Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Cầm Đế
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Diệp Âm Trúc nói: “Thẳng thắn mà nói, ta không biết nên xưng hô thế nào với ngài mới tốt. Ngài là tổ tiên của ta, theo lý ta hẳn là quỳ lạy mới đúng”.

“Lễ nghi của thế tục thực sự trọng yếu như vậy sao? Kỳ thực, ta nguyện ý cho ngươi trở thành một người bằng hữu của ta. Có thể ngươi không biết, ta rất tịch mịch. Một người cô tịch thật lâu dù là người hoặc là long, thường thường làm ra rất nhiều chuyện bất khả tư nghị. Thí dụ như Áo Bố Lai Ân kia, lấy tính cách trầm ổn kín đáo của hắn nguyên bản không nên như vậy dễ tin tưởng ngươi. Thế nhưng, chính là bởi vì ngươi làm hắn trở thành giáo phụ của hài tử ngươi, hắn đã vứt lại tất cả hoài nghi đối với ngươi, thậm chí so với các tháp chủ khác còn muốn tín nhiệm ngươi. Đây là nhân tính, cũng là đặc tính của bất cứ sinh vật nào”.

Bằng hữu? Diệp Âm Trúc trong lòng âm thầm cười khổ, nếu như để các trưởng bối Đông Long Bát Tông biết mình cùng Thần Long Vương làm bằng hữu, không biết kết quả sẽ là cái gì? Sợ rằng gia gia là người đầu tiên không bỏ qua cho mình.

Thần Long Vương nở nụ cười, lúc này đây, tiếng cười của lão rất rõ ràng, “Ngươi cần lo lắng sao? Không nói cho bọn họ biết là được. Huống chi, bọn họ cũng không có trách cứ tư cách của ngươi. Ta đợi, đợi như vậy nhiều năm, mới chờ được ngươi, chờ tới hậu duệ có thể cùng ta trao đổi. Đây là điều bọn họ không làm được, như thế nào có thể trách cứ ngươi chứ?”

Diệp Âm Trúc nói: “Ta đây nên xưng hô thế nào với ngài chứ?”

Thần Long Vương suy nghĩ một chút, nói: “Ngươi gọi ta Thần Long Vương đi. Như thế trực tiếp nhất”.

“Tốt” Diệp Âm Trúc đáp ứng một tiếng, cũng mượn cơ hội này hỏi ra vấn đề mình muốn biết nhất, “Thần Long Vương, người rốt cục là đã chết hay là còn sống. Dựa theo ghi chép, người không phải là đã cùng bốn mươi chín Thần Long hóa thành phong ấn đem thế giới này của chúng ta và Thâm Uyên vị diện tách ra rồi sao? Thế nhưng. Vì sao người lại như trước ở chỗ này chứ?”

Thần Long Vương nói: “Đã sớm đoán được ngươi muốn hỏi vấn đề này. Nói như thế nào đây, cùng linh hồn tiêu tán Phi Nhĩ Kiệt Khắc Tốn lão sư của ngươi có chút tương tự. Linh hồn ta tuy rằng bất diệt,nhưng thân thể cũng đã vô pháp phục hồi. Nó từ lâu trở thành một bộ phận của phong ấn, ngay cả linh hồn của ta cũng chỉ có thể vĩnh viễn dừng ở chỗ này, vô pháp rời đi”.

Diệp Âm Trúc chợt nói: “Thì ra cùng ta đoán là giống nhau. Ta đã từng suy đoán qua, ngay cả Phi Nhĩ Kiệt Khắc Tốn lão sư chưa đạt được thần cấp, đều có thể bảo trì linh hồn mình không bị tiêu tán, người chân chính là thần làm sao lại như thế dễ dàng chết đi như vậy?” Đối với Thần Long Vương, biết chuyện của lão, Diệp Âm Trúc cũng không cảm thấy kỳ quái, đây chỉ cần dùng một lý do là có thể giải thích dễ dàng rồi. Thần Long Vương là thần a! Bằng vào tinh thần lực cường đại của hắn, trực tiếp đối với bản thân phân hình như vậy là đủ.

Thần Long Vương cười khổ nói: “Không, cũng không phải dễ dàng giống như ngươi tưởng tượng như vậy. Hồi đó trận chiến ấy, thực sự quá gian khổ rồi. Mặc dù ta là Thần , nhưng địch nhân của ta cũng là Ma. Tại trận chiến ấy,kỳ thực ta thua, chỉ bất quá ở đây cũng không phải Thâm Uyên vị diện, mà là thế giới nhân loại của chúng ta, dưới hoàn cảnh trợ giúp, ta mới có thể đem nó giết chết, mà vẫn bảo trụ linh hồn của chính mình được”.

Diệp Âm Trúc buồn bã nói: “Nếu như người còn sống. Thật là có bao nhiêu chuyện tốt. Chúng ta Đông Long cũng sẽ không bởi vì rắn mất đầu mà …”

Thần Long Vương sái nhiên nói: “Lịch sử thay đổi, cũng không thể tùy ý chí con người mà ngăn cản. Đông Long diệt quốc, tất nhiên là người Tây Long bội bạc, nhưng cùng chúng ta chính mình cũng có quan hệ rất lớn. Mặc dù trong trận chiến ấy, Đông Long tổn thất thảm trọng, mất đi toàn bộ Thần Long. Thế nhưng, nếu như từ khi đó bắt đầu nỗ lực phát triển, làm sao có thể bị hủy diệt sau này được. Chính là bởi vì bọn họ quá mức tự tin, mới đưa đến hậu quả như vậy. Mặc dù ta đã từng là Thần, nhưng những việc này cũng không phải ta có khả năng khống chế và dự liệu. Huống chi, một quốc gia bị hủy diệt chỉ là trên thể chế tiêu thất, mà trên bổn nguyên chúng ta người Đông Long là không có khả năng bị diệt. Hiện các quốc gia trên đại lục, có quốc gia nào không có hậu duệ Đông Long chúng ta tồn tại chứ? Lúc trước Đông Long Đế Quốc bị Tây Long Đế Quốc đồng hóa, ngươi có biết, lúc đó Đông Long Đế Quốc cùng Tây Long Đế Quốc nhân khẩu tỉ lệ nhiều ít ra sao không?”

Diệp Âm Trúc mờ mịt nói: “Nhân khẩu tỉ lệ?”

Thần Long Vương nói: “Tỉ lệ là ba so với một, người Đông Long số lượng trước là gấp ba lần người Tây Long. Chỉ là người Đông Long bởi vì mất đi sự chi trì của chúng ta, mà đánh mất ý chí chiến đấu, cho nên mới thất bại dưới tay Tây Long Đế Quốc. Thế nhưng, Tây Long Đế Quốc muốn đem Đông Long đồng hóa ,nhìn vào số lượng đã thấy không thể rồi.

Diệp Âm Trúc tâm tư trong lòng thay đổi thật nhanh, muốn nói cái gì, rồi lại nhịn xuống.

“Ngươi có đúng hay không muốn nói, thủ lĩnh Tây Long Đế Quốc vì sao lại ngu dốt như vậy, nếu đã hủy diệt quốc gia của đối phương, làm sao có thể tiếp thu nhiều như vậy quốc dân đây?”

Diệp Âm Trúc bất ngờ nói: “Thực sự, ta nghĩ là như vậy”.

Thần Long Vương nói: “Ngươi nghĩ không sai, nếu như nói vậy, người Tây Long xác thực có thể chân chính thống trị phiến đại lục này. Thế nhưng, tại đây trên phiến đại lục này, cũng không chỉ có nhân loại mà thôi, còn có thú nhân, tinh linh, địa tinh cùng cái kia gọi là long tộc. Nếu như nhân khẩu nhân loại mà giảm xuống đến trình độ nhất định, còn làm sao chống lại bọn chúng? Không cùng tộc ắt có dị tâm, ngay lúc đó Tây Long Đế Quốc thà rằng dung nhập người Đông Long Đế Quốc cũng không muốn bị Thú nhân tộc thống trị. Đây là một trong các nguyên nhân, một điểm khác, ngươi hẳn là biết, lúc Tây Long Đế Quốc thành lập, Pháp Lam cũng theo đó mà thành lập rồi. Tây Long Đế Quốc chân chính thống trị lúc đó là Pháp Lam,nói cách khác là Ma pháp sư. Mà trong những ma pháp sư này, có bảy người xuất sắc nhất cũng chính là các tháp chủ Pháp Lam đời thứ nhất, sau khi đi tới nơi phong ấn này bọn họ cũng không dám lại động thủ với các hậu duệ của ta”.

Mặc dù Thần Long Vương không có nói rõ, nhưng Diệp Âm Trúc ở trong nháy mắt hiểu được, nếu Thần Long Vương có thể cùng với mình hiện tại trao đổi, như vậy, vì sao lão sẽ không có thể cùng Pháp Lam đời thứ nhất tháp chủ trước đây giao lưu chứ?

Quả nhiên, Thần Long Vương nói: “Linh hồn của ta còn tồn tại, khi đó, ta nói cho bọn họ, phiến phong ấn này cũng không ổn định, nếu như không có năng lượng bổ sung duy trì, không được bao lâu phong ấn sẽ bị phá hư. Người Tây Long rất thông minh, Đông Long Đế Quốc đã hủy diệt, mà chúng ta Thần Long trở thành một bộ phận của phong ấn, nếu như thông đạo từ Long Khi Nỗ Tư Đại Lục đến Thâm Uyên vị diện lần thứ hai mở ra, như vậy, bọn họ không có khả năng chống nổi. Cũng bởi vì nguyên nhân này, tại trên Pháp Lam pháp điển, mới có sự sám hối của bọn họ với Đông Long Đế Quốc”

Nói đến đây, Thần Long Vương trong thanh âm có vài phần khinh thường, bất luận nói như thế nào, hắn đều là tổ tiên của người Đông Long.

Diệp Âm Trúc đột nhiên nghĩ tới một vấn đề then chốt, “Thần Long Vương, lúc trước là ngài nói cho người của Pháp Lam phong ấn không ổn định, đây phong ấn này thật là không ổn định sao?”

Thần Long Vương nở nụ cười, tiếng cười của lão có thể dùng vui sướng tràn trề để hình dung, “Tốt, ngươi không hổ là hậu duệ của ta, thoáng cái đã nghĩ tới vấn đề then chốt. Không sai, là ta nói cho bọn họ phong ấn này không ổn định. Nếu như lúc đó ngươi là người đứng đầu Pháp Lam, ngươi có thể không tin tưởng sao?”

Diệp Âm Trúc không chút do dự nói: “Đương nhiên phải tin tưởng, người là Thần - là người cường đại nhất Đông Long Đế Quốc, là tổ tiên của người Đông Long, vừa cùng Mẫu Yêu đánh một trận, không có người, sinh linh trên đại lục sớm đã không tồn tại. Nếu như lúc đó là ta, ta cũng nhất định phải tin tưởng người nói. Hơn nữa, khi người nói cho bọn họ những việc này, cũng khẳng định có phương pháp để cho bọn họ phải tin tưởng”.

Diệp Âm Trúc phát hiện, chính mình tim đập rõ ràng nhanh hơn, bởi vì, trải qua cùng Thần Long Vương nói chuyện, hắn phát hiện rồi một cái bí mật, một cái bí mật cực kỳ trọng đại. Mà bí mật này, tựa hồ lừa dối cả nhân loại trên cả vạn năm.

Thần Long Vương nói: “Đúng vậy, giống như lời ngươi nói, bọn họ không có lý do gì không tin ta, cũng không dám không tin ta. Trên thực tế, nếu như ta nghĩ muốn làm như vậy, cũng tự nhiên có thể cho phong ấn từ ổn định biến thành không ổn định. Cho dù mở ra thông đạo thì làm sao chứ? Nếu như lúc trước người Tây Long thực sự đem hậu duệ của ta chém tận giết tuyệt, như vậy, bọn họ cũng không cần phải tồn tại rồi”.

Thần Long Vương thanh âm rất đạm bạc, nhưng tại giờ khắc này, giọng nói ôn hòa của lão đã được thay thế bởi uy nghiêm,cái loại khí tức thao túng sinh tử kẻ khác cùng với sự tự tin tuyệt đối cường đại, đều làm người khác không thể phản bác tất cả những lời lão nói.

Miễn cưỡng bình phục nội tâm đang kích động, Diệp Âm Trúc thử thăm dò nói: “Nói như vậy, kỳ thực phong ấn ở đây …”

Thần Long Vương nói: “Thiên Cương Bắc Đẩu đại trận, lấy thân thể của Thần Long bộ tộc bốn mươi chín vị tộc nhân làm vật dẫn, lấy ta thủ hộ thất Thần Long làm tinh thần, như vậy phong ấn có thể nói ngưng tụ chúng ta Đông Long nhất tộc toàn bộ lực lượng. Nếu như Thâm Uyên vị diện có thể đột phá thì lúc trước bọn họ cũng không bị ta đẩy lùi rồi. Đừng nói là một vạn năm, coi như là trăm triệu năm, phong ấn này cũng không có gì phá nổi,trừ khi ta muốn nó bị phá”

Diệp Âm Trúc đảo hấp một ngụm lương khí, “Pháp Lam trong pháp điển xuất hiện gì đó, đều là người mong muốn bọn chúng xuất hiện sao?”

Thần Long Vương nói: “Không sai, chính là như vậy. Nhưng ngươi biết đây là vì sao không?”

Diệp Âm Trúc không có trả lời. Nhưng hắn trong lòng đã có loại cảm giác quái dị, Pháp Lam bị Thần Long Vương đùa giỡn rồi, khó trách lão lúc trước tiếng cười nhẹ nhàng vui vẻ như vậy, đừng nói là Thần Long Vương, ngay cả chính Diệp Âm Trúc hiện tại cũng muốn cười to thành tiếng. Pháp Lam tự cho là thông minh vậy mà làm một chuyện ngu xuẩn như vậy. Đây quả thực là chuyện khó mà tưởng tượng rồi.

Thần Long Vương thản nhiên nói: “Hủy diệt ta Đông Long Đế Quốc, bọn họ phải trả giá một chút. Càng quan trọng là cừu hận của Đông Long một ngày nào đó phải báo. Ta khả dĩ tha thứ cho việc người Tây Long xâm chiếm Đông Long là do đó chính là bản lĩnh của bọn hắn, cũng là kết quả nỗ lực của bọn hắn. Bất luận nói như thế nào, bọn họ cũng là nhân loại. Thế nhưng, ta không thể tha thứ Thâm Uyên vị diện làm tộc nhân của ta bị diệt hết, không thể tha thứ Mẫu Yêu bộ tộc này làm ta cực độ căm hận. Đông Long nhất tộc máu tươi đổ xuống bao nhiêu? Nếu như không là bọn hắn, tinh anh Đông Long nhất tộc thế nào lại mất hết. Hết thảy ta làm, đều là vì giải quyết đoạn cừu hận này”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
nn Lý *,* Dự10 Tháng bảy, 2018 15:34
chời sinh 8 ngón
BÌNH LUẬN FACEBOOK