Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Nghe Nói Tôi Rất Nghèo
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Gió lạnh mùa đông phủ lên người Dư Niên, cậu vội vã sải bước trên hành lang dài của bệnh viện, trong thoáng chốc cậu cảm thấy dường như bản thân gặp ảo giác đi mãi không thấy điểm dừng. Vô số hình ảnh trong ký ức liên tiếp tràn ra không theo quy luật, mỗi hình ảnh chồng chéo lên nhau nhưng nhân vật chính chỉ có một người —— Tạ Du.

Rõ ràng thời gian ở chung không nhiều, thậm chí số lần gặp mặt có thể đếm được trên đầu ngón tay, nhưng vào giờ phút này dường như khí quản của cậu bị thắt chặt lại, cảm giác hít thở không thông khiến đầu óc cậu mê muội.

“Dư Niên!”

Nghe có người gọi tên mình, Dư Niên theo bản năng ngừng bước, ánh mắt mờ mịt mất vài giây mới có lại tiêu điểm, “Khúc tổng?”

Dường như cậu không thể khống chế nổi dây thanh quản của mình, giọng nói trở nên khàn đặc.

Luồng tư duy giống như được bứt khỏi trạng thái nào đó, phục hồi lại tinh thần, lúc này Dư Niên mới chú ý có không ít vệ sĩ vóc dáng vạm vỡ đang im lặng đứng trong hành lang. Đôi mắt Khúc Tiêu Nhiên đỏ lên, đứng dậy đi tới, đưa tờ giấy trong tay cho cậu.

Dư Niên đưa tay nhận lấy, rũ mắt, bốn chữ “Mong anh bình an” trên giấy vẫn rõ ràng như thuở ban đầu.

Mi mắt khẽ run, Dư Niên cầm tờ giấy trong lòng bàn tay.

Khúc Tiêu Nhiên đút hai tay vào túi, cơ thể vẫn luôn căng cứng không thả lỏng, trầm giọng giải thích cho Dư Niên, “Khoảng thời gian trước, Đinh Triệu Tiên ăn chay niệm phật, ngoài mặt nhượng bộ rất nhiều, giống như rơi vào thế yếu. Nhưng Tạ Du nói với tôi, Đinh Triệu Tiên ngoài mặt nhượng bộ nhưng trên thực tế ông ta đang tìm cơ hội chuẩn bị phản công, cho nên vẫn luôn cảnh giác.”

Dư Niên “ừ” một tiếng, cổ họng hơi đau, không nói nhiều.

Khúc Tiêu Nhiên hít một hơi, “Ngày hôm qua anh tôi nói với tôi rằng từng bước đi của Tạ Du đã ổn thỏa, gần đây sẽ bắt đầu kế hoạch.”

“Hội nghị buổi chiều của bọn họ, Đinh Triệu Tiên cũng tham dự. Lúc rời đi là Tạ Du đi trước, Đinh Triệu Tiên trễ một bước đuổi theo. Nhưng xem camera giám sát thì xe Tạ Du chạy chậm rãi, xe ông ta nhanh chóng đuổi kịp. Không biết tình huống cụ thể là gì mà đột nhiên ông ta phát rồ, tăng tốc tông thẳng vào xe Tạ Du. Sau đó hiện trường hỗn loạn, xảy ra tai nạn liên hoàn, phía Tạ Du có hai xe, tổng cộng ba người, phía Đinh Triệu Tiên có ba xe, chín người, toàn bộ đều vào viện.”

Dư Niên nhạy bén nhận ra vấn đề, “Chẳng phải anh nói gần đây Tạ Du rất cẩn thận sao? Vì sao chạy hai xe nhưng chỉ có ba người? Vệ sĩ đi cùng đâu?”

Khúc Tiêu Nhiên ngẩn ra, “Đúng vậy…”Ánh mắt hắn hơi sáng, đứng lên, hô hấp dồn dập, “Có phải là —— “

” Ừ, có thể.” Dư Niên nhìn cánh cửa phòng cấp cứu đóng chặt, trong giọng nói mang theo lãnh ý ngay cả bản thân cũng không nhận ra, “Tình huống của Đinh Triệu Tiên thì sao?”

“Lão bất tử kia mạng lớn, xương sườn chọc vào phổi, đang cấp cứu.” Khúc Tiêu Nhiên nhớ lại, “Hình như lần này đi theo ông ta có một đặc trợ ba trợ lý, còn có cả vệ sĩ, tất cả cũng đều bị thương nặng có nhẹ có.” Càng nghĩ càng cảm thấy có khả năng, “Phong cách làm việc trước giờ của Đinh Triệu Tiên là không trực tiếp ra tay mà thuê người gián tiếp làm việc. Hành động trực tiếp nhấn ga tông xe lần này, không giống như tác phong làm việc từ đó đến giờ của ông ta, mà giống —— “

“Bị ai đó kích thích.”

“Đúng vậy, chính là trạng thái bị chọc giận hoặc là máu nóng lên não!”

Lúc này, thanh âm giày cao gót bước trên sàn nhà từ từ vọng lại gần, Khúc Tiêu Nhiên nhìn người đang đi tới, tiến lên vài bước tới đón, chào “Dì Nguyễn.” Dư Niên thấy dung mạo người tới có vài phần tương tự Tạ Du, đoán đây chắc là mẹ của Tạ Du, cũng lễ phép chào hỏi.

Nguyễn Vân Mi trang điểm kỹ lưỡng, mặc bộ âu phục sẫm màu nghiêm trang, đi giày cao gót toát ra khí tràng mạnh mẽ. Miễn cưỡng nở nụ cười với Khúc Tiêu Nhiên rồi bà tỉ mỉ quan sát Dư Niên, ôn tồn nói, “Cô biết cháu, cháu là Dư Niên, đúng không?”

Dư Niên gật đầu, “Vâng, cháu là Dư Niên.”

“Cô đã xem tiết mục của cháu một lần. Lúc đó cô khen cháu là, cho dù dùng lụa đen bịt mắt, cũng có thể nhìn ra cháu rất đẹp trai. Rồi Tiểu Du nói rằng, “cậu ấy hát rất hay”, còn không thèm nhìn kết quả, cũng chắc chắn người đứng hạng nhất là cháu.” Nguyễn Vân Mi nhớ rõ, vẻ mặt càng dịu dàng hơn, “Đứa trẻ ấy chỉ vì muốn giả bộ lơ đãng xem ti vi với cô mà cố ý gọt táo thật chậm, còn gọt tận tám quả.”

Dư Niên đột nhiên nhớ ra, Tạ Du đã từng nói, mẹ hắn rất thích xem tiết mục của mình, thích nghe mình hát, sau đó còn có một lần xin chữ ký của cậu cho mẹ.

Sau khi quan sát Dư Niên xong, Nguyễn Vân Mi nhìn Khúc Tiêu Nhiên, “Trước khi Tiểu Du xảy ra chuyện có nhắn tin cho cô.”

Suy đoán được khẳng định, tim Khúc Tiêu Nhiên cũng đập nhanh hơn, “Cậu ấy đã có sắp xếp rồi, đúng không?”

“Cũng không hẳn là đã sắp xếp. Nó chỉ nói, Đinh Triệu Tiên và thuộc hạ của ông ta đã nằm viện, mọi chuyện sẽ dễ dàng xử lý hơn, cũng giải quyết nhanh hơn.” Nguyễn Vân Mi nắm chặt găng tay, kiềm chế không nhìn sang phòng phẫu thuật, chỉ tiếp tục nói, “Vậy nên, làm phiền các cháu để ý tới bên này giúp cô. Con cô đã dùng cả mạng sống để chớp lấy cơ hội và thời gian thì cô phải thay nó bắt lấy ông ta.”

Khúc Tiêu Nhiên trịnh trọng gật đầu, đồng ý, “Dì Nguyễn yên tâm, con sẽ luôn để mắt tới bên này. Còn về phía Đinh Triệu Tiên, anh con sẽ tự mình tới trông. Cho dù ông ta có tỉnh lại cũng không có cơ hội làm loạn.”

Nguyễn Vân Mi vội vàng đi đi về về, không ở lại lâu, rất nhanh đã mang người rời đi.

Khúc Tiêu Nhiên lau mặt, cúi đầu bật cười, “Tôi biết, Tạ Tiểu Du thông minh như vậy, cũng rất cẩn thận, ” hắn nói vài câu, lại quay mặt đi khàn giọng nói tiếp, “Vì sao cậu ấy lại làm khổ mình như vậy?”

Dư Niên cúi đầu, ngồi dựa vào tường, bàn tay vừa buông lỏng lại nắm chặt lại.

Tâm lý Khúc Tiêu Nhiên rối loạn, nói chuyện không có đầu đuôi, “Lúc cứu cậu ấy ra khỏi xe, cánh tay phải của cậu ấy bị miếng thủy tinh cắt một đường rất dài, máu chảy không ngừng, không biết cậu ấy đau đến mức nào...”

Hai người ngồi chờ suốt một đêm. Bình minh hôm sau, cửa phòng phẫu thuật luôn đóng chặt được mở ra. Tạ Du nằm trên giường bệnh được đẩy ra ngoài.

Bác sĩ cởi khẩu trang, mệt mỏi nói, “Tình huống có thể xem là tốt. Bởi vì lực chấn động nên đầu bị va vào xe, nhưng tạm thời không phát hiện vấn đề nghiêm trọng, hôn mê một đoạn thời gian là chuyện bình thường... Trên người có nhiều vết thương, miệng vết thương sâu nhất trên cánh tay phải đã được khâu lại, dây thần kinh trên tay không bị tổn thương.”

Sau khi cảm ơn bác sĩ, Khúc Tiêu Nhiên vội vàng hỏi, “Vậy vết thương trên cánh tay có ảnh hưởng đến việc chơi đàn piano của cậu ấy không?”

“Chắc sẽ không, nhưng chúng tôi không dám cam đoan. Hết thảy cũng phải chờ sau khi bệnh nhân tỉnh lại mới có thể chắc chắn.”

Vào phòng hồi sức, bố trí xong xuôi cho Tạ Du, Khúc Tiêu Nhiên mới thông báo tin này cho Nguyễn Vân Mi, rồi kiệt sức ngồi xuống, “Cũng may không có chuyện lớn gì, đúng là trời cao phù hộ!”

Dây thần kinh căng như dây đàn của Dư Niên cũng nới lỏng phân nửa, cậu nhìn Khúc Tiêu Nhiên, “Chúng ta thay phiên chăm sóc nhé? Anh đi nghỉ trước đi, để tôi canh cho.”

Khúc Tiêu Nhiên xua tay, “Cậu nghỉ trước đi, tôi vẫn còn chịu được một lúc nữa, sau khi cậu tỉnh thì đổi ca cho tôi.”

Dư Niên nhìn khuôn mặt tái nhợt của Tạ Du một lúc, không phản đối, “Ừ.”

Đến phòng trong nằm xuống nghỉ ngơi, Dư Niên nhắm mắt cố gắng khiến bản thân chìm vào giấc ngủ, nhưng vẫn luôn nằm mơ, tâm thần không yên.

Ba giờ chiều, Dư Niên rời giường.

Phòng bệnh rộng rãi, mở lò sưởi, trên bàn kính có bình hoa tươi, từ cửa vọng vào tiếng vệ sĩ tuần tra.

Dư Niên chu đáo thấm ướt bông gòn rồi nghiêng người chấm nhẹ lên đôi môi khô của Tạ Du. Sau đó cậu ngồi xuống ghế ngẩn người một lúc. Dường như cậu nhớ ra cái gì đó, cầm điện thoại lên nhắn tin cho Úc Thanh.

Tiền đi mượn, sau khi bán nghiên mực và sách cổ đã trả được phân nửa, nợ chỉ còn khoảng năm triệu thì cậu có thể trả chậm một chút được không.

Úc Thanh nhanh chóng nhắn lại “Được”. Sau đó lại hỏi cậu có muốn đến đoàn phim ăn tết chung không.

Dư Niên cúi đầu trả lời, “Không đến.”

Úc Thanh: “Ừ, chỗ đoàn phim cũng không có gì vui cả, không tới cũng được, ăn tết vui vẻ nhé.”

Cậu vừa mới nhắn lại thì Khúc Tiêu Nhiên mở cửa phòng trong đi ra, thấp giọng nói, “Tôi vừa mới gọi điện thoại cho anh tôi, đệt mợ thật hả giận! Đinh Triệu Tiên chưa ra khỏi phòng phẫu thuật, thuộc hạ đắc lực của ông ta thì trọng thương, bất tỉnh cả đám. Bè cánh của ông ta bây giờ đã loạn hết lên rồi! Hơn nữa, tôi nhìn mấy tên hề nhảy nhót định gây chuyện, thôi quên đi, dì Nguyễn cũng không phải người dễ chọc!”

Hắn vừa nói vừa ngáp một cái, hưng phấn nói tiếp, “Bây giờ dì Nguyễn triệu tập hội đồng quản trị, ba tôi cũng đi theo hỗ trợ đằng sau, chắc không lâu nữa sẽ có kết quả. Thôi, tôi tiếp tục đi ngủ đây!”

Cửa bị đóng vào, trong phòng bệnh yên tĩnh trở lại. Dư Niên nhắm mắt dưỡng thần, trong chốc lát, cửa phòng trong lại mở ra lần nữa.

Khúc Tiêu Nhiên ngồi xuống bên cạnh Dư Niên, hơi ngại ngùng, “Ừm... bây giờ tôi đang bị rối loạn tinh thần, mệt muốn chết lại không ngủ được, vừa nhắm mắt lại hiện lên hình ảnh cả người Tạ Tiểu Du đẫm máu. Nếu như, tôi nói là nếu như, nếu như cậu không ngại tôi nói nhiều thì nói chuyện một chút nhé?”

“Được chứ, Tạ Du, anh ấy... rất thích chơi piano sao?”

“Đúng vậy, cực kỳ cực kỳ thích!” Vừa nhắc tới đây, Khúc Tiêu Nhiên bèn nói không ngừng, “Thiên phú Tạ Tiểu Du rất tốt, cảm nhận âm thanh cực kỳ tuyệt vời. Lúc đó cậu ấy chưa được học âm chuẩn mà đã có thể phân biệt được âm thấp và âm cao. Khi còn bé da mặt cậu ấy rất mỏng, không thích nói chuyện, chỉ ngồi yên chăm chỉ tập đàn. Lúc tôi học tiểu học suốt ngày trêu mèo đánh chó thì cậu ấy đã có thể ngồi luyện piano cả một ngày trời. Mười mấy tuổi lấy hết mấy giải thưởng quốc tế lớn. Về sau cậu ấy dựa vào thực lực thi đậu học viện âm nhạc Leto, lúc đấy tôi tin rằng, không tới vài năm, cậu ấy có thể trở thành một người đánh đàn piano, mở tour lưu diễn khắp thế giới.”

Dư Niên im lặng nghe.

“Mà sau đó, cậu ấy phải đảm nhận vị trí của anh trai. Lúc cậu ấy vô cùng mệt mỏi, thỉnh thoảng sẽ cho phép bản thân thư giãn chơi đàn một chút. Nhưng sau khi chú Tạ đi rồi, cậu ấy không còn đụng vào đàn nữa.”

Dư Niên để ý rằng, không phải là không muốn, không nghĩ, mà là không dám.

“Lúc ấy tôi cảm thấy rất khó chịu. Sau đó lại nghĩ, những người như chúng tôi, ai cũng khoác lên mình vẻ ngoài đẹp đẽ, rực rỡ gấm hoa nhưng lại che giấu dơ bẩn sau lưng, ngấm ngầm đấu đá với nhau. Nếu như lúc ấy Tạ Tiểu Du không đứng lên, chỉ bằng việc cậu ấy họ Tạ, danh chính ngôn thuận là người thừa kế thì người ngoài sẽ có trăm phương ngàn kế giết cậu ấy.”

“Tôi còn nhớ có một lần vào ngày giỗ của chú Tạ, cậu ấy nói một câu, ‘Tôi còn chưa kịp chứng minh với ba, tôi có thể gánh vác sản nghiệp gia đình, ba già rồi có thể an tâm nghỉ phép thì ba đã đi rồi.’ ” Khúc Tiêu Nhiên nhấn huyệt Thái dương vài cái, cười khổ, “Cho nên vừa nãy tôi rất sợ, rất sợ cậu ấy xảy ra chuyện gì thì một chút tưởng niệm kia cũng biến mất.”

Hai người cùng trông nom Tạ Du, rảnh rỗi nói chuyện vài câu về hắn, thời gian trôi nhanh hơn rất nhiều.

Đêm ba mươi, trời dần trở tối, hai người có thể nghe được tiếng pháo hoa ăn mừng xa xa ngoài cửa sổ. Không biết tối nay có bao nhiêu người đoàn tụ sum vầy với gia đình.

Khúc Tiêu Nhiên nghiêng người dựa vào ghế salon, mệt mỏi không chịu nổi bèn chìm vào giấc ngủ.

Dư Niên chăm chú nhìn gò má tái nhợt của Tạ Du, thầm nghĩ, cho tới bây giờ tôi vẫn chưa tổ chức cái sinh nhật nào, qua tối hôm nay, tôi sẽ bước vào tuổi hai mươi hai. Điều ước sinh nhật đầu tiên trong hai mươi hai năm qua của tôi chính là, Tạ Du, hy vọng anh bình yên vô sự.

Một tiếng ” Ầm ” vang lên, là âm thanh pháo hoa nổ. Lúc này, đột nhiên Dư Niên phát hiện lông mi của Tạ Du hơi run, sau đó, hắn chậm rãi mở mắt.

Ánh mắt của hai người giao nhau, chóp mũi Dư Niên chua xót, mỉm cười với Tạ Du.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK