Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

So với việc đi đằng sau gặp được các loại phiền phức, mất mặt, còn không bằng là người thứ nhất hoàn thành khảo hạch.

Chí ít còn có thể có chút tự tin.

“Trích một giọt máu lên bên trên đá thạch anh ở ngoài cửa là có thể đi vào là được!”

Thấy cái tên này tích cực như thế, Ngô cung chủ gật đầu dặn dò.

“Vâng!”

Đi mấy bước tới trước mặt, Nhược Hoan công tử cắn ngón tay, nhỏ máu tươi lên rồi nhấc chân đi vào.

Vừa tiến vào trong thì đã lập tức nghe được âm thanh ầm ầm không ngừng ở bên trong, giống như sấm sét vang dội, không biết đã trải qua chuyện kinh khủng gì nữa.

Dường như Ngô cung chủ đã sớm sẽ như vậy, hai tay nàng chắp sau lưng, yên tĩnh đứng tại chỗ.

Kẹt kẹt!

Không biết qua bao lâu, một bóng người toàn thân cháy đen, tóc dựng lên, không ngừng có khói đen bốc lên đi ra ngoài. Không phải Nhược Hoan công tử thì là ai.

Quân Nhược Hoan lúc này đã không còn trạng thái công tử văn nhã như trước đó nữa. Mà lại giống như một tên ăn mày mới từ trong đống rác chạy đến, một thân khét lẹt, thê thảm không gì sánh được.

“Mặc dù tâm cảnh bị phá, thế nhưng có thể ở bên trong một canh giờ rồi đi ra, nói rõ cũng không tệ lắm, có thể đi vào Âm Dương đầm!”

Nhìn thoáng qua nén nhang lớn đang cháy ở bên ngoài, tính toán thời gian một chút, Ngô cung chủ gật gật đầu.

Vị Nhược Hoan công tử này, ở bên trong thời gian đợi, mặc dù đã gần một canh giờ. Thế nhưng cũng đã đi ra ở trong thời gian quy định, thậm chí thần trí cũng coi như tỉnh táo. Điều này đã nói rõ sự nhẫn nại và nghị lực của hắn cũng rất kinh người, đã có tư cách đi vào.

“Không phải Ngô cung chủ nói băng hỏa phòng là nơi khảo nghiệm sức chịu đựng và tâm tính ư? Làm sao...”

Trương Huyền có chút nghi ngờ nhìn qua.

“Băng hỏa phòng là nơi để khảo hạch sự nhẫn nại và tâm tính, nhưng một khi tâm cảnh mất đi phòng thủ, thân thể cũng sẽ xui xẻo theo. Chỉ có điều, có thể dưới loại tình huống này đi ra ngoài cũng đã đủ để chứng minh sự nhẫn nại của hắn cực mạnh.”

Ngô cung chủ nói xong lại quay đầu nhìn qua: “Trương sư, là ngươi vào hay là Triệu Nhã?”

“Ta tới đi!” Triệu Nhã tiến về phía trước một bước.

Cùng một trình tự, cùng đi vào, chỉ có điều, chỉ qua hơn phân nửa canh giờ cũng đã hoàn thành. Khiến hco Nhược Hoan nhìn vào buồn bực không thôi, hô to biến thái.

Phải biết rằng, bất kể tuổi tác hay là thực lực, Triệu Nhã đều yếu hơn nhiều so với hắn.

Đương nhiên, cũng không phải là năng lực của Triệu Nhã còn mạnh hơn so với Hoan công tử, mà là bởi vì thể chất Thuần Âm không sợ âm hàn, lại có chống cự đối với dương khí... Đối với người khác là khảo nghiệm cửu tử nhất sinh, thế nhưng ở trước mặt nàng thì lại không có đáng sợ như vậy.

Bởi vậy, Triệu Nhã đi ra, thoạt nhìn cũng có chút bối rối, thế nhưng so với Nhược Hoan công tử còn tốt hơn rất nhiều.

“Để ta xem một chút!”

Hai người đều thông qua khảo hạch, Trương Huyền cũng đi vào.

...

“Lão sư, ngươi cảm thấy... Lần này Trương sư bao lâu,pwos có thể đi ra?”

Thấy Trương Huyền đã đi vào gian phòng, Nhược Hoan công tử nhìn qua.

“Ngươi gần một canh giờ, Triệu Nhã hơn nửa canh giờ, Trương sư... Ta cảm thấy có khả năng không tới một khắc đồng hồ sau là sẽ thể đi ra!”

Khang đường chủ nói.

Cái tên này đã sáng tạo ra quá nhiều kỳ tích, ngay cả học sinh của hắn cũng có thể dùng hơn nửa canh giờ, bản thân hắn chỉ sợ ngay cả một nửa thời gian cũng không dùng đến.

“Một khắc đồng hồ?”

Nhược Hoan công tử lắc đầu: “Ta cảm thấy nhiều nhất là năm phút đồng hồ!”

Đối với sự biến thái của cái tên này hắn đã khắc sâu trong người, thấu hiểu rất rõ. Chuyện rõ ràng cảm thấy không có khả năng thành công thì lại bị đối phương dùng tư thái ngưu bức để hoàn thành.

Giống như lần này vậy, hắn cũng cảm thấy đối phương chỉ cần khoảng chừng một khắc đồng hồ là có thể hoàn thành, thế nhưng... Chẳng biết tại sao, trong tiềm thức lại cảm thấy, thành tích tuyệt đối còn kinh khủng hơn so với đánh giá này.

“Năm phút đồng hồ?” Nghe đoạn đối thoại của hai người vào trong tai, Ngô cung chủ khẽ lắc đầu.

Đây chính là băng hỏa phòng, là nơi đáng sợ nhất, năm phút đồng hồ là có thể đi ra? Nằm mơ hay sao?

“Ngô cung chủ không biết vị Trương sư này lợi hại ra sao đâu... Nói thật, năm phút đồng hồ, có đôi khi ta còn cảm thấy có phải mình đã nói thời gian quá dài hay không...”

Nhược Hoan công tử giải thích.

“Có cường đại như vậy sao?”

Thấy vị danh sư thiên tài này dùng lời thề son sắt, xác nhận chắc chắn, Ngô cung chủ cũng có chút dao động.

Vị Trương sư này có thể nhìn ra vấn đề mà ngay cả Khang đường chủ cũng nhìn không ra, nói thật, quả thực có chút cổ quái. Có lẽ hắn thực sự có thể hoàn thành những việc mà người khác làm không được.

“Đúng vậy a, chúng ta cứ rửa mắt mà đợi đi!”

Nhược Hoan công tử tràn ngập vẻ tự tin, thậm chí so với bản thân hắn khảo hạch còn có lòng tin hơn nhiều.

“Năm phút đồng hồ đã qua...”

Năm phút đồng hồ rất ngắn, chỉ trong đã chốc lát qua đi, gian phòng cũng đồng thời không có ý tứ muốn mở ra.

“Có thể là... Mười phút đồng hồ...”

Khuôn mặt xấu hổ, Nhược Hoan công tử đổi giọng.

Mười phút đồng hồ cũng rất nhanh đã trôi qua, vẫn như cũ không có người nào đi ra.

“Chẳng lẽ... Mười lăm phút?” Liên tục hai lần đoán không đúng, Nhược Hoan công tử có chút hoài nghi.

Nhưng... Rất đáng tiếc, mười lăm phút rất nhanh đã trôi qua, cũng không có người nào xuất hiện.

Ba mươi phút!

Năm mươi phút đồng hồ!

Tám mươi phút đồng hồ...

...

Một canh giờ trôi qua rất nhanh, vị Trương sư đi vào băng hỏa phòng kia lại giống như là đá chìm vào đáy biển, ngay cả một điểm động tĩnh cũng không có.

“Thời gian kết thúc mà cũng không có đi ra... Xem ra hắn không có thông qua được khảo hạch!”

Ngô cung chủ lắc đầu, vẻ mặt tiếc hận.

Nàng thật sự cho rằng sẽ giống như mọi người nói, sáng tạo ra kỳ tích, hiện tại xem ra, nàng đã suy nghĩ nhiều.

Không những không có sáng tạo ra kỳ tích, kết quả ngay cả thông qua cũng không có thông qua.

“Không có thông qua...”

Sắc mặt nhăn nhó, Nhược Hoan công tử giống như bị táo bón, rất là khó coi.

Mỗi lần nghi ngờ cái tên này thì hắn lại đánh mặt cho mình nhìn, lần này, thật vất vả mới lời thề son sắt, nói hắn có thể thành công, hơn nữa còn hoàn thành vượt mức... Kết quả, lại đi vào mà không ra được...

Trương sư, ngươi đang cố ý cái đài của ta đi sao...

Che ngực, Nhược Hoan công tử cảm thấy tâm tắc không gì sánh được.

Thân thể Khang đường chủ cũng lắc lư, sắp khóc.

Trương sư có biểu hiện biến thái như thế ở Danh sư đường, làm sao đến nơi này lại không được chứ?

Rốt cuộc... Bên trong đã xảy ra chuyện gì?

...

Thời gian trở lại một canh giờ trước, Trương Huyền đi vào gian phòng.

Phía sau cửa phòng là một cái thông đạo hẹp dài, một mực kéo dài, dọc theo về nơi xa, không biết có bao xa.

Ầm ầm!

Đóng cửa lại, lập tức cảm thấy có một cỗ khí cực nóng làm cho người ta hít thở không thông truyền đến, khiến cho người ta cảm giác có phải mình đã rơi vào lò nướng hay không. Dường như bất cứ lúc nào cũng sẽ bị nướng.

Bận chuyển Thiên Đạo chân khí, chống cự lại khí cực nóng, lại nhìn lại về phía sau, lông mày không kìm lòng được mà nhăn lại.

Vừa mới đóng cửa lại, không ngờ nó lại biến mất từ phía sau lưng, giống như căn bản không tồn tại vậy.

“Chẳng lẽ phải từ thông đạo nơi này đi ra ngoài thì mới có thể rời khỏi?”

Lông mày hắn nhíu một cái.

Không ngờ lúc vừa mới tiến đến, cánh cửa đã không còn thấy tăm hơi. Chẳng lẽ băng hỏa phòng này là một trận pháp rất là lợi hại? Mà phương pháp rời đi chính là đi đến tận cùng cái lối đi trước mắt này hay sao?

Trong lòng nghi hoặc, chân vẫn đi thẳng về phía trước.

Hừng hực!

Mới vừa đi mấy bước thì khí cực nóng càng ngày càng lợi hại, bốn phía xuất hiện một mảng lớn biển lửa. Nếu muốn tiếp tục đi về phía trước thì nhất định phải thông qua, căn bản không có cách nào để tránh né.

“Quên đi, đi qua đó xem!”

Tìm một vòng, từ đầu đến cuối cũng không có phát hiện ra đường ra, Trương Huyền đành phải nhanh chân đi thẳng về phía trước.

Thiên Đạo chân khí mạnh mẽ vô cùng, mặc dù những ngọn lửa này nóng như nướng làn da, xương cốt đau nhức, thế nhưng vẫn còn không đả thương được hắn.

Đi tới trước mặt biển lửa, hắn đang muốn bước qua thì trước mắt lần nữa biển ảo. Giống như rơi vào băng thiên tuyết địa, lạnh lẽo thấu xương, dọc theo huyệt đạo tràn vào thân thể, khiến cho hắn không kìm lòng được mà run lên.

Sắp đông cứng.

Hắn đã là cường giả Hóa Phàm, dựa theo tình huống bình thường. Coi như ngủ ở trong hầm băng, chỉ cần có chân khí hộ thể thì cũng sẽ không cảm thấy quá lạnh lẽo, bây giờ lại không kìm lòng được mà run rẩy. Chuyện này quỷ dị không nói lên lời.

“Khó trách Nhược Hoan công tử lại thê thảm như thế, chỉ sợ hắn đã bị những ngọn lửa và băng hàn chi khí này ăn mòn qua lại a...”

Chân khí chảy xuôi, chống cự lại cảm giác lạnh lẽo, đồng thời trong lòng Trương Huyền cũng suy tư.

Cường giả Hóa Phàm mặc dù có năng lực chống cự lại tự nhiên, thế nhưng... Chợt nóng chợt lạnh, nhiệt độ không khí đột nhiên biến hóa quá nhanh cũng vẫn sẽ làm cho người ta không chịu nổi, triệt để sụp đổ.

Giống như đưa tay đặt ở bên trong khối băng vậy, có thể tiếp nhận được. Thế nhưng trước tiên đặt ở trong nước nóng ngâm một hồi, sau đó lại bỏ vào nước đá, cho dù là nhiệt độ bình thường thì cũng sẽ trở nên khó mà tiếp nhận được.

“Lửa, băng... Không đúng, coi như là trận pháp tứ tinh đỉnh phong cũng làm không được điểm ấy.”

Trong lúc hắn đang muốn tiếp tục đi về phía trước thì đột nhiên trong lòng khẽ động.

Băng hỏa phòng này, nhiệt độ không khí biến hóa nhanh như vậy, xem như trận pháp cấp bậc tứ tinh đỉnh phong cũng làm không được, làm sao Băng Nguyên cung có thể hoàn thành được chứ?

“Hơn nữa, trước khi vào cửa lại không có chút linh khí biến hóa nào, nếu có trận pháp, ta khẳng định có thể nhìn ra được...”

Hắn là Trận Pháp sư tứ tinh, nếu thật sự có trận pháp ở đây, coi như không vận chuyển thì tuyệt đối có thể phát hiện ra được. Không có trận pháp, nhưng có lửa, băng tùy ý nhập thể, khiến cho người ta khó lòng phòng bị...

Muốn đi ra ngoài, chỉ sợ không đơn thuần là đơn giản đi ra khỏi thông đạo như vậy.

Lại thêm trước đó Ngô cung chủ đã từng nói qua. Đây là khảo thí về tâm tính, sự nhẫn nại, tâm cảnh bị phá đi. Chuyện này khiến cho hắn càng thêm kỳ lạ.

“Nhìn xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì... Minh Lý Chi Nhãn!”

Có đề phòng, hắn không tới trước nữa mà đứng tại chỗ vận chuyển Minh Lý Chi Nhãn.

Phù!

Ánh sáng trước mắt bắn ra bốn phía, vô số hoa văn hiện lên, trong nháy mắt, Trương Huyền khẽ lắc đầu.

“Hóa ra là khảo nghiệm trên tinh thần, chẳng qua thân thể chỉ là bổ sung mà thôi... Linh hồn và ý thức của ta đã đi vào huyễn cảnh!”

Thông qua Minh Lý Chi Nhãn, rốt cục hắn đã hiểu rõ chuyện gì xảy ra.

Hỏa diễm và băng tuyết xuất hiện trước mắt căn bản không phải là thật, mà là ảo giác.

Giống như thủy tinh vậy, thông qua máu để chế tạo huyễn cảnh, khiến cho người ta như đang trải qua hỏa diễm, chỗ băng hàn, người rơi vào trong đó, nếu như không kiên trì nổi thì sẽ rơi vào trong đó, không có người cứu chữa thì sẽ không có cách nào rời khỏi.

Minh Lý Chi Nhãn có thể Phá Hư vọng. Cho dù huyễn cảnh này chân thực không gì sánh được, nhưng ở trong quan sát của hắn vẫn phá vỡ bị tuỳ tiện. Chỉ trong giây lát đã có thể nhìn ra cánh cửa vừa rồi còn đang ở trước mắt, mà nhục thể của hắn lại đang ngồi ở giữa phòng, động cũng không động, không khí chung quanh nóng lạnh giao hòa. Chỉ là cũng sẽ không làm bị thương tới căn bản.

Nói cách khác, tất cả thống khổ và tra tấn vừa rồi trải qua đều là ma luyện đối với ý chí tinh thần.

“Đây không phải là trận pháp, nhưng lại có thể có loại hiệu quả này, Băng Nguyên cung thật là lợi hại!”

Quan sát một hồi, rốt cuộc hắn cũng biết, cái này quả thực không phải là trận pháp. Chỉ có điều lại có thể tạo ra được tác dụng cùng loại với trận pháp, thậm chí còn lợi hại hơn. Băng hỏa phòng quả thực không đơn giản.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK