Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Vô Tự Thiên Thư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“ Ngao ô ! ” Tiếng gầm gừ mãnh liệt chấn mặt đất bắt đầu run rẩy, mắt to như đèn lồng kia, và cái mồm đỏ như chậu máu xuất hiện hơn mười mét phía trước.

“ Quái thú đến rồi !” Tiểu Khai âm điệu đều biến hình : “ Khinh Hồng, nhanh lên bắt lấy ta !”.

Hắn một bên kêu to, một bên bay nhanh xông lên phía trước, muốn giữ chặt Khinh Hồng, nhưng là Khinh Hồng lại tựa hồ căn bản không nghĩ đến phải chạy trốn, tiểu nha đầy mắt đều là chiến ý, vẻ mặt mong chờ muốn thử sức, một tiếng sất nhỏ lại cầm trường kiếm đón quái thú vọt đi, Tiểu Khai nhất thời bắt trượt.

“ Trời a ....” Tiểu Khai chỉ cảm thấy tay chân lạnh lẽo, nhìn thân ảnh nhỏ yếu kia tiến lên đón quái thú thật lớn, thật giống như là con kiến nghênh đánh voi , đó là vô luận thế nào đều không có chút cơ hội thắng a!.

Tiểu Khai tuy tuyệt vọng, cũng có vài phần huyết tính, một khi hắn đã mang Khinh Hồng tới được hắn liền tuyệt đối không thể một mình rời đi, nhìn lại Khinh Hồng không đi, hắn ánh mắt quét trái phải, thế nhưng hắn lại nhìn thấy trên đất một nhánh cây, nói là nhánh cây kỳ thật so với đùi hắn còn to hơn một chút, Tiểu Khai nhặt nhánh cây lên, quyết định đi trợ giúp Khinh Hồng.

Nhưng là đã không đợi hắn đi trợ giúp Khinh Hồng trường kiếm xẹt qua thân hình khổng lồ quái thú kia giống như đậu hủ bị trường kiếm một đường cắt đứt “ xích lạp ” không ngừng bên tai, trường kiếm của Khinh Hồng lập tức một đường chạy tới, từ mặt trước quái thú thẳng đến mặt sau quái thú, ước chừng chạy khoảng hơn mười thước trường kiếm cũng trong cơ thể quái thú di chuyển hơn mười mét, thân thể quái thú bị Khinh Hồng lăng kiếm cắt thành hai đoạn trên dưới.

“ Oanh long !” Một tiếng, nửa trên quái thú rơi xuống đất, phát ra tiếng vang kinh thiên động địa, máu giống như suối phun ra.

“ Ách ....” Tiểu Khai không dám tin tưởng xoa xoa mắt dùng sức đem nhéo thịt trên đùi, để xác định có phải là nằm mơ : “ Nó .... nó thế này chết sao ?”.

“ Tiểu Khai ca ca, ta lợi hại không ?” Khinh Hồng khuôn mặt đỏ bừng, khuôn mặt đỏ ửng là do vận động sức khỏe, Diệt Thế Chi Môn không có chân nguyên cũng không có phù chú, hắn một vòng vận động hoàn toàn bằng vào sức lực bản thân, hơn nữa vừa rồi vài phần sợ hãi vài phần lạ lẫm, vài phần dũng khí, một lát trên trán mồ hôi toát ra.

Tiểu Khai thân thủ lau khô mồ hôi trên trán hắn nén giận nói : “ Ta vừa mới bảo ngươi chạy trốn, ngươi vì cái gì không chạy ?”.

“ Hì hì, người ta quên thôi ” Khinh Hồng kéo cánh tay Tiểu Khai, hình dáng một bộ ngượng ngùng : “ Trước kia thời điểm cùng sư phụ đi ra ngoài lịch lãm, ta cũng giết không ít dã thú, càm thấy không có gì đáng sợ, cho nên gặp quái thú, theo bản năng xông lên, lúc sau ta mới nhớ trong này không thể dùng phi kiếm nga .”

" Hoàn hảo, hoàn hảo......" Tiểu Khai vẫn còn sợ hãi khẽ gật đầu nhịn không được giận giữ nói : “ Quái thú này xem ra uy phong như vậy không nghĩ tới tự nhiên là lão hổ giấy ”.

“ Di, Tiểu Khai ca ca ngươi cũng rất lợi hại nga ” Khinh Hồng bỗng nhiên từng bước lui ra phía sau nói : “ Khúc gỗ to như vậy ngươi như thế nào một tay liền nhấc lên vậy ”.

“ Ách ....” Tiểu Khai cúi đầu nhìn, cũng không phải là nhỏ, cành cây to như vậy bị hắn một tay cầm theo, một chút đều không cố hết sức, hắn nhịn không được lắc lắc cánh tay, cảm giác phiêu phiêu dễ dàng, một khúc gỗ lớn như vậy trong tay thế nhưng một chút sức nặng đều không có.

Khinh Hồng đưa tay ra thử cười nói : “ Tiểu Khai ca ca, thứ này xem ra thực dọa người nguyên lai đều là giả thôi ”.

Tiểu Khai không nói lại khẽ cười tự giễu cợt, nhớ tới chính mình lần đầu tiên bị quái thú sợ tới mức thiếu chút nữa đái ra quần, bỗng nhiên cảm thấy trên mặt có chút phát sốt.

“ Tiếp tục đi về trước chứ ?”’Khinh Hồng nói.

“ Trước tiên không đi ” Tiểu Khai suy nghĩ nói : “ Một khi trong này đã không thể dùng pháp bảo, chờ ta trở về lần sau chuẩn bị một ít vũ khí, sau đó quay lại ”.

Tuy pháp bảo không thể dùng, nhưng trường kiếm của Khinh Hồng lại có thể dùng, nói như vậy trong Diệt Thế Chi Môn có thể sử dụng công cụ, Tiểu Khai bàn tính đánh thực cũng được, hắn định trở về mua cưa điện a, súng săn a, trường thương a, đại đao a, làm công tác chuẩn bị hết thảy, lại vào trong này thám hiểm.

Hai người rời khỏi Diệt Thế Chi Môn, trở lại khởi động Thất Bảo Kim Thuyền, bay thẳng Côn Lôn.

Lúc này đây bay không đến một canh giờ, liền cảm thấy dưới chân run lên, Thất Bảo Kim Thuyền bỗng nhiên chấn động lên, Tiểu Khai và Khinh Hồng đứng dậy nhìn xuống, liền gặp một thanh phi kiếm màu trắng hướng Thất Bảo Kim Thuyền bổ mạnh tới, đụng vào quang tràng bên ngoài Kim Thuyền, nhất thời bị bật lại, bay ra ngoài.

Tiếp theo là thanh âm quát lớn : “ Thần thánh phương nào, dám tại Côn Lôn tùy ý phi hành, khi dễ Côn Lôn ta không có người sao ?”.

Khinh Hồng vội vàng cúi thân dịu dàng nói : “ Đệ tử Lưu Vân Thủy Tạ Khinh Hồng, phụng mệnh sư phụ đến bái phỏng chưởng môn quý phái, xin đạo hữu không nên hiểu lầm ”.

Nhưng người nọ cũng không bỏ qua, hừ nói : “ Nếu là thành tâm bái phỏng, nên đi bộ mà đến, giao danh thiếp, tự tiện như vậy một đường bay tới, liền không chào hỏi, rõ ràng là muốn khiêu khích đại phái Côn Lôn ta ”.

“ Đại phái Côn Lôn ” Tiểu Khai nghe được phốc xích cười : “ Khinh Hồng, bọn họ không phải kêu là Côn Lôn sao ”.

Khinh Hồng lại cười không được mang theo điểm lo lắng : “ Người của phái Côn Lôn thực muốn thể diện, hơn nữa bọn họ lập phái thời gian phi thường sớm, lịch sử đã lâu, tại vạn năm trước kia từng có một đoạn thời gian cường thịnh, cho nên luôn luôn khăng khăng xưng hô chính mình là đại phái Côn Lôn ”.

Hắn trả lời xong câu hỏi của Tiểu Khai, lại đối với người phía dưới giương giọng nói : “ Chúng ta không hiểu quy củ, nếu có mạo phàm xin đạo hữu đa đa kiến lượng, cùng gặp chưởng môn quý phái chúng ta nhất định giáp mặt giải thích ”.

Tiểu Khai dò xét, chỉ thấy người nọ một thân áo xanh, trên đỉnh đầu đội mũ màu xanh, xem ra như là rất cũ giống như một gã sai vặt, nhấc tay tay khống chế phi kiếm trên bầu trời, cắn răng dùng sức đánh vào Thất Bảo Kim Thuyền.

Người nọ thấy tiểu Khai dò xét nhất thời kêu to lên : “ A ha a ha, lúc này thật sự là kỳ, nữ đệ tử Lưu Vân Thủy Tạ bái phỏng Côn Lôn lại mang bên mình một nam nhân, lão thành thật đi, các ngươi rốt cuộc có âm mưu gì ?”.

Khinh Hồng thở dài phát hiện người này không thể thuyết phục, liền cũng không để ý, chỉ huy Kim Thuyền chậm rãi hạ xuống, người đầy tớ vẫn như trước chỉ huy phi kiếm liều mạng công kích, bất quá nhìn thực lực thật sự chẳng ra sao, công kích nửa ngày, quang tràng ở bên ngoài của Thất Bảo Kim Thuyền đều không có phá khai, trong nháy mắt Thất Bảo Kim Thuyền đã hạ xuống đất.

Khinh Hồng và Tiểu Khai đi ra khỏi Kim Thuyền, thuận tay đem Kim Thuyền hóa thành một cây trâm cài tóc trong lòng bàn tay, phi kiếm người áo xanh bỗng nhiên mất đi mục tiêu công kích, lại chuyển mũi kiếm hướng Tiểu Khai bay tới .

Tiểu Khai cũng không có vũ khí nào khác, tay xuất ra Huyền Thiết Chi Tinh vạn năm, Khinh Hồng hoảng sợ, vội vàng giữ chặt Tiểu Khai thấp giọng nói : “ Tiểu Khai ca ca, không thể gây thương tổn hòa khí ”.

Hắn nói xong, thả phi kiếm của mình ra, bay đến mũi kiếm người áo xanh kia, chợt nghe “ sang ” một tiếng, thanh kiếm người áo xanh kia liền nhẹ nhàng rơi xuống bụi rậm, xem ra chênh lệch thật đúng là quá lớn.

Người áo xanh “ oa ” hét thảm một tiếng “ Yêu nữ lại hủy phi kiếm mười năm khổ tu của ta, ngươi quá ác độc !”.

“ Ngươi thực đem kiếm của hắn hủy ?” Tiểu Khai nói “ Chỉ cần giáo huấn hắn một chút thôi ”.

“ Ta cũng không tưởng ” Khinh Hồng mặt đỏ bừng : “ Là hắn thật sự quá yếu, ta chính là đánh nhẹ một cái, ai biết ... ai biết thanh kiếm này liền phế đi ”.

Người áo xanh cái lỗ tai thật sự cũng được, lại có thể nghe được lời của Khinh Hồng, nhất thời mở miệng mắng to : “ Được oa yêu nữ ngươi chẳng những hủy tâm huyết mười nắm của ta, ngươi ... ngươi còn vũ nhục ta, ngươi đừng nghĩ ngươi là đệ tử của Lưu Vân Thủy Tạ thì ta liền sợ ngươi, ta nói cho ngươi, đại phái Côn Lôn ta ai cũng không sợ ngươi chờ ta .... ta đi nói cho sư phụ của ta !” Lời này hắn vừa nói xong liền quay đầu bỏ chạy thế nhưng phi kiếm bị lạc đều không cần.

Tiểu Khai nhìn Khinh Hồng hai người đều giống nhau không nói gì, trầm mặc một lát, Tiểu Khai mới nói : “ Đây là làm sao ?”.

Khinh Hồng nhìn về phía trước, một mảnh lớn rừng trúc rậm rạp xanh tươi, lan ra đường nhân tiện nói : “ Nếu ta đoán không sai, lên núi Côn Lôn cần phải qua cửa khẩu thứ hai này : Mê Tung Lâm ”.

Tiểu Khai có điểm tò mò : “ Lên núi Côn Lôn còn muốn qua cửa này sao ? Hình như đi Lưu Vân Thủy Tạ các ngươi không có nhiều quy củ như vậy a ?”.

Khinh Hồng cười : “ Ta nói rồi, người của núi Côn Lôn rất trọng thể diện cho nên họ bày ra ba đạo cửa khẩu, dùng để khảo nghiệm người đến phỏng bái, ý tứ chính nói nếu đều không đi qua ba cửa căn bản không đủ tư cách bái phỏng núi Côn Lôn, chẳng qua trước kia ta cùng sư phụ đến một lần, là không có sấm quan, dù sao sư phụ mặt mũi ngang với Phi Hạc thượng nhân ”.

Tiểu Khai khẽ gật đầu : “ Một khi trong này đã là cửa thứ hai, rõ ràng chúng ta đã bay qua cửa thứ nhất ?”.

“ Đúng ” Khinh Hồng nói : “ Chính là bời vì chúng ta bay qua cửa thứ nhất cho nên vị đạo hữu kia vừa mới nói chúng ta không tôn trọng núi Côn Lôn ”.

Tiểu Khai ngẫm lại cảm thấy giống như trò trẻ con, hắn nhìn rừng trúc phía trước : “ Chúng ta đây hiện tại phải ... sấm quan ?”.

Khinh Hồng mỉm cười : “ Không cần, ba cửa này đều là đối phó với sơ học giả, đối với chúng ta mà nói, không có tác dụng, chúng ta đi thôi .”

Hai người vừa mới cất bước, liền gặp lại một người mặc áo xanh đội mũ xanh trong Mê Tung Lâm vội vàng đi ra, một bên đi một bên quát : “ Ác tặc làm sao đến, lại khi dễ đồ nhi của ta, còn không mau nhận lấy cái chết !”.

Hắn đem theo trường kiếm, ngẩng đầu nhìn trước mặt lại là một tiểu mỹ nữ xinh đẹp hỉ mũi chưa sạch và mao đầu tiểu tử, nhất thời ngần người : “ Sư phụ các ngươi là ai ? ”.

“ Vị đạo hữu này, ngươi hiểu lầm ” Khinh Hồng ý đồ giải thích : “ Chúng ta từ xa mà đến, muốn bái phỏng chưởng môn quý phái, kết quả không cẩn thận lướt qua cửa khẩu thứ nhất, vi phạm quy củ quý phái, cho nên đồ đệ các ngươi muốn giáo huấn chúng ta, vừa lúc ấy ta cũng là trong lúc phòng vệ, không cẩn thận liền hủy diệt phi kiếm của đồ đệ ngươi, nếu đạo hữu không để ý lời này, ta nguyện ý bồi thường quý đồ một thanh phi kiếm ”.

“ Nga, yêu yêu yêu, nguyên lai ngươi khi dễ đồ đệ ta ?” Lục y nhân nhất thời rút kiếm ra : “ Tiểu nha đầu ngươi bộ dạng thật ra thanh mi xinh đẹp, không nhĩ tới tâm địa như thế gian trá, chiếm tiện nghi còn khoe tài, ngươi nghĩ rằng đại phái Côn Lôn dễ khi dễ như vậy là sao chứ ? Đến đến đến, trước tiên cùng Đình Vân Tử đại chiến ba trăm hiệp !”.

“ Chúng ta là vô ý, cùng ngươi tranh đấu a ....” Khinh Hồng còn muốn nói nữa, lại nghe Đình Vân Tử không kiên nhẫn nói : “ Nha đầu này, muốn đánh liền đánh, nói vô nghĩa nhiều như vậy, nhanh lên rút kiếm, nếu không đừng nói ta khi dễ ngươi nga ”.

Khinh Hồng một câu cũng nói không nên lời, hắn phát hiện mấy vị đệ tử này của phái Côn Lôn, đúng là không nói đạo lý, chẳng trách mọi người đều nói : “ Diêm Vương dễ đấu, tiểu quỷ khó chơi ”.

“ Uy, nón xanh! Hỏi ngươi cái vấn đề ” Tiểu Khai bỗng nhiên xông ra : “ Đồ đệ của ngươi tên là gì ?”.

Lục y nhân trừng mắt nhìn hắn : “ Ta đường đường đại đệ tử đại phái Côn Lôn, lại dám thái độ như thế, ngươi là yêu ma phương nào ?” Hắn dừng một chút, lại nói : “ Đồ đệ của ta tên Ba Vân Tử, làm sao vậy ?”.

Tiểu Khai hắc hắc cười : “ Đồ đệ ngươi Ba Vân, ngươi tên Đình Vân, có phải sư phụ ngươi tên Hành Vân ? ”

Lục y nhân thấn sắc nhất thời kinh hãi : “ Ngươi như thế nào liền biết tên tục của sư phụ ta ? Nha sư phụ của ta tục danh trân quý như thế, ngươi sở năng la hoảng, còn không mau tiến lên nhận lấy cái chết . ”

Tiểu Khai cũng không tiến lên ngược lại lui lại từng bước nói : “ Một khi sư phụ ngươi tên Hành Vân, vậy có phải sư phụ của sư phụ ngươi chính là Phi Vân ?.”

Lục y nhân lại kinh sợ mắng : “ Các ngươi quả nhiên đến đảo loạn, thế liền hỏi thăm tên sư tổ ta, các ngươi rốt cuộc là yêu nghiệt phương nào, còn không mau báo danh ” Hắn quay lại mặt sau rừng trúc ngưỡng cổ hét lớn : “ Đồ nhi ngoan, nhanh đi gọi sư tổ ngươi, hai yêu quái xem ra đến không dễ đối phó a!”.

Tiểu Khai liền đoán đúng hai lần, cũng tự hào hơn, muốn hoãn Đình Vân Tử, liền giả vờ bóp ngón tay gật đầu nói : “ Nga, ta quả nhiên đoán cũng được, Phi Vân thượng nhân đã xem như cao thủ phái côn lôn, còn hơn hắn cùng đồng bối với Phi Hạc thượng nhân có điểu kém một bậc mà thôi ”

Phi Hạc thượng nhân không phải người khác chính là chưởng môn Côn Lôn.

Phái Côn Lôn này đạo hào đích xác cũng thú vị, Phi, Hành, Đình, Ba, một đường về dưới, một thế hệ lại một thế hệ, nếu là qua mấy chục năm chỉ sợ liền xuất liện “ Tọa Vân Tử” hoặc “ Ngọa Vân Tử ”.

Tiểu Khai cười vui vẻ, Khinh Hồng sắc mặt có chút trắng bệch, âm thầm khẽ kéo ống tay áo Tiểu Khai, khuôn mặt tươi cười nói : “ Đình Vân Tử đạo hữu, chúng ta đích xác không phải người xấu, ta là tam đệ tử đương đại Lam chưởng môn của Lưu Vân Thủy Tạ, còn mời ngươi giúp thông báo một chút, Phi Hạc chưởng môn tự nhiên sẽ hiểu được .”

Đình Vân Tử giờ khắc này làm sao còn tin tưởng nàng, ngược lại kinh sợ, lui ra phía sau hai bước, sắc mặt đã trắng bệch nói : “ Được yêu nữ ngươi, ngươi nói là đệ tử Lam chưởng môn, đó là đệ thử thế hệ thứ hai của Lưu Vân Thủy Tạ , ta Đình Vân Tử tuy tu đạo ba mươi năm, lại chính đệ tử thế hệ thứ ba ngươi trống rỗng liền cao hơn ta một bậc, đều là giảo trá tâm kế, muốn âm thầm chiếm tiện nghi với ta, nếu ta tâm tư không linh hoạt thiếu chút nữa đã bị ngươi lừa ! ”.

Khinh Hồng nhất thời trợn mắt há hốc mồm, cứng lưỡi gặp được đạo hữu cực phẩm như vậy thật sự nói cái gì cũng không dụng.

Chợt nghe giữa không trung trường kiếm xé gió oanh nhiên rung động, một đạo kiếm quang từ xa bay đến, kiếm quang thu liễm, một người áo lam đứng ở bên người Đình Vân Tử, trầm giọng nói : “ Đình Vân , ngươi nói yêu nghiệt ở nơi nào ?”.

Người áo lam này đương nhiên là Hành Vân Tử, một khi có thể ngự kiếm mà đến hiển nhiên còn hơm cực phẩm đồ đệ và đồ tôn vô tích sự của hắn, hắn coi như chân chính là cao thủ.

Khinh Hồng thật ra thần sắc vui vẻ vội vàng đưa ngọc bội trong tay ra : “ Hành Vân Tử đạo hữu, chúng ta đều không phải à yêu nghiệt, mà là đến từ Lưu Vân Thủy Tạ, tìm chưởng môn quý phái có sự việc trọng yếu, đây là tín vật của chưởng môn nhân, mời thông báo quý chưởng môn ”.

Hành Vân Tử nhàn nhạt liếc mắt nhìn Khinh Hồng, thân thủ tiếp nhận ngọc bội lại nhìn Tiểu Khai nhíu mày nói : “ Ngươi là đến từ Lưu Vân Thủy Tạ, còn vị này là người nào ? .”

Khinh Hồng nói : “ Đây là Thiên Tuyển môn chủ, cùng ta đên bái phỏng chưởng môn quý phái”.

“ Nga” Hành Vân Tử hiển nhiên nghe nói qua danh đầu Tiểu Khai , khẽ chấn động sau đó nhanh chóng bình phục lại : “ Một khi đã như vậy hai vị chờ một chút ”.

Hành Vân Tử tới cũng nhanh đi cũng mau. Khởi một đạo kiếm quang, trong chốc lát liền đi vào phía sau núi, Đình Vân Tử lo sợ nhìn hai người, cũng không nói được một lời.

Tiểu Khai giọng điệu thư thái : “ Cuối cùng có thể gặp Phi Hạc thượng nhân ”.

“ Không đơn giản như vậy ” Khinh Hồng trên mặt có ưu sắc : “ Nghe sư phụ nói, Côn Lôn phái rất trọng thể diện , Phi Hạc thượng nhân lại thành tính bao che khuyết điểm, cho tới bây giờ không chịu thiệt, chúng ta hôm nay ngộ sấm qua cửa khẩu thứ nhất, lại trong này đắc tội với đệ tử môn hạ của hắn, cho dù hắn biểu hiện không nói, trong lòng sẽ ghi hận chúng ta ”.

Tiểu Khai không cho là đúng phiết phiết miệng nghĩ thầm : “ Chỉ là một chút hiểu nhầm nhỏ thôi, nào có nghiêm trọng như vậy ?” Miệng thì phản bác, nhưng không nói.

Hai người đại khái đợi năm phút, chợt nghe một thanh âm trung khí mười phần, từ phương xa truyền đến : “ Phi, Hành, Đình, Ba bốn thế hệ đệ tử về chỗ cũ lập tức bày đại trận pháp trấn sơn của núi Côn Lôn, Dao Trì Huyễn Cành, ra sức đánh địch !”

Đứng ở trước mặt hai người Đình Vân bỗng nhiên sắc mặt đại biến sưu một chút liền chạy lại rừng trúc, cùng lúc đó hai người chợt nghe bốn phương tám hướng tiếng gió sưu sưu, nhìn thấy kiếm quang bốn phương tám hướng lòe lòe, một cổ sát khí vô cùng sâm nghiêm , lấy vị trí hai người đứng làm trung tâm nhất thời phô thiên cái địa bao phủ tới !.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK