Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Hỗn Độn Lôi Tu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Biện pháp gì?

Hàn Ngọc Phượng vừa nghe thì tò mò hỏi.

- Hắc hắc, thiên cơ không thể lộ.

Tống Chung thần bí nói.

- Đáng ghét, xem huynh có nói hay không?

Hàn Ngọc Phượng buồn bực đánh lên người Tống Chung, còn trực tiếp nhảy lên người hắn mà đánh.

Ngọc thủ trắng nõn của Hàn Ngọc Phượng hiển nhiên đánh lên người phàm nhân khẳng định đoạn cơ gân gãy, nhưng đánh lên người Tống Chung chỉ như gãi ngứa, không chỉ không đau mà còn thiêu đốt dục hỏa của hắn. Những năm hắn làm quân tử trước mặt Tư Vân, Tư Vũ, bây giờ thì không kiềm chế được, xoay người đem Hàn Ngọc Phượng lật lại, bắt đầu một trận sấm vang chớp giật, xuân sắc vô biên.

Thiên Dục Môn, đó chính là một tà môn đại phái nổi tiếng, lịch sử chẳng kém Tuyền Cơ Các, nghe nói sau lưng có một cường giả thế lực cực mạnh ủng hộ, thế lực này chẳng thua gì Huyền Thiên đạo tông. Nói cách khác, nếu không phải nể mặt mũi người này, Huyền Thiên biệt viện sớm đã tiêu diệt Thiên Dục Môn. Không như bây giờ để mấy thằng choắt con làm xằng. Tổng bộ Thiên Dục Môn cách không xa Tuyền Cơ Các, chỉ hơn hai vạn dặm, Nguyên Anh cao thủ đi một ngày công phu là tới.

Thiên Dục Môn là một tà phái có tác phong tương đối bá đạo, phạm vi mấy ngàn dặm đều là thế lực của họ. Huyền Thiên biệt viện cùng Tuyền Cơ Các cũng chỉ dám có hơn vạn dặm thôi. Tổng bộ Thiên Dục Môn rất lớn, chiếm phạm vi mấy ngàn dặm, ngoại trừ bên ngoài trung tâm Thiên Dục thần điện, bốn bề là các động phủ của cao thủ nằm thưa thớt.

Sở dĩ cao thủ Thiên Dục môn ở động phủ mà không ở nhà lầu vì trong động phòng ngự tiện hơn, tuy rằng không có thoải mái. Hơn nữa, động phủ cũng làm ở xa nhau, bởi vì độ tín nhiệm lần nhau giữa tà phái quá kém. Bọn chúng luôn sợ bị người ta gài bẫy, nên động phủ phải ở xa. Hơn nữa từng cái động phủ còn bố trí phòng ngự cực kì biến thái.

Vậy nên tổng thể phòng ngự Thiên Dục Môn bởi rằng phân tán mà có vẻ yếu nhược cực kì, chẳng qua cá thể phòng ngự lại mạnh hơn một bậc. Đương nhiên dù yếu thì cũng là hộ sơn đại trận của người ta đã qua khảo nghiệm trên vạn năm khẳng định không có khả năng dễ dàng bị Tống Chung phá nát. Ít nhất thuyền rồng hoàng kim của Tống Chung đánh chính diện thì tuyệt đối có bại mà không có thắng!

Chẳng qua, thành lũy dù có chắc chắn, cũng có thể dễ dàng phá vỡ từ trong. Phòng ngự Thiên Dục Môn cũng giống vậy. Đây chính là mấu chốt trong kế hoạch của Tống Chung.

---------------

Hôm nay, ở một địa phương cách Thiên Dục Môn mấy vạn dặm, đột nhiên lặng lẽ xuất hiện một gia hỏa dáng vẻ cực kì khôi ngô, chính là Tống Chung lẻn vào. Vì tránh đả thảo kinh xà, hắn cẩn thận lén lút trên đường dùng Thiên Dục Ma Nữ dò đường, hơn mười ngàn dặm đường mà mất cả tháng.

Chẳng qua Tống Chung một chút cũng không nóng nảy, nghĩ muốn phá Thiên Dục Môn không kiên nhẫn không xong. Nhất là phụ cận phạm vi thế lực Thiên Dục Môn, tùy thời cũng có thể gặp kẻ địch. Tống Chung không dám sơ ý, Thậm chí hắn không dám bay cao, chỉ chậm rãi phi hành gần sát mặt đất. Bởi vậy tốc độ tự nhiên rất chậm, chẳng qua được cái là rất khó bại lộ mục tiêu. Nhất là hắn thi triển Vụ Ẩn thuật, cả người giấu trong màn sương mỏng, không nhìn kĩ cũng không dễ dàng nhìn ra. Mà lúc Tống Chung chậm rãi phi hành, đột nhiên tâm động, phía trước thiên dục ma nữ dò đường truyền tin, phía trước có bốn tu sĩ, xem ra là đệ tử Thiên Dục Môn.

Tinh thần Tống Chung căng lên, vội đem thần thức tương liên với thiên dục ma nữ, bắt đầu quan sát bốn tu sĩ kia. Bốn kẻ đó hai nam hai nữ, nam tử hình dáng có vẻ lớn tuổi, một mặc áo vàng, một mặc áo phớt hồng đều to son điểm phấn, ăn mặc trang điểm xinh đẹp, đáng tiếc trông không giống kẻ tốt đẹp gì.

Nữ thì một áo trắng một áo hồng, phong tao tận xương, kiều mị động lòng người, nhìn thế nào cũng chẳng giống nữ tử đứng đắn. Cũng khó trách, Thiên Dục Môn am hiểu nhất là tà phái công pháp tu luyện lợi dụng các loại dục vọng, mà công pháp song tu thì lại mạnh nhất trong phái ở đây cực kỳ phổ biến. Hiển nhiên bốn tu sĩ này đều là tu luyện loại công pháp này.

Bốn người, ba kẻ đều là Tiên Thiên tu sĩ, chỉ có hồng y nữ tử là Trúc Cơ kì tu sĩ. Dường như bọn họ bị bắt đi tuần tra, đi đến đây mệt mỏi nên mới tạm nghỉ một lát. Tống Chung kì quái, thân là tu sĩ, ngự kiếm phi hành đâu có khó, lúc tuần tra cũng là lướt qua, có phải mệt đến thế không? Chẳng lẽ là có ẩn tình? Nghĩ vậy Tống Chung vội vàng tĩnh tâm lại , chỉ huy thiên dục ma nữ ẩn núp gần bên đó, lẳng lặng nghe lén bọn họ nói chuyện.

Chỉ thấy kẻ áo vàng uống một ngụm nước sau đó oán hận nói:

- Sư thúc. Hơn mười ngày nay, mỗi ngày tuần tra, mỗi lần vài canh giờ, còn nữa sao?

- Đúng thế!

Nữ tu áo trắng không cam lòng nói:

- Tống Chung kia không phải chỉ là một Kim Đam tu sĩ sao? Sao Thiên Dục Môn chúng ta phải vất vả đề phòng hắn, chúng ta mấy ngàn người ngày đêm khổ cực muốn chết!

- Ôi, ngươi tưởng ta thích à?

Hồng y Trúc Cơ Nữ tu bất dắc dĩ nói:

- Có biện pháp gì sao? Cấp trên thúc giục, chúng ta chỉ có thể khổ cực một lần, với lại muốn trách phải trách tiện nhân ma nữ lục bì trần truồng kia, thử hỏi rảnh hơi hay sao mà trêu chọc sát tinh kia làm cái gì?

Một lời thay ba người, nữ tu áo trắng vội nói theo:

- Sư thúc, Tống Chung này thực quá nổi bật, tại Thiên Thúy Bình đả thương Phong sư tổ, chẳng qua hắn cũng là vãn bối, lại bị Huyền Thiên biệt viện từ bỏ, một kẻ không môn không phái đáng thương mà thôi, vì sao chúng ta phải sợ?

- Aizz..!

Hồng Y nữ tu thở dài nói:

- Có một số việc các ngươi không biết, Tống Chung tuy không môn phái nhưng kì ngộ liên tục, một tháng trước đã diệt Tuyền Cơ Các! Ngươi nói chúng ta có nên sợ hắn hay không?

- A, cái này sao có thể a?

Nữ tử áo trắng kinh hô.

- Đừng hỏi ta vì sao, ta cũng không rõ, dường như hắn dùng pháp bảo gì đó, tóm lại cấp bậc của ta chưa đủ để biết rõ sự tình, tình huống cụ thể chỉ có tiền bối ngoài Kim Đan mới rõ!

Hồng y nữ tu bất đắc dĩ nói.

- Cái này không phải là do ma nữ khỏa thân sao?

Hoàng y tu sĩ đột nhiên truy vấn.

- Nghe nói, lúc ma nữ khỏa thân ở Đông Hải, là thủ hạ của Tống Chung, cuối cùng không ngờ ả bán đứng Tống Chung cho Phong sư tổ. Cuối cùng Phong sư tổ bất cẩn mà thất thủ, không thể bắt được mà để hắn chạy thoát!

Hồng y nữ tu căm tức nói:

- Tống Chung vì việc này mà ghi hận lên Thiên Dục Môn chúng ta. Có thể thấy lúc trước nếu ma nữ khảo thân không nhiều chuyện, Tống Chung cũng sẽ không kết thù với Thiên Dục Môn. Chúng ta cũng không cực khổ tuần tra như vậy.

Lời này của hồng y nữ tu hiển nhiên có chút bất công, cường điệu thêm trách nhiệm của ma nữ khỏa thân, bỏ qua sai lầm của Phong lão ma. Chẳng qua khó trách, nàng chẳng qua chỉ là Trúc Cơ tu sĩ nhỏ bé, tự nhiêm không dám oán hận Nguyên Anh tiền bối, cho nên mới đổ lên đầu ma nữ khỏa thân. Ba người khác nghe xong cũng sôi nổi hùa theo. Nhất là nữ tu áo trắng:

- Tiện nhân chết tiệt này, ta sớm đã nhìn ả không vừa mắt, rõ ràng là dâm tiện còn bày đặt thanh cao? Giờ thì tốt rồi còn hại chúng ta thảm như vậy!

- Đúng, trước kia không nên kêu ả về, cứ cho chết ở Đông Hải mới đúng!

Một tu sĩ khác nói.

- Hừ!

Hồng y nữ tu kia hừ lạnh nói:

- Không biết ả sử dụng thủ đoạn gì làm mê hoặc Phong sư tổ, không chỉ thậm chí còn lấy trong nội kho môn phái, thưởng cho ả một kiện ngũ phẩm pháp bảo Phệ Hồn Hàn Tâm Chùy! Hơn nữa Phong sư tổ còn chỉ điểm, tiện nhân này thuận lợi kết đan đã thăng lên Kim Đan cảnh giới. Thực là buồn cười!

- Đúng thế!

Nữ tu áo trắng khinh bỉ nói:

- Nhất mạch của ả sớm đã suy sụp, trước kia đều nhìn mặt chúng ta mà làm. Giờ ả đã lên Kim Đan, lại quay ra đè đầu cưỡi cổ chúng ta, rõ là khinh người quá đáng!

- Hừ!

Nữ tu áo hồng cười lạnh nói:

- Bất quá tiện nhân này chẳng kiêu ngạo được lâu. Vì ả mà môn phái rước thêm cường địch Tống Chung, sớm đã làm các cao thủ trong phái bất mãn, tin rằng sớm thôi ả sẽ ăn quả đắng! hắc hắc, lúc ấy các ngươi không trông ma nữ khỏa thân vừa nghe Tống Chung hổ báo trở về phá tan Tuyền Cơ Các mà ả sợ hãi mặt trắng bệch, cả người run như cầy sấy! Rõ ràng thấy ả sợ Tống Chung thế nào rồi.

- Sợ hãi còn chưa đủ, cứ để Tống Chung băm ả thành vạn mảnh!

Nữ tu áo trắng cười gian nói.

- Hắc hắc, đúng vậy!

Mọi người còn lại cũng sôi nổi hùa theo. Đúng lúc này một âm thanh lạ lẫm đột nhiên xuất hiện:

- Cái này dễ thôi, chỉ cần các ngươi giúp ta một chút, ta tất nhiên sẽ đem ma nữ khỏa thân này băm thành vạn mảnh!

Vừa dứt lời, một gã to cao khôi ngô chậm rãi đi tới. Bốn tu sĩ giật mình, vội vàng đứng dậy đề phòng, không ngừng dò xét kẻ không mời mà đến trước mặt. Nữ tu áo hồng nhìu mày hỏi:

- Xin hỏi các hạ là ai?

- Ta chính là Tống Chung các ngươi muốn tìm a? Như thế nào, không chào đón sao?

Tống Chung không chút khẩn trương mỉm cười nói.

- A, ngươi là Tống Chung!

Bốn người vừa nghe thì sợ hãi, Hồng y nữ tu liền hô lớn:

- Lập tức phát cảnh báo.

:0 (90):Các dịch giả đăng ký tại đây!!! (http://4vn/forum/showthread.php?p=637619#post637619)

Luận đàm và báo lỗi Hỗn Độn Lôi Tu (http://4vn/forum/showthread.php?70788-Luan-dam-va-bao-loi-Hon-Don-Loi-Tu)

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK