• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bởi vì trận đầu gặp bất lợi, cho nên không khí thi đấu của ván thứ ba cũng tương đối lo lắng. Cũng may họ không tái phạm sai lầm lớn như ở ván đầu, vững vàng phát huy thực lực của chính mình.

Vì thế không ngoài ý muốn chút nào, tổ hợp của Hạ Trúc Lịch và Lý Tư Niên đoạt được quán quân thi đấu đôi, còn hạng hai và hạng ba lần lượt là một đội của Hàn Quốc và một đội trong nước.

Loại game xạ kích FPS như PUBG, thông thường Châu Á không mạnh lắm, ngược lại ở Châu Âu lại phát triển khá tốt. Cũng vì nguyên nhân này nên thật ra áp lực thi đấu lần này của bọn Hạ Trúc Lịch cũng không coi là quá lớn, bởi vì vẫn chưa gặp phải đối thủ mạnh nhất.

(FPS: first person shooter: game bắn súng góc nhìn thứ nhất, các đại diện khác có thể kể đến như CS, Half Life)

Lại đoạt được quán quân lần nữa, khán giả nhiệt liệt vỗ tay và hoan hô cho thành tích của Hạ Trúc Lịch và Lý Tư Niên. Đặc biệt là những người xem trong nước chạy từ ngàn dặm xa xôi đến đây thì càng hô to rất thỏa mãn, rất có cảm giác nở mặt nở mày.

Kết thúc lịch thi đấu của ngày thứ hai, chỉ còn một ngày thi đấu cuối cùng.

Không ai trong ngành hoài nghi năng lực thi đội của đội tuyển FCD cả, nhưng điều duy nhất khiến người ta lo lắng chính là: Liệu có khả năng đội viên dự bị Đồng Chu Vũ đột ngột được thay vào không theo kịp tiết tấu của đội khiến đội bị giảm thực lực không?

Nhưng tối đấy lúc họ ăn bữa chiều với nhau, toàn bộ đội viên đều có vẻ cực kì nhẹ nhàng. Vì thế Lục Nghiên Kiều cũng yên lòng, nghĩ thầm hẳn sẽ không có ảnh hưởng quá lớn.

Đã thi đấu được hai ngày, các tuyển thủ đều hơi mệt mỏi, cuộc thi theo đội quan trọng nhất lại vào ngày mai. Cho nên sau khi cơm nước xong, mọi người về rất sớm sủa, tính toán nghỉ ngơi dưỡng sức, ngày mai tái chiến.

Lục Nghiên Kiều đi tắm nước ấm rồi cũng chuẩn bị ngủ sớm một chút, nhưng ngay lúc cô mơ mơ màng màng sắp tiến vào mộng đẹp thì chiếc di động đặt cạnh gối đột nhiên vang lên.

“Ấy dà……” Cô lẩm bẩm trong miệng, Lục Nghiên Kiều lấy di động qua nhìn thì phát hiện dãy số trên màn hình là số điện thoại của Hạ Trúc Lịch. Cô hơi kinh ngạc, nhưng vẫn nghe máy, “Alo, Hạ Trúc Lịch, chuyện gì thế?”

Hạ Trúc Lịch nói: “Lục Nghiên Kiều, em ngủ rồi à?”

“Chưa ạ.” Lục Nghiên Kiều khụt khịt mũi, “Có việc gì ạ?”

“Anh có chút việc tìm em.” Lần đầu tiên, trong giọng nói của Hạ Trúc Lịch mang theo sự nôn nóng, anh nói, “Em xuống dưới một chuyến đi.”

Lục Nghiên Kiều gần như tỉnh táo ngay, cô cảm nhận được có gì không bình thường từ giọng nói của Hạ Trúc Lịch, hình như đã xảy ra chuyện gì rất nghiêm trọng, mới khiến Hạ Trúc Lịch nói ra những lời thế này.

“Vâng, em xuống ngay đây.” Lục Nghiên Kiều cúp điện thoại, nhanh chóng thay quần áo và mặc áo khoác, đứng dậy chạy xuống dưới lầu.

Hạ Trúc Lịch đã chờ sẵn ở cửa, anh không đi vào, dường như anh đã đứng rất lâu bên ngoài. Những bông tuyết đã tích một lớp dày trên đỉnh đầu và bờ vai anh.

“Xảy ra chuyện gì ạ?” Lục Nghiên Kiều thở hổn hển.

Hạ Trúc Lịch nhìn Lục Nghiên Kiều, gằn từng chữ một nói: “Giang Chúc bị thương.”

“Bị thương?? Sao lại thế được??” Lục Nghiên Kiều bị cái tin này dọa cho trợn tròn mắt. Họ mới chia tay nhau chưa được hai tiếng, sao Giang Chúc lại đột nhiên bị thương được?!

Hạ Trúc Lịch nói: “Lúc nó đi tắm không cẩn thận trượt chân trong phòng, ngã nứt luôn xương cùng rồi.”

Lục Nghiên Kiều nghe mà choáng váng: “Ngã…… Ngã nứt xương ạ?”

Hạ Trúc Lịch duỗi tay xoa xoa khóe mắt, gật gật đầu.

Lục Nghiên Kiều nóng nảy: “Tình hình có nghiêm trọng lắm không ạ, nó đã đi bệnh viện chưa ạ? Còn cả…… còn cả…… trận thi đấu ngày mai nữa……”

Hạ Trúc Lịch thở hắt ra: “Mới nãy nó đã được xe cứu thương đưa đi rồi, chắc là không có vấn đề gì lớn, nhưng bây giờ có một việc rất phiền toái.”

Lục Nghiên Kiều cũng hiểu rõ ý những lời này của Hạ Trúc Lịch.

Hạ Trúc Lịch nói: “Trận ngày mai bọn anh thiếu một đội viên.”

Mặt Lục Nghiên Kiều lộ vẻ lo lắng: “Có cách giải quyết nào không ạ?”

Hạ Trúc Lịch ngẩng đầu nhìn khoảng trời tuyết rơi lất phất, duỗi tay đè bả vai Lục Nghiên Kiều: “Đi thôi, về rồi anh nói từ từ cho em.”

Trong lòng Lục Nghiên Kiều mơ hồ cảm giác được gì đó, cô há miệng thở dốc, cuối cùng vẫn không nói gì cả, đi theo Hạ Trúc Lịch về phía trung tâm thi đấu.

Lúc này phòng nghỉ vốn nên đóng cửa lại đang đèn đuốc sáng trưng. Ba đội viên còn lại và huấn luyện viên đều lẳng lặng ngồi trong phòng nghỉ. Nhìn thấy hai người đi vào, họ đều không động cựa.

Hạ Trúc Lịch dường như là người ít bị chuyện này ảnh hưởng nhất, Lý Tư Niên nằm nhoài cả người trên bàn, đến cả vị huấn luyện viên hay cười tủm tỉm cũng lộ ra sắc mặt sầu khổ.

“Thật sự phải vậy ạ?” Lý Tư Niên hỏi.

“Chú mày còn cách khác không?” Hạ Trúc Lịch lạnh lùng đặt câu hỏi.

“Aizzz……” Lý Tư Niên nói, “Xui quá đê.”

Họ nói xong mấy lời, rồi chuyển mắt về phía Lục Nghiên Kiều chân tay luống cuống đứng phía sau Hạ Trúc Lịch.

“Chị bé.” Lý Tư Niên nói, “Chị muốn…… chơi game không?”

Lục Nghiên Kiều trợn tròn đôi mắt, chỉ vào chính mình: “Chị á? Chị thật á? Mấy đứa chắc chắn không nhầm người đấy chứ, chị có biết gì đâu.”

“Không sao.” Lý Tư Niên tiến lên vỗ vỗ bả vai cô, “Thật ra chị cũng mạnh lắm.”

Lục Nghiên Kiều điên cuồng xua tay, nói không được không được, cô thật sự không chịu nổi chuyện kích thích như thế đâu.

“Thật ra em cũng không muốn tìm chị đâu, nhưng có thể tìm ai được nữa đây?” Lý Tư Niên mang vẻ mặt đưa đám giải thích với Lục Nghiên Kiều, “Đã đến lúc này rồi, cũng không thể túm bừa một kẻ ven đường lên đánh được, huống hồ bọn em lại không có tuyển thủ dự bị.”

Đồng Chu Vũ tán đồng nói: “Đúng vậy.”

“Bạn của chị thì sao? Bạn trai của bạn chị nữa?” Lục Nghiên Kiều cũng muốn khóc, “Bọn nó đều mạnh hơn chị ấy……”

“Quan trọng không phải là mạnh, mà chí ít bọn anh đủ hiểu biết về em.” Giọng Hạ Trúc Lịch hơi lạnh, “Chuyện đồng đội báo vị trí cho đối thủ ngay lúc thi đấu là chuyện bọn anh không muốn lặp lại lần nữa.”

Lục Nghiên Kiều nghẹn lời.

“Chị không cần áp lực quá đâu, bọn em giành được hai cúp quán quân rồi, trận thi đội cuối cùng thua vì tình thế bất lợi thế này cũng là bình thường thôi.” Lý Tư Niên nói, “Bốn người méo mó còn đỡ hơn ba người.”

Lục Nghiên Kiều còn muốn chối từ, lại thấy Hạ Trúc Lịch nhăn mày: “Thôi, con bé không muốn thì đừng miễn cưỡng nó nữa.”

Lý Tư Niên nghe vậy cũng thở dài một hơi, đúng vậy, chuyện tham gia thi đấu như này không thể cố đấm ăn xôi được. Không công không tội thì thôi, lỡ như sai sót gì thì chắc chắn sẽ gặp phải áp lực dư luận rất lớn. Lục Nghiên Kiều chỉ là một người ngoài giới, liên lụy tới chị ấy thì đúng là không được hợp lý.

Lý Tư Niên gật gật đầu, cũng không khuyên giải nữa.

Nhìn tinh thần mọi người sa sút, trong lòng Lục Nghiên Kiều đột nhiên dâng lên tình mẹ nhân từ. Cô cắn chặt răng, tự vực dậy tinh thần cho bản thân, sau đó hít sâu một hơi, lớn tiếng nói: “Huấn luyện viên, em muốn chơi bóng rổ…… Ý lộn, em muốn chơi game ạ!”

Mọi người: “……”

(Huấn luyện viên, em muốn chơi bóng rổ: parody từ bộ truyện tranh bóng rổ Slam Dunk nổi tiếng của Nhật (bộ này rất nổi ở Tàu, coi như là pop culture). Trích đoạn “Thầy Anzai, em muốn chơi bóng rổ!”. Link parody của Đài Loan.)

Vẻ mặt Hạ Trúc Lịch vặn vẹo một lát, tựa hồ không ngờ tới lúc này rồi mà Lục Nghiên Kiều còn có thể diễn sâu thế.

“Thật à?” Huấn luyện viên xác nhận.

Lục Nghiên Kiều gật gật đầu.

“Vậy được rồi, thế quyết định vậy nhé. Anh đi báo với ban tổ chức, đổi danh sách ra trận…… Aizz, cái thằng bé Giang Chúc này……” Huấn luyện viên cầm di động đi ra ngoài, để lại bốn người trong phòng.

Đối mặt với ánh mắt của mọi người, Lục Nghiên Kiều gãi đầu cười rất ngại ngùng: “Ờ ừm…… Em đánh vị trí tay đột kích của Giang Chúc ạ?”

Lý Tư Niên nói: “Không không không, chị cứ núp lùm đằng sau bọn em đi, làm Voldemort là được.” Trong game, Voldemort chỉ những người chơi hèn nhát quỳ rạp trên mặt đất suốt ván, gặp người là trốn ngay, có thể không nổ súng thì không nổ súng.

Lục Nghiên Kiều: “Thế này là mấy đứa xem thường chị……”

Hạ Trúc Lịch xoa xoa huyệt Thái Dương: “Em đừng có rửng mỡ.”

Lục Nghiên Kiều le lưỡi, thôi không đùa nữa.

Có người có tính cách như thế đấy, càng đông người cô càng hăng sa. Người khác thì luống cuống lo lắng, cô lại bừng bừng hứng thú. Kiểu người này trong giới thể thao là dạng tuyển thủ hợp với các cuộc thi lớn, khi bình thường thì năng lực chỉ vầy vậy, nhưng đến lúc đi thi thì lại phát huy rất tốt.

Đương nhiên, năng lực của Lục Nghiên Kiều như thế, mọi người cũng không đặt quá nhiều hi vọng vào cô, chỉ coi cô như một bao hàng di động thôi, có thể cầm giúp mọi người đạn, dược linh tinh là đã tốt lắm rồi.

Chuyện đã quyết định như thế, Hạ Trúc Lịch lại đưa Lục Nghiên Kiều về khách sạn.

Lúc anh đi có vẻ hơi chần chờ, cuối cùng anh vẫn nói một câu: “Xin lỗi, anh không nên làm liên lụy đến em.”

Ai ngờ Lục Nghiên Kiều lại xoa tay hầm hè, mặt mày đầy vẻ hưng phấn, căn bản không nghe thấy Hạ Trúc Lịch đang nói gì, cuối cùng còn làm mặt vô tội hỏi: “Gì, gì, anh nói gì ấy?”

Hạ Trúc Lịch: “…… Không có gì.”

“Ồ, ngủ ngon ngủ ngon, ngày mai gặp nhé, tới sớm nha đừng tới muộn.” Lục Nghiên Kiều dứt lời thì nhảy nhót như một chú thỏ về khách sạn.

Hạ Trúc Lịch nhìn bóng lưng cực kì vui sướng của cô mà không còn lời nào để nói.

Thần kinh thô có nhiều ích lợi, ví dụ như gặp phải chuyện khiến người khác khó ngủ thì cô lại ngủ một giấc ngon lành tới tận hừng đông. Hôm sau, cô trở thành người có tinh thần nhất.

Vào sáng sớm, Lục Nghiên Kiều nhắn tin cho Trần An Như giải thích tình hình một chút, rồi một thân một mình tới phòng nghỉ trước.

Lúc tới phòng nghỉ cô thấy bọn Hạ Trúc Lịch đã ở bên trong rồi, ba người đều mang vẻ mặt trầm như nước, đến cả Lý Tư Niên cũng không đùa bỡn nữa.

Lục Nghiên Kiều bị không khí ảnh hưởng, cũng nghiêm túc hơn.

“Chị đang nghĩ gì đấy chị bé?” Ước chừng Lý Tư Niên sợ Lục Nghiên Kiều lo lắng, mở miệng hỏi một câu.

“Chị đang nghĩ chị nên dùng khẩu M4 hay Scar nhỉ? Phụ kiện của M4 nhiều lắm, ghìm tâm khó lắm.” Lục Nghiên Kiều vuốt cằm nói thuật ngữ chuyên dụng trong game.

(M4: Viết tắt của khẩu M416. Nhặt được khắp nơi, rất nhiều phụ kiện, độ giật thấp, dễ ghìm tâm. Sát thương cơ bản: 41. Tốc độ đạn đầu ra: 880 m/s. Zero Distance: 100-600m. Băng đạn cơ bản: 30 viên. Độ trễ giữa 2 viên: 0.086s. Chế độ bắn: Đơn và tự động.)

(Khẩu Scar: Viết tắt của SCAR-L: ổn định, độ giật thấp, tốc độ bắn nhanh. Sát thương cơ bản: 41. Tốc độ đạn đầu ra: 870 m/s. Zero Distance: 100-600m. Băng đạn cơ bản: 30 viên. Độ trễ giữa 2 viên: 0.096s. Chế độ bắn: Đơn và tự động.)

Lý Tư Niên không còn lời nào để nói: “Thế chị ghìm tâm Scar được không?” Scar là khẩu súng trường dễ ghìm tâm nhất cả game.

Lục Nghiên Kiều: “Không ghìm được.”

Lý Tư Niên: “…… Thế chị nghĩ đến chuyện này làm gì?”

Lục Nghiên Kiều cười rất thật thà: “Nhưng nếu chị bảo chị đang nghĩ tối nay ăn gì thì càng không hợp không khí hơn mà.”

Lý Tư Niên không còn lời nào để nói.

Hạ Trúc Lịch nói: “Đừng an ủi nó, chú đi an ủi bản thân đi, con bé còn biết điều tiết tâm trạng hơn tụi mình đấy.”

Lý Tư Niên cũng cảm thấy thế, bèn gật đầu thật mạnh.

Sắp bắt đầu thi đấu tới nơi, Lục Nghiên Kiều đi theo Hạ Trúc Lịch tới nơi thi đấu, ngồi vào chỗ vốn thuộc về Giang Chúc.

Còn host cũng bắt đầu giải thích tình huống ngoài ý muốn xảy ra tối hôm qua —— Giang Chúc bị trượt chân trong phòng tắm ngã gãy xương, em gái của Hạ Trúc Lịch bị bắt lên thay.

Lúc này máy quay vừa hay lia tới chỗ Lục Nghiên Kiều, Lục Nghiên Kiều nở một nụ cười xán lạn, vẫy vẫy tay với màn hình lớn.

Cả trường quay nháy mắt ồn ào hơn hẳn.

“Tốt, chúng ta cùng chú ý tới cuộc thi nào.” Host cười nói, “Hôm nay chính là buổi thi theo đội mà mọi người chờ mong nhất. Xem kìa, các tuyển thủ lên máy bay rồi ——”

Sau khi máy bay cất cánh, Hạ Trúc Lịch liền bắt đầu quan sát đường bay, lựa chọn địa điểm nhảy thích hợp nhất.

Có thể lựa chọn một chỗ nhảy có tài nguyên phong phú lại không có người nhảy dù cùng ngay từ đầu là sách lược quan trọng để bảo toàn quân số đội.

Vận may của họ không tồi, phần thành phố họ lựa chọn ở ngay giữa bản đồ, lại không có ai nhảy cùng. Chỗ duy nhất không hoàn hảo lắm là thành phố gần đấy có 2 đội người nhảy dù. Có vẻ sau này sẽ phải đánh ác liệt lắm đây.

Đây là lần đầu tiên Lục Nghiên Kiều tham gia thi đấu, thật ra cô lại không thấy lo lắng mấy. Cô vừa rơi xuống đất đã nhặt được một cái ba lô lv 3 —— món đồ có sức chứa cao nhất trong trò chơi, sau đó liền bắt đầu nhảy nhót thu thập vật tư, quả thực giống như một cô bé hái nấm vậy.

(Balo 3: sức chứa 270, cao nhất game)

“Pu Thần, chỗ này có mũ 3 nè.” Lục Nghiên Kiều tìm thấy mũ 3 trong một gian WC, vui vẻ bất ngờ gọi Hạ Trúc Lịch.

“Ừ, em đánh dấu chỗ đấy đi.” Hạ Trúc Lịch nói, “Lý Tư Niên…… Chú còn chưa tìm thấy súng à?”

Lý Tư Niên sắp khóc đến nơi: “Chẳng thấy gì ạ, em chỉ thấy hai, ba cây mã tấu thôi.”

(Mã tấu/Machete: vũ khí thô sơ cận chiến, dame hạn chế, chỉ mạnh hơn đấm chay một chút, nhưng bổ vào đầu thì có tác dụng hơn.)

Hạ Trúc Lịch thở dài: “Nghiên Kiều, em cứ đưa mấy khẩu súng em tìm thấy cho Lý Tư Niên trước đi……”

Lục Nghiên Kiều nói: “Được ạ được ạ, em muốn cầm M4, hay là cầm Scar, hay cầm AK nào?”

Lý Tư Niên nghe thế thì hốt cả hền, bỗng nhiên có ảo giác thật ra Lục Nghiên Kiều là một vị thần sông hiền từ, muốn cái gì có cái đó.

Trong một số game, vận may chính là một phần năng lực. Trong game PUBG này, tâm linh cũng là một môn khoa học, chẳng thế mà huấn luyện viên lại bái lư hương lấy để trước khi vào thi.

“Oa, chị lại thấy giáp 3 nè, Lý Tư Niên, lát nữa chị mang cho em nhé!” Lục Nghiên Kiều vô cùng vui vẻ kêu lên.

(Giáp lv 3 (mạnh nhất game): điểm giáp 250, sức chứa 70, giảm 55% sát thương)

Lý Tư Niên im lặng một lát, nói rất ý nhị: “Nghiên Kiều ơi, hình như hôm nay chị rất có duyên với đồ cấp 3 đấy.”

Ban đầu Lục Nghiên Kiều còn chưa hiểu rõ ý Lý Tư Niên là gì, ngẫm nghĩ một lát cô mới hiểu ra là Lý Tư Niên đang đùa bậy.

Lục Nghiên Kiều kính nể nói: “Không hổ là dân eSports, đùa kiểu người lớn còn uyển chuyển như thế.”

Lý Tư Niên: “……”

Hạ Trúc Lịch ngắt màn đối thoại của hai người, thúc giục họ mau lên. Dựa theo thời gian thì chắc kẻ địch ở phố bên sắp lục soát xong rồi, rất có khả năng sẽ thừa dịp sờ lần sang bên này.

Thi đội 4 là hình thức thi đấu khó nhất, bởi vì chiến lược cho bốn người cực kì phong phú, chẳng những thực lực của các thành viên trong đội bị thử thách, mà quan trọng là cả sự phối hợp nữa. Sở dĩ Hạ Trúc Lịch suy xét để Lục Nghiên Kiều thế thân cho Giang Chúc, một là vì thời gian quá mức gấp gáp, thứ hai là do Lục Nghiên Kiều có một ưu điểm mà những người khác không thể sánh được —— nghe lời.

Cho dù kẻ địch ở ngay trước mặt, Hạ Trúc Lịch không ra lệnh, thì cô cũng không tự tiện nổ súng vì khát vọng lấy đầu người.

Phàm ai càng giỏi đấu súng, thì càng không thể khống chế được khát vọng giết chóc của mình —— ai mà không muốn tỏa sáng rực rỡ trên sàn đấu, cướp thêm vài đầu người chứ?

“Chặn bọn nó lại.” Hạ Trúc Lịch chỉ huy chiến thuật, “Anh vừa mới sang bên kia nhìn rồi. Bên đấy chúng nó không có xe, muốn trốn bo độc thì chắc chắn phải chạy cắt qua bên mình. Đồng Chu Vũ, chú trèo lên nhà ba tầng ở góc Đông Nam, Lý Tư Niên chú đứng canh bên cạnh nó, Lục Nghiên Kiều em đi theo anh.”

Lục Nghiên Kiều gật gật đầu, ôm súng ngoan ngoãn đi theo phía sau Hạ Trúc Lịch.

Ước chừng 30 giây sau, bốn kẻ địch thật sự xuất hiện ở hướng mà Hạ Trúc Lịch đoán trước.

“Trâu bò thế.” Lục Nghiên Kiều ở bên cạnh lí nhí nói.

Hạ Trúc Lịch nói: “Chờ tụi nó đi qua đường cái thì nổ súng —— đừng nổ súng trước! Đã nghe chưa!”

Mọi người sôi nổi vâng dạ.

Lục Nghiên Kiều ngừng thở, nhìn đám người cách họ càng lúc càng gần.

“Bắn!!” Hạ Trúc Lịch ra lệnh một tiếng, mấy người đồng loạt bóp cò. Viên đạn rít lên xuyên phá không khí, bắn vào thân thể kẻ địch, khiến những đụn khói máu văng ra như bắn pháo hoa. Lục Nghiên Kiều cũng bắn rất nghiêm túc, về phần có trúng hay không thì đấy lại là vấn đề khác. Dầu gì đầu của bốn người đấy cũng chẳng có cái nào là của cô.

“Cho mấy đứa hai mươi giây loot xác, anh đi lái xe —— chỉ hai mươi giây thôi.” Sau khi xử lý kẻ địch sạch sẽ lưu loát, Hạ Trúc Lịch lại hạ chỉ thị.

Lục Nghiên Kiều miệng đáp, hai cái chân ngăn ngắn chạy đi thật nhanh, cùng quét tước chiến trường với bọn Lý Tư Niên.

“Nhiều thuốc ghê luôn, tí em phát cho mọi người hết nhé.” Lục Nghiên Kiều nói, “Pu Thần, chỗ này có khẩu 98k, em vác cho anh nha!”

Hạ Trúc Lịch ừ một tiếng, chạy xe tới trước mặt mọi người: “Đi thôi.”

Lục Nghiên Kiều lên xe đầu tiên, lên xe xong còn ngoan ngoãn để tay lên đầu gối.

Lý Tư Niên lúng búng nói: “Tí thôi, tí thôi —— em nhặt thêm tí linh kiện nữa thôi ——”

“Lý Tư Niên!! Bo độc tới rồi!!” Hạ Trúc Lịch cả giận nói.

“Tới đây tới đây!!” Lúc này Lý Tư Niên mới trèo lên hàng ghế sau của xe. Nhưng cậu chàng chậm trễ hơn mười giây, khiến mọi người bị chậm một bước, bắt buộc phải đứng trong bo độc một lúc.

Lục Nghiên Kiều vốn dĩ cho rằng Hạ Trúc Lịch sẽ tức giận, ai ngờ anh lại chẳng tỏ vẻ gì.

“Quen rồi là được.” Hạ Trúc Lịch dường như đoán được Lục Nghiên Kiều đang suy nghĩ gì, anh nói nhàn nhạt: “Mỗi tuyển thủ đều có tính cách của riêng mình.”

Giống như Lý Tư Niên vậy, bắn súng giỏi, cảm game cũng không tồi, nhưng thỉnh thoảng cứ cọ tới cọ lui, ở tình huống không ảnh hưởng toàn cục thì Hạ Trúc Lịch cũng lười nói cậu chàng.

Lục Nghiên Kiều “ò” một tiếng.

Xe chạy thẳng về phía bo an toàn, vận may của họ rất tốt, cũng không gặp phải kẻ địch chặn họ giữa đường.

Nếu trong tình hình team full người, bước kế tiếp trong sách lược của Hạ Trúc Lịch chắc chắn sẽ là đi bắn chết kẻ địch cướp tài nguyên. Nhưng Giang Chúc không ở đây, đội thiếu một tay đột kích giỏi, cho nên anh cũng không lựa chọn sử dụng chiến thuật cấp tiến quá, mà đi vòng vèo vào mấy con phố ít gặp phải địch.

Lục Nghiên Kiều làm cô lính chữa bệnh, vui vẻ hớn hở báo cáo những loại thuốc trong balo của mình: “Chị có bảy túi cứu thương, bốn bình thuốc giảm đau, năm lon redbull —— mọi người thì sao?”

(Thuốc giảm đau/Painkiller: Loại thuốc giảm đau này cũng khá dễ tìm và cần 7 giây để sử dụng thành công. Nó có thể hồi 60% thanh lực, hồi 40 máu trong 3 phút và có thêm hiệu ứng chạy nhanh ngoài hiệu ứng hồi máu nữa.)

Lý Tư Niên nhìn ba lô của mình: “…… Em có một cái.”

Đồng Chu Vũ nói: “Ba cái ba cái hai cái…… Chị không cần cho em đâu.”

Lục Nghiên Kiều lại nói: “Pu Thần?”

Hạ Trúc Lịch: “…… Mười lăm cái băng đít.”

Mọi người cười thật khẽ.

(Bandage/Băng đít/Giấy vệ sinh: băng cứu thương, khá dễ tìm nhưng lại khá tốn thời gian để sử dụng. Bạn sẽ tìm thấy 5 cái bandage trong 1 lần nhặt và hồi 10% máu trong 7 giây, tối đa 75%. Tuy nhiên nó có thời gian sử dụng khá ngắn, chỉ khoảng 2 3 giây.)

Băng đít là vật phẩm thêm được ít máu nhất trong game, trên cơ bản năm cái băng đít tương đương với một túi cứu thương. Cả thành phố to như thế mà Hạ Trúc Lịch chẳng nhặt được lấy một túi cứu thương, theo một cách nào đó vận số cũng “bá” phết.

Sau khi xe đậu ở một chỗ an toàn, Lục Nghiên Kiều chia hết thuốc men và đạn dược cho mọi người, còn bản thân cô chỉ chừa một chút. Cô vừa chia vừa mặt dày nói: “Aizz, cảm giác đút con ăn từng giọt nước tiểu từng cục phân nuôi con lớn thật là tốt.”

Hạ Trúc Lịch cầm ba cái túi cứu thương của Lục Nghiên Kiều: “……”

“Được rồi được rồi, đừng tranh nhau, mọi người đều có phần.” Lục Nghiên Kiều cảm động nói, “Mau uống nước tăng lực đi, bu mới đi nhặt trong WC đấy.”

Cái tay đang cầm Redbull của Lý Tư Niên run nhè nhẹ, cuối cùng cậu chàng vẫn chẳng nói gì, mặt xanh lè nốc hết lon Redbull.

Đồng Chu Vũ ở bên cạnh mỉm cười đầy may mắn, nghĩ thầm may mà mình tự tranh đua, không thì cũng sẽ bị Lục Nghiên Kiều trêu chọc.

Chia thuốc xong, mọi người ngồi xổm trong bo an toàn quan sát tình hình. Lúc này bo độc mới spawn lần thứ hai, phần lớn các đội vẫn còn trang bị tử tế, số lượng người sống sót là 70.

(Spawn: thuật ngữ game, thứ gì đó được thả một cách ngẫu nhiên ở đâu đó trong map.)

Hạ Trúc Lịch phân tích: “Vị trí căn nhà này của bọn mình rất tốt, vừa hay ở ngay biên bo an toàn. Chờ chốc nữa chắc chắn sẽ có người khác tới đây. Lý Tư Niên chú sang nhà bên cạnh gác cửa nhà này cho bọn anh. Nếu có biến thì nhảy cửa sổ quay lại đây luôn nhé.”

Lý Tư Niên vâng một tiếng, xuống lầu sang nhà hàng xóm.

Lục Nghiên Kiều nhìn cửa sổ, tuy rằng kỹ thuật của cô không tốt, nhưng là thị lực của cô lại rất xịn, gần như chỉ cần có người xuất hiện trên bản đồ thì cô đều có thể nhanh chóng phát hiện ra.

Ba người nhìn những hướng khác nhau, ngay lúc bo độc sắp đổi mới, Lục Nghiên Kiều thấy mấy điểm nhỏ như kiến ở chỗ đường chân trời đang di động về phía bên này, cô kêu lên: “Pu Thần, có người tới!”

Hạ Trúc Lịch nói: “Hướng nào?”

“NW (Tây Bắc) ——” Lục Nghiên Kiều nói, “Đằng sau xe hỏng, đang chạy về đây ạ.”

“Tốt.” Hạ Trúc Lịch nói, “Đừng có cuống, chờ họ tới gần rồi nổ súng, Lý Tư Niên, nghe thấy không?”

Lý Tư Niên lẩm bẩm: “Nghe rồi ạ nghe rồi ạ, anh cứ ra lệnh đi em sẽ ngoan ngoãn nghe mà……”

Hạ Trúc Lịch hừ lạnh một tiếng, hiển nhiên là vì Lý Tư Niên đã từng làm thế nên anh mới nhắc đi nhắc lại.

Ngay khi đám người cách họ càng lúc càng gần, Lục Nghiên Kiều lại nghe thấy một tiếng “cốp” sắc lẻm. Tiếng này cô rất quen, đấy là tiếng lựu đạn đập lên sàn nhà.

(Lựu đạn nổ)

“Vờ lờ, có người ném mìn!” Lục Nghiên Kiều hét to một tiếng.

Bọn Hạ Trúc Lịch cũng đã nghe thấy, nhưng trước đấy mọi người đều đặt sự chú ý lên kẻ địch ở đằng xa, nghe được tiếng động này vẫn phản ứng chậm mấy giây. Mà kẻ địch ném lựu đạn hiển nhiên cũng có kinh nghiệm phong phú, sau khi kéo chốt an toàn còn giữ lựu đạn trong tay vài giây —— với thao tác như vậy, thì mìn sẽ nổ tung ngay khi đang ném, khiến kẻ địch không có thời gian phản ứng.

“Bùm!!” Một tiếng vang lớn nổ ra, Hạ Trúc Lịch và Đồng Chu Vũ vốn đang ở vị trí ngắm bắn ở phòng trong đều ngã xuống đất, chỉ còn lại Lục Nghiên Kiều đứng trong phòng khách là may mắn tồn tại.

“Đệt!” Hạ Trúc Lịch mắng, “Có hai đội —— Lục Nghiên Kiều, cầm súng ngắn thủ ở chỗ cầu thang nhé, bọn anh bò tới chỗ em. Lý Tư Niên, giữ cửa!”

Trong thời khắc mấu chốt như thế, trong lòng Lục Nghiên Kiều rốt cuộc cũng dâng lên cảm giác lo lắng, nhưng cô cắn răng, cô biết lúc này tuyệt đối không thể hoảng loạn. Nếu để những kẻ kia xông lên nhà là toi hết ngay.

“Đừng nóng vội, em ném lựu khói rồi, tạm thời họ không dám lên đâu. Mọi người bò lên trước đi! Nhanh lên!” Lục Nghiên Kiều bình tĩnh nói, “Trúc Lịch, bò đến gần đây chút nữa, đến chỗ em em đỡ anh dậy!”

Hạ Trúc Lịch nói: “Được!” anh thao tác nhân vật bò về phía Lục Nghiên Kiều, chẳng mấy anh đã bò tới đằng sau Lục Nghiên Kiều.

Mà Lục Nghiên Kiều đang vừa quan sát tình hình ngoài cửa, vừa cúi người định nâng Hạ Trúc Lịch dậy.

Nâng một người dậy cần 9 giây. Trong khoảnh khắc này, 9 giây ngắn ngủi lại trở nên dài đằng đẵng. Nhưng ngay khoảnh khắc Hạ Trúc Lịch sắp được nâng dậy, Lục Nghiên Kiều nghe thấy tiếng bước chân hỗn độn ở chỗ cầu thang.

“Chúng tới rồi! Lục Nghiên Kiều, đừng đỡ anh vội!” Hạ Trúc Lịch cắn răng nói, “Giết chúng đi!”

Lục Nghiên Kiều hít sâu một hơi, ép bản thân mình phải bình tĩnh lại. Cô nhìn hai người đằng sau mình, gằn từng chữ một nói: “Đừng sợ, bu sẽ bảo vệ các con!”

Hạ Trúc Lịch: “……”

Đồng Chu Vũ: “……” Cậu ấy không uống thuốc của Lục Nghiên Kiều, ai dè vẫn không chạy thoát được vận mệnh làm con trai Lục Nghiên Kiều sao?

Tiếng bước chân của kẻ địch càng lúc càng gần, Lục Nghiên Kiều nín thở ngưng thần, trong lòng cũng không sợ hãi. Trong khoảnh khắc nhìn thấy bóng dáng người kia xuất hiện ở cầu thang, khẩu súng ngắn trong tay cô phát ra một tiếng vang rền, viên đạn xé gió bay về phía kẻ địch.

“A!” Kẻ địch bị bắn trúng hét thảm một tiếng, một đụn khói xanh phun ra, thân thể ngã xuống mặt đất trong nháy mắt.

“Ngã rồi!!” Lục Nghiên Kiều hưng phấn suýt thì nhảy dựng lên khỏi chỗ ngồi.

“Mới được một viên thôi, còn người đấy!” Hạ Trúc Lịch tư duy cực kì rõ ràng, “Lý Tư Niên, vòng cửa sau đi vào đây —— đừng vào cửa chính!”

Lý Tư Niên nói: “Đi cửa sau có kịp không đấy!”

Hạ Trúc Lịch nói: “Tin tưởng vào năng lực của bu chúng bay đi!”

Lý Tư Niên: “……”

Lục Nghiên Kiều nở nụ cười rất vui.

Một kẻ địch bị knock out, ý đồ bò lên cầu thang, nhưng Lục Nghiên Kiều cũng không tính cho anh ta cơ hội đấy. Một tiếng súng nữa vang lên, cô bắn hạ kẻ địch ngay. Mà cùng lúc đó, đồng đội của tên địch nọ cũng xông lên cầu thang, dường như định thừa dịp Lục Nghiên Kiều thay băng đạn để xông thẳng lên.

Lục Nghiên Kiều giết một người, trong lòng cũng biết vẫn còn người nữa. Thừa dịp địch vẫn ở trên đường cầu thang nhỏ hẹp, cô nã ngay một phát súng thẳng hướng cầu thang xuống —— lại một kẻ địch ngã xuống đất.

Trong game có một câu đùa là: vạn vật bình đẳng trước súng ngắn. Nghĩa là cho dù mặc giáp nọ mũ kia, chỉ cần khoảng cách đủ gần, gặp phải súng này thì cũng đo đất ngay thôi. Đây là vũ khí cận chiến có uy lực lớn nhất game, gần như là vua trong các trận chiến đường phố.

“Giết được rồi!!” Lục Nghiên Kiều vừa ngạc nhiên vừa mừng hô lên, cùng lúc đó, Lý Tư Niên cũng thừa dịp tất cả mọi người còn đang chú ý chuyện trên lầu, xử thêm được một tên địch ở cửa sau. Góc dưới màn hình của Lục Nghiên Kiều nhảy ra chữ 2 kill, cô kích động quơ chân múa tay, Hạ Trúc Lịch không thể không nhắc nhở cô mau tới cứu người.

“Có phải mị giỏi lắm không? Có phải mị xịn lắm không?” Lục Nghiên Kiều vui vẻ tới mức đỏ bừng cả mặt, chóp mũi cũng lấm tấm mồ hôi, “Các con, có bu đây, đừng hòng ai dám làm tổn thương các con!”

Ba người còn lại im lặng rúc trong phòng nhỏ uống thuốc, Lý Tư Niên thì thào bảo: “Pu Thần, anh cũng không muốn nói gì ạ?”

Hạ Trúc Lịch rít một câu từ kẽ răng: “Người ta vừa mới cứu chú, chú có thể nói được gì?”

Lý Tư Niên: “……”

“Đúng vậy.” Đồng Chu Vũ đầy vẻ tang thương, “Mạng này không phải do chị ấy trao sao?”

Lý Tư Niên không còn lời nào để nói.

Từ đầu đến cuối, tất cả những chuyện này diễn ra trong chưa đầy một phút, nhưng lúc họ giết sạch đội mới tấn công tòa nhà này thì đã không tìm thấy đội họ vừa đọ súng nữa.

“Không còn kịp nữa rồi, đi luôn thôi.” Hạ Trúc Lịch bấm đốt ngón tay tính thời gian, “Chúng ta cách bo an toàn quá xa, lái xe sang phải cần nửa phút, nếu còn ở đây dây dưa với bọn nó nữa sẽ lãng phí quá nhiều thời gian.”

“Nếu họ phục kích chúng ta thì phải làm sao đây?” Lý Tư Niên lo lắng nói, “Vị trí của chúng ta bại lộ rồi.”

Hạ Trúc Lịch nhìn bản đồ, chỉ một con đường: “Đi vòng.”

“Được ạ.” Lý Tư Niên gật gật đầu.

Đoàn người xuống lầu lái xe, đương nhiên không quên loot mấy cái xác địch Lục Nghiên Kiều đã giết.

Cái hộp này được Lục Nghiên Kiều loot cực kì nghiêm túc, còn rất hay bình luận này kia: “Gu ăn mặc của người anh em này chán quá, sao lại không mặc quần, chậc chậc chậc, không mặc quần còn đeo giày thể thao……”

“Đi thôi.” Hạ Trúc Lịch lái xe đến cửa.

Lúc này Lục Nghiên Kiều mới lưu luyến rời đi. Giết được hai người trong trận đấu chuyên nghiệp, tuy là có phần nhờ vào lợi thế địa hình và vận may, cũng nhưng cũng đủ khiến Lục Nghiên Kiều ưỡn thẳng người.

Bốn người lên xe, Hạ Trúc Lịch vừa điều khiển vừa nghiên cứu địa hình, căn cứ quy tắc spawn bo an toàn, bo cuối rất có khả năng là ở bình nguyên.

Lục Nghiên Kiều nghe xong phân tích thì ủ rũ: “Bình nguyên…… Không phải chứ? Em ghét nhất là bo ở bình nguyên.”

“Ai mà không ghét.” Lý Tư Niên nhìn xuống bản đồ, phỏng chừng cũng cảm thấy phân tích của Hạ Trúc Lịch phải đúng khoảng 80-90%, “Bo ở bình nguyên nghĩ là ớn rồi.”

Bo ở bình nguyên được xưng tụng là bo ruộng lúa mạch, nằm ở một cánh đồng lúa mạch mênh mông vô bờ. Chỉ cần người chơi quỳ rạp trên mặt đất, thì căn bản chẳng bố con thằng nào thấy bố con thằng nào cả.

(ruộng lúa mạch)

Thế là thường xảy ra tình huống rất là xấu hổ: Đứa nào gặp địch trước thì đứa đấy xui. Chỉ cần vừa nổ súng bại lộ vị trí của mình một cái, thì bốn phương tám hướng đều có khả năng ném tới vô số lựu đạn, ném cho thím đo đất luôn.

Lục Nghiên Kiều đã từng thâm trầm tỏ vẻ bình nguyên quả thực chính là một nơi thể hiện luật rừng rõ ràng nhất. Chỉ cần lộ tung tích thì sẽ cách lúc chết không xa.

“Có hai đấu pháp, một là lái xe sát vành bo an toàn để đảm bảo không có địch ở sau, hai là tìm một bụi cỏ ngồi xổm núp trong đấy.” Hạ Trúc Lịch bắt đầu tiến hành thảo luận chiến thuật, “Vấn đề của cách thứ nhất là bây giờ chúng ta chỉ có một chiếc xe, nếu muốn áp vành thì cần tìm thêm con xe nữa. Còn cách thứ hai thì……”

Lục Nghiên Kiều nói: “Cách thứ hai thì sao ạ?”

Hạ Trúc Lịch liếc cô một cái: “Thì đơn thuần dựa vào vận may thôi.”

Vị trí spawn bo an toàn quyết định phần thắng của đội, spawn vào chỗ mình thì phần thắng tăng cao, nếu spawn vào bên địch thì tình hình sẽ căng hơn nhiều.

Lý Tư Niên suy nghĩ một lát, đột nhiên quay đầu lại nhìn Lục Nghiên Kiều đang vui vẻ ngân nga ca hát: “Em có ý này.”

Hạ Trúc Lịch: “Hửm?”

Lý Tư Niên nắm tay: “Để một gốc lại!”

Hạ Trúc Lịch hiểu ngay trong nháy mắt.

Lục Nghiên Kiều ngơ ra, thấy mọi người đều đánh mắt nhìn mình, cô ngơ ngác nói: “Mọi người nhìn em làm gì?”

“Bọn em có nhiệm vụ muốn giao cho chị.” Lý Tư Niên nở nụ cười dịu dàng, “Nghiên Kiều, chị nhất định phải…… sống sót.”

Lục Nghiên Kiều đột nhiên có dự cảm không tốt lắm.

“Ồ, đội tuyển FCD lại lái một chiếc xe mới, xem ra họ tính chơi kiểu áp bo, đợi chút…… Sao họ lại chia quân ra hai đường thế này……” Host nhìn hình ảnh trên màn hình, hiển nhiên hơi hoang mang, “Một chiếc xe lái sang vành bo, một chiếc xe lái vào giữa ruộng lúa mạch —— từ từ, sao họ lại dừng lại nhỉ? Có một tuyển thủ nhảy xuống khỏi xe, chính là nữ tuyển thủ hôm nay ra trận tạm thời, cô ấy nằm sấp xuống! Hợp lại làm một với cỏ!!”

“Em đi nhé.” Lý Tư Niên nói, “Chị ở một mình bảo trọng.”

Để cả người hòa vào với cỏ một cách hoàn hảo, Lục Nghiên Kiều đã cởi toàn bộ quần áo và trang bị trên người, chỉ chừa lại mấy quả mìn và một khẩu súng. Lúc này cô mặc áo lót quần con dí người vào cỏ, dường như đã trở thành một phần với cỏ: “Đi đi, đừng nhớ chị nhá.”

Lý Tư Niên: “…… Phụt.”

Lục Nghiên Kiều cả giận nói: “Cười cười cười, cười cái con kiu, còn không phải là chủ ý của em à? Trong lúc chị còn chưa điên lên thì em cút mau đi, không là chị đập nát cái đầu chó của em đấy!”

Lý Tư Niên nói: “Bu ơi, bu đừng giận, tụi con làm thế cũng để bảo tồn sinh lực thôi.”

Lục Nghiên Kiều vẫy vẫy tay: “Tau không có thằng con như mi, mau đi đi, mau biến đi.”

Lý Tư Niên lái xe đi tập hợp với Hạ Trúc Lịch.

Lục Nghiên Kiều núp vào trong bụi cỏ, dùng chân trái gãi gãi chân phải, trong lòng nghĩ thầm, hy vọng tí nữa ngàn vạn lần đừng có ai đi qua đây nha…… Không thì chắc chắn cô sẽ biến thành hộp.

Những câu bình luận của host khiến khán giả trong trường quay cười vang, Trần An Như ngồi ở hàng trước cười muốn chảy nước mắt: “Em thật sự cười chết mất thôi……”

Vương Sâm Sâm cũng cười ha ha: “Sao họ buồn cười thế nhỉ?”

“Từ từ đã.” Trần An Như đột nhiên nhớ ra, “Có phải họ quên mất lúc phát sóng trực tiếp khán giả cũng nghe được trong đội nói gì không?”

Vương Sâm Sâm: “…… Có khả năng.”

Hiển nhiên, chuyện Giang Chúc đột nhiên bị thương cũng ảnh hưởng tới sự phát huy của Hạ Trúc Lịch, khiến anh và hai đồng đội còn lại đều hoàn toàn quên mất là những lời nói trong đội sẽ được công bố trực tiếp cho khán giả trong buổi phát sóng trực tiếp. Cái cậu Lý Tư Niên này gọi Lục Nghiên Kiều thuận miệng như thế, lúc hết ván mới nhớ ra thì hối hận cũng đã muộn rồi.

Còn Lục Nghiên Kiều đùa bỡn được ba người thành công, coi như thuận lợi kiếm lời một vố.

Lý Tư Niên lái xe an toàn về tới bên cạnh Hạ Trúc Lịch, cậu chàng lẩm bẩm nói: “Anh Pu ơi, có phải tụi mình xem nhẹ chuyện gì không, hình như em nghe thấy tiếng khán giả đang cười.”

Hạ Trúc Lịch đang nghiên cứu bản đồ, chẳng thèm ngẩng đầu, đáp một câu: “Không có gì đâu, họ đang hoan hô vì những quyết sách đúng đắn của chú đấy.”

Lý Tư Niên hồ nghi nói: “Thật thế ạ?”

Hạ Trúc Lịch nói: “Thật đấy.” —— bây giờ thi đấu quan trọng nhất, anh làm gì có thời giờ quan tâm mấy cái tâm tình nhỏ xíu của Lý Tư Niên. Nhưng tới lúc anh phát hiện ra có gì sai sai thì họ đã trở thành con trai ngoan của Lục Nghiên Kiều lâu rồi.



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK