• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Xích Minh thẹn quá thành giận nói: " Mụ nội nó, Thiên Chân…không cho cười!"

Một đạo kim quang hiện lên, Xích Minh nắm lấy Tần Tiểu Thiên ném ra xa, tiếp theo, từ sau lưng hắn mọc ra một cây búa hai lưỡi màu đen, không có cán búa, lôi mang phích lịch màu tím vang lên, đại địa bắt đầu hơi rung động.

Tần Tiểu Thiên cả người run lên, uy lực của thần khí khiến cho hắn không sao đứng thẳng, hắn đặt mông ngồi dưới đất, trong lòng khiếp sợ tới cực điểm.

Thiên Chân hét lớn: " Ta…ta thật đáng thương a, chỗ này không thể dùng thần khí đánh nhau…đại ca ngươi sẽ nổi giận!"

Xích Minh ngẩn ngơ, Chủy Lặc Quyết chậm rãi ẩn nhập vào trong cơ thể. Hắn hận hận nói: " Thiên Chân, ngươi dám cười nhạo đồ đệ ta thu?"

Thiên Chân đảo đôi mắt nhỏ, khinh thường nói: " Về điểm này ánh mắt của ngươi…ai, thôi đi, nơi này không phải hắc ma giới, ngươi cũng không còn là đại ma tôn khi trước, nào có ai làm như ngươi vậy? Đồ đệ này của ngươi được thần dịch lực cải tạo một lần nữa, đây không phải là tu vi của bản thân hắn, hơn nữa…sau này ngươi định để cho hắn tu luyện cái gì?"

Xích Minh nói: " Ai yêu, tu cái gì thì tu cái đó, dù sao trụ cột cũng rất rắn chắc…"

Thiên Chân nhếch miệng lại muốn cười to lên, nhưng nhìn thấy Xích Minh trợn mắt hung hăng nhìn hắn, không thể làm gì khác hơn là dùng sức nín lại. Hắn cũng không muốn chọc cho Xích Minh nổi giận, nhưng lời lại không thể không nói: " Ai, chẳng lẽ ngươi không hiểu rõ, muốn cho hắn tu chân…làm sao tu? Hắn toàn thân tràn ngập thần dịch lực, ngay muốn tu chân cũng không có chân nguyên lực…tu thần? Cái gì hắn cũng không hiểu, làm sao hiểu được cảnh giới tu thần…tu ma? Nói giỡn…ngươi nói hắn có thể tu cái gì?"

Xích Minh há mồm cứng lưỡi không có gì để chống đỡ. Nếu bàn về kiến thức, mười Xích Minh cũng so ra kém Thiên Chân nhiều.

Tần Tiểu Thiên lảo đảo đứng lên đi tới, hắn cũng muốn hiểu rõ trạng huống của mình, hơn nữa hắn phát hiện sư tôn dường như rất sợ vị lão đầu này.

Thiên Chân tiện tay xuất một chiêu, Tần Tiểu Thiên phảng phất như bị một sợi dây thừng kéo tới, chợt hiện ngay trước người Thiên Chân.

Tần Tiểu Thiên nguyên tưởng rằng Thiên Chân là cừu nhân của sư tôn, ai biết không ngờ lại chính là sư bá.

Hắn hành lễ nói: " Đệ tử Tần Tiểu Thiên bái kiến sư bá." Trong lòng hắn thầm nghĩ: " Lão đầu này xem ra còn lợi hại hơn sư tôn, nhất định không thể đắc tội."

Thiên Chân đưa tay nắm lấy cổ tay của Tần Tiểu Thiên, tìm kiếm một chút thể chất của hắn, trong miệng chậc chậc ra cả âm thanh, nói: " Sách, sách, Xích Minh a, ngươi thật là không tưởng nổi, cải tạo như vậy…tiểu tử này cũng có thể chịu được, sách sách, ngươi thật đáng thương a…so với ta còn đáng thương hơn, sách sách."

Xích Minh sợ nhất là nghe Thiên Chân lao thao, hắn thối thác nói: " Bây giờ ta muốn dạy đồ đệ, không có thời gian đi theo ngươi, ân, ngươi không phải nói hắn không thích hợp tu luyện gì hay sao? Hừ hừ, ta phải chậm rãi nghĩ biện pháp cho hắn…về việc đi Huyễn Tinh Thần Trận, ngươi đi tìm đại ca của ta đi…hay đi tìm Hàn Nữ cũng được, dát dát…ách, Nguyên Giới có một đoàn cao thủ, sao ngươi lại đi tìm ta?"

Trong lòng hắn hiểu rõ ràng, rất khó chạy thoát, thủ đoạn của Thiên Chân thần diệu khó lường, chỉ có thuyết phục cho hắn tự động rời đi mới được, lúc này phải dạy đồ đệ chính là cái cớ tốt nhất.

Thiên Chân cũng biết không thể bắt buộc Xích Minh đi cùng, tu vi của hắn mặc dù kém hơn mình, nhưng kém có hạn, hắn nếu kiên quyết không đi, tự mình cũng không có cách nào.

Con ngươi của hắn không ngừng loạn chuyển, nói: " Ai, tiểu tử này bây giờ không có một chút lòng nhân ái nào, cũng không biết tôn kính lão nhân gia, ai, ta thật đáng thương a!"

Tiếng la của Thiên Chân thật sự là khó nghe, cái lỗ tai của Tần Tiểu Thiên cũng không sao chịu được, nhưng hắn không dám biểu hiện ra, chỉ có thể liều mạng nhẫn nại.

Xích Minh từng ăn xong đau khổ do Thiên Chân, biết người này thập phần khó khăn xử lý, hắn nghiêm trang nói: " Ách, cái…này…Thiên Chân a, không phải ta không cùng ngươi đi, nhưng thật là không có thời gian…ta phải thăm dò cho đồ đệ một con đường tu luyện thích hợp, vì vậy cho nên…hà hà…" Hắn không ngờ lại giảng đạo lý với Thiên Chân.

Con ngươi trong mắt Thiên Chân vừa chuyển, nói: " Nga, là như vậy…vậy phải cần thời gian bao lâu?"

Trong lòng Xích Minh mừng thầm, chỉ cần lão gia này nói vậy thì dễ xử lý.

Vẻ mặt hắn nghiêm túc nói: " Có lẽ là một năm, hay là mười năm, cũng có thể là mấy trăm năm…nhìn xem tình huống thế nào đã, Tiểu Thiên là đồ đệ chính thức ta thu nhận, nếu như phế bỏ, ta chẳng phải là rất không có mặt mũi, dát dát, chờ ta tìm ra biện pháp sẽ đi cùng ngươi."

Trong lòng hắn lại nghĩ: " Lão tử cho dù tìm được biện pháp để tu luyện, cũng sẽ không đi theo ngươi! Chỉ cần ngươi vừa rời đi, lão tử bỏ chạy…thế giới to lớn, nhìn xem ngươi đi chỗ nào mà tìm, hừ hừ."

Thiên Chân làm ra bộ dáng thật thống khổ: " Tìm không được biện pháp…ngươi vẫn sẽ đợi ở chỗ này?"

Trong lòng Xích Minh đắc ý, nói: " Hắc hắc, đó là đương nhiên."

Thiên Chân nói: " Nga, nếu như có thể tìm được biện pháp tu luyện, ngươi sẽ cùng ta đi Huyễn Tinh Thần Trận?" Hắn cúi đầu, tựa như đầy bụng tâm sự.

Xích Minh cảm giác được có chút không ổn, nhưng lại không thể không đáp ứng, vẻ mặt có chút xấu hổ.

Hắn cứng ngạnh, hàm hồ nói: " Cái này…cái này…bây giờ không phải là không tìm được biện pháp hay sao?"

Thiên Chân ngẩng đầu, vẻ mặt như cười, nhẹ nhàng nói: " Rất đơn giản, ta có biện pháp cho hắn tu luyện, hắc hắc, không cần ngươi lao lực thăm dò đường tu luyện gì, ân, ta cho hắn công pháp tu luyện, ngươi theo ta đi Huyễn Tinh Thần Trận, ha ha."

Trong lòng Thiên Chân thầm nghĩ: " Để coi ngươi làm sao chối từ, theo đấu cùng lão nhân gia ta, ngươi vẫn còn kém một chút!"

Tiếng thảm hào của Xích Minh làm Tần Tiểu Thiên hoảng sợ: " Oa nha nha! Ta thật đáng thương a…ta…ta.." Hắn muốn nói tiếp, nhưng nói không ra lời, trong lòng cực độ buồn bực.

Thiên Chân móc ra một kiện ngọc đồng giản thật nhanh, nói: " Ngươi đã quên rồi, ta là Cổ tiên nhân, có công pháp tu tiên…hừ hừ, đừng có học theo câu đầu môi của lão nhân gia ta!"

Nhưng thật ra trong lòng hắn hiểu rõ ràng, cho dù Tần Tiểu Thiên học được pháp môn của Cổ tu tiên, hắn cũng còn đi ngã ba, trời mới biết tương lai hắn sẽ tu thành vật gì.

" Xuy! Ta phi!"

Xích Minh thiếu chút nữa bị hắn làm tức chết, trong lòng tính toán: " Hừ, lão Xích ta nếu dễ dàng bị chế phục như vậy…cũng không còn là đại ma tôn nữa."

Hắn không phải sợ đi Huyễn Tinh Thần Trận, mà là sợ nghe Thiên Chân lao thao, sẽ làm người nổi điên lên, cũng có thể muốn tẩu hỏa tự bạo.

Thiên Chân đưa cho Tần Tiểu Thiên một ngọc đồng giản cỡ cây thước, nói: " Đây là công pháp tu luyện của Cổ tiên nhân, dựa theo thể chất của ngươi có thể tu luyện, nhớ kỹ, khởi điểm của ngươi cực cao, nguy hiểm cũng cực cao, một mình ngươi phải cẩn thận, trọng yếu nhất là thời gian, phải để cho công lực và cảnh giới có thăng bằng."

Tần Tiểu Thiên cái hiểu cái không tiếp nhận ngọc đồng giản. Ngọc đồng giản như vậy ở tu chân giới không nhìn thấy, nó là một loại ngọc đồng giản xa xưa nhất, màu sắc giống màu răng ngà, bên trên đầy liễu vân văn đồ án, lộ ra vẻ cổ phát tao nhã, Tần Tiểu Thiên vừa thấy cũng rất thích. Hắn cũng hiểu rõ đây là cơ hội khó được, lúc này không nhân cơ hội hỏi một ít đồ vật, sau này có thể không còn cơ hội nữa.

" Cảm ơn sư bá!" Tần Tiểu Thiên cúi đầu hành lễ, lại nói: " Sư bá, có vũ khí gì có thể cho Tiểu Thiên sử dụng hay không? A a, cấp cho một kiện, cảm ơn sư bá ân tứ."

Xích Minh đang ở một bên đoàn đoàn xoay chuyển, tâm tình thập phần khó chịu, nghe vậy lập tức nói: " Sư bá ngươi có nhiều đồ vật tốt, nhưng hẹp hòi muốn chết, hừ hù, hắn còn lâu mới cho ngươi cái gì đó…"

Thiên Chân kêu lên quái dị: " Cái gì đó? Cái gì đó? Ta hẹp hòi sao…ta thật đáng thương a, ngươi biết ta cho đồ đệ ngươi là cái gì không? Chính là Cổ tiên công pháp thất truyền!"

Hắn suy nghĩ một chút, từ trong thủ trạc lấy ra một thanh trường kiếm nửa trong suốt nửa đỏ rực như lửa hồng, nói: " Lần trước cùng một bằng hữu thăm dò phương pháp luyện khí, hắn luyện chế một thanh đại kiếm, ân, ta xem tương đối thích hợp cho ngươi dùng, tặng cho ngươi, kiếm này tên là Tố Viêm Khấp."

Xích Minh nhìn thoáng qua, bĩu môi nói: " Cầm lấy đồ vật của đại ca ta luyện chế đi tặng cho đồ đệ của ta, ngươi thật là có ý tứ a."

Tần Tiểu Thiên kinh ngạc nhìn thanh đại kiếm, hắn chưa từng nhìn thấy qua thanh kiếm lớn như vậy, thanh kiếm dài một thước sáu, bề rộng ba mươi phân, chuôi kiếm cũng dài năm mươi phân, thân kiếm phảng phất dùng thủy tinh chế luyện, bên trong tựa hồ có hỏa diễm đang quay cuồng chảy xuôi. Thanh kiếm này so với bản thân mình còn muốn cao hơn, hắn lắp bắp nói: " Vậy…vậy thứ này…làm sao sử dụng?"

Cầm lấy cự hình đại kiếm, hai tay Tần Tiểu Thiên trầm xuống phía dưới: " Thanh kiếm này thật nặng nề!"

Thiên Chân nói: " Nặng cái gì? Một chút cũng không nặng, thói quen là được rồi, ngươi có thủ trạc phải không? Thanh kiếm này có thể đặt trong thủ trạc, lúc cần thì mượn ra, Viêm Khấp không thể thu nhiếp vào trong cơ thể."

Hắn hốt nhiên vọt tới bên người Xích Minh, ôm đầu vai hắn, giở khuôn mặt tươi cười nói: " Được rồi, đồ đệ ngươi ta đã giải quyết xong rồi, đi thôi, chúng ta đi Huyễn Tinh Thần Trận!"

Xích Minh lại tránh sang bên cạnh, nói: " Gấp cái gì? Ta muốn đưa hắn về nhà."

Thiên Chân mặc kệ, nói: " Người lớn như vậy, còn phải đưa tiễn? Để hắn tự về, đi thôi!" Một đạo kim quang hiện lên, Thiên Chân bọc Xích Minh rời đi địa cầu.

" Mụ nội nó…Thiên Chân…" Tiếng quát mắng của Xích Minh quanh quẩn trong không trung.

Tần Tiểu Thiên cầm một thanh đại kiếm, trợn mắt há hốc mồm nhìn hai người biến mất trước mắt, nửa giây sau mới phản ứng lại: " Sư tôn…vậy, đây là địa phương nào? Ta làm sao lại trở về? Oa nha!"

Hắn vũ động cự kiếm bổ về phía trước, một đạo hồng mang hiện lên, lửa cháy trong thân kiếm giống như cơn sóng gió động trời dũng xuất, phát ra " oanh long long" tiếng rít gào điếc tai, trên mặt đất để lại hơn mười thước dấu vết thật lớn, cỏ dại chung quanh đều bị đốt thành tro tàn.

Tần Tiểu Thiên thiếu chút nữa bị hù chết, uy lực của thanh cự kiếm này kinh khủng như thế, kỳ quái chính là hắn cơ hồ không bị hao phí thần dịch lực, đã bổ ra một vết nứt thật sâu.

Thanh kiếm này là do Lý Cường luyện chế, bất luận là ở tu chân giới hay tiên giới, pháp bảo do Lý Cường luyện chế đều là bảo bối cao nhất, mạnh mẽ như Cổ tiên nhân Thiên Chân mà khi nhìn thấy pháp bảo hắn luyện chế cũng nhịn không được mà muốn cất giấu. Thanh cự kiếm này là vật thí nghiệm của Lý Cường, mục đích là để cho người tu chân bình thường cũng có thể vận dụng pháp bảo, uy lực đã tương đối kinh người.

Tần Tiểu Thiên còn không biết sự trân quý của thanh cự kiếm này, nhưng uy lực của cự kiếm làm cho hắn phi thường hài lòng, duy nhất cảm thấy không thuận tiện chính là hình dáng của thanh cự kiếm, thanh cự kiếm này quá lớn, phân lượng lại thần kỳ nặng nề, nếu không phải thân thể được Xích Minh cải tạo qua, hắn căn bản không có cách nào khác sử dụng.

Thanh cự kiếm này nặng ít nhất là một trăm tám mươi cân, tương đương ngang hàng với độ nặng của một người cường tráng.

Đợi một ngày một đêm, Xích Minh và Thiên Chân cũng không xuất hiện, Tần Tiểu Thiên vạn bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là đi bộ hướng ra phía ngoài xa xa.

Chỗ này hoang vu vô cùng, có chút giống như cao nguyên, liên tục đi hơn mười ngày, một bóng người cũng không có nhìn thấy, muốn tìm một chút đồ ăn cũng không có. Động vật nơi này cực ít, từ xa nhìn thấy bóng người thì cũng đã không còn nhìn thấy bóng dáng tăm hơi của chúng, may là có thần dịch lực chống đỡ, hắn mới không bị chết đói.

Tần Tiểu Thiên đối với sự nhận tri vẫn còn bị vây ở cảnh giới của người bình thường, hắn không biết mình có bao nhiêu năng lực, Xích Minh và Thiên Chân cấp cho ngọc đồng giản hắn cũng chưa có thời gian nhìn xem.

Sau khi ăn xong Thiên Linh Tử, đầu óc của hắn trở nên linh hoạt rất nhiều, trí nhớ lực siêu cường, nhưng sự thông minh và trí tuệ thì phải nhờ vào học tập mới có, linh dược chỉ có thể thay đổi đại não, không thể tăng trưởng được trí tuệ, bởi vậy Tần Tiểu Thiên cũng còn là con người bình thường, hết thảy vừa mới bắt đầu.

Với năng lực của Tần Tiểu Thiên, đi ra khỏi phiến cao nguyên cũng không tới mười ngày, nhưng hắn lại xem mình là người bình thường, cho nên càng đi càng gian nan khó khăn.

Hai mươi ngày sau, cuối cùng hắn cũng nhìn thấy một con đường mòn. Dọc theo đường mòn đi xuống, Tần Tiểu Thiên tìm được một trấn nhỏ, thế hắn mới biết, tự mình đã ở khu cao nguyên phía bắc là nơi không có ai từng đi tới.

Xích Minh bị Thiên Chân mang đến Tiềm Kiệt Tinh, vừa rơi xuống đã điên cuồng gào thét kêu loạn: " Thiên Chân! Ta còn không có đáp ứng…ngươi…sao ngươi lại mang ta đi theo hả?"

Thiên Chân làm ra bộ dáng đáng thương nói: " Ai, huynh đệ, thương cảm thương cảm ta đi…"

Trong lòng Xích Minh lửa giận ba trượng, từ sau khi tu thần hắn vẫn còn rất ít kinh ngạc, lần này ở trước mặt đồ đệ đã mất hết mặt mũi. Hắn tỉnh táo lại, cười đầy tà khí: " Hay a, ta thương cảm ngươi."

Thiên Chân nghe xong liền sững sờ, hắn thở dài nói: " Đi Huyễn Tinh Thần Trận là tâm nguyện của ta…ai, ta thật đáng thương a, tìm một người trợ thủ, tìm hoài không được…Xích Minh, ai, huynh đệ…lão đệ, ngươi giúp ta một lần đi." Hắn bắt đầu vừa mềm vừa cứng, phát huy công lực mặt dày không biết xấu hổ, gắt gao cuốn lấy Xích Minh.

Xích Minh căn bản không muốn đi Huyễn Tinh Thần Trận gì, hắn biết rõ hung hiểm trong đó, nói: " Vốn là đại ca đáp ứng ngươi đi…sao lại tìm ta? Ngươi cũng không phải không biết, tu vi của ta so với đại ca kém xa."

Thiên Chân nghiến răng nói: " Đại ca của ngươi…hắn, hắn nói…chỉ cần ngươi đáp ứng chịu đi, hắn sẽ đi!"

Xích Minh nhất thời hiểu rõ ý tứ của Lý Cường, tên kia cũng là đang tìm cớ từ chối. Hắn cười hì hì nói: " Nga, nguyên lai là như thế, ngươi chờ một chút, ta liên lạc với đại ca." Hắn lưu lại một phân thân, còn người thật lặng yên biến mất.

Thiên Chân vẫn luôn cẩn thận đề phòng Xích Minh, sợ hắn lặng lẽ chạy trốn, nghe lời của hắn có vẻ chịu nhường, nhất thời đại ý khinh thường, lúc phân thân từ từ ảm đạm xuống tới, hắn mới phát hiện không đúng, thả ra thần thức tìm tòi, không khỏi kêu to: " Ta thật đáng thương a!"

Xích Minh không biết đã chạy đến nơi nào, bằng thần thông của hắn, nếu một lòng muốn chạy trốn, Thiên Chân rất khó tìm được hắn, trừ phi đi tìm Thiên Cô hay Bác Tụ, dùng đại thần thông sưu tầm, nếu không trong lúc nhất thời thật đúng là không thể tìm ra.

Thiên Chân tức giận đến dậm chân, không nghĩ tới Xích Minh không nói gì đã bỏ chạy đi. Hắn đang ở trong không trung không ngừng lẩn quẩn, trong lòng suy tư: " Đi tìm Lý Cường? Khẳng định là không được! Ở Nguyên Giới hắn là lão đại, người nào cũng đánh không lại hắn, uy hiếp dụ dỗ hoàn toàn không có hiệu quả…tìm Thiên Cô hay Thanh Đế? Chỉ sợ rằng còn chưa nói chuyện thì sẽ bị đuổi đi, người ta căn bản không có hứng thú…"

Trái lo phải nghĩ, Thiên Chân cảm giác được vẫn là Xích Minh thích hợp nhất, nếu hắn đáp ứng đi, Lý Cường cũng sẽ đi, hơn nữa Lý Cường có rất nhiều bằng hữu lợi hại, tùy tiện mời mấy người vậy là đủ rồi.

Thiên Chân tức giận hừ hừ thề, vô luận như thế nào cũng phải tìm được Xích Minh, cho dù là dày mặt lôi kéo, dây dưa bám chặt cũng phải buộc được hắn đi! Nhưng Xích Minh ngoại trừ nghe lời Lý Cường và Thanh Đế, đối với những người khác một mực không để ý tới, vậy bây giờ làm thế nào?

Khổ sở suy nghĩ một lúc lâu, trên mặt Thiên Chân đột nhiên lộ ra tươi cười. Xích Minh thu một đồ đệ, đó là một cơ hội tốt, thế nào hắn cũng phải trở về thăm, vậy có thể bắt được tên hoạt bảo này, thật tốt cùng hắn nói chuyện.

" Ta thật đáng thương a…" Một đạo kim quang hiện lên, Thiên Chân biến mất vô ảnh vô tung…" thương cảm…thương cảm…" âm thanh vẫn quanh quẩn không ngừng trong thiên địa.

Bởi vì khuôn mặt hoàn toàn thay đổi, thân phận chứng của Tần Tiểu Thiên phải làm lại một lần nữa, tạm thời không cách nào sử dụng, vậy cũng ảnh hưởng tiêu phí khi hắn dừng chân, cũng may trong thủ trạc còn có tiền mặt, hắn mới thuận lợi đi tới Thạch Thành.

Nhà của Xích Minh mua nằm trong một tiểu khu ở Thạch Thành, tên là Tần Hoài thủy ngạn, rất gần với trung tâm, đó chính là sông Tần Hoài nổi tiếng.

Tần Tiểu Thiên rất dễ dàng tìm được nhà mới, đó là một tòa kiến trúc cao tầng, ở ngay lầu mười bốn, diện tích có tới hai trăm thước vuông.

Dọc theo đường đi, Tần Tiểu Thiên không biết đã oán giận vị sư tôn của mình bao nhiêu lần, khi hắn nhìn vào gương thì thiếu chút nữa bị hù chết, hoàn toàn không rõ người tuấn tú trong gương kia là ai, không ngờ sư tôn lại biến mình giống như là con của hắn, chính xác là một tiểu Xích Minh. Hắn phi thường lo lắng cha mẹ không nhận ra mình, lúc ấn chuông cửa, tim của hắn cũng muốn nhảy luôn ra ngoài, sợ cha mẹ bị kích thích.

Cửa lớn mở ra, một nữ tử xinh đẹp xuất hiện ở trước mắt. Tần Tiểu Thiên ngẩn người, vội vàng nói: " Xin lỗi, ta tìm gõ sai cửa." Hắn thối lui vài bước, nhìn địa chỉ, trong lòng kinh ngạc nói: " Chính là nơi này a, chẳng lẽ nhà của ta có khách?" Hắn lại ấn lên chuông cửa.

Cửa phòng lại mở ra lần nữa, Tần Tiểu Thiên cẩn thận hỏi: " Xin hỏi nơi này là nhà của Tần Danh phải không?"

Nữ tử xinh đẹp kia quay đầu kêu lên: " Lão Tần, có người tìm." Nàng cau mày, tựa hồ có chút thất vọng. Trong lòng Tần Tiểu Thiên giật mình, chỉ thấy một nam tử suất khí đi ra nói: " Ai tìm ta?"

Tần Tiểu Thiên khó có thể tin nói: " Chẳng lẽ sư tôn…" Hắn không dám nói tiếp, thử dò xét nói: " Ta…ta là Tần Tiểu Thiên."

" Tiểu Thiên? Con…con…sao con cũng thay đổi bộ dáng, Tiểu Thiên, ta, ta là mẫu thân!"

" Con muốn làm chúng ta nhớ chết a? Sao lúc này mới về nhà, sư tôn con đâu? Ai, ta là cha của con!"

Tần Tiểu Thiên hai chân như mềm nhũn, cha và mẹ hoàn toàn thay đổi, nhất định là sư tôn biến thái kia làm chuyện tốt. Hắn hữu khí vô lực nói: " Sư tôn đã đi, ai, ông ấy ném con tại một cao nguyên không người, thật vất vả mới đi được ra…"

Hắn cẩn thận đánh giá cha mẹ, nhịn không được nói: " Hai người…sao này con làm sao trước mặt người khác gọi là cha mẹ…trời ạ, nhìn tuổi còn quá trẻ đi thôi."

Tần Danh vẫn còn gương mặt hình chữ điền, hai đạo mày rậm như kiếm có chút vung lên, nguyên lai nếp nhăn đầy trên da mặt và trên cổ trên tay, trở nên quang hoa giãn ra, trong cặp mắt lộ ra vẻ thâm trầm nghiêm túc. Vóc người hắn cũng cao hơn trước kia rất nhiều, nhìn qua giống như là đại ca của Tần Tiểu Thiên.

Long tẩu còn biến hóa lớn hơn nữa, vóc người khôi phục như mười tám, mười chín tuổi thanh xuân, năm tháng hằn trên làn da hoàn toàn biến mất. Lúc nàng tuổi còn trẻ là một mỹ nữ, một khi khôi phục quang thải tuổi thanh xuân, dĩ nhiên so với ngày xưa còn muốn kiều mỵ thập phần, làm cho Tần Tiểu Thiên cảm giác được, lão mụ xinh đẹp làm cho hắn sợ hãi.

Một nhà ba người rốt cuộc đoàn tụ.

Nhà mới vốn là được trang trí thật đẹp, giản khiết tao nhã, trong phòng khách có một bộ ghế salon thanh nhã, trên bàn còn bày lọ hoa.

Tần Tiểu Thiên cho đến bây giờ còn chưa tỉnh táo lại, hắn ngồi trên ghế salon, vẫn không ngừng đánh giá cha mẹ. Tần Danh nghiêm mặt nói: " Tiểu Thiên, trên mặt cha không có khắc hoa, đừng nhìn chằm chằm…ta không được tự nhiên."

Long tẩu vui vẻ cười nói: " Đúng vậy a, Tiểu Thiên, đã đói bụng rồi phải không, mẹ nấu cơm cho con."

Tần Tiểu Thiên thiếu chút nữa hộc máu, thật là quái dị, nữ tử xinh đẹp trẻ tuổi như vậy lại tự xưng là mẹ của mình. Hắn có một loại cảm giác mãnh liệt áy náy cùng xa lạ, mặc dù khẩu khí Long tẩu nói chuyện vẫn giống như trước kia, nhưng thanh âm biến thành thiếu nữ mềm mại, làm cho hắn cảm thấy không quen.

Tần Tiểu Thiên đưa tay ngăn lại, nói: " Mẹ, mẹ đừng bận rộn, con không đói bụng, ngồi xuống trò chuyện…ai, lúc con ở khu cao nguyên không người thì chỉ muốn về nhà cùng hai người trò chuyện."

Đối với biến hóa của cha mẹ, trong tận cùng nội tâm của hắn vẫn vô cùng mừng rỡ, có thể nhìn thấy cha mẹ phản lão hoàn đồng, lại hiện ra phong thái lúc tuổi còn trẻ, trong lòng hắn cao hứng nói không ra lời, mặc dù cảm giác không quen và xấu hổ. Hắn hỏi: " Cha, mẹ, hai người cũng bắt đầu tu luyện rồi?"

Tần Danh lắc đầu nói: " Còn chưa, ta và mẹ con ăn một viên linh đan gì đó…" Trong lúc nhất thời nhớ không nổi tên của linh đan.

Long tẩu nói: " Gọi là Tụ Tiêm Đan…nói là một loại trong Thất Tập Đan, dường như là thần đan gì đó, ăn vào toàn thân đều đau, ta ngủ túc túc năm ngày mới tỉnh lại, ai ngờ lại thay đổi thành bộ dáng này."

Tần Danh gật đầu nói: " Xích Minh đại bá nói, chờ con quay lại, sẽ cho chúng ta công pháp tu luyện gì đó, để cho chúng ta cùng nhau tu chân…dường như là…tu chân?" Hắn quay đầu hỏi Long tẩu.

Long tẩu nói: " Đúng, đúng..là tu chân…cũng không biết là tu chân gì, thật không hiểu."

Tần Tiểu Thiên cũng không hiểu cái gì là Thất Tập Đan, chính là Tụ Tiêm Đan, chỉ biết là rất trân quý. Nhưng thật ra công hiệu của Tụ Tiêm Đan tốt phi thường, nhất là đối với người mới bước vào tu chân, người bình thường ăn vào thì sẽ có thể thoát thai hoán cốt.

Xích Minh dùng thần dịch lực cải tạo cho Tần Tiểu Thiên, phát giác con người bình thường rất khó đón nhận cải tạo như vậy, lúc này hắn mới nhớ ra có Tụ Tiêm Đan có thể dùng, Tần Tiểu Thiên nếm mùi đau khổ lớn, nhưng Tần Danh vợ chồng thì bởi vậy mà thu hoạch rất nhiều.

Tần Tiểu Thiên được Thiên Chân cấp cho Cổ tu tiên công pháp, đối với công pháp tu chân cũng không quá để ý, hắn biết Cổ tu tiên công pháp so sánh với bất cứ công pháp tu chân nào cũng cường đại hơn, hắn tính toán sẽ cấp cho cha mẹ pháp môn để tu tiên. Hắn hỏi: " Cha, thân phận chứng làm sao giải quyết?"

Tần Danh mỉm cười nói: " Lão bằng hữu ta còn có một ít, đã làm viên cảnh nhiều năm như vậy, tìm thân phận chứng cũng không thành vấn đề. Được rồi, Tiểu Thiên, thân phận chứng của con cha đã nhờ người đi làm, chỉ cần một lần nữa đi đối chiếu đăng ký là được, a a, cả nhà chúng ta…có thể làm người một lần nữa."

Trên mặt Long tẩu lộ ra vẻ tươi cười, nói: " Cha của con vẫn luôn cố chấp, lần này cuối cùng chịu khai thông, hì hì, chúng ta coi như về hưu sớm, vui vẻ mà nghỉ ngơi…nga, đúng là tu luyện."

Bộ dáng cười duyên của nàng làm cho hai cha con nhìn thấy trợn mắt há hốc mồm, Tần Tiểu Thiên lắc đầu, nói: " Mẹ, mẹ…ai! Mẹ sắp thành hồ ly tinh rồi…"

Tần Danh đắc ý cười lớn, lão bà trở nên xinh đẹp lộng lẫy như thế, kẻ làm trượng phu đương nhiên cao hứng.

Long tẩu không tự chủ được đỏ mặt, đứng dậy nói: " Hừ, Tiểu Thiên, không đứng đắn…mẹ đi nấu cơm cho con." Nàng xoay người đi vào phòng bếp.

Tần Danh trước kia vốn là người nghiêm túc, hướng tới con trai nháy mắt mấy cái, cười nói: " Mẹ của con xấu hổ rồi, ha ha."

Trong lòng Tần Tiểu Thiên cảm kích Xích Minh đến cực điểm, từ nhỏ đến lớn, hắn rất ít nhìn thấy cha mẹ vui vẻ như vậy, nhất là mẹ, rất ít cười nói nhiệt tâm như thế. Hắn không khỏi cảm thấy trăm mối cảm xúc giao nhau, sư tôn mặc dù cho mình nếm không ít đau khổ, nhưng giờ phút này, trong lòng hắn chỉ có cảm kích, không có chút nào oán giận.

Tần Tiểu Thiên cười nói: " Cha, sau này cha có thể cùng mẹ đi khắp nơi du lịch, a a, sư tôn lưu lại cho con rất nhiều tiền, cũng không thiếu đồ vật, cha không cần phải ra ngoài đi làm nữa." Hắn vừa nói, vừa lấy trong thủ trạc ra một xấp ngân phiếu.

Bởi vì tiền trong thủ trạc quá nhiều, hắn chỉ lấy ra một bộ phận, cho dù như vậy, cũng đổ đầy bàn trà, chừng bốn, năm trăm vạn. Xích Minh vừa tới địa cầu thì suốt đêm đã dọn sạch một ngân hàng.

Tần Danh bị dọa cho hoảng sợ, hắn quả thật không dám tin tưởng hai mắt của mình, bởi vì là Tần Tiểu Thiên trống rỗng xuất ra nhiều ngân phiếu như vậy, tựa như biến đổi ma thuật, thần kỳ tới cực điểm.

" Đinh đông! Đinh đông!" Hai tiếng chuông cửa vang lên.

Tần Tiểu Thiên ý bảo cha thu hồi ngân phiếu, Tần Danh luống cuống tay chân gom lại, quét ngân phiếu trên bàn trà đi vào.

Tần Tiểu Thiên lúc này mới đứng dậy đi ra cửa, mở ra vừa nhìn, không khỏi nhịn được thất thanh kêu lên: " Ngài…sao lại là ngài?"

[/AN]

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK