Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Nghe Nói Tôi Rất Nghèo
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đang lúc này, từ bên Hạ Minh Hi bỗng loáng thoáng truyền đến âm thanh đóng cửa và tiếng hỏi, “Cái gì mà Axit sunfuric và bom vậy? Cục cưng con đang nói gì vậy?”

“Tiêu rồi!” Hạ Minh Hi dùng tay đập mặt một cái, cuối cùng giãy dụa, “Niên Niên... Cậu chưa nghe thấy gì hết đúng không?”

Dư Niên gật đầu, xấu xa nói,  “Ừ, tôi không nghe thấy gì hết, Hạ cục cưng.”

“Thôi xong!” Hạ Minh Hi quay mặt không nhìn Dư Niên, nhanh chóng nói, “Ba mẹ tôi về rồi, không nói chuyện nữa, ngủ ngon!”

Cúp video, Dư Niên đặt điện thoại di động sang bên cạnh, xoay bút chì trong tay, tay trái cầm một miếng bánh quy bỏ vào trong miệng. Nhớ tới axit sunfuric và boom vừa nãy Hạ Minh Hi nói, cậu không nhịn được cười thêm lần hai.

Mà những cái bánh quy này, nhìn kỹ lại, thấy rất đáng yêu.

Sáng hôm sau, Dư Niên gọi video, cho Úc Thanh nghe qua bài hát đã viết xong, hỏi cô, “Thế nào?”

“Nghe hay lắm, ” Úc Thanh để mặt mộc, không makeup, sắc mặt không tốt lắm, quầng thâm dưới mắt đen sì.

Dư Niên nhìn kỹ cô, “Chị, hai ngày nay chị không ngủ được hả?”

“Ừ, mấy ngày nay đều ghi hình buổi tối, nhưng vẫn chịu được, ” Úc Thanh buông bàn tay đang xoa huyệt thái dương xuống, nhướng mày, cười nói, “Còn em thì sao, hồi trước nói không có cảm hứng mà? Vì sao đột nhiên viết xong bài hát vậy?”

Tay Dư Niên nhàn nhã nhấn phím đàn, trả lời, “Tối hôm qua ăn vài miếng bánh quy, đột nhiên linh cảm ập tới, nhanh chóng viết ra. Chờ em điền lời vào rồi sẽ đưa chị nhìn.”

Úc Thanh ngáp một cái, khàn giọng nói, “Được, em cứ từ từ làm, nhưng ăn bánh thì có linh cảm? Vậy sau này em không viết được bài hát thì chị sẽ gửi một va li bánh cho em.”

Dư Niên chỉ cười, không trả lời.

Mười giờ sáng, Mạnh Viễn tới đón cậu, vừa lái xe vừa liệt kê lịch trình của hôm nay với Dư Niên.

“Đầu tiên cậu sẽ nhận một cuộc phỏng vấn, cũng không lâu lắm, tính ra cũng chỉ có một tiếng. Câu hỏi tôi đã đọc qua rồi, đúng quy tắc không có gì khác thường, cậu nghĩ câu trả lời đi. Mà... nếu như hỏi câu hỏi không giống với tờ giấy đã đưa, không cần trả lời, tôi đứng ngay bên cạnh, cậu ra hiệu cho tôi là được.”

Dư Niên đồng ý, cậu nhớ tới chuyện Úc Thanh nói buổi sáng, mở miệng nói, “Đúng rồi Mạnh ca, Úc Thanh đang quay phim “Cổ Đạo” của Từ đạo diễn đúng không?”

Mạnh Viễn nhìn đường, “Ừ, không sai, đang dây dưa mấy tháng nay nè, quay cũng chưa xong, sao vậy?”

“Úc Thanh đề cử tôi hát ca khúc tuyên truyền của phim, bên kia đồng ý để tôi tới thử.”

Nghe được lời này, cũng may năng lực chịu đựng tâm lý của Mạnh Viễn rất tốt, chưa rồ ga tông đuôi xe đằng trước nhưng vẫn sửng sốt vài giây nhưng mà nhanh chóng phản ứng lại, “Úc Thanh mở đường cho cậu?”

Dư Niên gật đầu, “Ừ, nói để tôi nắm chắc cơ hội này.”

“Cơ hội này quá ngon! Chuyện ca khúc tuyên truyền của Từ đạo đang tìm ca sĩ thì tôi biết, nhưng cậu đang tham gia “Thiên Lại”, tuy rằng tàn sát bảng hot search, thực lực cũng đủ, nhưng sức cạnh tranh tổng hợp của cậu vẫn còn thiếu nên tôi không đi giành. Nhưng nếu muốn giành, ” Mạnh Viễn nhớ lại tin tức nghe được khắp nơi, điểm lại trong lòng, “Đối thủ cạnh tranh lớn nhất của cậu có hai người, một là Vưu Ưu, một là Hà Tuấn Vũ, hai người đó đều rất muốn nắm lấy cơ hội này.”

Dư Niên nhớ lại, “Vưu ưu có phải là ca sĩ có hot search sinh nhật hồi trước không?”

“Không sai, lúc sinh nhật cậu ta, fans bao thầu năm tòa cao ốc đèn LED ở trung tâm tiếp ứng, còn có những thứ khác nữa, nhưng nhiều lắm không nhớ rõ, dù sao thanh thế cũng rất lớn.” Mạnh Viễn nhìn trong gương ảnh phản chiếu của Dư Niên ở đằng sau, cười trêu, “Của ‘Niên Cao’ cũng rất tốt.”

Thấy Dư Niên mím môi vui vẻ cười, Mạnh Viễn cũng cười theo, “Tôi đã thấy rồi, cái tên ‘Niên Cao’ này cũng không tệ, niên cao lại thêm niên niên cao, cũng đồng âm với niên niên cao, ngụ ý cũng rất tốt.”

(Giải thích một chút: Tên fandom của Dư Niên là “Niên Cao”: niên trong “Dư Niên”, “cao” là bánh ngọt. Dịch sát nghĩa là: Bánh ngọt Niên Niên??????

Ờm, ngoài ra niên cao cũng có nghĩa là bánh tổ, là món bánh không thể thiếu trong dịp tết cổ truyền của người Trung. Bánh tổ tượng trưng cho tình yêu thương, sự gắn bó bền vững của những người thân trong gia đình, mà cụ thể ở đây nghĩa là ‘Anh em mình là một gia đình, một gia đình thì đập chetme đứa nào đụng đến Niên Niên’

(Hai cái trên mình không biết cách giải thích nào đúng hơn nên mình cứ để đó nhé, thiệt bối rối với từ vựng của Trung Quốc:(()

Cao (糕) bánh ngọt này đồng âm với cao (高) trong cao nhân, ý nói tài giỏi xuất sắc bỏ xa người ta cả dãy phố. Tên fandom vừa dễ thương “Bánh ngọt Niên Niên” cũng vừa bố đời: Niên Niên của tụi tao rất giỏi rất xuất sắc, hơn xa nhà tụi mày:v (cái này mình chém…chém thực sự, vì mình beta lại mình còn chém dữ hơn))

Hắn đổi đề tài, “Vì vậy tôi mới lo lắng, lúc cậu vừa mới bước chân vào giới này thì fandom Vưu Ưu cũng đã hơi lớn mạnh, không chừng đến lúc cậu đẩy cậu ta xuống, vừa quay người đã bị fans cậu ta đánh hội đồng.”

Dư Niên lắc đầu, “Tôi không sợ, hơn nữa đối đầu với ai đi nữa tôi cũng muốn giành lấy cơ hội, từ trước đến giờ tôi cũng đã tích được chút thực lực, ai giỏi người đó thắng.”

Mạnh Viễn rất thích tính cách mạnh mẽ này của Dư Niên, “Đúng, cơ hội ngay trước mắt, không có đạo lý không tranh đã bỏ!”

Đến hậu trường, Hạ Minh Hi đã tới trước, vừa nhìn thấy Dư Niên bèn chạy tới.

Dư Niên chống gậy, thấy cậu đến gần, “Hạ cục ——”

Hạ Minh Hi trừng mắt, ngón tay để trước môi, “Xuỵt ——!”

Dư Niên bị biểu tình của cậu chọc cười, “Hôm nay tới sớm vậy?”

Nghe Dư Niên không gọi cái biệt danh xấu hổ đó, Hạ Minh Hi mới yên tâm, “Không phải có phỏng vấn sao, trời còn chưa sáng đã bị chú quản lý gọi dậy, ngay cả muốn ngủ thêm một chút tôi cũng không dám.”

Dư Niên cười cậu, “Sẽ bị báo cáo lại?”

“Đúng vậy!” Hạ Minh Hi vỗ vai Dư Niên, thở dài, “Cậu hiểu tôi rồi!”

Cậu lại hạ thấp giọng, “Đúng rồi, không phải Hứa Huyên rút lui sao? Vị ca sĩ Lâm Tưởng bổ sung lúc trước vốn bị loại ấy, bây giờ lại trở về vị trí bổ sung, quản lý của hắn rất vui, nhanh chóng mua mấy cái hot search trên weibo, khen ngợi đủ loại nói vận may hắn rất cao, thiếu điều khen hắn cá chép hóa rồng thôi.”

Dư Niên có ấn tượng không nhỏ về Lâm Tưởng, tính cách cậu ta dương quang xán lạn, sở thích và sở trường là cãi nhau với quản lý, nhảy rất tốt.

Hạ Minh Hi nói nhỏ, “Nói đến chuyện này, lúc ghi hình ba mẹ tôi cũng tới, có người nói mẹ tôi còn cố ý đi làm một cái bảng đèn nạm kim cương, quyết định giơ lên lúc tôi lên sân khấu, tôi rất lo lắng lúc tôi nhìn thấy cái bảng đèn đó sẽ sợ bể giọng!”

Dư Niên liếc mắt cười, hơi rũ mi mắt, “Ba mẹ cậu đều có thể đến, thật tốt, nếu như bà ngoại tôi vẫn còn, nhất định sẽ lôi ông ngoại tôi tới. Sẽ không có bảng đèn, nhưng 80% ông ngoại sẽ cầm bút lông, viết một bức biểu ngữ siêu to.”

Hạ Minh Hi biết người nhà Dư Niên không còn, ấp úng, “Niên Niên, cậu... nhớ bọn họ lắm hả?”

Dư Niên không tránh, “Ừ, rất nhớ bọn họ.”

Cậu nhớ tới đoạn thời gian sau khi bà ngoại qua đời, dường như cả thế giới đã mất đi ánh sáng. Nửa đêm giật mình tỉnh lại, bỗng phát hiện, sân trước sân sau, lầu trên lầu dưới, trống vắng chỉ còn một mình cậu.

Nhưng cậu còn rất nhiều chuyện muốn làm, còn có rất nhiều văn vật chưa tìm về được, không thể để mặc bản thân chìm đắm trong bi thương, không thể nhu nhược như vậy.

Phỏng vấn và diễn thử có hóa trang vô cùng thuận lợi, nhưng mà Mạnh Viễn giống như có bóng ma trong lòng, lúc đi lên sân khấu kiểm tra tình hình giống như vạch lá tìm sâu, toàn bộ quá trình đứng bên cạnh chăm chú quan sát, chỉ sợ Dư Niên lại té thêm một lần.

Trận cuối này, rốt cuộc Dư Niên cũng bốc trúng số đầu tiên. Thay đồ diễn, thợ trang điểm đang kẻ mắt cho cậu, vừa kẻ vừa hỏi, “Cậu có nắm chắc quán quân trận này không?”

Dư Niên nhắm mắt trả lời, “Tôi sẽ cố gắng hết sức.”

“Vậy thì có muốn nói gì với fans không?”

Kẻ mắt xong, Dư Niên nhìn về ống kính, nghiêng đầu, nhe răng cười, “Tôi sẽ cố gắng không phụ lòng yêu mến của mọi người.”

Nhiếp ảnh gia hít vào, có thể thấy trước được viễn cảnh đoạn phim này được phát ra sẽ được fans share lại hàng ngàn hàng vạn lần.

Một bên khác, trong thư phòng, Tạ Du mở máy tính ra, trên màn hình là sân khấu bố trí tinh xảo. Ánh đèn vẫn chưa hoàn toàn sáng lên, không nhìn rõ được mấy chi tiết nhỏ.

Khúc Tiêu Nhiên ngồi ghế bên cạnh, cầm bình nước uống, thấy Tạ Du chăm chú nhìn sân khấu, dùng khuỷu tay đụng hắn một cái, “Tôi nói này Tạ Tiểu Du, bàn về việc tiêu tiền, thật ra cậu tiêu còn nhiều hơn tôi! Đập nhiều tiền như vậy cũng chỉ để tổ chương trình truyền hình trực tiếp cho cậu, cậu có cảm thấy lỗ không?”

“Không lỗ, tôi có thể chứng kiến khoảnh khắc cậu ấy giành quán quân.”

“. ..” Trong một giây này, Khúc Tiêu Nhiên cảm giác nước mình uống vào rất đắng.

Sau này cái gì hắn cũng không hỏi đâu!

Lúc này, sau vài tiếng vang phá vỡ bầu không khí trầm lặng của toàn trường quay, trên sân khấu tối đen xuất hiện một chùm ánh sáng, rọi sáng người ngồi trên cái ghế xa hoa ở chính giữa sân khấu.

Khúc Tiêu Nhiên nhìn hình ảnh xuất hiện trên màn hình, hiếm khi ngỡ ngàng vài giây, “Cậu ấy, lúc ánh đèn vừa chiếu xuống, đột nhiên ngẩng đầu nhìn ống kính, cái nhìn đó nhất định mang theo sát khí!”

Ánh mắt Tạ Du ấm áp, “Rất đẹp.”

Khúc Tiêu Nhiên lặng lẽ lườm một cái —— Tạ Tiểu Du, vốn từ vựng của cậu hình như thiếu hơi nhiều thì phải?

Trên sân khấu, Dư Niên mặc đồ diễn phong cách cung đình, tua dây màu vàng ở một bên, lưu tô treo ở cầu vai, cánh tay giang rộng, chân dài vắt chéo, lạnh lùng kiêu ngạo ngồi trên ghế, lộ ra khí chất bễ nghễ.

Toàn trường quay yên tĩnh không hề có một tiếng động.

Khúc Tiêu Nhiên nhiều chuyện, tặc lưỡi thắc mắc, “Lần trước thấy cậu ấy ở nhà hàng rất điềm đạm mà? Vì sao vừa lên sân khấu lại biến thành một người khác vậy? Nhưng thật sự rất kinh diễm, dáng vóc ngũ quan vóc hoàn toàn không thể soi ra khuyết điểm! Giống như bước ra từ manga.”

Tạ Du không nỡ dời mắt khỏi màn hình, không quay đầu trả lời ngắn gọn, “Ừ.”

Thấy Dư Niên đứng lên, Khúc Tiêu Nhiên khó hiểu dán sát mặt vào, “Này Tạ Tiểu Du, chẳng phải Niên Niên nhà cậu bị thương ở chân sao? Cậu ấy muốn làm gì vậy? Ôi đệt, định nhảy!”

Lông mày Tạ Du cũng hơi cau lại, hơi lo lắng, nhưng nhanh chóng buông lỏng, “Cậu ấy tự biết chừng mực.”

Tiếng nhạc vang lên, Dư Niên thuận theo nhạc bước lên trước sân khấu, ánh đèn hậu trường lập tức theo sau. Bỗng chốc tiếng trống nổi lên, từng tiếng từng tiếng đánh vào lòng người.

Dang chân, Dư Niên đứng trước giá để micro, năm ngón tay trắng trẻo thon dài để lên micro, khẽ hất cằm, hòa cùng tiết tấu, mở màn bằng một đoạn âm thanh trong trẻo cao vút, trong nháy mắt đốt cháy bầu không khí toàn trường quay.

Đoạn âm cao hát lưu loát dứt khoát, vòng qua giá đỡ micro, nâng tai nghe màu đen, âm nhạc bùng cháy như ngọn lửa, giống như âm nhạc, vũ đạo Dư Niên cũng vô cùng mạnh mẽ lưu loát, cơ bắp toàn thân từ trên xuống dưới đều được cậu chi phối sao cho hợp với nhạc, lưu tô màu vàng trên vai rung rung, dưới ánh đèn nhấp nháy, cậu cong môi, say sưa nhảy múa.

Tại khúc cao trào, Dư Niên vừa nhảy vừa vuốt mái tóc đầm đìa mồ hôi, thuận lợi cởi cúc áo màu vàng.

Một giây sau, theo động tác kịch liệt của vũ đạo, cái eo nhỏ và phần thân trên trắng mịn săn chắc đầy mồ hôi đều lộ ra dưới ánh đèn, được camera quay đặc tả hiện lên màn hình lớn, trong phút chốc dưới ghế khán giả bùng nổ những tiếng hét chói tai!

Tay Tạ Du run rẩy, nước trong cốc rơi xuống tấm thảm —

Dư Niên, mặc đồ cẩn thận!!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK