• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Được rồi, các con đều mang nguyên liệu nấu ăn đến đúng không nào?”

Lời của thôn trưởng vừa dứt, Jelly đã giơ tay gào lên: “Đúng ạ!”

“Tiếp theo, mỗi gia đình sẽ cùng nhau làm món Bạch Sa Ly rất ngon này, sau đó sẽ được người bản địa mà chúng tôi mời đến nếm thử và đánh giá để chọn ra nhà nào làm ngon nhất, ngay bây giờ chúng ta sẽ bắt đầu cuộc thi này nhé có được không?”

Vua cổ động Khúc Jelly lại nói vang lên: “Được ạ!”

Nhưng cậu bé dường như hoàn toàn không hiểu lời thôn trưởng nói, chỉ hứng khởi chạy tới chạy lui.

Mưa bình luận:

“Đến rồi đến rồi.”

“Điên cuồng xem lại đoạn này, không thoát ra được nữa.”

“Aaaaa cảnh mị thích nhất.”

Lục Yên Đinh lấy nguyên liệu từ trong chiếc làn ra, nói với Khúc Như Bình: “Anh có phải nên nhận đại ngôn quảng cáo đó không.”

Hai tay Khúc Như Bình chắp sau lưng, đứng ở bên cạnh nhìn cậu: “Quảng cáo nào nào hả em?”

Lục Yên Đinh nói: “Quảng cáo điện thoại Khúc Diện Bình.”

Mưa bình luận:

“Bóc phốt hàng offical là sứ mệnh.”

“Hệ liệt giá trị nhan sắc chống đỡ tên tuổi.”

“Phía trước đừng có chạy, bởi vì lão Khúc đã yêu điện thoại Khúc Diện Bình rồi.”

Jelly bắt chuyện với nhà Khoai Tây đang làm đồ ăn ở bên cạnh, cậu bé cầm hai quả ớt nói: “Đây là ớt nhỏ của anh ạ?”

Khoai Tây cầm lấy: “Cảm ơn Jelly.”

Lục Yên Đinh mãi mới có phản ứng: “Ê, cái đó không cho được đâu.”

Mẹ Khoai Tây cũng nhìn thấy, vui vẻ nói: “Sao con lại cầm ớt của nhà Jelly vậy?”

“Khoai Tây chỉ vào Jelly nói: “Em cho con mà mẹ.”

Pudding đi qua: “Không có ớt chúng ta không thể làm được món Bạch Sa Ly đâu.”

Mưa bình luận:

“Phía trước vì nghĩa diệt thân.”

“Phía trước mua bán hợp lý.”

“Mua bán hợp lý xswl (cười chết tôi rồi).”

Pudding bế Jelly lên: “Cháu đưa em trai cho nhà cô chú, cô chú trả ớt cho cháu nhé.”

Jelly tưởng là thật lúc này mới gào lên: “Oa! Không được đâu.”

Khúc Như Bình bế cả hai đứa con lên, nói: “Chị chỉ đùa con thôi, sao mà nỡ bán con đi được.”

Mưa bình luận:

“Sức mạnh của người cha.”

Trong thời gian làm đồ ăn, Lục Yên Đinh kê cái ghế ngồi ở một bên, ôm lấy Jelly nói với Khúc Như Bình: “Sao em ngửi cái mùi này thấy không giống trước đây nhỉ?”

Khúc Như Bình: “Sao cơ em?”

Anh dùng cái thìa nhỏ, thử một miếng, “Cũng gần giống mà.”

Sau đó tiện tay đưa chiếc thìa đến bên miệng Lục Yên Đinh, cậu cũng thử nếm phần bơ được nấu chảy, ngón tay Khúc Như Bình xoa đi lớp bơ còn dính bên mép của Lục Yên Đinh.

Mưa bình luận:

“Aaaaaa tôi yêu nhất là chi tiết này!”

“Đút cho ăn còn thuận tiện lau hộ!”

“Ngọt ngào quá tôi đi chết đây!”

Đôi mắt của Jelly trợn tròn cả lên nhìn chằm chằm vào, cậu bé nuốt nước miếng, nhìn bàn tay của Khúc Như Bình rời đi nói: “Daddy, con cũng muốn ăn!”

Khúc Như Bình đáp một tiếng: “Ừ lát nữa nhé con.”

Mưa bình luận:

“Lão Khúc: con trai nào có quan trọng bằng Nhu của cha.”

“Thật muốn trở thanh Jelly để thấy hai người họ phát đường quá.”

Lục Yên Đinh nhớ lại mùi vị đó, nói: “Hình như mùi này nồng hơn rồi.”

Khúc Như Bình nói: “Trước đây là vì em còn trẻ, hợp với mùi vị đó hơn.”

Mưa bình luận:

“Hai người họ là đang nhắc đến món Bạch Sa Ly mà lần trước đến Baliga đã ăn đó!”

Hậu kỳ làm cho Lục Yên Đinh hiệu ứng có mũi tên nổ tung trên đầu, Lục Yên Đinh ngẩng đầu lên hỏi: “Thế giờ em già rồi à?”

Khúc Như Bình khẽ nghiêng người, đang cầm cái muôi nghe thấy câu này thì quay người lại, rồi cười lên.

Lục Yên Đinh cũng cười theo anh.

Khúc Như Bình nói: “Chúng ta ai rồi cũng sẽ già đi.”

Mưa bình luận:

“Không biết vì sao lại cảm thấy câu này thật sự rất lãng mạn.”

“Ý của anh ấy là: anh ấy sẽ cùng Nhu Nhu già đi.”

“Huhuhu mị yêu Thi Nhân.”

Jelly đung đưa cái chân nói: “Không, cha và papi sẽ không già đi.”

Cậu bé ngơ ngác chớp chớp đôi mắt: “Con và chị sẽ chăm sóc cho cha và papi, cha và papi sẽ trở nên nhỏ bé, sau này cha và papi là những em bé, con và chị là người lớn.”

Lục Yên Đinh gục đầu lên vai cậu bé: “Con sẽ chăm sóc cho papi và daddy có đúng không?”

Jelly gật đầu đầy kiên định.

Mưa bình luận:

“Khóc rồi, đều khóc cho tôi!”

“Tại sao một đạo lý bình thường như vậy mà nghe họ nói lại cảm động đến thế.”

“Lại xuất hiện rồi, hiệu ứng Thi Nhân.”

Pudding lúc này cũng xuất hiện trong khung hình, hậu kỳ còn thêm mấy chữ hiệu ứng: “Bỏ lỡ mất đoạn tình cảm vì đi la cà.”

Tại cô bé thấy nhà Bí Đao làm đồ ăn chân tay vụng về, nên mới chạy qua đó giúp.

Bí Đao không biết vì sao mà mặt dính đầy khói than, mặt mũi nhem nhuốc nhìn Pudding: “Ding ca, chị thấy em đẹp trai không?”

Pudding chăm chú nhìn cậu nhóc ba giây.

Rồi đi mất: “Cũng được.”

Dòng chữ hiệu ứng của hậu kỳ: “Lời nói dối lương thiện: đến từ sự cổ vũ giữa những người anh em.”

Sau một khoảng thời gian, thôn trưởng nói: “Được rồi, Bạch Sa Ly các gia đình đã làm đến đâu rồi nào? Để chúng tôi xem…”

Cha của Bí Đao: “Xong ngay đây xong ngay đây! Một phút nữa, một phút nữa thôi!”

Gia đình Pudding đã làm xong từ lâu, tư thế bốn người giống nhau đều đang nhìn chăm chú vào nhà Bí Đao.

Mưa bình luận:

“Bốn tư thế giống nhau!”

“Gia đình này ăn ý thật đó!”

“Tôi thật sự cảm thấy gia đình họ rất đáng yêu.”

Người đánh giá là một bác gái lớn tuổi người Baliga, khi bác ấy xuất hiện, biểu tình trên gương mặt của Lục Yên Đinh và Khúc Như Bình đều trở nên kỳ lạ.

Mưa bình luận:

“Tổ chương trình có tâm rồi.”

“Tôi còn cố tình quay lại xem Gia Tộc Lâm Khách.”

“Mẹ ơi đó chính là bác gái năm đó bán Bạch Sa Ly cho hai người họ!!”

Thời điểm lúc bác gái đi đến trước mặt bọn họ để nếm thử Bạch Sa Ly, Lục Yên Đinh dùng tiếng Anh nói chuyện với bác ấy:

“Chào bác! Bác có còn nhớ cháu không?”

Bác gái cười ha hả nhìn hai người họ, Khúc Như Bình cũng nói: “Bọn cháu đã từng ăn món Bạch Sa Ly mà bác làm.”

Cha của Khoai Tây ở bên cạnh nói: “Ê, này là không được móc nối quan hệ với người đánh giá đâu đó nhé!”

Cha của Bí Đao cũng đồng ý nói: “Thôn trưởng tìm người đánh giá này đến là không công bằng rồi! Bác đây còn không phải là bà mối của hai người họ sao!”

Hậu kỳ ghép thêm đầu của Quan Nguyệt vào: “Ai gọi tôi vậy?”

Mưa bình luận:

“Tổ chương trình mới là đại thần của cp.”

“Tôi yêu tập này chết mất thôi.”

“Cao thủ ACGN hàng chính hãng.”

Lục Yên Đinh dứt khoát mượn nước đẩy thuyền: “Bởi vì Bạch Sa Ly của bác làm ngon quá, nên bọn cháu mới kết hôn đó.”

Khúc Như Bình gật đầu nói: “Bạch Sa Ly mà bác làm, bọn cháu cả đời này đều không quên được.”

Dòng chữ hiệu ứng: Chồng hát chồng khen hay.

Lục Yên Đinh đẩy nhẹ Pudding: “Mau đi đấm lưng cho bà đi con.”

Pudding kéo theo Jelly chạy tới bên đấm lưng cho bác gái lớn tuổi người Baliga, Pudding người thì xinh mà cái miệng cũng khéo dùng tiếng Anh nói: “Bà ơi bà thật đẹp!”

Jelly cũng ừ hứ bằng cái giọng sữa của mình, lặp lại: “Beautiful!”

Bác gái lớn tuổi người Baliga cười lớn đến mức không ngậm miệng lại được, sau một vòng thử đồ ăn, thôn trưởng hỏi bà: “Xin hỏi bác thấy gia đình nào làm ngon nhất?”

Trừ một nhà Thi Nhân, còn đâu tập thể đều thở dài.

Bác gái người Baliga chỉ vào Lục Yên Đinh nói: “Gia đình họ, gia đình làm rất ngon.”

Mưa bình luận:

“Mức độ ngọt của cái tập này sắp tràn bờ đê rồi.”

“Thi Nhân vạn tuế!”

“Nghiên khắc mà nói thì bác ấy mới thật sự là bà mối của hai người họ.”

“Người đã xem cái tập ở Baliga trong Gia Tộc Lâm Khách đó một trăm ba mươi lần biểu thị, tập đó là tập mà hai người ngọt ngào nhất.”

“Tôi cũng nghĩ là Thi Nhân trong cái tập ở Baliga đó đã yêu nhau rồi.”

Thời gian nghỉ ngơi buổi trưa, Lục Yên Đinh và Khúc Như Bình dẫn theo hai con đi bộ trên đường.

“Anh và con bé hôm qua ở đâu vậy?” Lục Yên Đinh hỏi cha con hai người họ.

“Cha và con ở căn phòng nhỏ bên kia ạ.” Pudding tranh trả lời nói, cô bé vươn tay ra chỉ ra bên ngoài, “Ở bên kia ạ.”

“Hôm qua ở phòng điều kiện không tốt lắm.” Khúc Như Bình nói.

“Vâng, em cũng đoán ra được, hai cha con mỗi lần đều là ở những phòng như vậy.” Lục Yên Đinh cười rộ lên liếc nhìn anh một cái, “Nghe nói chỗ hôm nay thì không tệ, nhưng mà dùng để ngủ trưa thôi thì có hơi đáng tiếc.”

“Em đến rồi,” Khúc Như Bình nói tiếp, “Không có gì là đáng tiếc cả.”

Mưa bình luận:

“Các bạn Thi Từ FA mau học tập đi!”

“Tôi đã ghi vào sổ cả rồi!”

“Những năm còn sống trên đời này, có thể được thấy Thi Nhân nằm ngủ bên nhau, chết cũng không còn gì hối tiếc nữa.”

Thế nhưng, hình ảnh về giấc ngủ trưa chỉ xoẹt qua một cái là hết, bốn người nằm trên giường, giây kế tiếp hình ảnh liền chiếu thẳng lên trời xanh mây trắng.

Có tiếng nói từ bên ngoài hình ảnh:

Pudding: “Chị kể chuyện cho em nghe nhé.”

Jelly: “Truyện về bốn chú ngựa con và ba chú sóc con nhá!”

Lục Yên Đinh: “Cô chị có biết kể câu chuyện này không anh?”

Khúc Như Bình: “Con bé mỗi lần kể đều đổi chủ ngữ, nhưng câu chuyện vẫn là câu chuyện đó thôi.”

Pudding: “Chị giỏi lắm đó nha, còn biết kể chuyện bằng tiếng Anh nữa.”

Jelly: “Em biết mà, chị em là giỏi nhất…”

Mưa bình luận:

“Điểm danh lập đội đến tổ chương trình ghi âm trộm hoạt động, bắt đầu.”

“+1″ + 2.”….”+10086”

Sau giấc ngủ trưa, các gia đình lại tập hợp lần nữa.

Thôn trưởng vẫn như cũ trước tiên là nói những lời cảm ơn nhà tài trợ, tiếp theo mới ân cần hỏi mọi người: “Được rồi, hôm nay buổi trưa mọi người ngủ thế nào?”

Thôn trưởng hỏi Jelly: “Bảo bối Jelly ngủ có ngon không nào?”

Jelly lúc này đang rúc trong lòng Lục Yên Đinh mắt nhắm mắt mở, rất rõ ràng là còn chưa tỉnh, mặt đầy mơ màng buồn ngủ.

Quả Đào ngây thơ hỏi: “Jelly có phải là bị bỏ vào tủ lạnh không ạ?”

Cha cô bé vuốt tóc con gái: “Jelly mà để trong đó thì lạnh lắm, trẻ con không được ăn đâu nhé.”

Thôn trưởng tiếp tục nói: “Được rồi, xem ra mọi người đều ngủ khá ngon…”

Jelly ôm lấy cổ Lục Yên Đinh, mang theo tiếng thút thít nói: “Papi, con muốn ngủ nữa cơ.”

Sắc mặt thôn trưởng không đổi nói: “Nào vậy thì bây giờ chúng ra sẽ tổ chức đại hội thể thao quốc tế, giữa các gia đình và người dân Baliga nhé! Đến đây, tôi xin giới thiệu với mọi người các ông bố và các bạn nhỏ đến từ Baliga…”

Vào giờ phút này, Lục Yên Đinh đang ôm lấy Jelly, nhẹ nhàng giảng giải với cậu bé: “Bình thường con cũng ngủ bằng từng đấy thời gian mà, nhưng hôm nay không phải con đã ngủ thêm được một tiếng đó sao?”

Jelly lắc đầu, đáng thương cực kỳ: “Con muốn được ngủ nữa cơ.”

“Bây giờ chúng ta phải chơi trò chơi rồi, con không phải đã hứa với papi sẽ cùng mọi người chơi đúng không?”

Lục Yên Đinh vỗ vào mông nhỏ của cậu bé, “Papi biết con làm được mà, chúng ta chạy một chút là không buồn ngủ nữa được không con?”

Jelly dùi dụi đôi mắt, tủi thân đồng ý: “Dạ được.”

Mưa bình luận:

“Nhu Nhu của chúng ta từ lúc sinh em bé cho đến nay, mỗi ngày lại dịu dàng hơn một chút.”

“Khí chất trên người Đinh Đinh lúc này là kiểu ninh tĩnh chí viễn (*).”

“Jelly ngoan quá, so với mị hồi nhỏ biết nghe lời hơn bao nhiêu.”

“Trẻ con muốn ngủ nướng thêm một lúc là chuyện rất bình thường, dựa vào cái gì mà trẻ con bình thường ăn vạ tý thì bảo là trời sinh, trẻ con nhà minh tinh không nghe lời thì kêu là không được dạy dỗ?”

“Cuộc thi đầu tiên của chúng ta là cuộc thi buộc chân di chuyển.”

Thôn trưởng vừa nói dứt lời, ống kính máy quay lại xoẹt qua một cái, mấy nhà đã buộc chân lại cùng nhau xong rồi.

Ở giữa Lục Yên Đinh và Khúc Như Bình là Pudding và Jelly, thôn trưởng vừa hạ lệnh, bốn người liền bắt đầu chậm bước.

Jelly vẫn luôn kêu lên: “Đau quá! Đau quá, papi, chân con đau!”

Lục Yên Đinh vỗ về cậu bé: “Vậy chúng ta đi chậm lại nhé có được không con? Chậm một chút!”

Pudding cũng kêu lên, cô bé nói: “Khoai Tây vượt qua nhà mình rồi kìa!”

Khúc Như Bình giảng giải cho con gái hiểu: “Chúng ta chậm hơn nhà họ vì là nhà mình có bốn người, em con lại thấp hơn nhiều nữa nên khoảng cách càng lớn, không đi nhanh được.”

Pudding nắm lấy vai Jelly: “Em đi về phía trước nào, đi theo chị.”

Jelly đang làm nũng: “Papi bế con, bế con.”

Lục Yên Đinh nhấc thẳng Jelly lên đi về phía trước, khoảng cách giữa các bước chân của trẻ con nhỏ hơn người lớn rất nhiều, nếu phải để ý đến con trẻ thì bọn họ phải xác định chỉ có thể  di chuyển rất khó khăn.

Thôn trưởng hô lên với bọn họ: “Các ông bố không được bế con đi đâu nhé, đó là phạm quy!”

Vì vậy Lục Yên Đinh liền đặt Jelly xuống: “Thôn trưởng nói chúng ta phạm quy rồi, không thể gian lận như thế được, như thế là không tốt đâu, có thua cũng không được làm vậy nhé, được không con?”

Khúc Như Bình khuyến khích cậu bé: “Con lúc này đi đã tốt hơn nhiều rồi, con rất dũng cảm mà.”

Pudding cũng cổ vũ cho Jelly: “Em trai giỏi nhất luôn, nếu như em, nếu như em lát nữa có thể đi qua đó, chị sẽ cho em ăn kem nhá!”

Jelly quệt mũi cùng cả nhà đi về phía trước, trong quá trình đó không ít lần cậu bé ngẩng đầu lên, nhìn thấy Bí Đao hết lắc bên này lại lắc bên kia, cống hiến một bức meme tấu hài, cũng nhìn thấy nhà Khoai Tây thần tốc bước đi, cậu bé đối với bóng lưng nhà họ thở dài nặng nề.

Jelly kéo áo Lục Yên Đinh, hỏi: “Papi, nhà Khoai Tây là tên lửa sao ạ?”

Mưa bình luận:

“Xe gì, muốn xe gì!”

“Phía trước chạy đến phát mệt!”

“Nếu không có ít trí tuệ cảm xúc thật không hiểu bình luận trên viết gì cả, đừng đánh tôi nha.”

“Mọi người rốt cuộc đang nói gì thế, người mới đến điểm danh, cầu giải thích.”

(*)= nghĩa là tâm thái bình lặng, không bị tạp niệm mới có thể xác định và thực hiện được những mục tiêu cao xa. Câu này là thành ngữ phổ biến ở Trung Quốc, xuất hiện đầu tiên vào những năm đầu nhà Tây Hán trong sách Hoài Nam tử – Chủ thuật huấn của Hoài Nam Vương Lưu An, câu này cũng được Gia Cát Khổng Minh trích dẫn trong “Giới tử thư” ( Thư răn dạy con) – bức thư Khổng Minh viết cho con trước khi mất, sau này đã thành kinh điển (theo gg).

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK