Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Sinh Con Thời Mạt Thế
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Mấy tên kia đánh nhau, ai thắng ai thua, Tô Tô không biết. Cô ra khỏi phòng làm việc của bác sĩ, tìm đại một căn phòng, leo lên giường, nằm xuống nhắm mắt ngủ. Những người còn lại cũng thấy zombie ở tầng bảy bị xử lý sạch sẽ cũng đi lên tầng bảy, tìm một căn phòng để ngủ.

Sáng sớm ngày hôm sau, mặt trời còn chưa mọc, Tô Tô nằm trên giường bệnh, liếc nhìn đồng hồ đeo tay. Cô thức dậy định đi tìm Tẩm Nguyệt lấy ít đồ ăn. Đi đến phía trước hành lang, cô nhìn ra đằng xa, mấy con zombie lắc lư trên hành lang đang nhoài người lên cửa kính. Vừa nhìn thấy cô đi ra, chúng rên hừ hừ đầy đói khát.

“Đợi một lát! Đợi một lát! Tao đến đây.”

Tô Tô an ủi những con zombie đang chờ bị giết ở bên ngoài. Bởi vì bụng đói, dạ dày trống rỗng, cộng thêm buổi sáng luôn là lúc nghén nặng nhất, cô thực sự không nhịn được, chống tay lên tường, cúi người nôn khan. Phía sau cô, Lý Oánh nấp sau cửa của một phòng bệnh nào đó, âm thầm quan sát Tô Tô qua khe hở, không hề có ý ra tay giúp đỡ cô.

Trong văn phòng bác sĩ, Diệp Dục nghe thấy tiếng động, anh bật dậy, không kịp mặc áo khoác, chỉ mặc một cái áo phông cộc tay xông ra ngoài, chạy đến sau lưng Tô Tô, đưa tay vỗ nhẹ lưng cô, mặt đầy lo lắng hỏi:

“Em bị sao thế? Sáng nào cũng nôn thốc nôn tháo, có phải là dạ dày có vấn đề gì không?”

“Không sao, không sao!”

Tô Tô lắc đầu, sắc mặt trắng bệch. Diệp Dục thấy thế đưa tay đỡ Tô Tô vừa mới nôn xong, dắt Tô Tô đến ngồi trên chiếc ghế nhựa ở chân tường, ôm lấy cô, vô cùng lo lắng. Anh đang định mở miệng gọi to tên của Trạc Thế Giai thì Tô Tô ngăn anh lại, lắc đầu.

“Chuyện nhỏ. Nôn xong trận này sẽ không nôn nữa. Anh đi tìm chút đồ ăn đem đến đây cho tôi.”

“Được. Em ở yên đây, đợi một lát nhé.”

Lúc này, Diệp Dục cực kỳ nghe lời, thái độ cứng rắn ban đầu, trong nháy mắt đã biến thành bảo sao nghe vậy. Anh đỡ Tô Tô dựa vào lưng ghế, vội vàng chạy đến phòng bệnh của Tẩm Nguyệt. Bây giờ Tẩm Nguyệt chịu trách nhiệm hoàn toàn về đồ ăn của họ.

Chỉ một loáng, Diệp Dục đã cầm một hộp bánh ngọt từ chỗ Tẩm Nguyệt đến, ngồi xổm trước mặt Tô Tô. Anh xé bỏ vỏ rồi đưa bánh đến bên miệng Tô Tô, ngước mắt đầy mong đợi nhìn cô.

“Em ăn đi.”

“Ừ…” - Tô Tô ngại ngần cầm lấy cái bánh Diệp Dục đặt trên miệng cô. “Tôi tự có tay.”

“Được rồi. Em ăn đi, ăn nhanh lên, ăn xong vẫn còn nữa.”

Diệp Dục cũng không tranh cãi với Tô Tô. Anh đút cho cô hoặc cô tự ăn đều được, chỉ cần đừng mặt mũi phờ phạc như vậy, nhìn thực sự hơi đáng sợ.

Tô Tô yếu ớt mỉm cười, nhìn Diệp Dục, nghĩ thầm nếu như người đàn ông này cứ mãi như thế, đừng thỉnh thoảng chọc giận cô thì cũng rất được. Cô cụp mắt ăn một miếng bánh, rồi lại nhìn Diệp Dục vẫn đang ngồi xổm trước mặt mình, duy trì tư thế nhìn cô ăn bánh, liền nhấc chân lên đạp vào ngực anh một cái.

“Anh quay về đi, mặc thêm quần áo rồi lại ra ngoài. Lần trước tôi đã nói với anh rồi, đừng cứ nhìn chằm chằm tôi như vậy. Ánh mắt của anh thật không đứng đắn.”

“Hì hì.”

Diệp Dục không phủ nhận, cúi đầu quay người đi tìm quần áo mặc vào. Anh là một người đàn ông, một người đàn ông bình thường đó. Người phụ nữ đã cùng anh trải qua một đêm, ở trước mặt anh ăn bánh, cái miệng nhỏ mấp máy, anh suy nghĩ sai trái cũng rất bình thường.

Đợi Diệp Dục vừa đi khỏi, tốc độ ăn của Tô Tô nhanh hơn một chút, nhanh chóng gọn lẹ ăn hết ba cái bánh ngọt nhỏ trước mặt. Dạ dày cô cũng dần cảm thấy dễ chịu hơn. Cô đứng dậy, đi về phía lũ zombie đáng yêu đã sớm không kìm chế được ở ngoài cửa kính.

Đứng quan sát qua khe hẹp sau cửa, Lý Oánh cuối cùng cũng xem xong, đóng chặt cửa phòng bệnh lại, nhìn Lý Tiểu Vũ đang ngồi trên giường bệnh bên cạnh thay quần áo, vờ hỏi chuyện:

“Tiểu Vũ, cô nói xem tình cảm của Tô Tô và anh Diệp tốt như vậy, quan hệ của bọn họ là gì?”

“Chuyện này…” - Lý Tiểu Vũ khó xử. “Chắc là không có quan hệ gì.”

“Nhưng tôi thấy hình như anh Diệp rất thích Tô Tô. Tô Tô và anh ấy quen nhau bao lâu rồi?”

“Không lâu lắm, tầm hơn hai tháng. Tôi cũng không biết nữa.”

Trên thực tế, ở cùng nhau lâu như vậy, Lý Tiểu Vũ biết rất rõ những chuyện trước đây của Tô Tô. Về cơ bản cô cũng đoán ra Diệp Dục chính là người đàn ông trải qua tình một đêm với Tô Tô. Nhưng chuyện này nói ra rất phức tạp, còn liên quan Bạch Lạc Lạc – người đã bị Tô Tô giết chết và chuyện Tô Tô bị cô ta hạ thuốc.

Hơn nữa, dù sao đây cũng là chuyện riêng của Tô Tô. Loại chuyện này Lý Tiểu Vũ đương nhiên không muốn nói với Lý Oánh chỉ mới quen biết vài ngày.

Nhưng Lý Tiểu Vũ che giấu lại càng khiến Lý Oánh liên tưởng phong phú hơn. Cô ta ngồi bên mép giường của Lý Tiểu Vũ, rất thân thiết, thân thiết giống như chị em ngủ chung phòng, buôn dưa:

“Nhưng tôi thấy hình như Tô Tô không thích anh Diệp cho lắm. Cô nói trước kia Tô Tô có bạn trai không? Cô ấy thích mẫu con trai như thế nào?”

“Có. Hình như có một người bạn trai.”

“Thế á, họ lạc nhau sau mạt thế à? Hay là chia tay rồi? Tình cảm của cô ấy và bạn trai có tốt không?”

“Cũng được. Bọn họ quen nhau lâu rồi, không phải chia tay. Ừm… Chuyện này cũng khó nói, cô đừng hỏi tôi nữa.”

Đối với Lý Oánh lắm chuyện, Lý Tiểu Vũ làm sao nói cho khéo được. Tô Tô và Tạ Thanh Diễn không chia tay, là do Bạch Lạc Lạc – một người mến mộ Tạ Thanh Diễn hạ thuốc Tô Tô khiến cô ngủ với Diệp Dục. Sau đó, bây giờ Tô Tô và Tạ Thanh Diễn đã sắp trở thành kẻ thù, nhưng vẫn sống ở cùng một nơi, mà Diệp Dục cũng lặn lội đường xá xa xôi đến đây.

Sự việc rất phức tạp. Gần đây, những thứ Lý Tiểu Vũ phải học rất nhiều, nhiều đến mức cô căn bản không có tâm trạng cùng người khác tám câu chuyện rối ren của Tô Tô.

Thế là Lý Oánh mạnh dạn đoán ra một câu chuyện, Tô Tô mang thai con của bạn trai cũ, còn che giấu Diệp Dục.

Cô ta tuyệt đối có thể chắc chắn Tô Tô đã mang thai. Đâu có người phụ nữ bình thường nào nôn khan hàng sáng? Tô Tô giết zombie lợi hại như vậy, không còn buồn nôn vì zombie từ lâu rồi; cộng thêm liên tưởng đến dáng vẻ thần bí của Trạc Thế Giai và Tô Tô trong phòng siêu âm đa chiều ở tầng sáu. Tô Tô không mang thai, Lý Oánh sẽ viết ngược tên của cô ta.

Hơn nữa, Lý Oánh cũng có thể khẳng định, đứa bé không phải là con của Diệp Dục. Với tính cách của Tô Tô và thái độ cực kỳ xa cách của cô với Diệp Dục, không thể nào mới quen Diệp Dục hơn hai tháng đã phát sinh quan hệ được. Khả năng duy nhất có thể giải thích chính là đứa con trong bụng của Tô Tô là của bạn trai cũ đã qua lại nhiều năm.

Vô liêm sỉ không? Quá vô liêm sỉ! Mang thai đứa con của người khác, còn không nói với Diệp Dục, để Diệp Dục làm trâu làm ngựa cho cô ta. Đó là chỗ vô liêm sỉ nhất của Tô Tô.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK