Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Chân Mệnh Hoàng Hậu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Editor: Tống Thiên Ân

Bị Hứa Tiêu Nhiên dọa, A Đoàn càng thêm chột dạ, bước chân đi về đại sảnh càng ngày càng chậm, càng ngày càng chậm. Thường ngày đến đại sảnh chỉ mất nửa khắc đồng hồ, lần này A Đoàn dùng gần nửa canh giờ mới đi đến nơi, ngẩng đầu lên thấy Cẩm Tú đang đứng ngoài cửa nhìn mình cười.

A Đoàn mở lớn mắt, đôi mắt cười thành một hình trăng lưỡi liềm, lôi kéo tay Cẩm Tú kéo qua một bên, nhỏ giọng hỏi thăm "Cẩm Tú tỷ tỷ, mẫu thân có hỏi ta hay không?"

Đại ca biết mình trở về nên ra cửa chờ, mẫu thân chắc chắn cũng sẽ biết. Mình đã rất lâu rồi chưa đến đại sảnh, nếu mẫu thân không tức giận như vậy thì chắc chắn sẽ đuổi theo hỏi. Chỉ cần mẫu thân hỏi thìchứng tỏ chuyện này không có nghiêm trọng, làm nũng một chút là có thể bỏ qua được.

Nhìn bộ dáng chờ mong của A Đoàn, Cẩm Tú mấp máy môi, lắc đầu.

"Phu nhân không hỏi đến dù là một lần."

không để ý đến khuôn mặt thoáng suy sụp của A Đoàn, tiếp tục nói "Hơn nữa phu nhân đến giờ mộtcâu cũng chưa nói, toàn bộ mọi người bên trong cũng đều bị phu nhân đuổi ra ngoài."

Xong rồi, việc lớn rồi, có làm nũng cũng vô dụng.

Hai vai A Đoàn rũ xuống, Cẩm Tú nhìn bộ dạng so với khóc còn khó coi hơn, vẻ mặt nghiêm trọng muốn bước vào trong, lúc này Cẩm Tú lại nói "Tam tiểu thư đừng trách nô tì nhiều chuyện, chỉ là lần này phu nhân tức giận cũng vì sợ tiểu thư phải chịu thiệt thòi mà thôi."

"Tiểu thư ngàn vạn lần đừng cãi nhau với phu nhân, phu nhân cũng muốn tốt cho tiểu thư thôi."

A Đoàn gật đầu "Cẩm Tú tỷ tỷ yên tâm, ta biết nên nói những gì."

đi đến giữa đại sảnh thấy yên tĩnh đến kì lạ, còn có thể nghe rõ thấy tiếng hít thở. A Đoàn nhẹ nhàng dừng lại chỗ bình phòng, ló đầu ra ngó, Trần thị đang ngồi ở vị trí chủ vị, khuôn mặt bình tĩnh, hơi chau mày. Nuốt nước miếng, hít một hơi thật sâu, sau đó nhẹ nhàng đi vào.

Thành thành thật thật đứng trước mặt Trần thị.

"Mẫu thân, con đã về."

Thanh âm chột dạ đánh vỡ sự yên tĩnh của đại sảnh. A Đoàn tưởng mẫu thân sẽ mắng mình một lúc nên đã đứng chuẩn bị thật tốt. Ai ngờ rằng nghe được giọng của A Đoàn, Trần thị chỉ ngẩng mặt lên. Mắt chăm chú nhìn A Đoàn "Chuyện này là thật sao? Con cùng Thái tử đã hẹn gặp nhau trong phủ?"

Ngữ khí bình tĩnh quá mức, rõ ràng là biển lặng trước khi bão đến.

"Vâng."

A Đoàn gật đầu, không có nói dối.

Mắt Trần thị mở lớn, bên trong đều là thất vọng.

"Quỳ xuống!"

A Đoàn không nói gì thêm, tầm mắt cụp xuống, nhanh chóng quỳ xuống. Trần thị nhất thời không nóigì, chỉ nghe thấy tiếng hít vào đầy nặng nề của nàng, dễ nhận thấy lần này nàng tức không nhẹ. A Đoàn cắn môi nhìn thẳng vào mắt Trần thị "Mẫu thân, con không có làm những việc đó, thật sự không có."

Những lời này trực tiếp làm lửa giận của Trần thị càng to thêm, thoáng cái từ chủ vị đứng lên.

"Ta tin con không có làm, ta cũng biết con sẽ tuyệt đối không biết chừng mực như vậy!"

"Nhưng chỉ có mình ta biết thì có tác dụng sao? Người ngoài sẽ nghĩ như thế nào về con? Hôm nay con nhất thời xúc động liền không nghĩ tới hậu quả? Cho dù Nhị hoàng tử giúp con trở về nguyên vẹn thìsao chứ? Thân phận của Thái tử bây giờ đã bị lộ, con có biết có bao nhiêu người muốn làm Trắc phi thái tử cùng thị thiếp không?"

"Bọn họ nhất định sẽ dựa vào điểm này để phá hủy toàn bộ thanh danh của con!"

Vất vả nuôi lớn nữ nhi, từ nhỏ đến lớn thứ gì của nàng cũng là đồ tốt nhất, cũng đã có tương lai sáng lạn. Đến cuối, chỉ còn một bước nữa là được tất cả mọi người ngưỡng mộ khi thấy nàng gả cho Thái tử, bây giờ thanh danh lại bị tổn hại lớn như vậy! Sao Trần thị lại không thể hận cho được, thật sự rất muốn ăn tươi nuốt sống Hứa Tâm Dao!

A Đoàn ngẩng đầu nhìn Trần thị, trong đôi mắt trong trẻo là kiên định trước nay chưa từng có.

"Mẫu thân, người sai rồi."

"Bất luận là người tốt hay người xấu thì làm việc gì cũng có yêu cầu. Mẫu thân nói những người kia đơn giản là chỉ muốn kéo con xuống bùn để các nàng có thể leo lên, hoặc là để cho con không gả được cho Thái tử ca ca. Mẫu thân cảm thấy chuyện này có thể xảy ra sao?" Dừng một chút, cười ngọt ngào. "Hôm nay Thái tử ca ca nói trước mặt tất cả mọi người rằng chỉ có nương tử của hắn mới có thể lấy mặt nạ của hắn xuống."

Nhíu mày tùy ý nói "Con đã lấy xuống rồi."

Vẻ mặt Trần thị có hơi ngây ra, tất nhiên là không nghĩ đến việc này. A Đoàn quỳ trên mặt đất nhích lên trước hai bước kéo tay Trần thị, nói thêm "Mẫu thân người thực sự đã lo lắng thừa rồi, con đã được định sẵn là Thái tử phi, điều đó là không thể thay đổi được, các nàng cũng không dám trắng trợn đắc tội với con đâu, cùng lắm cũng chỉ dám đánh lén sau lưng thôi."

Trần thị nhìn A Đoàn, nhíu mày.

"Mọi việc không có gì là hoàn hảo, không thể lập gia đình là việc xảy ra trong nháy mắt, con khẳng định con nhất định có thể gả được?"

Đương nhiên, tất nhiên là có thể gả được nha.

Lời này A Đoàn chỉ dám nói ở trong lòng, không dám nói trước mặt Trần thị. Chỉ là nịnh nọt cười "Ít nhất bây giờ đối với người khác đều cho rằng điều đó là tất nhiên. Chuyện sau này con sẽ cẩn thận, con sẽ đi trước người khác mười bước, tuyệt đối sẽ không để tình huống như hôm nay xảy ra nữa."

"Mẫu thân, người đừng tức giận được không?"

Thế giới này vĩnh viễn không thiếu tiểu nhân, vĩnh viễn đề phòng thế nào cũng không hết. Nhưng nữ nhi nói cũng đúng, tiểu nhân mãi là tiểu nhân, đó là bởi vì các nàng không bằng mình nên chỉ có thể quấy phá để đạt được mục đích của mình. Mà khi có người đã vượt qua thân phận của nàng thì nàng cũng chỉ có thể ngước mắt lên mà nhìn thôi, có thể thay đổi được gì sao.

Tiểu nhân thì cũng chỉ có thể nịnh nọt được thôi.

Cho dù không nịnh nọt thì cũng sẽ tự giác ngủ đông hoặc ở ẩn, sẽ không lập tức xuất hiện.

Bất kể nói thế nào thì ít nhất hiện tại cũng sẽ không xuất hiện tình huống làm mình lo lắng nữa, nếu mình nóng vội quá sẽ bị loạn mất.

Tức giận trong lòng biến mất hơn nửa, khom người đem A Đoàn đang quỳ trên mặt đất kéo lên. đã đầu xuân nhưng cũng vẫn rất lạnh, quỳ như thế sẽ làm ảnh hưởng đến đầu hối mất. A Đoàn nịnh nọt nhìn Trần thị, mắt to chớp chớp đầy tội nghiệp nhưng không nói gì, làm cho tức giận trong lòng Trần thị nhanh chóng biến mất không còn giấu vết.

Bất đắc dĩ nói "Được rồi, lúc trước là mẫu thân sai. Nhưng hiện tại con nên tự mình đề phòng những người nịnh nọt kia, đừng nên đắc ý quá mà quên mất hiện tại. Từ giờ trở đi con ở nữ học lúc nào cũng phải chú ý cẩn thận, ngàn vạn lần không được chủ quan, nhất thời chủ quan là tạo nên cơ hội cho tiểu nhân làm điều xấu với mình."

"Thái tử điện hạ là cục vàng trong mắt mọi người, hắn bây giờ đã trở về rồi, không biết có bao nhiêu người đang tơ tưởng đến."

Biết rõ Trần thị đã hết giận, A Đoàn cũng bật cười, thân thể nhỏ nhắn đứng thẳng dậy.

"đã biết, tuyệt đối sẽ không để con rể của người bị người khác đoạt mất đâu, người yên tâm đi!"

nói gì vậy? Trần thị bị chọc cười, đưa tay nhéo chóp mũi nhỏ nhắn của a Đoàn "Con thật không biết xấu hổ nha, đây là lời mà một cô nương chưa xuất giá nên nói sao?" A Đoàn cũng không thấy xấu hổ, chỉ ôm lấy cánh tay Trần thị làm nũng. Hai mẹ con đang thân mật nói chuyện thì bên ngoài có tiếng bước chân truyền vào.

Cùng quay đầu lại nhìn thì thấy Cẩm Tú đang cau mày bước vào.

trên mặt Cẩm Tú có chút lo lắng, nhưng khi thấy hai mẹ con đang cầm tay nhau nói chuyện thì biết là Tam tiểu thư đã giải quyết ổn thỏa hết rồi, nên cũng không còn lo lắng nữa, thay vào đó chỉ còn lại khó xử. đi đến trước mặt Trần thị thỉnh an sau đó mới nói "Phu nhân, Nhị tiểu thư về rồi."

"Là được người mang về, hiện tại vẫn còn hôn mê. Nô tỳ đã cho người đưa về phòng của của nàng, tiếp theo nên làm gì?"

Cẩn Tú vốn muốn hỏi có cần thỉnh đại phu đến xem qua không. Thế nhưng vừa mới nói đến Nhị tiểu thư, trên mặt phu nhân đang tươi cười nhẹ nhõm nhanh chóng biến mất hết, sự tức giận như ẩn như hiện làm cho Cẩm Tú không dám nói nhiều. Trần thị nghe vậy thì cười lạnh "Chỉ quỳ một canh giờ liền hôn mê?"

"Cũng đủ mảnh mai nha."

"Hôm nay cũng không lạnh quá, chỉ quỳ một canh giờ nên mất hết sức lực mà ngất đi thôi, thỉnh đại phu đến cũng chưa đến mức phải mua thuốc bổ để điều dưỡng. đã không có việc gì thì không cần phải hao tâm tổn sức, để cho nàng ở trong phòng nghỉ ngơi cho khỏe đi, không cần mời đại phu đến xem."

Cẩm Tú đã trải qua nhiều chuyện nên dĩ nhiên đủ thông minh để nhận ra rằng phu nhân muốn buông tha cho Nhị tiểu thư. Quỳ ở trong nước đá một canh giờ, dù chữa tốt rồi nhưng một khi trời mưa hoặc thời tiết ẩm thấp thì đầu gối Nhị tiểu thư sợ là sẽ phải chịu đau đớn. Nhưng Cẩm Tú là người của Đại phòng, tất nhiên sẽ không cầu xin giúp Hứa Tâm Dao.

Chỉ là có cảm giác rằng thời gian sau này không nên làm những việc dại dột như vậy.

Trời tạo nghiệp chướng thì vẫn có thể vượt qua được, nhưng tự mình tạo nghiệp thì không thể sống.

Nghe vậy liền gật đầu, quay người muốn đi ra phân phó nhưng chưa đi được hai bước thì nghe được thanh âm của Tam tiểu thư truyền tới.

"Đợi một chút."

Cẩm Tú quay người lại, Trần thị hơi nóng nảy nói không ngừng "Sao con lại mềm lòng rồi hả? Con đừng quên những gì xảy ra hôm nay là đều do nàng gây nên đấy! Con coi nàng là tỷ tỷ nhưng nàng không coi con là muội muội, nàng ta còn tơ tưởng đến Thái tử ca ca của con đấy, con còn muốn bỏ qua cho nàng?"

Trần thị nóng nảy, trực tiếp lôi Thái tử ra nói.

A Đoàn buồn cười lắc đầu "Mẫu thân, người đừng lo lắng. Con tất nhiên là không tha cho nàng rồi, chỉ là mượn tay nàng dẫn một số người mà thôi." Đưa tay vào ống tay áo đụng nhẹ tờ giấy trong đó. Mặc dù không biết danh sách mà Thái tử ca ca đưa có chính xác hay không nhưng hắn đã đưa cho mình thìnhất định phải chắc chắn mười phần.

Mình không quen những người kia nên chỉ có thể làm cho các nàng đến tìm mình.

Trần thị cũng không phải là người ngốc nên nhanh chóng nắm được ý chính trong câu nói của A Đoàn.

"Con muốn thả dây dài câu con cá lớn?"

A Đoàn gật đầu, trong mắt hiện lên một tia kiên định, nói khẽ "hiện tại mọi người đều biết rõ con và Nhị tỷ không hợp nhau, nếu như những người kia muốn đối phó với con, nhất định sẽ mượn tay Nhị tỷ để thăm dò. Con ngược lại muốn nhìn một chút xem thủ đoạn của các nàng như thế nào đây."

không biết trên danh sách này sẽ xuất hiện bao nhiêu người đây?

Trần thị yên lặng một lúc lâu, ngữ khí có chút trầm trọng "Con đã nghĩ kĩ chưa? Lần này tha cho Hứa Tâm Dao một con đường sống thì càng có khả năng ngày sau nàng ta sẽ càng phản kích con mãnh liệt hơn. Còn nữa, con muốn mượn tay nàng ta để dẫn người khác ra, con ngay cả thời gian nghỉ ngơi cũng không có."

"Thậm chí nếu như con chủ quan thì rất có thể đùa với lửa đấy."

Nữ nhi đã muốn nhanh chóng lớn lên rồi, sớm hay muộn thì nàng cũng phải đối mặt với những vấn đền như thế này, cái này Trần thị đã sớm chuẩn bị tâm lí rồi. sẽ không khuyên can, đứng trên phương diện của một người mẹ mà nói thì vẫn là lo lắng đấy, cho nên chỉ có thể đứng bên cạnh khích lệ nàng lúc khó khăn thôi. A Đoàn hít một hơi thật sâu, sau đó cười chui vào trong ngực Trần thị.

Ôm mẫu thân thật chặt, tham lam hít mùi hương làm cho người khác an tâm trên người nàng.

"Mẫu thân, con sẽ không bao giờ làm người bị động, con sẽ học chủ động."

Trần thị đưa tay ôm chặt lấy A Đoàn, tay nhẹ nhàng vuốt mái tóc mềm mượt đen bóng của nàng, thở dài nhìn về phía trước "Truyền đại phu đi."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK