• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chín tháng sau, tại phòng bệnh khoa sản trong bệnh viện nào đó của thành phố A

Đỗ Lôi Ty thẫn thờ nhìn phần bụng nhô cao của cô.

Mới ngày nào cô phát hiện mình mang thai, thoắt cái đã chín tháng rồi, bây giờ nhớ lại còn tưởng đang nằm mơ vậy.

Chín tháng trước, Liêm Tuấn chạy đến thành phố G đón cô vợ bỏ trốn từ nhà mẹ vợ về, hai người vừa đến thành phố A thì cô đã nhận được điện thoại của Chu Dao Phi, bảo cô đến đi bệnh viện với cô nàng nhanh lên.

Thì ra Chu Dao Phi phát hiện mình đã chậm kinh hơn một tuần, muốn nhờ Đỗ Lôi Ty đi cùng cô đến bệnh viện kiểm tra xem có phải là có rồi không.

Hai người đến bệnh viện, Chu Dao Phi lấy số, đóng tiền khám, sau đó đi vệ sinh trước. Lúc ra, sắc mặt cô nàng nặng nề, miệng lảm nhảm: “Khỉ thật! Kiểu gì thế này! Đợi tớ trả tiền rồi nó mới tới!” Thì ra lúc cô nàng đi vệ sinh mới thấy “bà bác” đã đến rồi.

Để không lãng phí mấy chục tệ kiểm tra, Chu Dao Phi chuyển sang Đỗ Lôi Ty.

“Ty Ty, bao lâu rồi câu chưa thấy “bà bác hả?”

Đỗ Lôi Ty nghiêng đầu nghĩ ngợi: “Tháng này hình như chưa đến…”

Thế là Chu Nữ Vương đập bàn: “Thế thì là cậu, đi kiểm tra!”

Thế là, một lần kiểm tra miễn phí đã lôi cái tên vừa mới hình thành, sắp sửa hành hạ cô suốt chín tháng, ra trước anh sáng, cầm tờ xét nghiệm mà Đỗ Lôi Ty ngẩn người.

Sao… sao lại có rồi?

Lúc biết Đỗ Lôi Ty mang thai, sếp tổng của chúng ta đang ở tỉnh khác bàn một hợp đồng rất quan trọng, nhận được điện thoại của vợ mình, một người đàn ông xưa nay vốn trầm tĩnh suýt nữa nhảy nhổm lên, bỏ lại khách hàng mà đáp máy bay về ngay thành phố A.

Đương nhiên hợp đồng đó về sau cũng ký kết thành công, vì vợ của ông sếp bên đó cũng đang mang thai, vừa nghe nói Liêm Tuấn bỏ lại hợp đồng mà chạy về là vì vợ mang thai, ông ta không nói không rằng mà ký luôn tên, sau khi ký còn kích động nói trong điện thoại với sếp tổng rằng có nên ký kết luôn trước khi hai đứa trẻ ra đời – nếu là con trai thì kết anh em, con gái thì chị em, còn một nam một nữ thì kết hôn luôn trong bụng.

Sự bất ngờ nho nhỏ đó về sau còn biến thành một mối tình sến vô cùng, đương nhiên đó là chuyện sau này.

Đi suốt đêm về nhà, sếp tổng hóa thân thành ông chồng nhị thập tứ hiếu, tuyên bố sẽ gác lại tất cả việc công, chuyên tâm ở nhà chăm vợ.

Quyết định này của sếp tổng khiến Đỗ Lôi Ty ngoài kinh ngạc mừng rỡ ra, cũng thấy áp lực gấp bội, ra sức khuyên anh nên đi làm, kiếm thêm tiền mua sữa mua bột cho đứa trẻ. Ai ngờ sếp tổng lại nó hợp đồng vừa ký xong đã đủ mua bột, tã, bảo mẫu, học phí từ mẫu giáo đến đại học, tiền mua nhà mua xe cưới vợ, thậm chí dưỡng lão cũng có hết rồi, tiền dư ra còn có thể sinh thêm một đội bóng.

Thế là Đỗ Lôi Ty bó tay, sinh một đội bóng ở Trung Quốc, chi bằng sinh một quả bóng còn hơn.

Chuyện sau đó thì càng diễn ra như tự nhiên vốn có, Đỗ Lôi Ty từ một cô vợ tự do tự tại thoắt biến thành đối tượng bảo vệ chăm sóc quan trọng của mọi người. Bà nội, bà ngoại của Liêm Tuấn, Liêm An Na, bố mẹ cô, chú Hai thím Ba dì Tư cô Năm ở nhà… những người quen, không quen đều đến thăm cô. Mỗi ngày ở nhà cứ như bảo tàng gấu trúc, người người lũ lượt kéo đến thăm “con gấu trúc to” là cô.

Mấy tháng sau, bụng cô dần dần nhô cao, sếp tổng không cho nhiều người đến quấy rầy cô, thế là cô bắt đầu có nhiều thời gian ăn món canh gà, canh nhân sâm, canh vương bát… mà thím Ngô nấu… Cứ ăn thế mấy tháng, cơ thể cô to phình lên như một quả bóng bơm căng vậy.

Sếp tổng nhéo đôi má phúng phính của vợ, hài lòng: “Tốt lắm, heo này lớn rất nhanh.”

Đỗ Lôi Ty: >_

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK
Chương trước
Chương trước
Chương sau
Chương sau
Về đầu trang
Về đầu trang