Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Đồ Thần Đường
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Võ công của anh còn chưa đạt tới ngưng thủy thành băng, chỉ đạt được chút tam vị chân hỏa, cho nên chỉ có thể kết hợp chân khí, sau đó hỗ trợ cho biện pháp dùng gỗ đánh lửa này…" Trương Dương vẻ mặt không khỏi xấu hổ.

"Nhưng em có bật lửa mà…"

Na Na từ trong cái túi nhỏ chỗ thắt lưng lấy ra một cái bật lửa màu đỏ, Trương Dương nhất thời mừng rỡ, hắn có thể lấy củi ướt dùng chân khí để làm khô mà nhóm lửa, nhưng hắn không có cách nào dùng chân khí làm cho củi cháy, đây là hai chuyện khác nhau. Nếu có bật lửa thì dể dàng hơn nhiều. Dù sao dùng gỗ ma sát cho đến khi tạo ra đốm lửa là một kỹ thuật cần sự kiên nhẫn phi thường.

Chẳng qua, Trương Dương khi chuẩn bị dùng bật lửa đánh lửa, Na Na lại làm một động tác làm cho hắn trợn mắt há hốc mồm, Na Na nhẹ nhàng vung tay ném cái bật lửa xuống hồ nước.

"Em… em.. làm gì vậy?"

"Em muốn nhìn anh dùng gỗ đánh lửa…" Na Na che miệng cười khẽ, vẻ mặt băng hàn tan thành mây khói, tựa hồ, không khí lạnh lẽo cũng đã trở nên ấm áp hơn.

Không thể tưởng được Na Na cũng có lúc điêu ngoa, Trương Dương chỉ có thể không nói gì, lau mồ hôi trên trán, tay không ngừng chuyển động thanh gỗ, bàn tay tản mát ra nhiệt lượng hong khô nước trên cây củi, đây là một hoạt động phi thường cẩn thận.

"Anh vì sao phải giấu diếm võ công của bản thân? Anh có thể đỡ được một kích toàn lực của Đại Hà, điều này nếu lọt vào tai cường giả trên thế giới, sẽ là một tin tức phi thường chấn động, phải biết rằng, Đại Hà là một kỳ tài trăm năm khó gặp, rất nhiều cường giả so với hắn tu luyện võ công trước cả trăm năm cũng không phải là đối thủ của hắn" Na Na nhìn Trương Dương đang làm đến đầu đổ đầy mồ hôi, vẻ mặt đầy sự ngạc nhiên.

"Vì bảo mệnh, nếu anh ngay từ đầu đã lộ ra võ công, Mãi Mãi Đề hắn khẳng định sẽ an bài người phi thường lợi hại đối phó anh, tất cả đều là vì mạng sống. Trên thực tế, nếu anh ngay từ đầu không giấu diếm võ công của mình, thì anh đã mất mạng ngay từ kích đầu tiên của Đại Hà, chính bởi vì anh che giấu võ công, Đại Hà mới không dốc toàn lực. Thậm chí, vào một chiêu cuối cùng kia, Đại Hà cũng không có dốc toàn lực…" Trương Dương trong ánh mắt lộ ra vẻ bất đắc dĩ. Hắn biết, không riêng gì Na Na hoài nghi, mà ngay cả A Trạch cùng Lưu Bưu cũng hoài nghi thế lực chân chính của Trương Dương. Rất nhiều thứ, không thể giải thích được.

"Anh cũng sống rất mệt mỏi" Na Na trong hai mắt đầy vẻ mơ hồ, nhìn vẻ mặt chuyên chú của Trương Dương. Nàng thích nhìn một nam nhân đang chuyên chú làm việc. Đương nhiên, không riêng gì nàng, nữ nhân nào cũng thích biểu hiện này của nam nhân.

"Mệt! Ai sống mà không mệt? Ha ha, trên thế giới này, không có tiền mệt, có tiền cũng mệt. Dù sao, cũng không có bao nhiêu người được sống như ý, em có biết con người làm sao mới có thể sống mười phần hạnh phúc không?"

Trương Dương gạt mồ hôi trên trán, cây đã khô, đầu cây gỗ đã bắt đầu phát nóng, nhắm chừng chỉ cần kiên trì vài phút nữa là có thể tạo nên lửa.

"Hử?"

"Một người nếu cả đời muốn hạnh phúc, đầu tiên là phải bắt đầu từ thời thơ ấu. Thời thơ ấu ngàn vạn lần không thể lưu lại một bóng ma gì, bằng không sau khi lớn lên sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến tính cách. Mà có một thời thơ ấu hạnh phúc rất khó, ví dụ như, cha mẹ ly hôn, cảm tình dị biến, người thứ ba xen vào, gia đình bạo lực, còn có kinh tế gia đình vân vân… Mấy cái này đều ảnh hưởng đến hạnh phúc thời thơ ấu cho đến khi trưởng thành, mà cái này chỉ mới là thời thơ ấu. Vào thời kỳ thiếu niên, sự nổi loạn, chạy theo thời trang, bỏ nhà ra đi, bạn bè linh tinh cũng ảnh hưởng đến sự phát triển của bản thân. Chỉ một chi tiết vô cùng nhỏ, cũng có thể quyết định hạnh phúc cả đời, ví dụ như, kết giao với kẻ xấu… Mà cho dù từ thời thơ ấu đến thời kỳ thiếu niên đều thuận buồm xuôi gió, thì đến thời kỳ thanh niên, tâm trí bắt đầu thành thục, đã biết đến xã giao, thích một cô gái, cô ta có thể không thích ngươi, người ngươi chán ghét lại cố tình níu kéo…"

"Ừm, cho dù mấy cái này đều tốt, tìm được rồi một người mình yêu, mình cũng yêu lại, sinh ra một đứa con bảo bối. Sau đó, phiền não lại tới nữa, đứa con lớn dần, cũng giống như là mình trước đây, sau đó là gia đình tranh cãi, cũng giống như cha mẹ mình. Đương nhiên, còn có quan hệ mẹ chồng nàng dâu, anh chị em lui tới với nhau…"

"Ừm, xem như mấy cái này đều tốt, già, bệnh, con không ở bên cạnh, hoặc bạn già đi trước, mấy cái này đều ảnh hưởng tới chỉ số hạnh phúc. Quan trọng hơn là, sau đó ngươi bắt đầu lo lắng tới cháu, cháu từng bước từng bước lớn lên, ngươi lại lo lắng cho cháu như lo lắng cho con mình vậy, để mình có người nối dõi…"

"Hạnh phúc, chỉ là một cách gọi, không có ai hoàn toàn hạnh phúc, mỗi một người đều có sự buồn rầu của bản thân, chỉ là bình thường người ta không phát hiện ra mà thôi. Ví dụ như em, em thiếu tình yêu thương của mẹ, đương nhiên, không phải mẹ không thương em, mà là tính cách mẹ của em vốn là như vậy. Bà ta ẩn dấu sự yêu thương, em chỉ là không thể cảm nhận được mà thôi. Ví dụ như, mẹ của em bắt em liều mạng tu luyện võ công, ít nhất, em hiện tại đã có năng lực tự bảo vệ, bà ta rốt cuộc không cần lo lắng em ra khỏi nhà bị người khi dễ, qua đường cũng sẽ không bị xe đụng trúng, hoặc là bị đói chết. Em có tất cả các điều kiện để tự lập, nếu không có đoạn thời gian gian khổ tu luyện này, thì sao em còn nhỏ mà đã có sự tự do lớn như vậy. So với sự gian khổ của em trước kia, hiện tại không phải là rất tự do tự tại sao?"

"Đúng vậy, anh biết được rất nhiều" Na Na nhìn thấy vẻ mặt cơ trí của Trương Dương, vẻ mặt có chút đăm chiêu.

"Ha ha, cái này cũng tính là biết nhiều sao… ha ha… Cháy rồi! Anh tuyên bố, dùng gỗ đánh lửa đã thành công…"

Trong khi đang nói chuyện, trên các vụn gỗ đã xuất hiện đốm lửa, Trương Dương nhẹ nhàng thổi lên, không khỏi đắc ý cười ha hả.

"Anh không sợ Đại Hà thông qua ánh lửa mà tìm được chúng ta sao?" Na Na nhìn thấy vẻ mặt đắc ý của Trương Dương không khỏi mỉm cười. Người này so với mình không lớn hơn bao nhiêu nhưng đôi khi cơ trí đến đáng sợ, có đôi khi lại đơn thuần như một đứa nhỏ vậy.

"Không cần lo lắng, mặt hồ này anh đã quan sát, là một hồ hẹp dài, hình dạng gấp khúc rất nhiều, dù chúng ta có đốt lửa cũng sẽ không bị người bắt gặp. Huống chi, hiện tại là sáng sớm, sương mù vẫn còn, tầm nhìn rất thấp. Đương nhiên, mấy cái này cũng không phải là nguyên nhân chủ yếu. Nguyên nhân chủ yếu là, mục tiêu của Đại Hà không phải là anh, hắn sẽ không tốn nhiều thời gian như vậy để bắt được anh, thời gian đã qua mấy giờ, là một cường giả ngạo nghễ, không có khả năng tiêu phí thời gian dài như vậy để bắt cho được thứ tôm tép như chúng ta".

Trương Dương không ngừng dùng chân khí làm cho củi trở nên khô ráo, sau đó đem củi quẳng vào đống lửa, rất nhanh, rừng cây bên hồ bị ánh lửa hừng hực thiêu đốt chiếu xạ, Trương Dương thoải mái giang rộng tứ chi, hơi nóng đã xua đi cái lạnh lẽo sáng sớm của núi Phú Sĩ.

Ở phía sau, tiểu Ngân Mị tựa hồ cũng đã ăn no, bò đến bên đống lửa lim dim mắt mà ngủ, thân thể không biết tìm ra cái tư thế thoải mái gì, mà cắn một cái lá cây lớn, bốn chân hướng lên trời mà nằm lên trên đó, thấy Na Na cười khúc khích, Ngân Mị căn bản khinh thường nụ cười sáng lạn của nàng, chỉ lim dim mắt hưởng thụ hơi ấm của lửa.

Đột nhiên, Na Na tựa hồ cảm giác được lời nói của Trương Dương có lý.

"Trương Dương, vì sao không đặt lên trên người của anh? Anh đã giết ái đồ của hắn mà!" Na Na nhíu mày hỏi.

"Đại Hà tâm như sắt đá, hắn đối với việc một đồ đệ chết đi căn bản không sao cả, người như hắn, chỉ để ý đến bản thân, thuộc loại người bạc tình quả nghĩa, tuyệt đối sẽ không bởi vì một đồ đệ mà ảnh hưởng đến đại cuộc. Anh cảm thấy Đại Hà này khẳng định có âm mưu gì đó, hắn căn bản không có thi triển công phu thực đối phó với anh. Nếu hắn toàn lực ứng phó, một đao cuối cùng kia, cũng đủ lấy mạng của anh…"

"Vì sao?" Na Na cảm giác có chút khó tin, rõ ràng lúc ấy Đại Hà rất phẫn nộ, nhưng theo Trương Dương phân tích, thì hình như là Đại Hà cố ý tha cho bọn họ.

"Không biết, ha ha, anh cũng mới nghĩ đến thôi, anh nghĩ không ra nguyên nhân, anh chỉ biết là, Đại Hà nếu thực không muốn đồ đệ hắn chết, hắn hoàn toàn có thể lập tức đưa tới bệnh viện cứu trị. Phải biết rằng, vết thương của Tiểu Dã gì đó kia tuy đáng sợ, nhưng vị trí cũng không trí mạng, chỉ cần cầm máu, lấy tốc độ cùng công phu của Đại Hà, hoàn toàn có năng lực đưa tới bệnh viện cứu trị, nhưng hắn lại không làm".

"Vậy mục đích của hắn là gì?" Na Na cầm lấy một cây gỗ, nhẹ nhàng khều đống lửa, không ngừng suy tư. Nàng cũng nghĩ không ra vì nguyên nhân gì mà Đại Hà lại bất kể cả tính mạng của ái đồ.

"Không đến cuối cùng, chúng ta cũng không có cách nào tìm được nguyên nhân, ha ha, đúng rồi, em vì cái gì mà phải đi tới núi Phú Sĩ?"

"Em có nhiệm vụ, là phụ trách giám thị Đại Hà. Dù sao, nơi này là núi Phú Sĩ, là quốc thổ Nhật Bản, nếu Đại Hà muốn bố trí bẫy rập thì rất dễ dàng, ví dụ như: mai phục quân đội, chôn dấu thuốc nổ vân vân… Mấy thứ này, cũng đủ tạo nên thương tổn trí mạng cho tướng quân. Đương nhiên, còn có một nguyên nhân…" Na Na trên mặt chần chờ một chút, khi nói tới lời cuối cùng, trên mặt chợt đỏ ửng.

"Ồ, thì ra là như thế, có phát hiện gì?"

"Không có, em cùng mẹ có máy móc vô cùng tiên tiến, có thể phát hiện thuốc nổ, mẹ con em ngày hôm qua kiểm tra rừng rậm này một lần, thông qua máy móc khảo sát thì phát hiện không có dấu vết đào bới gì. Trên thực tế, từ sau khi anh nhận được chiến thư, thì nơi này luôn nằm trong trạng thái được theo dõi".

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK