Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Hỗn Nguyên Võ Tôn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Xem ra hôm nay Lý tứ đương gia không thực hiện được nguyện vọng giữ bọn mỗ lại rồi.” Diệp Phong thở hồng hộc, lạnh lùng thốt.

Không ngoài sở liệu, phục dụng nguyên đơn xong, thực lực của gã sánh với nhị giai võ sư, Lý Mưu đương nhiên không địch nổi, nhưng bảo gã đồng thời ứng phó hơn mười võ sĩ, trong đó có bốn tên là cao giai võ sĩ, e rằng chỉ dựa vào nguyên đơn sẽ cực kỳ miễn cưỡng.

Có được thực lực võ sư nhưng gã không thể duy trì lâu, nên mới chọn Lý Mưu làm đối thủ, một đòn định thắng bại. Còn Hầu thị huynh đệ đi đối phó với bang chúng khác, cả hai liên thủ, thực lực là võ sư hàng thật giá thật.

Tuy lúc này Lý Mưu chưa mất sức chiến đấu nhưng nhuệ khí không còn, thể nội nguyên lực sôi trào, không thể phát huy toàn bộ như lúc toàn thịnh. Một đòn của Diệp Phong ban nãy đã khiến hắn hoảng sợ, không dám tiếp tục giao chiến.

“Xú tiểu tử! Dám chống đối Lục Trúc bang, sớm muộn gì ngươi cũng sẽ hối hận.” Lý Mưu hung hăng nhìn Diệp Phong, tỏ vẻ không cam tâm, cất giọng uy hiếp.

Bên kia, Hầu thị huynh đệ đối diện với mười mấy võ sĩ nhưng vẫn thể hiện uy phong không thể chống nổi, hỏa nguyên lực như thực thể không ngớt phun ra quanh Hầu Kiệt, không ai dám giao phong, dù gì họ là võ sĩ, làm sao chống nổi công kích trình độ võ sư?

“Hiện tại còn nói những lời đó, chẳng phải thiếu sức thuyết phục lắm ư?” Diệp Phong lạnh lùng trào phúng, vung Chấn thiên chùy, nhướng mắt lên hỏi: “Chi bằng chúng ta đấu thêm lần nữa?”

Lý Mưu rùng mình, da mặt hơi nhăn lại, chấn động trong thể nội còn chưa tiêu trừ mà Diệp Phong xem ra không hề hấn gì, thêm một chiêu nữa, hắn không chết cũng trọng thương.

Đáng ghét, thật ra ở đâu mọc ra tiểu tử biến thái thế này, còn trẻ như thế mà sức chiến đấu phi thường. Với thực lực và thiên phú của gã, bất kỳ bang phái nào cũng muốn dùng lễ thượng khách đón rước, vì sao lại chọn Hồng Diệp bang bé tí?

Liếc toán nhân thủ vây công Hầu thị huynh đệ, tình hình cũng không có gì sáng sủa, lần này để hai huynh đệ chạy thoát, e rằng khó có cơ hội bắt họ uy hiếp Liễu Hồng Diệp nữa. Hắn đảo mắt, mục quang ánh lên giảo hoạt.

“Dừng tay.” Lý Mưu phất tay ngăn cản chúng nhân. Hầu thị huynh đệ cũng không truy đuổi, cảnh giác đứng sau lưng Diệp Phong.

“Vị tiểu huynh đệ này quả nhiên bản lĩnh cao cường, Lý Mưu cam bái hạ phong!” Hắn lấy lại vẻ ôn hòa, xua tay cho ba bang chúng lui xuống, chừa ra một lối đi rộng.

“Ngươi giở trò gì?” Hầu Kiệt nghi hoặc quát lên.

“Còn đấu nữa e sẽ lưỡng bại câu thương, tổn thương đến hòa khí song phương.” Nụ cười của Lý Mưu ẩn chứa tia gian trá, vẫn ôn hòa đáp: “Kỳ thật hai bang chúng ta không thể coi là địch nhân, hà tất phải động can qua?”

“Hôm nay không phải do Hồng Diệp bang bọn ta tìm Lục Trúc bang trút giận mà các ngươi gây sự trước.” Hầu Anh giận dữ, ai đang hưởng khái cảm mà bị cắt ngang e rằng đều không vui.

“Việc ban nãy đích xác tại hạ nóng lòng.” Lý Mưu mỉm cười hối lỗi, giải thích: “Các vị cướp cống phẩm của bản bang, món tài vật này quan hệ trọng đại, nếu Lục Lâm bang truy cứu thì ngoài bọn tại hạ không yên ra thì Hồng Diệp bang e rằng cũng tai ương… nên…”

“Thứ Hồng Diệp bang đã nuốt vào, vạn lần không bao giờ thổ ra.” Hầu Kiệt đáp trả.

“Ha ha, đừng nóng lóng vội, nghe tại hạ nói xong đã.” Lý Mưu không để tâm, vẫn mỉm cười: “Lục Trúc bang cơ nghiệp không nhỏ, cũng tích được chút ít, nhưng cống phẩm hàng năm cho Lục Lâm bang cực lớn, nhất thời khó bù vào được, nếu để Lục Lâm bang hưng sư vấn tội, hai bang chúng ta e rằng đều xui xẻo.”

“Nên mỗ có một kiến nghị, nhờ các vị chuyển cho quý bang chủ cân nhắc.”

“Kiến nghị gì?”

“Hồng Diệp bang trả lại một nửa tài phú cướp được, bọn tại hạ sẽ bỏ qua việc này. Như thế Hồng Diệp bang cũng được lợi không ít, mong Liễu bang chủ cân nhắc. Thứ nhất có thể duy trì quan hệ giữa hai bang, tiếp tục chung sống hòa bình. Thứ hai có thể miễn được việc bị Lục Lâm bang hưng sư vấn tội. Bọn tại hạ nhờ quan hệ nhiều năm có thể chỉ chịu phạt đôi chút là xong, còn quý bang… e rằng khó tránh được cảnh diệt bang.” Nói đên câu cuối, hắn tỏ rõ ý uy hiếp.

Nhưng nghĩ kỹ thì lời hắn không hẳn vô lý, Lục Lâm bang mà thật sự hưng sư vấn tội, Lục Trúc bang nhất định sẽ đẩy trách nhiệm cho Hồng Diệp bang, một bang phái nhỏ bé như họ làm cách nào chống lại cơn lôi đình của Lục Lâm bang?

Hầu thị huynh đệ sa vào trầm tư, họ đều thẳng tình, nghe nói có lý nên đều lo lắng.

Diệp Phong nheo mắt, từ từ liếc nhìn Lý Mưu. Gã cho rằng những lời đó có ẩn ý.

“Tin rằng việc thế này cần do Liễu bang chủ làm chủ. Hôm nay chỉ là hiểu lầm, mỗ đưa ba vị về Hồng Diệp trấn, thế nào?” Hắn đưa tay theo theo thế mời, bang chúng tránh hẳn ra nhường đường.

“Bất kể thế nào, cứ quay về đã rồi tính.” Dáng vẻ Lý Mưu có mấy phần thành ý, Hầu Kiệt kiến nghị.

Cả ba thận trọng rời khỏi vòng vây của Lục Trúc bang rồi mới thở phào một hơi.

Ngay tích tắc họ lơi lỏng, Lý Mưu hành động, khuôn mặt tỏ rõ nét nanh ác đầy sát ý, trong mắt lại ngập khoái ý.

Ba người này nếu đấu chính diện đều có đủ khả năng liều một trận với hắn, nhưng luận thân pháp và tốc độ xuất chiêu, tất nhiên võ sư thật sự như hắn chiếm ưu thế. Nhân lúc chúng nhân quay đi, hắn liền đánh lén, mục tiêu là Diệp Phong.

Hầu thị huynh đệ tu luyện hỏa và mộc nguyên lực, gã không nắm chắc đánh lén được họ. Còn Diệp Phong luyện thổ nguyên, tốc độ vốn chậm, nếu hắn đánh lén thì dù trong óc phản ứng kịp, thân thể cũng không.

Ban nãy gã nói nhiều như vậy để kéo dài thời gian, hắn bị Diệp Phong đả thương, cần thời gian nhất định để điều tức. Thứ nữa là để giảm đi lòng cảnh giác của họ.

Hắn cố ý đứng ngoài vòng vây, đợi bọn Diệp Phong đi ra rồi, cũng chỉ cách chừng ba, bốn thước là cùng. Với tốc độ kim nguyên thân pháp của hắn, chỉ tích tắc là đến nơi.

Toàn phong thứ!

Biết rõ Diệp Phong thực lực mạnh mẽ, hắn không hề nương tay. Xú tiểu tử này dùng cách đánh lén đả thương tam đương gia và nhị đương gia, giờ phong thủy luân chuyển, đến lượt tiểu hỗn đản thử mùi vị bị đánh lén.

Bất kể Diệp Phong có sát chiêu nào đi nữa thì nhị giai võ sĩ tuyệt đối không đỡ được sát chiêu của hắn. Không chết cũng phải trọng thương.

Nét đắc ý trong mắt càng hiện rõ, Toàn phong thứ ngưng tụ trong tay hắn gần như dính vào lưng Diệp Phong, tích tắc nữa thôi, thiếu niên này sẽ máu thịt bầy nhầy ngã xuống. Chỉ còn lại Hầu thị huynh đệ, bắt họ dễ như trở bàn tay.

Vù! Lý Mưu cảm giác mình đánh trúng không khí, hoàn toàn trống rỗng, không hề đánh trúng thực thể nào.

Tàn ảnh? Thân ảnh Diệp Phong trước mắt mờ đi, rồi tan biến, như chưa từng xuất hiện.

Không thể nào! Dò là võ sư tu luyện thổ nguyên, trong tình huống này cũng không tránh được, chỉ còn cách ngạnh tiếp.

Lý Mưu rúng động, nụ cười trong mắt cha tan hết, nét mặt đã ngẩn ra. Thậm chí hắn còn không nhìn rõ Diệp Phong tránh như thế nào.

Như ảnh tùy hình! Dùng để tránh né trong tình huống ở phạm vi hẹp thế này không gì thích hợp bằng. Diệp Phong vẫn cảnh giác với đối phương, cảm tri vừa cho biết, gã liền phản ứng ngay.

“Ti bỉ!”

“Vô sỉ!”

Hầu thị huynh đệ ngẩn người xong liền có phản ứng, nhất tề mắng Lý Mưu, đồng thời tâm hữu linh tê, hợp kích võ kỹ được phát ra cùng cơn giận, uy thế khôn bì.

Thân ảnh Diệp Phong biến mất cực kỳ đột ngột, Lý Mưu không kịp dừng lại, xuyên qua giữa Hầu thị huynh đệ, thành ra đòn đánh của cả hai dồn hết lên lưng hắn. Hắn đánh lén không thành, lòng thầm kêu khổ, vội vận chuyển thể nội nguyên lực lên tay, vỗ mạnh về phía sau.

Bốp! Tiếng nổ tan đi, hắn loạng choạng ngã sấp xuống đất, sắc mặt trắng nhợt, tay run lên vì tê dại.

“Người Lục Trúc bang quả nhiên đều là rác rưởi.” Giọng Diệp Phong lạnh lùng vang lên sau lưng Lý Mưu khiến hắn lạnh buốt người, rợn tóc gáy.

Bát điệp chấn!

Một cây trùy đen nhánh phát ra thổ nguyên lực hóa thành một đạo hắc ảnh hung hãn giàng vào lưng Lý Mưu.

“Ầm!” Hắn chỉ kịp vận một tầng kim nguyên phòng ngự tráo mỏng manh lên đã bị Diệp Phong không hề lưu tình đập lún xuống đất.

Cát bụi tan hết, đá vụn lắng xuống, Lý Mưu nằm thảm thương dưới hố sâu, hai mắt trợn trừng, con ngươi lòi ra, mũi và mắt rỉ máu, sau lưng có dấu lõm vào rõ ràng, không hiểu gãy mất bao nhiêu cái xương.

Đáp xuống đất, Diệp Phong lạnh nhạt liếc hắn, Chấn thiên chùy rung khẽ hai lần nhưng không hạ sát thủ.

Nếu chỉ mình gã, Diệp Phong đời nào nổi lòng từ bi. Chỉ là nếu giết hắn, e rằng Lục Trúc bang sẽ dồn món nợ lên đầu Hồng Diệp bang, khi đó hai bang không còn gì để thương lượng nữa. Gã không định ở lại Hồng Diệp bang lâu dài, không nên liên lụy họ.

“Chúng ta đi.” Diệp Phong hếch cằm lên, gọi Hầu thị huynh đệ đang ngẩn người.

“Đợi đã!” Hầu Anh đảo mắt, nhìn thấy thiếu nữ bị bắt, mắt chợt sáng lên, lắc người lướt vào vòng người của Lục Lâm bang.

Lục Trúc bang chúng vốn đã kinh hãi thất thố, thấy y xông đến liền nhi nhao tránh đi. Hầu Anh đẩy hai võ đồ giữ thiếu nữ ra, nhấc nàng ta lên vai rồi lao ra.

“Đi.” Diệp Phong cười khổ liếc nhìn, cả bốn nhanh chóng rời khỏi Xuân Ý thành.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK