Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Hỗn Nguyên Võ Tôn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hầu Anh và Hầu Kiệt còn bị hai cao giai võ sĩ thực lực tương đương chặn lại, ngoài xa nừa là hai cao giai võ sĩ nhanh chóng nhảy tới, nếu họ không nhanh chóng hợp lại, e rằng tình huống không ổn. Diệp Phong tạm thời không thể chi viện vì bị Lý Mưu ngăn cản.

Bốn người ghìm nhau trong tích tắc, Chấn thiên chùy xoay tròn một cách quỷ dị đập vào hai cao giai võ sĩ, tiếng gió rít vù vù cho thấy nếu bị uy lực của cây chùy vuột tay này đập trúng, e rằng không phải chuyện đùa.

“Cẩn thận.” Thất giai võ sĩ phát hiện biến cố đầu tiên, đẩy đồng bạn đứng cạnh ra, đồng thời mượn đà lách người đi.

Chấn thiên chùy xuyên qua khe giữa hai người, cắm vào tường bao Tàng xuân lâu, một lỗ hổng cao gấp đôi thân người xuất hiện. Hai cao giai võ sĩ tuy tránh được nhưng vì thế mà lộ ra sơ hở.

Hầu Kiệt nhân cơ hội điểm chân, lướt ra theo quỹ tích của Chấn thiên chùy, xuyên qua khe hở giữa hai địch thủ như ánh chớp, chạy đến chỗ Hầu Anh.

“Đừng hòng qua đó!” Sau lưng vang lên tiếng quát, đại đao trong tay thất giai võ sĩ vung lên, hồng mang lưu chuyển, chém vào lưng Hầu Kiệt. Đà lao do lợi dụng hỏa nguyên lực đã cạn, y sắp bị bắt kịp.

“Lão ca! Đệ đến đây.” Hầu Anh cũng xông theo, quyền đầu của y lục mang liễu nhiễu, bao phủ trong mộc nguyên.

“Mộc nguyên sinh hỏa!” Hầu Kiệt nắm quyền đầu Hầu Anh, mộc nguyên dâng tràn trong thể nội y, hai người tâm ý tương thông cùng với nguyên lực tương sinh, hỏa nguyên lực trong thể nội y cực mạnh, thân thể bắn ra hồng mang nóng rực, tựa hồ được phủ trong một tầng liệt diễm đỏ ối.

Sau lưng vang lên tiếng đại đao xé gió, Hầu Kiệt giơ chân phải lên, làn sóng năng lượng hỏa nguyên hình thành mũi dùi nhọn từ mũi chân phát ra va vào đại đao.

Được mộc nguyên lực của đệ đệ tương sinh, Hầu Kiệt có thể phát ra hỏa nguyên lực sánh ngang võ sư. Đối phương là thất giai võ sĩ tất nhiên không thể sánh được, chát một tiếng, đại đao gãy đôi.

Phụt! Thất giai võ sĩ truy kích bị hỏa nguyên lực xung kích vào ngực, liên tiếp lùi mấy bước, miệng trào máu, dáng vẻ nhợt nhạt đi.

Tình thế có lợi nghiêng dần về phía bọn Diệp Phong.

“Ha ha, Diệp huynh đệ vất vả quá.” Hầu Kiệt và Hầu Anh tuy dính mấy vết thương trong trận chiến lúc trước, tiêu hao mất một phần nguyên lực nhưng một khi liên thủ, uy thế không dễ chống lại.

“Huynh đệ rời Xuân Ý thành trước đi, bọn tẹp nhẹp này cứ để huynh đệ mỗ giải quyết.” Hầu Kiệt lớn tiếng, tuy hai huynh đệ đã liên thủ lại, nhưng tình thế chưa chuyển biến có lợi. Một Lý Mưu, Hầu thị huynh đệ đã khí đối phó nổi, hà huống quanh đó còn một toán lâu la chờ sẵn, trong đó có cả cao giai võ sĩ và trung giai võ sĩ có thể uy hiếp đến hai huynh đệ.

Diệp Phong giúp họ đủ rồi, cả hai nhận ra với thân pháp quỷ mị đó, trừ Lý Mưu ra không an ngăn được gã, chỉ cần gã muốn là sẽ dễ dàng rời khỏi Xuân Ý thành. Hai huynh đệ đã liên thủ được rồi, không nên liên lụy gã nữa.

Hai người liên thủ phá bức tường, chụp lấy Chấn thiên chùy cắm trong đống đổ nát, ném cho Diệp Phong.

Cả hai cùng chặn trước mặt Lý Mưu, bốn con mắt lạnh lùng nhìn hắn đầy phẫn hận.

“Dám ám toán huynh đệ ta, nhất định hôm nay phải cho ngươi nếm mùi lợi hại của Hầu gia gia.” Hầu Anh nổi giận.

“Bằng vào các ngươi?” Lý Mưu đã trấn áp được nguyên lực sôi trào, nở nụ cười lạnh khinh thường: “Nếu chỉ mình ta, hôm nay có lẽ các ngươi còn hy vọng đào tẩu, nhưng hiện giờ tinh anh Lục Trúc bang đều có mặt, tưởng rằng ta thích đùa cợt một đấu một với các ngươi hả?”

Hầu thị huynh đệ liên thủ hợp kích tuy lợi hại nhưng không đối phó nổi ngần ấy người bên địch, kể cả Lý Mưu.

“Tuy các ngươi liên thủ, tổn thất hôm nay sẽ lớn hơn nhưng để đổi về tài vật cống phẩm thì đành vậy.” Lục Trúc bang vẫn đang khống chế cục diện, Diệp Phong tuy có thực lực hơn hắn dự liệu nhưng hai cao giai võ sĩ đủ cầm chân gã.

“Nói lắm thế làm gì?” Tiếng trào phúng nhạt nhẽo từ sau lưng Hầu thị huynh đệ vang lên, lời lẽ khắc bạc khiến sắc mặt Lý Mưu trở nên đáng sợ.

Diệp Phong ung dung bước lên, đứng cùng Hầu thị huynh đệ.

“Diệp huynh đệ, chạy trước đi, việc hôm nay do huynh đệ mỗ gây ra, không thể kéo cả huynh đệ vào.” Hai huynh đệ thập phần nghĩa khí, càng tăng thêm hảo cảm cho Diệp Phong.

“Cùng đi thì phải cùng về.” Gã mỉm cười, khua khua Chấn thiên chùy nặng trịch, không hề tỏ ra lo lắng.

“Nhưng…” Hầu Kiệt còn đinh nói tiếp, bị Diệp Phong ngăn lại.

“Tiểu đệ đối phó với tên tứ đương gia âm hiểm này, hai vị thanh lý sạch sẽ toán lâu la rồi giúp đệ sau.” Gã xua tay, ra vẻ cực kỳ tự tin.

“Huynh đệ đối phó Lý Mưu?” Hầu Anh sững sờ hỏi. Một nhị giai võ sĩ đi khiêu chiến nhất giai võ sư? Thật quá kinh nhân. Tuy Diệp Phong có chiến tích kích thương võ sư, nhưng đều nhờ đánh lén, chứ không chính diện so tài.

“Thế nào? Không tin mỗ?” Diệp Phong nhướng mày lên, nhạt nhẽo thốt.

Nếu gã cầm chân được Lý Mưu, tại trường có nhiều võ sĩ nhưng không ai chống được Hầu thị huynh đệ. Dù gì võ sư cũng có ưu thế áp đảo võ sĩ. Võ kỹ liên thủ hợp kích của Hầu thị huynh đệ có thể ngưng hình ngoại phóng nguyên lực, uy lực và phạm vi đả kích bất phàm.

“Được, hôm nay ba huynh đệ ta liên thủ lật nhào Xuân Ý thành lên.” Hầu Kiệt liếc gã, ánh mắt đầy tin tưởng. Kỳ tích chưa bao giờ thiếu với thiếu niên này.

Trực tiếp xưng hô gã là huynh đệ, có nghĩa đã coi gã là chiến hữu chân chính sinh tử tương giao. Tình cảm thâm hậu này chỉ kết quả trong những hoàn cảnh sống chết.

Hầu thị huynh đệ có lòng tin với Diệp Phong khiến Lục Trúc bang chúng quanh đó không hiểu nổi. Thiếu niên này quả thật mạnh ngoài dự đoán, nhưng muốn khiêu chiến Lý tứ đương gia có khác nào nằm mơ giữa ban ngày? Đương gia của chúng là nhất giai võ sư!

“Nhóc con nhưng khẩu khí lớn lắm.” Lý Mưu dấy lên ngọn lửa giận vô danh trong lòng, lạnh lùng nói: “Ngươi cho rằng một đòn vừa rồi là toàn lực của ta?”

Bỏ qua lời lẽ của hắn, Diệp Phong từ từ giơ Chấn thiên chùy lên, thổ nguyên lực cấp tốc sôi trào, trên tay gã xuất hiện một viên bát phẩm thổ nguyên đơn, nhét vào miệng một cách cực kỳ kín đáo.

Lúc còn là võ đồ tam giai, gã từng đối chiến võ sư, sử dụng liền hai viên nguyên đơn cũng chỉ thảm thắng, giờ gã đạt đến liễu võ sĩ nhị giai, dựa vào một viên bát phẩm nguyên đơn, uy lực điệp chấn thi triển ra không kém hơn lúc đó. Hà huống, nhục thể của gã còn hơn lúc xưa, không đến mức trí mạng khi bị nguyên lực bạo phát phản ngược.

Lấy luôn tên nhất giai võ sư này kiểm nghiệm thực lực tăng tiến trong hai tháng qua.

“Ngươi sẽ hối hận vì quyết định ngu xuẩn này.” Sắc mặt Lý Mưu càng âm lạnh, kim nguyên lực nhanh chóng lưu chuyển, thân thể ngập trong kim mang chói lòa. “Với thực lực của ngươi, còn lâu mới phá được phòng ngự của ta.”

Võ sư khả dĩ ngưng tụ nguyên lực phóng ra ngoài thân thể, tất nhiên cũng có thể sử dụng để tăng cường phòng ngự.

Điệp động - xung phong!

Diệp Phong giậm chân, chỉ hai bước là đến trước mặt hắn, mượng đã xung phong cũng có thể nâng cao phần nào uy lực của thổ nguyên võ kỹ. Đại địch trước mặt, gã không giữ gìn chút nào, dốc toàn lực công kích.

Cắn nát thổ nguyên đơn, thổ nguyên lực hùng hồn chảy vào kinh mạch gã, cấp tốc tụ lại trên Chấn thiên chùy, có bí pháp gia tốc thổ nguyên, áp lực căng lên mà thân thể gã phải chịu giảm nhiều.

Thập điệp chấn!

Chấn thiên chùy chưa giáng xuống, áp lực khiến người ta nghẹt thở đã ập tới, khí lưu khiến thân thể Lý Mưu như nạng thêm mấy lần, dưới chân hắn xuất hiện mấy vết nứt nhỏ.

Đòn công kích này gấp đôi lúc trước! Hắn kinh hãi, lẽ nào tiểu tử này nãy giờ vẫn giữ gìn thực lực.

Hắn hối hận là không nên sơ ý, không mang theo vũ khí. Hôm nay gã xảo hợp đi tuần thị qua, ai ngờ sẽ phải giao chiến vất vả thế này.

Không còn cách nào khác ngạnh tiếp, kim nguyên lực đã hình thành trong tay Lý Mưu.

Tứ phẩm võ kỹ: Toàn phong thứ!

Trong tay hắn khoảnh khắc đã hình thành một xoáy năng lượng lớn cỡ quyền đầu, quanh vùng xoáy ba khí nhận lỡn cỡ bàn tay, hình dáng như chiếc lá cấp tốc xoay vòng theo.

Khí nhận rít lên lảnh lói khiến chúng nhân rợn tóc gáy. Nếu bị năng lượng cuốn vào, dù là sắt thép cũng sẽ bị chẻ vụn.

Hừ! Lý Mưu quát khẽ, đẩy mạnh tay ra.

Thổ nguyên đen ngòm và kim nguyên vàng chóe va nhau trong sát na.

Trên mũi chùy phát ra hắc sắc thổ nguyên dao động cực kỳ quỷ dị, như cái miệng đen ngòm há ra, nuốt chửng vùng xoáy kim nguyên sắc bén, không gian gần đó cũng chấn động mấy lần.

Ầm, tiếng nổ như sấm động vang lên, năng lượng đen ngòm co lại bằng nắm tay, nhưng khí thế không giảm, lao thẳng vào Lý Mưu.

Bùng! Lý Mưu run run, kim sắc nguyên lực hộ thể tan tành, như mạt phấn phiêu tán lên không. Hắn như bị sét đánh, hự một tiếng, lớp đá lát đường dưới chân vỡ tan, mấy vết nứt lớn ngoằn ngoèo vươn ra tứ phía. Gương mặt hắn vốn treo nụ cười lạnh giờ nhợt nhạt, khóe môi rỉ máu.

Toán thành viên Lục Trúc bang gần đó choáng váng đầu óc. Lẽ nào đang nằm mơ?

Một thiếu niên thực lực chỉ võ sĩ nhị giai lại chiếm ưu thế khi chính diện nghênh kích nhất giai võ sư? Từng ánh mắt sợ hãi và chấn động đều đổ dồn về thân ảnh thiếu niên ngạo nghễ trong trường.

Sắc mặt Diệp Phong hơi nhợt nhạt, y phục tan nát, còn cả mấy vết máu do kim nguyên lực rạc vào, khóe môi gã nhếch lên trào lộng, đôi mắt đen láy phát ra khí lạnh ghê người. Thân thể gã hơn nhiều Lý Mưu, trừ bị thoát lực phần nào ra thì gần như gã không thụ thương.

Hầu thị huynh đệ há hốc miệng, cổ họng kêu lục cục, họ đều biết gã rất mạnh nhưng không sao ngờ rằng đến mức đó. Đối phương là nhất giai võ sư cơ mà, gã mới mười sáu tuổi thôi, dù tu luyện công pháp cao cấp, sử dụng cao giai võ kỹ thì chênh lệch về nguyên lực là sự thật, sao lại ngạnh tiếp một chiêu đã kích bại đối phương?

Nguyên lực là cơ sở của năng lượng, võ kỹ là kỹ xảo vận dụng năng lượng. Thi triển cao giai võ kỹ cần lượng nguyên lực kinh nhân, dù gã biết một môn cũng không thể phát huy được bao nhiêu uy lực khi mà nguyên lực không đủ cung cấp cho nhu cầu. Ngược lại, nguyên lực của nhất giai võ sư đủ để phát huy cực độ một môn tứ phẩm võ kỹ.

Nếu gã đạt đến lục giai, thất giai võ sĩ, có lẽ kết quả này còn khiến hai người dễ tiếp nhận. Nhưng gã xác xác thật thật chỉ là tam giai võ sĩ, tuyệt đối không nhầm. Như thế chứng tỏ rằng gã còn tuyệt chiêu khác nào đó.

Thiếu nữ vừa bị bắt lại cũng kinh ngạc há hốc miệng. Thiếu niên không nhiều tuổi hơn cô, thậm chí còn nhỏ hơn vài tuổi lại khiến Lý Mưu mà cô liều mạng cũng không mảy may thương tổn chật vật đến thế. Hổ thẹn ngập lòng, cô còn kém quá xa.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK