Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Cầm Đế
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Pháp Lam, rốt cuộc ta đã tới Pháp Lam. Phong ấn trong nội thành , ắt hẳn là để phong ấn tổ tiên Thần Long. Tâm tình của Diệp Âm Trúc không còn bình tĩnh nữa , hắn rất khẩn trương, tổ tiên Thần Long rốt cục có dạng như thế nào đây ? Mục tiêu cao nhất của Đông Long bát tông chính là đánh bại Pháp Lam, tìm lại di hài của tổ tiên Thần long, khôi phục lại Đông Long. Mình hiện tại đang rất gần với tổ tiên Thần Long, không lẽ bây giờ lại đành ngồi yên một chỗ chờ Thất quốc thất long bài vị chiến hay sao ? Không, không được . Bất luận như thế nào thì mình cũng phải đến xem một chút. Chỉ là nhìn sơ qua phong ấn của tổ tiên Thần Long mà thôi, sau đó nhất định sẽ đi.

Hạ quyết tâm, Diệp Âm Trúc phảng phất cảm giác được nhiệt huyết đang dâng trào, trống ngực cũng đập nhanh hơn, ban ngày dĩ nhiên không phải là cơ hội tốt để đi vào thành, chỉ có đợi khi đêm xuống. Lúc này sắc trời trời cũng từ từ tối lại, Diệp Âm Trúc cũng không phải là người lỗ mãng, hắn quyết định đi trinh sát một chút , xác định vị trí chính xác trong nội thành , đợi đến tối ngày mai mới chính thức động thủ.

Nghĩ xong, hắn cũng không báo cho những người khác biết, một mình rời khỏi dịch quán.

Trong dịch quán cũng không có Pháp Lam kỵ sĩ canh gác, không ai hạn chế sự tự do của hắn . Bước đi trên nhai đạo, lúc này nhai đạo vẫn vắng tanh vắng ngắt , thậm chí so với lúc bọn họ tới đây còn vắng vẻ hơn, các cửa hàng hai bên đại nhai mặc dù vẫn mở cửa nhưng không có ai lai vãng .

Sau khi nhìn lại vị trí trong thành, xem lại vị trí của Pháp Lam thất tháp, Diệp Âm Trúc hướng về phía trung tâm của Pháp Lam mà đi tới.

Không thể không nói, ma pháp nguyên tố dao động rất mãnh liệt, khi đi tạo nên cảm giác rất thoải mái, thần nguyên ma pháp bào không ngừng hấp thu và chuyển hoá ngày càng nhiều ma pháp nguyên tố, giúp cho Diệp Âm Trúc cho dù không ở trong trạng thái minh tưởng nhưng pháp lực cũng từ từ tăng lên.

Mặc dù trời đã về đêm nhưng hai bên nhai đạo cũng không tối đen, hai bên đường cứ cách mười thước đều có treo một ngọn Ma pháp đăng chiếu sáng, sợ rằng trên Long Khi Nỗ Tư đại lục chỉ có nơi này mới dùng vật xa xỉ như vậy để chiếu sáng.

Pháp Lam thánh thành quả là rộng lớn,Diệp Âm Trúc khi tiến về phía trước đã cẩn thận quan sát hết mọi vật xung quanh. Ngẫu nhiên gặp một gã ma pháp sư, nhưng hắn cũng đang suy nghĩ một vấn đề gì đó nên không chú ý đến Diệp Âm Trúc, thậm chí là một cái liếc mắt.

Trong lúc đang đi tới, Diệp Âm Trúc đột nhiên thấy hai người, sở dĩ hai người đó khiến cho hắn chú ý bởi vì bọn họ mặc trên người trang phục của võ sĩ, hai người này một nam, một nữ. Nam có thân hình cao lớn, vai rộng lưng lớn, mái tóc màu xám tro xõa xuống vai,tướng mạo anh tuấn nhưng vô cùng lạnh lẽo, ánh mắt vừa thâm trầm dữ tợn của hắn khiến cho người ta cảm thấy ớn lạnh, mặc dù hắn đã đặc biệt che dấu nhưng Diệp Âm Trúc cũng cảm giác được trên người hắn đầy rẫy khí tức của hắc ám nguyên tố. Ngân Long là ma pháp long, đối với khí tức của ma pháp thì vô cùng nhạy bén, nhất là đối với khí tức hắc ám của kẻ tử địch là Hắc long tộc. Lúc này Diệp Âm Trúc mới hiểu được lí do vì sao Nguyệt Huy đã căn dặn như vậy.

Nhưng Diệp Âm Trúc chú ý nhất là người con gái bên cạnh nam tử anh tuấn kia, người con gái đó cao một thước bảy mươi lăm . Vóc dáng cực kỳ cân đối, không chỉ có bộ ngực đầy đặn mà kiều đồn của nàng cũng tròn trịa , tuy không thể khoa trương rằng những bộ phận này rất là căng đầy vun cao nhưng trên người nàng ta lại rất hài hoà. Đôi mắt và mái tóc của nàng cũng có màu giống như thần bí nam tử kia , cũng màu lam, đôi lông mi thanh tú cong vút , đường nét của khuôn mặt đầy hoàn mỹ, nhìn qua bất cứ nơi nào trên cơ thể cũng phải nói là tuyệt đẹp, tướng mạo so với Hương Loan và An Nhã có khi còn đẹp hơn. Nhưng ánh mắt của nàng lại phá hỏng cảm giác tuyệt mĩ đó , là ánh mắt lạnh lẽo như của một xác chết, giống như khối băng cứng rắn vĩnh viễn không thể tan chảy, thậm chí so với băng sâm còn lạnh hơn vài phần.

Nữ tử lạnh lẽo không phải Diệp Âm Trúc chưa từng gặp qua, lúc đầu khi gặp nhau Hải Dương cũng rất lạnh lẽo, nhưng so với vẻ băng lạnh của nữ tử này thì kém hơn nhiều, ánh mắt của nữ tử trước mắt này căn bản là không giống như người còn sống.

Diệp Âm Trúc chú ý tới nàng không phải vì vẻ đẹp của nàng mà vì bởi vì dung mạo của nàng nếu nhìn thoáng qua rất là quen thuộc, trong chốc lát, Diệp Âm Trúc cũng không nhớ được là đã gặp nàng ở đâu, mặc dù trên người nàng ta toát ra vẻ lạnh lẽo cự tuyệt người ta từ ngoài ngàn dặm, nhưng Diệp Âm Trúc lại cảm thấy nàng ta vô cùng quen thuộc.

Nàng ta là ai ? Đó là ý niệm đầu tiên xuất hiện trong đầu của Diệp Âm Trúc , hắn có thể chắc chắn rằng bọn họ không thuộc Pháp Lam, ở Pháp Lam chỉ có hai loại người hoặc là ma pháp sư hoặc Pháp Lam kỵ sĩ,nhưng xem trang phục của họ lại không phải là một trong hai loại người đó. Lúc này nếu họ xuất hiện ở Pháp Lam thì bọn họ chỉ có thể là người tham gia Thất Quốc Thất Long Bài Vị Chiến .

Có thể tới Pháp Lam thì hai người bọn họ tuyệt không phải kẻ tầm thường .Bọn họ rất nhanh cảm giác được áh mắt của Diệp Âm Trúc, nam tử đó thấy Diệp Âm Trúc chỉ nhíu mày, ở Pháp Lam thì Diệp Âm Trúc cũng giống như các ma pháp sư khác, nên hắn cũng không chú ý nhiều lắm, nhưng Nữ tử kia khi nhìn thấy Diệp Âm Trúc thì trong ánh mắt lạnh lẽo như xác chết của nàng lại xuất hiện chút xao động, cho dù chút dao động này chỉ xuất hiện trong nháy mắt thì đã biến mất, nhưng trong lòng nàng ta có chút biến hoá.

“ Phượng Hoàng, nàng có quen người kia à !!.” Cảm giác của hắc y nam tử vô cùng nhạy cảm , hắn rất nhanh đã nhận biết sự biến hoá của người đồng hành.

Nữ tử được gọi là Phương Hoàng lãnh đạm trả lời:” Ai Địch, chúng ta đi thôi.”

Ai Địch nhíu mày, hắn cũng không dễ dàng tin lời của Phượng Hoàng, nhưng nơi này là Pháp Lam, nên cũng chỉ đành gật đầu cùng Phượng Hoàng đi về phía mà bọn họ đang định đi.

Bọn họ cũng không tới gây phiền toái cho Diệp Âm Trúc, nhưng Âm Trúc như bị ma đưa lối , quỷ dẫn đường , hắn tự nhiên đứng ra cản đường bọn họ.

Diệp Âm Trúc cũng không biết tại sao mình lại ngăn bọn họ, nhưng phảng phất trong nội thể của hắn xuất hiện một cỗ lực lượng đặc biệt cường hoành đưa hắn tới chắn trước mặt hai người đó.

Lợi mang ( ánh mắt sắc lẻm ) trong mắt của Ai Địch loé lên , hắn giận dữ hỏi :” Ngươi muốn gì ?”

Vẻ mặt Diệp Âm Trúc cũng thoáng biến đổi, nhưng hắn rất nhanh khôi phục lại vẻ bình thường :” Chỉ là ta muốn hỏi có phải các người cũng tham gia Thất quốc thất long bài vị chiến phải không ?”

Ai Địch lạnh lùng nói:” Ngươi là người của Pháp Lam sao ? Là tháp chủ của các ngươi sai ngươi tới hỏi bọn ta như vậy ?”

Diệp Âm Trúc lắc đầu nói:” Không phải.”

“ Không phải ? ” Thanh âm của Ai Địch càng thêm lạnh lẽo hơn, thanh âm của hắn phảng phất như có thể nhận thấy được lớp bụi băng phát ra từ trong từng câu từng chữ, trong mắt hàn quang đại phóng, không khí xung quanh như bị đóng băng lại, áp lực cường đại bao trùm lấy thân thể của Diệp Âm Trúc :” Mặc dù nơi đây là Pháp Lam nhưng Hắc Long thành chúng ta cũng không phải là nơi cho một ma pháp sư nhỏ bé như ngươi có thể tùy tiện vũ nhục”

Hắc Long thành, ba chữ làm cho Diệp Âm Trúc có chút kỳ quái, nếu là người của Hắc long thành thì bọn họ là người của Lam Địch Á Tư và Hắc Long thành, hay cũng chính là địch nhân lớn nhất của bên mình.

Một đạo tử quang nhàn nhạt hiện ra trong mắt Diệp Âm Trúc, khí tức của Ngân long trong người hắn do chịu sự uy hiếp của Hắc long mà tự nhiên được kích phát , ma pháp nguyên tố trong không khí xuất hiện một mảng vặn xoắn.

Lợi mang trong mắt Ai Địch quang mang đại thịnh :” Loại khí tức thật đáng ghét, ngươi là người của Ngân long thành.”

Diệp Âm Trúc lạnh nhạt trả lời:” Có thể nói là như vậy, không lâu sau chúng ta sẽ đối mặt trên chiến trường.” Nói đến đây, hắn nhìn sang nữ tử có mái tóc dài màu lam thẫm nói:” Còn chưa thỉnh giáo phương danh của vị tiểu thư này ( phương danh là chỉ tên của người con gái , giống như phương tâm là trái tim của người con gái : ND ) ?”

Nghe Diệp Âm Trúc hỏi, trong lòng Ai Địch thầm cười lạnh, sự lãnh ngạo của Phượng Hoàng so với kẻ xuất thân từ Hắc long thành như hắn còn phải hơn vài phần, tên nàng ta là thứ mà ngươi có thể tùy tiện muốn hỏi thì hỏi hay sao ? Không được, Phượng Hoàng có thể vì sự mạo phạm của hắn mà động thủ, nơi này dù sao cũng là thánh thành.

Khi Ai Địch còn đang lo lắng Phượng Hoàng sẽ động thủ , Phượng Hoàng lại khiến hắn lại làm cho hắn trợn tròn mắt ra nhìn khi nói với Diệp Âm Trúc:” Ta tên Phượng Hoàng.”

Ai Địch bị sốc , còn Diệp Âm Trúc có chút sững sờ, chỉ bất quá hắn còn có thêm chút thất vọng. Hắn dám chắc trong ký ức của mình không có cái tên nào như vậy, nhưng hắn cũng không biết tại sao nàng ta lại trông rất quen ? Càng đến gần thì cảm giác quen thuộc càng tăng lên. Nhưng từ vẻ băng lãnh như xác chết cùng khí tức hắc ám của nàng thì hiển nhiên hắn và nàng chưa từng tiếp xúc qua.

“ Phượng Hoàng , nàng sao lại..” Ai Địch giật mình nhìn người ngọc ở bên cạnh hắn, Mặc dù nàng không phải long tộc, như khi Ai Địch lần đầu trông thấy nữ tử băng lãnh này thì long tâm vốn ngàn năm tĩnh lặng của hắn bỗng nhiên xao động, cho nên cũng bởi vì thế hắn mới làm đại biểu cho lần hợp tác giữa Lam Địch Á Tư đế quốc và Hắc Long thành trong lần Thất quốc Thất Long Bài Vị Chiến này. Ai Địch biết rõ ràng, hoàng tộc của Lam Địch Á Tư đế quốc mang trong mình huyết mạch của Hắc Phượng Hoàng có thể sánh ngang với Hắc Long tộc huyết mạch của hắn. Bất luận là do hắc ám thuộc tính hay là đặc tính hấp dẫn tự nhiên giữa long và phượng, hắn đã xiêu lòng vì người ngọc Phượng Hoàng đang ở trước mặt hắn. Nhưng nàng thật sự quá lạnh lùng, trên đường đi tới Pháp Lam, nàng nói tổng cộng chưa tới mười câu. Hắn cũng chẳng dễ dàng gì mới thuyết phục được nàng theo hắn ra ngoài đi dạo, theo hiểu biết của hắn về nàng thì nàng sẽ không nói tên mình cho người lạ biết, thế mà bây giờ nàng lại nói tên cho một kẻ xa lạ , mà hắn lại còn là địch nhân chân chính của Hắc Long thành, một tên đến từ Ngân Long thành, Ai Địch phát hiện lửa giận trong lòng mình không thể nào áp chế mà cứ không ngừng tăng lên.

Ai Địch chậm rãi đưa tay lên, một đạo hắc sắc khí lưu chuyển động trên đầu ngón tay của hắn.

Diệp Âm Trúc ngay lập tức cảm nhận được sự uy hiếp của đối thủ, mặc dù đang ở trong Pháp Lam thánh thành, nhưng cũng không để mặc cho người khác uy hiếp tới mình, hàn quang trong mắt chợt sáng lên, Long hồn giới trên tay phải tuỳ lúc có thể biến hóa thành Nặc Khắc Hi Chi Kiếm, trải qua thời gian thử nghiệm với thanh kiếm cấp bậc thần khí này, hắn đã có thể dựa vào tinh thần lực của mình để che dấu đi Long thần khí tức trên thanh Nặc Khắc Hi Chi Kiếm này. Chỉ cần không phải như siêu cấp cường giả của Long tộc Hoắc Hoa Đức, thì không phải sợ các loại rồng khác nhận ra.

“Dừng tay, nơi đây là Pháp Lam, nếu muốn động thủ thì khi khác sẽ có cơ hội, chúng ta đi.” Hắc Phượng Hoàng băng lãnh xuất ra một câu, dư quang trong mắt liếc qua Diệp Âm Trúc một cái rồi sau đó đi qua người hắn.

Nghe được hai chữ Pháp Lam, khí tức của Ai Địch giảm đi vài phần, hắn lạnh lùng trừng mắt nhìn Diệp Âm Trúc, tay phải chỉ vào Âm Trúc như muốn nói tiểu tử ngươi cứ chờ đó mà xem.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
nn Lý *,* Dự10 Tháng bảy, 2018 15:34
chời sinh 8 ngón
BÌNH LUẬN FACEBOOK