử đứng một bên, mới vừa rồi còn dương dương đắc ý, vẻ mặt hưng phấn, lúc này nhìn nhau. Thân thể mỗi một người run rẩy, sắp ngất đi.

Vốn tưởng rằng người này ngay cả một chiêu cũng không thể kiên trì đã bị đánh ngã. Hóa ra một chiêu không chịu đựng được là thật... Chỉ có điều đối tượng đổi lại thành Bạch trưởng lão!

Có nhầm hay không?

Đây chính là Hóa Phàm tứ trọng đỉnh phong, cường giả siêu cấp ngoại trừ Khang đường chủ ra, được xưng là đứng đầu, bị đạp một cước lên mặt, đánh thành đầu heo...

Mới vừa rồi, thời điểm cùng vị Bạch trưởng lão này chiến đấu, bọn họ ngay cả lực bú sữa mẹ cũng dùng đến, lại chỉ kiên trì chừng ba mươi chiêu. Người này lại từ chiêu thứ nhất đã bị đánh thành như vậy...

Mấy người chỉ cảm thấy trước mắt biến thành màu đen, không thể tin được đây là sự thật.

- Điều này...

Khang đường chủ, Tô sư, Lăng sư, cũng há miệng, vội vàng nhìn về phía Bạch trưởng lão, muốn từ trong miệng hắn nghe được tin tức chính xác. Thấy hắn bất đắc dĩ gật đầu, bọn họ đều cảm thấy thiên lôi đánh xuống từng trận, tâm tư muốn chết cũng có.

Mới vừa rồi còn nói lời chắc chắn, Trương sư bởi vì tu vi thăng cấp quá nhanh, không có khả năng chịu đựng được mười chiêu. Bây giờ mới biết... Là Bạch trưởng lão chống đỡ không được, thậm chí một chiêu cũng không chịu đựng nổi, đã bị đánh thành như vậy...

- Được rồi, nếu thành tích đã ra... Vậy lại xếp thứ hạng một lần nữa!

Bị ép lại một lần nữa đổi giọng, sắc mặt Khang đường chủ đỏ lên:

- Đứng đầu, Trương sư. Thứ hai Phó Tiếu Trần, thứ ba Nhược Hoan công tử, thứ tư Phùng Mạc Sinh, Đỗ Hổ...

Công bố thành tích, Trương Huyền lại trở thành hắc mã, nhận được vị trí đầu tiên.

Không để cho hắn đứng đầu cũng không được! Người khác đều ở dưới sự công kích của trưởng lão, kiên trì mấy chiêu. Người ta là trực tiếp đánh cho trưởng lão nằm xuống... Chênh lệch quá lớn, không phục không được!

- Được rồi, hiện tại tiến hành sát hạch cửa thứ ba!

Biết tiếp tục dây dưa ở trên sự kiện này, so tài sẽ không kết thúc được, Khang đường chủ dao sắc chặt đay rối, nhìn quanh một vòng.

- Hai cửa ải trước đó chúng ta sát hạch tâm cảnh và tu vi. Hai thứ này mặc dù quan trọng, nhưng chỉ là trở thành cơ sở của danh sư! Mà làmư một vị lão sư ưu tú, quan trọng nhất vẫn là mở đường giảng bài, giáo dục con người!

- Cho nên, sát hạch cửa thứ ba, chính là cái này!

- Sát hạch bình thường, cần phải tìm một học viện, che giấu tên họ thật, yên tĩnh tiến hành giảng bài, đợi mấy tháng thậm chí một hai năm sau, để cho học sinh tiến hành so đấu, do đó phán xét bản lĩnh dạy học của lão sư... Chỉ có điều, thi đấu danh sư, còn có hai tháng lại bắt đầu. Chúng ta không có nhiều thời gian làm những chuyện như vậy. Cho nên... suy nghĩ một biện pháp, tới kiểm nghiệm năng lực giảng bài của các vị!

- Đó chính là... linh trí bảo tồn!

Khang đường chủ giới thiệu.

- Linh trí bảo tồn? Đó là cái gì?

- Ta cũng không biết được rõ ràng. Chỉ biết là linh trí, nghe nói là năng lực thi họa sư ngũ tinh mới có, có thể để cho nhân vật trong bức tranh, vốn có linh trí, tự chủ hấp thu linh khí trong không khí, sống sót rất lâu.

- Ngươi vừa nói như vậy, ta nhớ ra rồi. Đây là cảnh giới lục trọng của bức tranh!

- Đúng vậy, lục thực, linh động, ý tồn, kinh hồng, hóa linh, linh trí... Có thể làm ra loại tác phẩm cấp bậc như vậy, dĩ nhiên đạt được trình độ thi họa sư ngũ tinh. Toàn bộ Vạn Quốc Thành cũng không có một vị!

- Nếu linh trí là năng lực của thi họa sư ngũ tinh, linh trí bảo tồn là cái gì? Lại làm thế nào tiến hành sát hạch đối với giáo dục con người?

...

Phía dưới lặng lẽ bàn luận. Mỗi người đều có vẻ kỳ quái. Hình như không ít người đều không rõ, cái gọi là linh trí bảo tồn có ý gì.

Ngay cả Trương Huyền cũng nhíu mày.

Duy nhất chỉ có Nhược Hoan công tử nghe được nội dung này, sắc mặt vui vẻ, hưng phấn xiết chặt nắm đấm.

Hắn là thi họa sư tứ tinh sư, nội dung sát hạch liên quan nhất định là chiếm tiện nghi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK