Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Vô Tự Thiên Thư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trong cấm ma lĩnh vực , hết thảy đều như thường , Tiểu Khai dùng thần niệm xuyên qua liên miên núi non , Phá Thần quả nhiên lại biến thành lão nhân thiện lương , trong nhà tranh có một ma tộc , thần tình có vẻ đồng tình nhìn Phá Thần , nghe hắn tố khổ ( Kể khổ ) : “ Ai , buổi chiều hôm trước , đám sơn tặc kia lại ra đây cướp bóc , đáng thương cho đôi già lão chúng ta , vốn cũng không có gì , ngay cả mấy củ khoai lang cũng bị sơn tặc nhảy ra cướp mất ( Oạch , sơn tặc ảo thế ) , hai ngày nay , hai chúng ta không dám ra ngoài , chỉ sợ ….. chỉ sợ nhịn không được đêm nay a. …. “

Ma tộc kia biểu hiện cũng giống như bọn Tiểu Khai ngày đó : “ Lão nhân gia , ta như thế nào mới có thể giúp các ngươi ? “

Phá thần than thở đứng lên , cũng không nói , quay sang lão thái bà : “ Bà lão , chúng tan gay cả mạng già đều giữ không được , ngươi còn nói cái gì mặt mũi , khó khăn lắm mới được vị đại nhân này nguyện ý hỗ trợ , chúng ta …. Chúng ta chỉ cần xin ít tiền tài thôi a .”

Không thể không công nhận rằng , phá thần diễn rất tốt , một màn này , lúc ấy lừa tiền Tiểu Khai , bây giờ lại lừa gã Ma tộc này , Tiểu Khai hiện giờ có thần lực , nhìn xuyên qua thủ thuật của hắn , thấy thần tình cười cợt của hắn , mà lão bà kia , chính là một đoạn gỗ được hắn dùng thần lực hóa thành người . Tiểu Khai hừ nhẹ một tiếng , nhớ tới năm đó chính mình cũng bị hắn đùa dai như vậy , nhất thời tràn lên lòng xấu xa , màu lam nguyên lực trào ra , hung hăng đem đoạn gỗ bỏ hết thần lực ra .

Ma tộc kia nghe thấy trong lòng có chút chua xót , hai bàn tay cho vào túi muốn lấy tiền , hắn tự nhiên không thể tưởng tượng hắn móc ra bảo bối gì nữa cũng chỉ là phế phẩm , lão nhân trước mắt đang chọc ghẹo hắn , vốn hết thảy phải thuận lý thành chương đi xuống , lại gặp cái nháy mắt , bà lão bỗng biến mất , té trên mặt đất là một khúc gỗ, Ma tộc lắp bắp kinh hãi , chứng kiến lão nhân đáng thương kia thần tình nghiêm túc , ngẩng đầu lên hét lớn một tiếng “ Ai ?! “

Theo âm thanh này , lão nhân tràn ra thần lực , Ma tộc toàn thân run rẩy , đầu gối mềm nhũn , “ Bùm “ quỳ xuống , cả đầu cũng cúi rạp xuống.

Tiểu Khai cười ha ha , nhất thời toàn thân lam quang bắn ra bốn phía , bay tới : “ Lão gia tử , là ta “

Phá thần thấy Tiểu Khai , thu lại thần lực, trong lòng cũng giật mình : “ thần lực của hắn thật kỳ quái , có thể vô thanh vô tức tiến vào lĩnh vực của ta , không phải chứ , nếu đánh lén ta chẳng lẽ không dễ như trở bàn tay sao ? “

Phá thần cũng không lo lắng lắm về việc Tiểu Khai đối với mình có ý xấu , ngoắc hắn lại nói : “ Mau tới đây , đồ nhi ngoan của ta thế nào lại không tới ? “

Tiểu Khai cười : “ Tiểu trúc ở Thiên Nhân Chi Giới chờ ngài , nếu ngài không đi , chúng ta đi vậy a .”

Lúc hắn đến gần , Ma tộc kia cố nén sợ hãi , ngẩng đầu liếc thấy Tiểu Khai , nhất thời kinh ngạc , cố lấy dũng khí nói : “ Ngươi …. Người là …. Nghiêm Đại Sư ? “

Tiểu Khai sửng sốt , cúi đầu nhìn , thấy dung mạo Ma tộc kia , có chút quen mắt , suy nghĩ một lúc lâu , vẫn không ra , cau mày nói : “ Ngươi là ai ? “

Ma tộc kia toàn thân run rẩy , nhưng mặt lại tràn đầy nét kinh hỉ , hạnh phúc , nước mắt chảy dài nói : “ Thần tượng , thần tượng a ! Ta …. Ta là người sùng bái lão nhân gia người a , hôm nay có thể chứng kiến người , ta …. Ta chết cũng nhắm mắt ! “ ( ND : Fan của Tiểu Khai đây rồi )

Tiểu Khai lúc này mới nhớ : “ Nga , ta nhớ rồi , ta ở lạc ưng giản giúp ngươi luyện qua một thanh phi kiếm , đúng hay không ? “

Lão xích gật đầu như điên : “ Vâng , Vâng , lúc sau đại sư đi theo thành chủ đại nhân vào thành , ta còn lại gần ôm chân đại sư , đại sư có nhớ không ? “

Tiểu Khai tự nhiên nhớ rõ , tên này thật sự điên rồi , lại còn ôm chân ta nữa , cũng không biết lúc đấy mình đá hắn đi đâu . Khí đó trọng trách trong người , không rảnh trông nom hắn , hiện giờ cẩn thận nghĩ lại , mình cũng hơi hơi nặng tay với hắn , vô luận thế nào , cũng chỉ là người sùng bái mình thôi ( ND : Fan cuồng nhiệt )Chính như thế giới kia , đều phải đối đãi rất khách khí.

Một khi đã như vậy , Tiểu Khai liền hòa ái đứng lên , xoay người nâng hắn dậy , nói : “ Ngươi như thế nào đến đây ? “

Lão xích nói : “ Tiểu nhân vận khí tốt , được thành chủ đại nhân nhìn trúng ( ND : Sủng ái chứ ) cho làm chân truyền tin , lần này đi cấp tin tức cho Vạn Yêu Vương đại nhân , ai ngờ đang đi lại lạc đường vào chỗ núi non này . “

Phá thần đứng bên cạnh hừ nói : “ Cái gì gọi là lạc đường vào chỗ núi non ? Ngươi vào được Cấm Ma lĩnh vực của lão nhân ta là thiên đại cơ duyên ! “

Đáng tiếc , lão xích kiến thức thực quá mức nông cạn , cư nhiên cả cấm ma lĩnh vực nổi tiếng ma giới cũng chưa nghe qua , mờ mịt nói : “ Cấm ma lĩnh vực ? Là địa phương nào nhỉ ? đây là địa bàn của Lão nhân gia ngài sao ? “ ( ND : Nghe như xã hội đen ý =) )

Phá thần thổi hàm râu bay lên nói : “ Nơi này tự nhiên là địa bàn của lão phu “ ( ND : Thổi râu trong VP nó ghi thế e chỉ dịch đúng thôi a )

Lão xích đánh bạo đứng lên cười : “ Lão nhân gia , nếu là địa bàn ngài , ngài cũng đừng đùa cợt nữa , coi như nể mặt mũi Nghiêm đại sư , để ta đi ra ngoài a , ta còn phải đi truyền tin đó a “

Phá Thần may mắn là không tức chết , chính mình hảo ý cho tên này tiến vào , vốn định cho hắn ít cơ duyên với vài bảo bối đi ra , lại không ngờ hắn ngu ngốc không lĩnh tình , lại còn ra vẻ ủy khuất , hắn dùng lực hừ vài cái , vốn định đem lão xích ra ngoài , nhưng lại nghĩ : “ Không được , lão nhân gia ta có quy củ của ta , không thể phá hư , hắn nếu vào được , muốn cho hắn được ưu đãi , huống chi vừa mới khảo nghiệm hắn cũng được , tuy con sài cẩu này không có kiến thức , cũng không sùng bái lão nhân gia , nhưng tâm địa cũng được . “

Nghĩ đến đây , liền duỗi tay ra , từ trong buồng vài cái bánh bao hung hăng ném tới : “ Cầm , cút “ ( ND : Ngắn gọn dễ hiểu )

Lão xích cúi đầu thấy , nhất thời vẻ mặt tươi cười : “ Lão nhân gia , ngài đừng khách khí , lão xích ta hiện tại ở ác ma thành có người hầu , tuy rằng không thể ăn hương uống lạt , nhưng bánh bao thì thoải mái , hảo ý của ngài ta hiểu được . “ Hắn đem bánh bao cẩn thận đặt ở bên cạnh bàn , đối với phá thần kính lễ , sau đó đối với Tiểu Khai nói : “ Nghiêm đjai sư , tiểu nhân vội truyền tin , trước hết cáo từ. “

Phá thần cả giận hét : “ Cầm bánh bao ! “

Lão xích vẻ mặt có chút cảm động : “ Lão nhân gia , thật sự không cần , ngài lưu trữ lại ăn đi , ta đi đây nha “

Phá thần cả đời lần đầu gặp một tên đần độn , trước kia có người nào tiến vào Cấm ma lĩnh vực, ai cũng không biết là thiên đại cơ duyên ? , mỗi người đều hận không thể đem cả tòa bảo sơn đi. Toàn bộ ma giới , ngay cả truyền thuyết Cấm ma lĩnh vực cũng chưa nghe chỉ sợ có vài tên đần độn , điểm chết người , giờ phút này , Tiểu Khai đứng bên cạnh cười ngặt nghẽo , Phá thần đỏ mặt , chạy theo .

Phá thần có chút khó chịu , ra tới hồ , lại ném theo : “ Cầm lấy rồi cút đi ! “

Lão xích lại cảm động : “ Lão nhân gia , ta khỏe lắm , ba ngyaf không ăn uống cũng không sao , ngày thật sự không cần tặng ta đâu .”

Phá thần bắt đầu tức điên lên , lại chạy ra vẫy tay lấy một cây trúc phi tới : “ Này , cầm phòng thân cũng được a ! “

Lão xích “ Lạc “ cười , đại khái là cảm thấy cây trúc này rất yếu ớt , nhfin sắc mặt Phá Thần , hắn cũng không ngốc , nghĩ lão nhân này có điểm hơi điên điên ( ND: ) , chỉ sợ hôm nay không cầm của lão , lão không cho mình đi . Lão xích nghĩ tới nghĩ lui , hắn xoay xung quanh đánh giá , cuối cùng chứng tiến dưới góc tường có một cụm cỏ xanh , liền rút ra , cầm ở tay vung lên : “ Lão gia tử , ta mang cái cây cỏ này trở về , trúc dù sao cũng hữu dụng , ngài giữ đi . “

Phá thần đầu tiên ngjac nhiên , rồi nhíu mày , lại nhìn bộ dáng hắn hết sức chân thành , thật đúng là không còn gì để nói , hắn thở dài , giống như sắp chết , vẫy gọi Tiểu Khai : “ Đi …. Đi a …. Đi thôi …. Ai “

Tiểu Khai mặt đỏ bừng , liều mạng muốn đình chỉ , nhưng không nhịn được , bắt đầu cười ngặt nghẽo , ,lão xích nghe thấy , ngạc nhiên nói : “ Thần tượng , người cười gì vậy ?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK