Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Quang Chi Tử
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Không biết qua bao lâu, ta bị một cổ năng lượng ấm áp hoán tỉnh. Mở hai mắt, chỉ thấy mấy người Chiến Hổ đại ca đang ngồi trên trên mặt đất, trên mặt có chút huyết sắc, chỉ là nhìn qua vẫn thì bộ dáng vẫn rất suy yếu, long vương và Tiểu Kim ngồi ở một bên đang nhìn ta. Trải qua một đoạn thời gian điều tức, năng lượng quang nguyên tố đã khôi phục phần lớn thần lực của ta, nhưng để đạt trạng thái đỉnh phong thì còn lâu.

Ta nhẹ nhàng đứng lên, thu hồi sáu cánh năng lượng sau lưng, nói: "Long vương thúc thúc, cám ơn ngài cứu Chiến Hổ đại ca bọn họ, bọn họ thương thế ra sao rồi?"

Long vương lắc đầu, nói: "Ta đã hết sức rồi, nhưng bản thể của bọn hắn bị yêu lực của yêu vương đả thương nặng, mặc dù yêu lực đã bị ta khu trục, nhưng muốn khôi phục thì cần ít nhất một tháng. Xem ra, thời gian không còn kịp rồi, chúng ta phải nghĩ biện pháp khác mới được."

Một chút hy vọng cuối cùng của ta cũng theo lời nói của long vương mà tiêu tan, chẳng lẻ trời cũng muốn diệt tuyệt tất cả chủng tộc trên đại lục sao, không phải nói tà bất thắng chánh sao? Tại sao muốn cho chúng ta lâm vào tình cảnh khốn cùng thế này, yêu vương a! Ngươi thật sự đáng hận, ngươi chẳng những cướp đi người yêu của ta, còn đả thương huynh đệ của ta. Cũng là ta quá xem thường rồi, ta phải sớm phát hiện Hải Thủy khác thường mới đúng.

"Trường Cung, không cần tự dằn vặt, ngươi đã hết sức rồi." Thanh âm của Mộc Tử truyền vào trong tai, toàn thân ta không khỏi chấn động.

"Mộc Tử, ngươi đã khỏe chưa?" Ta ân cần hỏi.

Mộc Tử đi tới trước người ta, miễn cưỡng cười, chủ động ôm cánh tay ta, nói: "Vết thương đã tốt rồi, thật không ngờ yêu vương lại chọn thân thể của Hải Thủy muội muội để ẩn chứa linh hồn của mình, Hải Thủy muội muội thật sự đáng thương cảm a! Cũng do ta, thời gian dài như vậy cũng không có nhìn ra. Ta nghĩ, yêu vương nhất định đã sớm lẻn vào thân thể của Hải Thủy muội muội."

Ta lắc đầu nói: "Làm sao trách ngươi được? Hải Thủy sở dĩ bị yêu vương xâm lấn đều là bởi vì ta thủy chung không có tiếp nhận tình cảm của nàng, đối với Hải Thủy, ta thấy rất áy náy, nếu ta sớm tiếp nhận nàng trước khi truyền thừa, cho dù là bị yêu vương xâm chiếm sợ rằng cũng sẽ không có loại tình huống này xuất hiện. Đều là ta sai a!" Ta thống khổ đích nắm lấy tóc của mình, nước mắt hối hận thấm ướt cả vạt áo. Tương lai tuyệt vọng và sự áy náy với Hải Thủy làm ta cảm thấy vô cùng thống khổ.

"Hỗn đản." một tiếng gầm lên vang lên bên tai ta. Ta chấn động toàn thân, mờ mịt ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy long vương tức giận nhìn ta, Tiểu Kim một bên câm như hến không dám lên tiếng, long vương giận dữ hét: "Trường Cung, không nghĩ tới ngươi là một phế vật như thế, thật không biết chư thần vua tại sao lại giao sứ mạng cứu đại lục cho ngươi, gặp chút khó khăn thì đã hối hận, hối hận thì làm được gì, nhiệm vụ bây giờ là gì? Là nghĩ biện pháp đối kháng yêu vương. Cho dù cuối cùng không có biện pháp thì vẫn còn chúng ta mà, yêu vương nếu muốn tiêu diệt tất cả chủng tộc của đại lục, tất nhiên phải đạp qua thi thể chúng ta mà đi mới được. Cho dù cuối cùng tất cả chúng ta đều đã chết, tối thiểu chúng ta đã phấn đấu rồi, cố gắng rồi, so với phế vật như ngươi thì tốt hơn nhiều. Tiểu Kim, chúng ta đi. Phế vật này căn bản không xứng làm chủ nhân ngươi." Nói, long vương long dực phách động thật lớn bay lên không trung. Tiểu Kim bất đắc dĩ liếc mắt nhìn ta một cái, cũng bay theo phụ thân mình.

Ta ngơ ngác đứng ở tại chỗ, trong đầu trống rỗng. Mộc Tử ân cần nhìn ta, cũng không có nói gì. Một lúc lâu, ta thở dài một tiếng, tất cả tư tự lại trở lại trong đầu. Hai ngày, còn có hai ngày thời gian, long vương nói đúng, cho dù không có biện pháp ta vẫn còn tính mạng của mình, tối thiểu ta cũng phải liều chết đánh một trận, có thể cùng yêu vương đồng quy vu tận cũng tốt. Trong đầu ta không khỏi nghĩ tới ma pháp thiêu đốt tính mạng.

"Trường Cung, ngươi làm sao vậy?" Mộc Tử ôn nhu hỏi.

Ta thở dài một hơi, nói: "Long vương nói đúng, ta đã nghĩ thông suốt rồi, Mộc Tử, ngươi yên tâm đi. Mộc Tử, ta muốn cầu ngươi một chuyện."

Mộc Tử nói: "Ngươi nói đi, chỉ cần có thể làm được thì ta sẽ làm."

Ta si ngốc nhìn kiều nhan của Mộc Tử, một lúc lâu, ta ôm sát thân thể mềm mại của Mộc Tử, hạ mặt nạ băng thần trên mặt xuống, dúi mặt thật sâu vài cổ của Mộc Tử, tham lam hấp duyện mùi thơm xử nữ của cơ thể nàng tản mát ra. Mộc Tử thuận theo không có động, dần dần, ta say đắm, say đắm thật sâu. Ta hy vọng giờ phút này vĩnh viễn không chấm dứt, vĩnh viễn để cho ta có thể ôm người âu yếm nhất của mình a! Nhưng trên người ta còn nhiều gánh nặng, người của ta đã không thuộc về chính mình, ta nên vì tất cả chủng tộc trên đại lục làm chuyện mình nên làm.

Ta thấp giọng nói bên tai Mộc Tử: "Ta sẽ lên đầu thành yếu tắc chờ yêu vương và tam đại yêu chủ xuất hiện, Chiến Hổ đại ca bọn họ phiền toái ngươi chiếu cố, ngươi cũng bị thương, cần hảo hảo nghỉ ngơi. Trừ phi là thành phá, nếu không, bất luận phát sinh chuyện gì, ngươi cũng không nên ra khỏi đây được không? Đáp ứng ta. Còn nữa, hậu sự của ba vị trưởng lão phải nhờ ngươi xử lý. Mặc dù bọn họ đã thi cốt vô tồn, nhưng bọn họ vì chúng ta mới hi sinh, ngươi tìm một chỗ trong yếu tắc thiết kế một lặng mộ cho bọn họ. Mộc Tử, ta, ta yêu ngươi. Nếu ta không quay lại, không cần chờ ta."

Vạt áo của ta đã ướt đẫm, đó là nước mắt của Mộc Tử, nhưng Mộc Tử cũng không nói gì, ta nghĩ nàng nhất định hiểu được, ta là bắt buộc phải rời xa nàng. Bởi vìđây là trách nhiệm của ta.

"Mộc Tử, ta phải đi rồi, ta phải chuẩn bị cho trận quyết chiến hai ngày sau, hảo hảo bảo trọng chính mình, nếu ta có thể không chết, ta sẽ hảo hảo báo đáp thâm tình của ngươi với ta, được không?"

Thân thể mềm mại của Mộc Tử không ngừng run rẩy, hai tay gắt gao quấn quanh cổ ta.

"Đừng như vậy, Mộc Tử, nghe lời." Ta cẩn thận tách song chưởng của nàng thoát thân ra, nhìn kiều nhan lê hoa đái vũ của Mộc Tử, tâm của ta run rẩy, ta nhắm hai mắt lại, cố nén không cho nước mắt của mình chảy ra, chợt xoay người, run giọng nói: "Mộc Tử, ta đi." Nói xong ta không dám níu kéo chút nào, hai chân dậm xuống đất, thúc dục thần lực trong cơ thể bay lên cao.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK