Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Nghe Nói Tôi Rất Nghèo
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Dư Niên không trả lời, nhích lại gần hơn, rướn người hôn lên chính giữa môi của Tạ Du. Hôn xong, tai cậu cũng hơi nóng lên, “Còn muốn chỗ nào nữa không?”

Tạ Du muốn gật đầu, nhưng nghĩ lại phải có chừng mực, không thể quá vội vàng, cuối cùng tiếc nuối lắc đầu nói, “Tạm thời không có.”

Múc canh xương sườn ra, Dư Niên luôn cảm thấy thiếu gì đó, hỏi Tạ Du, “Anh có ăn được hành lá không?”

“Có.”

Dư Niên bèn đi tới ban công cắt mấy cây hành, Tạ Du tự giác cầm lấy sau đó rửa sạch, hơi vụng về dùng dao cắt nhỏ, rắc vào trong canh, sau đó trong mắt chứa sự mong đợi nhìn Dư Niên.

Dư Niên cười nói, “Cắt đẹp lắm!”

Tạ Du lập tức hài lòng.

Ăn cơm tối xong, không dùng bao búa kéo phân thắng thua nữa, Tạ Du đứng dậy, nhanh chóng thu dọn chén bát đem vào bếp. Lúc đi vào còn ló nửa người ra ngoài, nhấn mạnh với Dư Niên, “Anh rửa, không cho cướp.”

Dư Niên bị chọc cười, chỉ kéo cắt hoa bằng đồng ở một bên, “Ừ, không cướp của anh, em đi tỉa cành đây.”

Mấy tiếng “Cạch cạch” liên tục vang lên, những cành dư thừa bị cắt, Dư Niên cầm kéo, lại không nhịn được quay đầu nhìn vào bếp —— đã rất lâu rồi cậu chưa từng có lại cảm giác ngôi nhà không chỉ có một mình cậu.

Ngay cả bầu không khí trong phòng cũng trở nên ấm áp hơn.

Rửa chén xong, Tạ Du ra phòng khách, tầm mắt Dư Niên cố định lên hắn, “Sao quần áo lại ướt một mảng lớn vậy? Anh có khó chịu không?” Vừa nói, Dư Niên vừa đứng dậy, không chú ý tới ánh mắt của Tạ Du hơi dao động.

“Nếu không thì em lấy quần áo cho anh thay nhé?”

Đãi ngộ này còn tốt hơn tưởng tượng của Tạ Du, hắn gật đầu, “Ừ!”

Dư Niên lấy đại một cái áo phông từ chồng quần áo trong tủ ra, đưa cho Tạ Du, “Anh vào ——” bốn chữ phía sau “trong kia thay nhé” còn chưa kịp nói ra, Tạ Du đứng đối diện cậu giống như hạ quyết tâm, hai tay cầm vạt áo, kéo lên, gần như trong chớp mắt lộ nửa người trên.

Da Tạ Du có màu lúa mạch khỏe khoắn, cơ bắp rắn rỏi, bắp thịt rõ ràng. Hơn nữa đường nét khuôn mặt vừa sắc lại vừa mê người, ngay cả hầu kết nhô ra cũng vô cùng hấp dẫn, hắn chỉ đứng ở chỗ đó cũng đủ hấp dẫn toàn bộ tâm hồn của Dư Niên.

Từ trước đến nay Dư Niên chưa từng thích một người, không ngờ khi cậu gặp được Tạ Du lại giống như được hút thuốc phiện vậy. Một khi đã chơi, thì không thể dứt ra được.

Tạ Du thấy ánh mắt của Dư Niên dán chặt trên người mình, tảng đá luôn treo trong lòng được thả xuống.

Nói ra lời thoại đã được tập dượt rất lâu, “Niên Niên, em có thỏa mãn với những gì em thấy không?”

—— Tạ Du nhớ rõ, trong sổ có ghi, phải đúng lúc biểu diễn dáng người của mình trước mặt bạn đời, gia tăng chỉ số mị lực của mình trong mắt đối phương.

Nghe câu này, Dư Niên nhịn cười, nghiêm túc trả lời, “Rất thỏa mãn!” Nói xong, thừa dịp Tạ Du không chú ý, cậu nhanh chóng đưa tay sờ cơ bụng của Tạ Du.

Toàn bộ cơ thể Tạ Du giống như trúng tà, đứng đờ tại chỗ, mắt thường cũng có thể thấy lỗ tai hắn đang dần đỏ lên, sau đó nhỏ giọng kháng nghị, “Niên Niên, chỉ có thể nhìn, không thể sờ.”

Dư Niên cố ý rũ mắt xuống, tiếc nuối hỏi, “Em cũng không thể sao?”

Vài giây sau, Tạ Du dời mắt, vội vàng nói, “Dĩ nhiên, dĩ nhiên em... có thể.”

Nói xong, Tạ Du cầm cái áo phông Dư Niên lấy ra, hai ba động tác mặc vào, sợ Dư Niên buồn bèn ngập ngừng mở miệng, “Ừm, nếu không thì em sờ thêm một cái đi?”

Nói xong, hắn lại vội vã bổ sung, “Hai cái, không, ba cái cũng được!”

Dư Niên thấy Tạ Du sốt ruột thì mặt dày phá lên cười. Cậu ngồi trên ghế salon, đưa tay chạm vào áo của Tạ Du, thong thả sờ cơ bụng dưới lớp áo, còn đánh giá, “Cảm giác tốt thật!”

Trong mắt Tạ Du hiện lên vui vẻ rồi hắn lại xấu hổ nói, “Niên Niên, em mạnh tay hơn một chút được không? Em cứ sờ như vậy... nhột lắm.”

Dư Niên giật mình, đột nhiên vén vạt áo Tạ Du lên, thuận thế cúi người, hôn một cái “Chóc” vào cơ bụng hắn, còn mang theo tiếng vang nghe rõ mồn một.

“Nhột sao?”

Hô hấp Tạ Du ngừng lại một lúc rồi hắn mở to miệng hít vào, “Niên Niên...”

Dư Niên nhận ra hình như mình vừa kích thích Tạ Du bèn vội vàng đứng lên, đánh trống lảng, “Chẳng phải anh nói tối nay vẫn còn có một video họp xuyên quốc gia sao, bây giờ cũng không còn sớm nữa, anh sắp về chưa?”

Tạ Du vẫn chưa hoàn hồn lại, “Niên Niên, vừa nãy em —— ”

“Vừa nãy em sao?”

“Không có gì.” Ánh mắt Tạ Du rơi xuống đôi môi Dư Niên, lại dời đi, “Vậy anh về nhé, mai em sẽ bay tới Paris đúng không?”

” Đúng vậy, show diễn thời trang xuân hạ của Hersey ở đó, em phải bay qua, em sẽ về sớm thôi.” Dư Niên tính toán một chút, “Ba giờ chiều mai bay, có lẽ mười hai giờ sẽ tới, lúc đó đang là buổi tối ở Paris. Nghỉ ngơi một chút, hôm sau đi xem show xong rồi về nước.”

Tiễn Tạ Du ra cửa, bỗng Dư Niên ngừng lại, kéo tay áo Tạ Du, “Mấy ngày tới em không thể gặp anh rồi.”

Tạ Du gật đầu, do dự một chút, lấy ra một tấm hình từ trong túi áo, sau đó đưa cho Dư Niên, “Cho em, em có thể đem đi Paris.” Nói xong, mở cửa rồi đóng cửa, chớp mắt đã không thấy người.

Hôm sau, lúc tụ họp với đoàn đội, Thi Nhu chỉ tay sang cái túi lớn bên mình, “Gối đầu hình chữ U rồi gì gì đó chị mang hết, nếu Niên Niên cần thì nói chị nhé. Mạnh ca đang họp, nói tới sân bay rồi gặp.”

Dư Niên cởi nón lưỡi trai màu trắng xuống, “Ok, đến lúc đó em sẽ tìm chị.”

Xe bảo mẫu chạy, thấy Dư Niên mở ví tiền ra, Thi Nhu tò mò, “Niên Niên, chẳng phải bình thường em không xài ví tiền sao?”

“Bây giờ em dùng.”

Bởi vì có người đưa một tấm hình của anh ấy cho em, muốn em để ảnh anh ấy trong ví, mang theo bên người.

Thi Nhu không hỏi nhiều, lại nói, “Đúng rồi, nghe nói là cái tên Hiểu Kha, người-mà-ai-cũng-ghét kia, cũng tham gia show của Hersey, đúng là nơi đâu cũng có mặt cậu ta!”

“Cậu ta cũng đi?” Dư Niên nhớ mình là nghệ sĩ nam duy nhất được bên thương hiệu mời tới lần này, cho nên, “Đường Hiểu Kha cầm loại thư mời nào vậy?”

“Còn có thể là loại nào, đương nhiên là cái loại mua bằng tiền rồi, đúng là chịu khó bỏ tiền thật! Chị đi hỏi thăm thử, cậu ta là đứa con trai duy nhất trong nhà, nghe nói bà nội rất cưng thằng cháu đích tôn này, muốn sao sẽ không hái trăng.

Mười bảy tuổi, Đường Hiểu Kha lái xe thể thao đâm người khác, sau đó người nhà cầm tiền giải quyết, lúc ấy bà nội cậu ta chẳng thèm quan tâm người bị thương đang được cấp cứu, thay vào đó ôm Đường Hiểu Kha khóc, nói cháu trai đáng thương của bà nhất định sợ gần chết. Vờ lờ, tam quan của chị hỏng rồi!”

Dư Niên cau mày, “Sau đó thì sao?”

“Bồi thường một khoản tiền, Đường Hiểu Kha bình yên vô sự.” Thi Nhu hừ lạnh một tiếng, nắm tay lại thành nắm đấm, “Vậy nên nhìn mặt đã biết không phải hạng người tốt lành gì rồi! Niên Niên, nếu lại gặp cậu ta, nhất định chúng ta không được kém cạnh!”

Dư Niên thấy cô tức giận, mỉm cười gật đầu, “Được!”

Sau mười hai giờ bay, Dư Niên an toàn hạ cánh, người đứng ra tổ chức đưa xe tới đón, đoàn người đi thẳng về khách sạn nghỉ ngơi. Rạng sáng hôm sau Dư Niên thức dậy, đầu tiên gọi video với Tạ Du vài phút, sau đó nhanh chóng makeup.

Thi Nhu cầm điện thoại đi ra, xem vài lần, biến sắc, “Niên Niên, họ Đường kia đầu óc chạm mạch rồi hả?”

“Đường Hiểu Kha?” Dư Niên ngồi trước gương, thợ trang điểm đang làm tóc cho cậu, hỏi Thi Nhu, “Sao vậy?”

“Chẳng hiểu cậu ta biết được quần áo hôm nay em mặc từ nguồn tin nào, mua một bộ giống y hệt, chuẩn bị chơi trò “nào ta cùng đụng hàng” với em!” Thi Nhu cau mày, “Bên kia yêu cầu phải mặc bộ này, chẳng lẽ nhất định phải đụng sao?”

Dư Niên cong môi, “Đừng quan tâm cậu ta làm gì, chúng ta mặc thì cứ mặc thôi, hay là chị cảm thấy em với cậu ta, người flop là em?”

“Dĩ nhiên là không!” Thi Nhu đột nhiên hưng phấn, “Mặc thì mặc! Đụng hàng chẳng đáng sợ, còn chưa biết người nào xấu hơn người nào kìa! Cậu ta cố ý đụng hàng với chúng ta, vậy thì cứ đụng, ai sợ sai!”

” Đúng vậy, cho nên chị đừng tức, nhớ thông báo với Mạnh ca, 80% đoàn đội Đường Hiểu Kha sẽ ra thông cảo, chúng ta phải đánh phủ đầu.”

Thi Nhu tràn đầy ý chí chiến đấu, “Ok, không thành vấn đề!”

Ảnh show diễn thời trang của Hersey vừa được đăng, fans hỏa nhãn kim tinh lập tức phát hiện vấn đề.

“—— có chuyện gì vậy, sao đồ của Đường thiếu nhà mình lại giống đồ của Dư Niên như đúc vậy? Loại trường hợp đụng hàng này sao @phòng làm việc Đường Hiểu Kha không có động tĩnh gì vậy? Cũng không biết liên lạc bàn bạc trước đó sao?”

“—— Đệt! Niên Niên là được Hersey chính thức mời, quần áo cũng là yêu cầu chính thức do đó không có tồn tại thứ gọi là “liên lạc bàn bạc trước đó” đâu! Vậy nên, Đường Hiểu Kha đây là quyết tâm cố ý đụng hàng hả? Muốn kiếm chuyện hả? Thương Niên Niên của tui, vui vẻ đi xem show còn gặp phải chuyện phá hỏng tâm trạng này!”

“—— đọc thông cảo bên Đường Hiểu Kha, mỗi một câu đều nói khí chất của Niên Niên chẳng có gì đặc sắc, nói trắng ra là Niên Niên không xứng với đồ của Hersey. Ồ, vậy ra đại gia than đá* như anh mới có tư cách mặc đồ Hersey sao? Nhưng so sánh giữa việc anh mặc đồ đã được sửa lại với Niên Niên mặc đồ không sửa tí gì thì khí chất và tướng mạo của anh không chỉ kém xa Niên Niên vài con phố đâu. Muốn đạp Niên Niên thì cũng phải nhìn lại bản thân có khả năng đạp không nhé!”

(*cho bạn nào quên thì ba Đường Hiểu Kha lập nghiệp từ than đá nhé)

Ngay sau đó mấy tài khoản doanh tiêu nhanh chóng ké fame, “Dư Niên và Đường Hiểu Kha đụng hàng trong show diễn thời trang của Hersey, mọi người cảm thấy bên nào thắng?” thậm chí còn mở bình chọn. Không lâu sau, đề tài đụng hàng leo lên hot search, fans hai bên đại chiến với nhau.

Thi Nhu vẫn luôn theo dõi động tĩnh sát sao, lướt weibo và diễn đàn, đứng cạnh Dư Niên nhỏ giọng nói, “Fans không ngu, thủ đoạn cố ý đụng hàng này của Đường Hiểu Kha nhìn là biết, rõ ràng là cậu ta muốn kiếm chuyện!”

Dư Niên “ừ” một tiếng, chỉnh lại cúc tay áo, cười nói, “Chị Nhu Nhu vất vả rồi.”

“Việc chị nên làm mà, hơn nữa Đường Hiểu Kha mắt cứ để trên đỉnh đầu, thấy mà tức!”

Nhưng mà nói hoài cũng mệt, Thi Nhu không nói nhiều nữa, chỉ làm động tác cổ vũ với Dư Niên, “Fighting!”

Dư Niên gật đầu, “Nhất định.”

Trước giờ đều là xem show trước tiệc, bữa tiệc sau khi show diễn thời trang kết thúc mới là phần quan trọng nhất. Dư Niên vừa mới bước vào phòng tiệc rực rỡ ánh đèn đã thấy người quen.

“Dư Niên!”

Nghe có người gọi tên mình, Dư Niên quay đầu, vừa nhìn đã nhận ra người gọi, lập tức mỉm người, “Đạo diễn Messer, đã lâu không gặp!”

Messer cầm ly champagne trong tay, phát âm hai chữ “Dư Niên” vô cùng rõ ràng. Hai người bắt tay, Messer cười nói, “Tôi đặc biệt chờ cậu ở đây đấy!”

Dư Niên kinh ngạc, “Đó là vinh hạnh của tôi! Xin hỏi là có chuyện gì quan trọng sao?”

“Dĩ nhiên rất quan trọng!” Messer nháy mắt với Dư Niên, “Tôi nghĩ rằng chuyện này với cậu mà nói, hẳn sẽ là kinh hỉ!”

Dư Niên để tâm, “Kinh hỉ? Tôi ư?”

Messer tỏ vẻ thần bí, “Đi cùng tôi thì biết!”

Đi ngang qua ban nhạc đang biểu diễn, vòng qua phòng tiệc đầy ắp người, đi tới căn phòng riêng khép hờ cửa, trong đó có đèn treo thủy tinh xa hoa, bày biện ghế ngồi màu đỏ tươi có đệm bằng lông thiên nga, trên bàn gỗ hình vuông để những đĩa bánh ngọt tinh xảo và rượu.

Một người để râu, tràn đầy tinh thần đứng lên, mỉm cười hỏi Messer, “Đây là Dư Niên hả?”

Messer giới thiệu, ” Đúng vậy, đây chính là Dư Niên. Dư Niên, vị này là tổng giám đốc nghệ thuật của Hersey, ngài Sriman.”

Năm nay Sriman đã hơn sáu mươi, nhưng vẫn là người có vị trí đứng đầu giới thời trang không thể dao động, được tất cả mọi người sùng bái, nhưng ông không hề kiêu ngạo, trái lại ông là người vô cùng thân thiện, sau khi bắt tay với Dư Niên, câu hỏi đầu tiên là, “Cậu đã quen với thời tiết của Paris chưa?”

Dư Niên cười dùng tiếng Anh đáp, “Tôi quen rồi. Nhưng lúc trời mưa tôi đang ngửa đầu xem kiến trúc nhà cửa hai bên phố thì bị nước mưa rơi xuống mặt thôi.”

Sriman cười lên, “Mưa đúng là phiền phức, nhưng rất đẹp, đúng không?”

Dư Niên cong mắt, “Đúng vậy, đúng là rất đẹp.”

Messer nhìn ra ấn tượng của Sriman với Dư Niên không tệ, cũng cười nói, “Thưa ngài, mắt nhìn của tôi quả thật vẫn chưa bị mòn đi, đúng không?”

“Ừm, “Sriman trầm ngâm, giơ ly thủy tinh trong tay, cạn ly với Dư Niên, đồng ý, “Đúng vậy, tôi không thể không thừa nhận, Messer, mắt nhìn lần này của anh rất tốt, dẫn được một ứng cử viên lý tưởng tới trước mặt tôi.”

Mọi người vui vẻ trò chuyện với nhau mãi đến khi Sriman phải lên sân khấu đọc diễn văn thì Dư Niên mới thuận thế rời đi, để lại ly champagne rỗng.

Bữa tiệc kết thúc, trở về khách sạn, Mạnh Viễn mới vội vàng hỏi, “Niên Niên, sao rồi? Tôi thấy Sriman đăng ảnh chụp chung với cậu trên các trang mạng xã hội, còn nói tối nay là một tối đầy kinh hỉ, vậy nên rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Bây giờ tôi đang để tay trên phím gửi thông cảo chưa dám đăng nè!”

Dư Niên nhẹ nhàng thở ra, tự tin mỉm cười nói với Mạnh Viễn, “Phát ngôn viên mới của Hersey mới, là tôi.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK