Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Đại Đường Song Long Truyện
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Khấu Trọng vì sợ Ninh Đạo Kỳ cản trở nên đã tận lực cố rút ngắn khoảng thời gian nhảy từ trên thuyền xuống sông. Gã chọn chỗ ngồi ở đuôi thuyền là đã sớm có dự mưu, chỉ cần lộn người một cái là có thể nhảy xuống nước. Không ngờ sau khi gã lộn người ra sau, con thuyền bỗng lập tức trầm xuống. Khấu Trọng trong lòng vừa kêu bất diệu thì đầu vai đã va phải sàn thuyền. Nguyên nhân là vì chỉ trong chớp mắt, con thuyền đã ngược dòng tiến lên vài xích vừa vặn đón được thân hình gã đang rơi xuống. Lúc con thuyền đột nhiên trầm hẳn xuống, Khấu Trọng biến thành lơ lửng trong không trung nên vô phương phát lực. Thành thử khi rơi xuống thân hình gã đập mạnh vào sàn thuyền đánh “bịch” một tiếng nặng nề, vô cùng thảm hại.

Nỗi khổ của Khấu Trọng không dừng ở đó. Khi thân gã đập vào sàn thuyền, liền bị một cỗ kình lực cổ quái mạnh không tưởng nổi phản chấn ngược lại khiến cho gã mắt nổ đom đóm, mất hết phương hướng, hai tai ù đi. May là gã vừa được nguyên tinh của Xá Lợi trợ giúp làm căn cơ võ công đại tiến. Nếu không, chỉ một đòn đó cũng đủ làm gã thất bại thảm hại rồi.

Khấu Trọng nghiến chặt răng, song chưởng như thiểm điện đập xuống sàn thuyền, lập tức đầu dưới chân trên phóng thẳng lên. Đúng lúc này, một luồng kình khí nhu hoà nhưng không thể kháng cự của Ninh Đạo Kỳ như trận cuồng phong ập tới. Khấu Trọng thân hình đang lơ lửng trên không, không có cách nào tránh được, chỉ đành vận chân khí hộ thân, ngạnh tiếp một chiêu.

- “Bùng!”

Khấu Trọng như chiếc lá trong cuồng phong bạo vũ, thân bất do kỉ, trong không trung không ngừng đảo lộn bay về phía sau. Khấu Trọng toàn thân tê rần, nhưng trong lòng không những không sợ hãi mà lại vui mừng. Gã thầm nghĩ chỉ cần rơi xuống nước thì dù có mười Ninh Đạo Kỳ đuổi bắt gã vẫn còn cơ hội thoát thân.

Tuy nhiên, ngay lập tức gã phát giác suy nghĩ vừa rồi hoàn toàn sai lầm. Nguyên lai tuy thân hình gã rời khỏi con thuyền nhưng lại bị tống thẳng lên bờ. Việc này căn bản vốn không thể xảy ra vì đầu thuyền ở phía đông, đuôi thuyền phía tây, gã đáng lẽ phải rơi xuống nước. Nhưng sự thật hiển nhiên trước mắt, chứng tỏ Ninh Đạo Kỳ đã sử dụng kình lực xảo diệu thao túng con thuyền. Cộng thêm võ công xuất thần nhập hoá, lão đã làm gã hoàn toàn bị bất ngờ, khiến mọi tính toán của gã đều không sử dụng được.

Khi Khấu Trọng vừa đặt chân xuống bờ sông, lưng vẫn còn hướng về phía Đại Hà, một luồng kình khí mạnh mẽ từ phía sau đã ầm ầm tràn đến. Gã lúc này toàn thân đau đớn, nhưng không dám dừng lại, vội vàng đề khí phóng thẳng về phía trước, thầm nghĩ trước tiên tránh qua kiếp nạn này rồi sau tính tiếp. Nào ngờ, kình khí của Ninh Đạo Kỳ như độc trùng ẩn trong xương. Vô luận gã chạy ngang chạy dọc, lên cao hay xuống thấp thế nào, cỗ kình lực khủng khiếp đó thủy chung vẫn bám sát uy hiếp không rời sau lưng gã. Liền một mạch hơn mười dặm, xuyên rừng vượt núi, tình trạng đó không hề thay đổi. Gã liền ném một tia nhìn vội vã về phía sau, cảm giác bất lực không thể làm gì như lúc này thật khó tiêu thụ. Nếu tình trạng này cứ tiếp diễn, cuối cùng gã sẽ dùng hết chân nguyên như ngọn đèn cạn dầu, kết quả là ngã xuống và bị sanh cầm.

Khấu Trọng vừa động não vừa tăng tốc phóng thẳng lên mỏm núi trước mặt. Kình khí của Ninh Đạo Kỳ giống như một bức tường dính liền vào lưng gã. Chỉ cần hộ thể chân khí của gã giảm sút hoặc tốc độ chậm lại, đảm bảo sẽ bị đánh tới thổ huyết đo đất, bất hạnh vô cùng. Cao thủ giao đấu, chỉ cần một sai sót nhỏ sẽ lâm vào thế vạn kiếp bất phục. Sau khi gã lộn người xuống nước không thành, liền liên tục thất thế, thân ở thế hạ phong tuyệt đối, bị hãm trong cục diện đầy nguy khốn.

Khấu Trọng trong lòng thầm nghĩ là rồng hay là rắn cũng cần phải thử một phen. Gã bèn vận lực vào hai chân nhún mạnh, hoành thân phi thẳng lên. Ninh Đạo Kỳ phía sau như bóng theo hình lăng không đuổi đến. Khấu Trọng ngấm ngầm tính toán, hít mạnh một hơi chân khí, rồi tận lực thi triển thuật Hồi phi, thân hình gã như có kỳ tích đột ngột lượn vòng sang phía trái. Gã lập tức cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm, cuối cùng cũng thoát khỏi sự uy hiếp của Ninh Đạo Kỳ.

Khấu Trọng trong lòng hiểu rõ hành động vừa rồi nằm ngoài ý liệu của Ninh Đạo Kỳ nên mới đắc thủ. Vận may cũng như hoa Quỳnh nở, chỉ xuất hiện một lần. Gã không dám chần chừ, tay phải bạt xuất Tỉnh Trung Nguyệt, nhằm hướng Ninh Đạo Kỳ chém tới.

- “Bùng!”

Đao phong và kình khí giao kích mãnh liệt tạo thành âm thanh như sấm động. Khấu Trọng thầm kêu nguy hiểm, hiểu rõ vừa mới ngạnh tiếp kình lực kinh nhân của Ninh Đạo Kỳ chuyển hướng đánh tới. Tuy cánh tay bị chấn động, tê rần ê ẩm đến tận bả vai, nhưng trong lòng gã vui mừng như nắng hạn gặp mưa rào. Gã lập tức mượn lực phóng mình ra khỏi mỏm núi, rơi xuống thảo nguyên. Ninh Đạo Kỳ cũng hạ thân xuống theo, thần thái vẫn ung dung phiêu dật, nhìn giống như một vị tiên.

Khấu Trọng không chờ lão đứng vững, hét lớn một tiếng, thân theo đao bay đến, thi triển tuyệt chiêu “Kích Kỳ” trong Tỉnh Trung Bát Pháp. Tỉnh Trung Nguyệt hoá thành một luồng sáng màu vàng rực rỡ, như điện chớp chém về phía Ninh Đạo Kỳ. Trong không trung, Tỉnh Trung Nguyệt vẽ nên một đường cong vô cùng tuyệt mỹ, vượt hẳn ra ngoài thế tục, lại không ngừng biến hoá vi diệu, tầng tầng lớp lớp công tới vị đại tông sư võ học đứng đầu Trung Nguyên. Ninh Đạo Kỳ bị đao phong dồn tới râu tóc tung bay, y phục phất phới. Nét mặt lão lộ vẻ nghiêm trọng, nhưng thân hình bỗng nhiên xuất hiện biến hoá vô cùng huyền diệu không bút nào tả xiết. Hai ống tay áo phất lên, tả thủ tinh oanh như ngọc từ trong tay áo phóng ra, ngũ chỉ chụm lại mổ thẳng vào đao phong của Khấu Trọng. Khấu Trọng công thế lập tức hoàn toàn tiêu tán, thân hình còn bị ép dạt ra, liên tục quay ba vòng, rồi mới hoành đao đứng lại cách Ninh Đạo Kỳ chừng năm trượng.

Ninh Đạo Kỳ tựa như vừa làm một việc nhỏ không đáng nhắc đến, vuốt râu cười, rồi thản nhiên nói:

- Thiếu Soái quả nhiên từng được Thiên Đao Tống Khuyết huynh chỉ điểm. Đao đó đã đạt tới cốt lõi của sự tinh túy. Khó nhất là có thể khéo léo tạo ra nhiều biến hóa nguy hiểm. Thật là làm khó lão phu rồi!

Khấu Trọng nhân cơ hội điều tức, liền đáp:

- Chuyện rắc rối của đại sư chắc không phải là sợ sau khi làm thịt tiểu tử rồi, Thiên Đao Tống Khuyết sẽ tìm tiền bối mà thanh toán.

Ninh Đạo Kỳ bật cười:

- Tống Khuyết huynh từ trước đến nay vẫn không muốn bỏ qua cho lão phu, đúng là nỗi khổ mà không có cách nào giải thích. Đương nhiên đó là một nỗi lo, nhưng lão phu không để chuyện này trong lòng.

Khấu Trọng ngạc nhiên:

- Vậy khó khăn là ở chỗ nào, tiểu tử nguyện được nghe rõ.

Ninh Đạo Kỳ chắp tay sau lưng, ngửa mặt nhìn vầng trăng trên cao, rồi ung dung đáp:

- Vấn đề ở chỗ đao pháp của Thiếu Soái đã tiến vào cảnh giới của đại tông sư, có thể từ phức tạp biến thành đơn giản, tưởng chừng vụng về nhưng lại hàm chứa xảo diệu. Nhớ lại lão phu ngày trước, phải ngoài bốn mươi tuổi, võ công mới có thành tựu như thế. Lại nghĩ Thiếu Soái với đạo gia hoàn toàn không phải là không có quan hệ, nên lão phu không khỏi nổi lòng mến tài. Tài nghệ của Thiếu Soái đã vượt quá dự đoán của lão phu.

Trong lòng Khấu Trọng bừng lên niềm sùng kính đối với vị cao thủ tuyệt đỉnh đang đứng trước mặt. Chỉ với khí phách như vậy, thật đã không hổ danh Trung thổ đệ nhất nhân. Gã bèn cười khổ:

- Tiền bối nếu như vẫn tưởng khuyên tiểu tử rửa tay rút lui, tốt nhất là nên rút lại những lời đó.

Ninh Đạo Kỳ cười nhẹ đáp:

- Thiếu Soái đã sớm lộ rõ tâm ý của mình, lão phu không nghĩ sẽ tiếp tục thuyết phục thêm. Năm nay lão phu tuổi đã gần trăm, ba mươi năm qua đã sớm không còn tâm niệm tranh hùng tranh thắng nữa rồi. Hôm nay phải xuất thủ đối phó Thiếu Soái, thật không phải là sở nguyện của lão phu. Thuật Hồi phi của Thiếu Soái làm sao mà luyện được? Lão phu lần đầu tiên được thấy qua.

Khấu Trọng khiêm cung trả lời:

- Thuật đó, một nửa là do tiểu tử lĩnh hội được từ Quốc sư người Ba Tư của Tây Đột Quyết là Vân Soái, một nửa là do tiểu tử tự nghĩ ra.

Ninh Đạo Kỳ lắc đầu, than nhẹ:

- Đúng là “nhân ngoại hữu nhân”! Câu nói này không sai chút nào. Nếu như Thiếu Soái không biết công phu kỳ dị đó, chỉ sợ sớm đã bị chế phục, lão phu cũng không phải tốn nhiều khí lực đến vậy. Không nói lời thừa nữa, thỉnh Thiếu Soái xuất chiêu!

Khấu Trọng cười khổ:

- Thỉnh lão nhân gia chỉ bảo trước! Nói trắng ra, tiểu tử luôn luôn muốn xuất thủ, chỉ hận là hoàn toàn không có cơ hội, thật khó khăn.

Ninh Đạo Kỳ chợt cười hà hả:

- Không lạ khi Phi Huyên một mực không thể hạ quyết tâm đối phó quyết liệt với các ngươi. Nguyên nhân đều vì các ngươi luôn làm người ta vui vẻ. Tạo hóa trêu ngươi, mong Thiếu Soái không trách lão phu không khách khí!

Khấu Trọng song mục sáng bừng lên, thẳng lưng, vươn vai, thể hiện lòng tin mạnh mẽ. Toàn thân gã toát ra khí thế hùng hậu vững chãi như núi. Gã trầm giọng nói:

- Tiền bối mời!

Ninh Đạo Kỳ hai tay vẫn chắp sau lưng, bước dài sang trái một bước. Khấu Trọng toàn thân chấn động. Nên biết, khí thế của gã từ đầu đến giờ luôn luôn khoá chặt Ninh Đạo Kỳ. Trong thời khắc đó, gã lại đang phát động đao khí cường liệt bức tới. Chỉ cần đối phương có một hành động nhỏ, dưới sự dẫn dắt của kình khí, tất sẽ gặp phải công kích mãnh liệt của gã. Ninh Đạo Kỳ chỉ với một bước đơn giản như vậy lại có thể làm cả một trường kình khí đối địch căng thẳng đó dịch chuyển trọng tâm, khiến gã muốn công mà không công nổi, rơi vào thế bị động. Cũng giống như hai người đang đấu lực, bỗng nhiên đối phương chuyển thân rời đi, khiến gã có lực mà không thi thố nổi.

Ninh Đạo Kỳ cười nhẹ:

- Thiếu Soái cẩn thận!

Một ống tay áo phất ra. Ống tay áo không ngừng mở rộng trước mặt Khấu Trọng, làm gã không nhìn rõ bộ pháp cũng như thân hình của Ninh Đạo Kỳ. Trong khi ống tay áo phiêu phất không ngừng, từ bên trong tụ ảnh tiên thủ thon dài của Ninh Đạo Kỳ bỗng nhiên đánh tới, biến hóa vô cùng thần diệu, thật khó có thể hình dung.

Khấu Trọng không còn cách nào khác, đành tràn người sang ngang, vung đao đối phó. Chưởng và đao tương hỗ biến hoá. Cuối cùng cạnh chưởng cùng đao phong không màu mè ngạnh tiếp một chiêu. Khấu Trọng hự lên một tiếng, loạng choạng lùi lại, khí huyết trồi ngược, trong lòng kêu khổ không ngớt. Nếu như cứ bị Ninh Đạo Kỳ bức phải ngạnh tiếp vài chiêu nữa, công lực đối phương đã gần trăm năm, gã sẽ chỉ có kết cục là bỏ đao chịu thua.

Ninh Đạo Kỳ lại thu bàn tay về sau lưng, không hề thừa thắng truy kích, thản nhiên nói:

- Lão phu hoàn toàn không hề nhường tay, vậy mà Thiếu Soái vẫn có thể ngạnh tiếp một chiêu của lão phu. Thật làm người ta không thể tin nổi.

Đoạn lão chuyển người đến gần, tả thủ chém ngang yết hầu Khấu Trọng. Chiêu này trông thì vô cùng bình thường, không nhiều xảo diệu. Nhưng dưới tay vị đại tông sư đó, khi xử ra lại biến hoá vô cùng, khiến người ta có cảm giác mê hoặc không thể nắm bắt nổi. Nhưng Khấu Trọng dường như lại biết trước là lão sẽ công tới như thế. Gã đã tập trung nội lực sẵn sàng lấy vụng về chống vụng về. Đao phong trầm trọng, nhưng lại khinh linh khéo léo như vô lực, chậm rãi đánh ra.

- “Bùng!”

Loa hoàn kình bộc phát. Ninh Đạo Kỳ hoàn toàn không đề phòng, lại không dùng toàn lực nên không thể mượn thế truy kích, đành phải để Khấu Trọng bắn lùi ra ngoài. Khấu Trọng khẽ khom người, hai mắt xuất thần xạ sắc lăng lệ. Đao phong hướng về phía đại địch đáng sợ nhất trong đời, trông như một con báo đang chằm chằm nhìn địch nhân.

Gã trầm giọng nói:

- Xin thứ cho tiểu tử vô lễ!

Tỉnh Trung Nguyệt công ra như thiểm điện.

Tới lúc đó, gã đã miễn cưỡng giữ được thế quân bình, làm sao có thể bỏ qua cơ hội tấn công tốt như vậy. Nhưng Ninh Đạo Kỳ một tay vẫn để sau lưng, chỉ dùng một tay múa lên, lúc chỉ lúc chưởng vô cùng ảo diệu thần tốc. Hai chân lão trụ vững như núi, khiến người ta có cảm giác không thể làm lão di động dù chỉ một ly. Lão đã phá giải chiêu “Bất Công” của Khấu Trọng.

Khấu Trọng thét dài một tiếng. Tỉnh Trung Nguyệt chém vào khoảng không trước mặt. Đây chính là chiêu “Kì Dịch” trong Tỉnh Trung Bát Pháp, là chiêu lĩnh ngộ từ Dịch Kiếm Thuật. Lần đâu tiên Ninh Đạo Kỳ lộ xuất thần sắc ngạc nhiên. Kỳ chiêu như thế, đây là lần đầu tiên lão được thấy. Lão lập tức thu chưởng về eo, như động như không, tư thế huyền kỳ thâm ảo đến cực điểm. Khấu Trọng hoàn toàn không trông rõ biến hóa của lão, chiêu Kỳ Dịch chưa sử hết đã biến sang chiêu thứ sáu “Chiến Định”. Đao thế mở rộng như trường giang đại hải tràn tới tấn công Ninh Đạo Kỳ. Ninh Đạo Kỳ chỉ dùng đơn thủ ứng chiến, vô cùng tiêu sái tự nhiên, nào cuộn, quét, đẩy, vỗ,…, hoàn toàn không một chút màu mè nhưng lại làm Khấu Trọng không thể tiến lên một bước. Công thế kín kẽ liền lạc như nước của Khấu Trọng chẳng tạo ra một chút công hiệu. Dưới đao quang đầy trời, hai bóng người di chuyển như thiểm điện đã không còn nhìn rõ ai là ai.

- “Bùng!”

Một chưởng của Ninh Đạo Kỳ lại trầm trọng đánh trúng sống đao của Khấu Trọng. Kình lực giao kích đẩy Khấu Trọng lùi lại tới gần mười bước.

Ninh Đạo Kỳ ngửa mặt nhìn trời cảm thán nói:

- Giả như Thiếu Soái có Tử Lăng đồng hành, lão phu thực không thể làm gì nổi các ngươi!

Khấu Trọng lau sạch vết máu rỉ bên khóe miệng, đấu chí ngất trời, hỏi lại:

- Tại sao tiền bối lại chỉ dùng một tay?

Ninh Đạo Kỳ giơ ngón tay cái lên khen:

- Thiếu Soái đúng là anh hùng nên mới dám đề xuất vấn đề đó, lại còn hàm ẩn ý trách móc lão phu. Lão phu cũng không dám không nói rõ. Đây là điều kiện lão phu đáp ứng với Phi Huyên khi xuất thủ đối phó ngươi. Nếu như có thể lựa chọn, lão phu thật không muốn coi ngươi là kẻ địch.

Khấu Trọng cười ha hả:

- Đa tạ tiền bối quá yêu. Bất quá xin tiền bối giải trừ điều kiện trói buộc tay chân đó đi, để tiểu tử có thể lĩnh giáo tuyệt học cao minh của tiền bối.

Ninh Đạo Kỳ vui vẻ đáp:

- Đơn thủ hay song thủ đối với lão phu quả thật không có phân biệt gì nhiều. Cuộc chiến đêm nay đã khiến lão phu thu lợi không ít. Vì có cùng nguồn gốc nên từ thân thủ của Thiếu Soái lão phu đã lãnh hội được tinh nghĩa của Trường Sinh Quyết.

Khấu Trọng ngạc nhiên:

- Tiểu tử không tưởng tượng nổi tiền bối lại có thể từ thân thủ của tiểu tử mà lĩnh hội được điều gì. Hèn chi vừa rồi tiền bối chưa sử dụng toàn lực.

Đến lượt Ninh Đạo Kỳ cười khổ:

- Thiếu Soái sai rồi. Lão phu thật đã tận hết sức mình. Vấn đề là lão phu không thể hạ sát thủ đối với ngươi, do đó chỗ nào cũng để lại dư địa. Thiếu Soái tâm chí kiên cường, tinh khí cực thịnh, lão phu bình sinh mới thấy là một.

Khấu Trọng mừng rỡ:

- Tiền bối nếu như không thể đang tâm hạ sát tiểu tử, chỉ sợ sẽ lộ ra con đường cho tiểu tử ly khai.

Ninh Đạo Kỳ lại chắp tay sau lưng, hồi phục vẻ tiên phong đạo cốt, khí định thần nhàn nhẹ nhàng nói:

- Tinh là căn bản của cơ thể, lưỡng tinh tương hỗ tạo thành thần, theo thần mà đến tạo thành hồn, tinh khí ra vào gọi là phách, tâm dựa vào gọi là ý, ý tồn tại ở chí. Đỉnh cao nhất của võ đạo không ngoài thiên nhân giao cảm, âm dương tương hỗ. Thiếu Soái đi đi! Mong ngươi ghi nhớ một điều, là thiện hay là ác, thiện ác chỉ khác nhau trong một ý niệm mà thôi.

Khấu Trọng lộ xuất thần sắc suy nghĩ sâu sắc. Gã hiểu rõ Ninh Đạo Kỳ qua thân thủ gã đã lĩnh hội được tinh nghĩa của Trường Sinh Quyết, vì thế nên mới có câu pháp quyết này để tặng lại gã. Gã trầm ngâm suy nghĩ giây lâu rồi phi thân đi mất.

o0o

Từ Tử Lăng liên tục bôn hành ba ngày ba đêm không ngừng nghỉ, tới Hoằng Nông lúc trời còn mờ sáng. Gã lưu lại ám ký tại địa điểm ước định. Đầu giờ Dần, Cao Chiếm Đạo đã y theo ước hẹn tới gặp gã tại một quán trà ở cửa Nam. Hai người lần đầu tiên gặp lại kể từ khi ly khai Trường An, đều cảm thấy như đã qua một kiếp khác, nên vô cùng vui mừng.

Từ Tử Lăng giải thích qua lộ tuyến của Khấu Trọng, đoạn hỏi:

- Người của Hoằng Nông Bang có biết ngươi tới tìm ta không?

Cao Chiếm Đạo đáp:

- Ám ký của Lăng gia chỉ thị phải bí mật hành sự, nên thuộc hạ không dám hành sự hồ đồ. Phải chăng Trần Thức có vấn đề?

Từ Tử Lăng gật đầu:

- Trần Thức là cùng một bọn với Thiên Sách Phủ, hợp mưu đối phó bọn ta. Bọn chúng đi ngựa, ta chạy bộ. Tối đa ta chỉ nhanh hơn bọn chúng vài giờ.

Theo như cước trình của Từ Tử Lăng, chạy đường trường khó hơn được kiện mã, nhưng gã lại thắng ở ưu thế vượt núi băng rừng đi đường tắt nên có thể đến Hoằng Nông trước.

Cao Chiếm Đạo biến sắc hỏi:

- Làm thế nào đây?

Nếu không có lượng lớn hoàng kim trân bảo đang mang theo thì bọn họ có thể muốn đi là đi, làm gì cũng tiện. Nhưng hiện tại không chỉ hành động bất tiện mà lại còn phải giấu kín bí mật để người khác không biết rằng bọn họ đã lấy được bảo tàng.

Từ Tử Lăng nói:

- Tin xấu lại cũng có thể trở thành tin tốt. Nó chứng tỏ trong số huynh đệ chúng ta không ai bị mua chuộc làm nội gian, vì thế địch nhân vẫn không biết chúng ta vận chuyển hàng hoá theo người.

Cao Chiếm Đạo nhẹ thở ra một hơi, từ từ đứng lên nói:

- Thế thì dễ thôi. Tại khúc sông cách đây hơn trăm dặm, chúng ta có một trạm trung chuyển. Ở đó có hơn mười huynh đệ đang kinh doanh nghề vận tải đường thuỷ. Chúng ta chỉ cần theo đường thủy đến Lạc Dương, rồi qua Đại Hà quay về Bành Lương. Chỗ đó là địa đầu của Vương Thế Sung, thế lực của Lý phiệt không thể vươn tới đó được.

Từ Tử Lăng đáp:

- Quãng đường hơn trăm dặm này tịnh không dễ đi, bởi vì trong phạm vi quận Hoằng Nông, thật khó có thể qua mắt được Hoằng Nông bang.

Cao Chiếm Đạo lạnh lùng:

- Trừ phi là cao thủ của Thiên Sách Phủ, còn không thì Hoằng Nông bang không đáng cho Đồng Hưng Xã chúng ta để vào trong mắt. Uổng cho lão già Trần Thức đó ra vẻ nghĩa bạc vân thiên, mở miệng là nói nhân nghĩa, ngậm miệng lại cũng nói đạo đức. Con bà nó! Chi bằng trước khi đi, bọn ta đao trắng đâm vào đao đỏ rút ra, thuận tay làm thịt hắn luôn.

Từ Tử Lăng thấy hắn lộ xuất bản sắc hải tặc trước đây của mình bèn cười khổ:

- Tiểu bất nhẫn tất loạn đại mưu. Trần Thức chỉ là tiểu sự. Truy binh của Thiên Sách Phủ mới là vấn đề lớn. Ngươi trước hết cho ta biết tình hình các huynh đệ thế nào đã.

Cao Chiếm Đạo đáp:

- Hiện tại chúng ta chia người làm ba tổ, do ba người bọn thuộc hạ mỗi người phụ trách một tổ. Tổ của thuộc hạ phụ trách nhân số ít nhất, chỉ có hai lăm người đang ở chỗ do Trần Thức an bày trong thành. Hai tổ còn lại đang ẩn nơi bí mật trong khu rừng phụ cận.

Từ Tử Lăng hỏi:

- Trần Thức có biết vị trí của hai tổ này không?

Cao Chiếm Đạo đáp:

- Đương nhiên chúng ta không cho hắn biết. Thuộc hạ nói với hắn là những huynh đệ khác đã sớm về Bành Lương trước rồi, hai lăm huynh đệ lưu lại đây là để nghe ngóng tin tức của hai vị nhân gia.

Từ Tử Lăng khen:

- Thế thì rất tốt! Ngươi hãy lập tức quay về, trổ tài miệng lưỡi để từ tạ rồi rời thành. Sau đó ta và các ngươi sẽ gặp nhau bên ngoài.

Cao Chiếm Đạo nhíu mày hỏi:

- Lăng gia tại sao không ly khai cùng với chúng tôi?

Từ Tử Lăng cười nhẹ:

- Thiên Sách Phủ đối với Hoằng Nông Bang là dùng lợi dụ dỗ. Phương pháp của ta là dùng lực uy hiếp. Chỉ cần Hoằng Nông Bang sợ nọ sợ kia không dám toàn lực ra tay là chúng ta có thể an nhiên đến trạm trung chuyển ở bến sông đó rồi.

Cao Chiếm Đạo hít một hơi khí lạnh, kinh ngạc nói:

- Thời gian không nhiều. Người của Thiên Sách Phủ có thể đuổi kịp bất cứ lúc nào. Thế thì Lăng gia mạo hiểm quá!

Từ Tử Lăng ung dung cười:

- Nếu đường đường chính chính đối trận ngạnh chiến, ta khẳng định không thể làm được. Nhưng nếu chỉ là đột vây bỏ chạy, ta tin chắc có tới tám phần thành công. Chỉ cần cho Trần Thức thấy rõ ràng người của Thiên Sách Phủ không thể cầm giữ ta được thì kế sách rung cây dọa khỉ của Từ Tử Lăng ta mới có tác dụng.

Cao Chiếm Đạo lộ xuất thần sắc tôn kính:

- Lăng gia đúng là vô cùng can đảm!

Từ Tử Lăng lại nói:

- Phương pháp của ta chưa chắc đã có công hiệu. Thời gian không còn nhiều, các ngươi lập tức ý kế thi hành. Ta sẽ phụ trách thu thập gian tế đằng sau các ngươi.

Cao Chiếm Đạo sau khi bàn bạc chi tiết nơi gặp gỡ và các vấn đề khác với Từ Tử Lăng liền nhanh chóng rời đi.

Từ Tử Lăng càn quét sạch các món điểm tâm trên bàn, trong lòng cười thầm, tự nghĩ mình là người hoàn toàn không muốn thị cường, hoành hành bá đạo, nhưng đối với loại người bất nghĩa bán rẻ bằng hữu như Trần Thức thì lại không có lựa chọn nào khác. Chỉ cần Trần Thức cung kính nghe lời khuyên bảo, gã sẽ không phải đại khai sát giới, làm tổn thương bang chúng Hoằng Nông Bang. Khấu Trọng hiện nay đang ở đâu? Tình hình hắn thế nào rồi? Trong tình thế ngay đến cả người không màng chuyện thế sự như Ninh Đạo Kỳ cũng bị cuốn vào vũng nước đục phân tranh thiên hạ này, Từ Tử Lăng gã dù có thi triển thủ đoạn phi thường cũng không có gì quá đáng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK