Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Nghe Nói Tôi Rất Nghèo
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đêm đã khuya, Tạ Du cúp điện thoại, ngòi bút vẽ ra những đường cong ngổn ngang trên tờ giấy trắng. Âu phục mặc cẩn thận trên người, hắn ngồi thẳng lưng theo thói quen, suy nghĩ về tin tức mới lấy được —— ba giờ trước, Tống Khắc chuyển một số tiền lớn qua tài khoản ẩn vào tài khoản của một người ngước ngoài, lại còn xảy ra tranh cãi với Đinh Triệu Tiên ở bữa tiệc tối hôm trước.

Mà trong cuộc họp thường kỳ sáng hôm nay, thái độ của Tống Khắc rất bất thường, tự mình phản đối dự án của phe Đinh Triệu Tiên, không chừa đường sống.

Lúc đó sắc mặt Đinh Triệu Tiên không được tốt cho lắm.

Lúc này, vang lên ba tiếng “Cốc cốc cốc”, cửa thư phòng bị gõ, Tạ Du đặt bút trong tay xuống bàn, “Vào đi.”

Lúc thấy người, mặc dù trên mặt hắn không hiện ra nhưng trong lòng lại có mấy phần thấp thỏm, “Sao rồi?”

Tính cách Hà Sơn chất phác, nghe Tạ Du hỏi, hắn mới lên tiếng trả lời, “Nhận rồi.”

Khóe môi căng thẳng của Tạ Du đã thả lỏng, khống chế lại biểu tình, lãnh đạm hỏi tiếp, “Cậu ấy có nói gì không?”

Hà Sơn thành thật trả lời, “Có.”

“Nói gì?”

“Lần sau nhớ trả lại hộp giữ nhiệt.”

Ngón tay Tạ Du để trên bàn hơi co lại, “Cái gì?”

Hà Sơn cho là Tạ Du không nghe rõ, lặp lại rõ ràng, “Lần sau nhớ trả lại hộp giữ nhiệt.”

Tạ Du trầm mặc ——

Rõ ràng đã đưa cho mình, tại sao lại phải lấy về?

Nghĩ một lúc lâu, Tạ Du dặn dò Hà Sơn, “Ngày mai cậu đi làm một chuyện.”

Ngày hôm sau, trước giờ học Dư Niên đi thang máy lên lầu tới phòng làm việc của Mạnh Viễn một chuyến.

Trong phòng làm việc, Mạnh Viễn đang bưng ly cà phê xem điện thoại, thấy Dư Niên đi vào, chỉ chỉ ghế salon đối diện mình, “Sao mới sáng sớm đã tới rồi?”

Chờ Dư Niên ngồi xuống, hắn lại quơ quơ điện thoại tỏ ý, “Vì sao tối hôm qua lại đăng weibo ảnh pha trà?”

“Lúc ấy đúng lúc đang pha trà thì tôi nhớ ra Mạnh ca nói phải thường xuyên đăng weibo, bèn thuận tay chụp một tấm đăng lên.” Dư Niên thắc mắc, “Có vấn đề gì không?”

“Dĩ nhiên không có vấn đề, sau này những thứ như vậy có thể đăng weibo nhiều thêm một chút, sẽ giúp ích cho hình tượng và phong cách của cậu.” Ngón tay Mạnh Viễn đè lên màn hình, lướt xuống, lướt ra một đống bình luận.

“—— Không ngờ Niên Niên lại còn biết pha trà! Aaa con trai giỏi như vậy, mama rất mừng!”

“—— Tay Niên Niên nhìn thật là đẹppp! Quyết định rồi, hình nền máy tính tiếp theo của em sẽ là anh!”

“—— lúc rảnh rỗi ở nhà pha một bình trà, thật sự rất văn nhã! Rốt cuộc Idol của tui là đại bảo bối gì vậy??”

Mạnh Viễn cảm thấy thoải mái, tắt điện thoại, vừa mới ngẩng đầu, ánh mắt đã dán chặt vào cổ tay Dư Niên.

Hắn vô cùng cẩn thận quan sát, do dự nói, “Vì sao đôi cúc tay áo cậu mang hôm nay nhìn... có chút quen mắt?”

Dư Niên cũng nhìn một chút, cong môi cười, dường như trong mắt lấp lánh ánh sáng, “Nhìn rất đẹp, đúng không?”

“Đúng là rất đẹp, rất phù hợp với phong cách của cậu, nhưng mà ——” Mạnh Viễn luôn cảm thấy đôi cúc tay áo kia rất quen mắt, suy nghĩ hồi lâu, đột nhiên vỗ đùi, “Tôi nhớ ra rồi! Là đồ sưu tầm của gia tộc Vijeri! Hồi trước thì thuộc về hoàng gia châu Âu, là một trong những của hồi môn của công chúa khi được gả đi. Sau đó bị đem ra bán đấu giá, được gia tộc Vijeri mua về! Tôi nói chứ vì sao nó lại quen mắt như vậy, thì ra lúc tôi nghiên cứu những châu báu sưu tầm đã nhìn thấy ảnh của nó!”

Nói xong, hắn nghĩ nghĩ lại cảm thấy có gì đó sai sai, vì sao đồ vật này có thể ở trong tay Dư Niên được, đã vậy còn thoải mái mang nó?

“Là hàng pha kè hả?”

Dư Niên gật đầu, ” Ừ, hàng pha kè thôi, là bạn tôi mua được rồi cho tôi, hai trăm.” Vừa nói, ý cười trong mắt cậu nở rộ, sóng sánh giống như hồ nước vậy.

Mạnh Viễn không chú ý tới vẻ mặt của cậu, lại nhìn thêm vài lần, “Bắt chước tốt thật, cũng không kém đồ gốc là bao, khiếu thẩm mỹ của người bạn kia của cậu cũng rất tốt.” Nói xong, hắn đưa mấy tờ giấy chi chít chữ trong tay cho Dư Niên, “Cậu đọc một chút đi, đây là đại ngôn tôi đã đề cập qua với cậu hai ngày trước.”

“Là đại ngôn mỹ phẩm của Florence?” Dư Niên đưa tay nhận, vừa nhìn vừa nghe Mạnh Viễn nói.

Mạnh Viễn ngồi thẳng, nghiêm túc giới thiệu cho Dư Niên, “Sau lưng thương hiệu này chính là một thương hiệu đồ hiệu lâu đời, ‘Hersey’. Mỗi năm Florence đều ra mắt sản phẩm mới, giá tiền đại khái cũng thuộc mức mà con gái tiết kiệm chi tiêu là có thể mua được, độ bao trùm thị trường và phẩm vị cũng đều có. Độ nhận thức thương hiệu ở nước ngoài rất tốt, bây giờ đang chuẩn bị đánh vào thị trường quốc nội.”

Dư Niên lật xem hợp đồng, ” Ừ, tôi cũng đã nghe qua giá cả của thương hiệu Hersey rồi, cực kỳ đắt.” Hắn nhớ rằng Úc Thanh chỉ thích khăn lụa, nước hoa và túi của nhãn hiệu này.

“Không sai, dưới tên của thương hiệu lâu đời này, ít nhất sẽ không xảy ra vấn đề về chất lượng gì đó, nếu không đến lúc đó chúng ta sẽ gặp phiền toái lớn.” Ngón tay Mạnh Viễn ngón tay gõ lên hợp đồng, “Son môi Psychedelic sea* của Florence, nếu cậu cảm thấy ok thì chúng ta ký.”

Mạnh Viễn rất cẩn thận, đính kèm cả tin tức liên quan đến thương hiệu Florence sau hợp đồng, còn bao gồm số liệu đánh giá tổng quát phẩm chất ở nước ngoài. Dư Niên hoa mắt đọc xong trong sáu bảy phút, gật đầu, cũng quyết định rất dứt khoát, “Vậy thì ký đi.”

Mạnh Viễn không nhịn được lại nhắc nhở vài câu, “Được, chúng ta chọn đại ngôn, chất lượng hơn số lượng, như vậy mặc dù lúc đầu không kiếm được bao nhiêu, nhưng rất ổn, con đường phía sau sẽ không thấp.”

Hắn càng ngày càng thích hợp tác cùng Dư Niên—— trong lòng có gì cũng rõ ràng, không chê bai hoài nghi, cũng không thích gì làm đó, có thể tín nhiệm lẫn nhau, nói phải hay trái cũng hiểu nhau, trọng điểm là thiên phú cậu ấy tốt, còn cố gắng, thật sự không có chỗ nào phải lo cả!

Tuy nhiên nhớ tới cuộc điện thoại hồi sáng, ý cười trên mặt Mạnh Viễn phai nhạt một chút, “Có chuyện phải nói vài câu với cậu trước.”

Dư Niên suy đoán hỏi, “Có phải chuyện ca khúc tuyên truyền phim điện ảnh?”

“Không sai.” Mạnh Viễn thấy cậu đoán một lần đã chính xác, nhất định trong lòng vẫn lo lắng vấn đề này, lựa lời nói, “Bây giờ còn chưa có kết quả thông báo chính thức, nhưng từ tin tức tôi có được, ca khúc tuyên truyền lần này mười phần thì có tám, chín phần sẽ rơi vào tay Vưu Ưu.”

Hồi trước Dư Niên đã chuẩn bị tâm lý, “Tôi hiểu, so ra thì anh ta ra mắt sớm hơn tôi, nhân khí cũng cao hơn tôi rất nhiều, quyết định cuối cùng là chọn anh ta cũng là điều dễ hiểu.”

Mạnh Viễn cũng biết, vốn dĩ trong giới này rất tàn khốc, nhưng thấy Dư Niên không suy sụp cũng không khổ sở, cũng không vui hay không cam lòng, hắn lại thấy thương cậu, khuyên nhủ, “Từ đạo rất coi trọng cậu, còn nói người hát bài này tốt nhất chính là cậu. Cho nên Niên Niên à, không phải cậu không có tài hoa và thực lực, chẳng qua là cơ hội chưa tới thôi.”

“Cảm ơn Mạnh ca, ” Dư Niên cười, khuôn mặt sáng sủa, “Thật sự tôi không buồn, quả thật tôi cũng có một chút mất mát, nhưng cũng khá ổn, cho nên anh không cần an ủi tôi.”

Mạnh Viễn cẩn thận quan sát biểu tình của cậu, chắc chắn không phải là giả bộ, mới buông xuống lo lắng.

Lại lo sẽ xảy ra biến cố gì, chuyện lúc trước Mạnh Viễn nghĩ tới cũng xử lý gọn gàng, chỉ còn lại mỗi việc ký tên, hắn dứt khoát buổi chiều mang Dư Niên đi ký luôn, ký hợp đồng xong xuôi với Florence đã —— chỉ có chuyện quyết định bởi giấy trắng mực đen mới không xảy ra vấn đề gì.

Trên đường đưa Dư Niên về nhà gặp trúng giờ cao điểm, dòng xe chậm chạp lưu thông. Mạnh Viễn vỗ tay lái, thương lượng, “Tôi tính rồi, tỷ lệ cậu xuất hiện phải luôn được duy trì, dù sao lâu rồi cậu cũng chưa livestream, nếu tối nay cậu không bận gì thì chúng ta mở buổi livetream trong nửa giờ thôi, cậu thấy thế nào?”

Dư Niên không có ý kiến, “Không thành vấn đề.”

” Ừ, quyết định vậy đi.”

Ăn cơm tối xong, Dư Niên chú ý thời gian, đúng chín giờ mở livestream.

Mặt Dư Niên vừa mới xuất hiện trong ống kính, trong nháy mắt đạn mạc tăng vọt, phủ kín cả khung hình.

“Chào mọi người, đã lâu không gặp, mọi người có khỏe không?”

Trên đạn mạc tất cả đều là “Khỏe”, cũng kèm theo vài câu thăm hỏi sức khỏe “Niên Niên, cậu có khỏe không?”. Dư Niên đang chuẩn bị trả lời, màn hình đột nhiên tối sầm.

Rút kinh nghiệm lần trước, Dư Niên nhanh chóng kịp thời phản ứng —— có người tặng cậu kim cương.

Quả nhiên, ngay sau đó, một dòng chữ to lớn rực rỡ quen thuộc nhảy ra năm lần: “Người sử dụng Niên Niên Hữu Dư tặng cho chủ trì Dư Niên kim cương X100 “

Một giây sau, đạn mạc cũng nổ tung theo.

“—— vờ lờ, fan đại gia lần trước tặng chín mươi chín vạn lại xuất hiện! Cmn đột nhiên tui cực kỳ kích động!”

“—— a a a, để tui đoán, lần này có phải cũng tặng chín trăm chín mươi chín viên kim cương không? Trái tym nhỏ của tui!”

“—— huhu người chiếm spotlight đó lại tới sao! Nhìn một chút nhìn một chút! Thật sự lại là 999 viên! Thích thật!”

(幸运围观: đại khái là từ chỉ người thực hiện một hành vi rất bắt mắt có thể thu hút người xem)

Dư Niên cười nói cảm ơn, đang chuẩn bị nói tiếp, bỗng nhiên nghe tiếng chuông cửa.

Cậu ngừng lại, hướng ống kính nói xin lỗi, “Xin lỗi, tôi đi lấy đồ, sẽ nhanh chóng trở lại thôi, phiền mọi người chờ tôi vài phút.”

Mở cửa, giống như cậu nghĩ, người đứng ở cửa quả nhiên là người quen.

Dư Niên mỉm cười chào hỏi, “Chào buổi tối.”

Hà Sơn đưa hộp giữ nhiệt màu xám ra.

Dư Niên nhận, “Hôm nay anh cố ý đem trả hộp giữ nhiệt sao?”

Hà Sơn gật đầu.

“Làm phiền anh rồi.”

Chờ người đi rồi, Dư Niên đóng cửa lại, đang chuẩn bị cất hộp giữ nhiệt vào bếp, đột nhiên phát hiện —— hình như có gì đó sai sai?

Cậu nhớ rõ, hộp giữ nhiệt mình mua trong lúc rửa vô tình quẹt qua, để lại một vết xước mờ mờ.

Nhưng hộp giữ nhiệt được đem trả lại mới tinh, nửa vết xước cũng không có.

Dư Niên đứng tại chỗ, không nhịn nổi, bật cười.

Ngồi xuống trước ống kính, thấy đầy màn hình đều hỏi cậu vừa làm gì vậy, Dư Niên cười nói, “Đây là bí mật nhỏ của tôi, không thể nói cho mọi người được.”

——————————————-

*Psychedelic sea: biển mê hoặc:v. Tại mình thấy tên tiếng Anh hay hơn Hán Việt nên mình quất luôn

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK