Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Vô Tự Thiên Thư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tiên tinh là gì?

Đối với một tiên nhân mà nói, tiên tinh chính là biểu tượng của toàn bộ tu vi của hắn, ở đây ẩn chứa toàn bộ linh khí hắn thu được, sở luyện hóa tất cả tiên thiên nguyên khí, cùng với tất cả máu huyết dương khí.

Mất đi tiên tinh, tiên nhân cũng mất đi tiên tịch, mất đi tuyệt đại bộ phận lực lượng, cũng mất đi tư cách tiếp tục tu luyện.

Cho nên, đối với tiên nhân mà nói, tiên tinh đúng là tính mạng thứ hai của chính mình.

Viên tiên tinh này, vốn giấu trong cơ thể tiên nhân tận sâu trong, cũng là bí mật lớn nhất của mỗi tiên nhân, cho dù là đại la kim tiên ra tay, đã phải thông qua phương thức phi thường đặc thù phi thường phồn tỏa mới có cơ hội rất nhỏ đem tiên tinh lấy ra, nhưng bây giờ, ở dưới ánh mắt của Thiên Ngưu Tử, Tiểu Khai dùng không đến một giây, liền dễ dàng lấy hai khỏa tiên tinh đi ra.

Đây là khái niệm gì?

Như người tập võ ngay cả chết còn không sợ, nhưng lại sợ bị phế công lực, tiên nhân sợ hãi nhất, cũng không phải tử vong, mà là mất đi tiên tinh.

Mà bây giờ, người đứng ở trước mặt này, có thể tùy ý lấy ra tiên tinh của chính mình.

Nghĩ tới đây, Thiên Ngưu Tử cả chân đều nhuyễn, tất cả tự tôn và hư vinh trong phút chốc chạy đi mất sạch sẽ, ngay đương trường liền quỳ xuống, run giọng nói: " Không cần…không cần a!"

Tiểu Khai trong tay nâng tiên tinh, trong lòng kinh ngạc không ít hơn Thiên Ngưu Tử.

Bác Học chân nhân chỉ là đại khái biết về điển cố của tiên tinh, cho nên như thế nào lấy ra tiên tinh, nên dùng thủ pháp gì, đó là hoàn toàn chẳng biết, hắn muốn Tiểu Khai truy, cũng chỉ là vì ngựa chết làm thành ngựa sống mà thôi, nhưng Tiểu Khai dựa theo lại dựa theo phương thức hành công của thiên hạ đệ nhất tu chân đại pháp, rất nhẹ xảo tìm tòi, vừa vận công, không ngờ thật sự đem tiên tinh móc ra ngoài.

Cùng vài ngày trước hắn phế trừ công lực của Trường Sinh căn bản là giống như đúc.

Thiên hạ đệ nhất tu chân đại pháp vốn có điểm tà ác, có điểm cổ quái, đã vốn đúng là một bộ công pháp tàn khốc hấp đi linh khí của người khác, nhưng có lẽ Thiên Lộc cũng chưa từng nghĩ đến, bộ công pháp này thế nhưng còn có công dụng làm cho người ta sợ hãi như vậy.

Mặc dù Tiểu Khai trong giây phút này tâm loạn như ma, nhưng cũng nhịn không được đổ ra một thân mồ hôi lạnh. Trong lòng nhịn không được nghĩ, nếu thật sự luyện không tốt công pháp này, cho đến khi gặp được một tiên nhân còn lợi hại hơn mình, làm gì còn cơ hội đánh lén đắc thủ?

Thiên Ngưu Tử nhìn thấy vẻ mặt Tiểu Khai âm tình bất định, trong lòng càng sợ hãi, dập đầu đến nghe tiếng vang bang bang, nói: " Buông tha ta đi, buông tha ta đi."

" Trước tiên ta không lấy tiên tinh của ngươi." Tiểu Khai nói: " Theo bây giờ bắt đầu, ngươi đi theo ta, không được rời đi nửa bước, nếu hai viên tiên tinh không đủ, ta sẽ lấy tiên tinh của ngươi."

Thiên Ngưu Tử liền gật đầu thật nhanh, mặc dù trong lòng tràn đầy sợ hãi, cũng rốt cuộc không dám nói nửa lời.

Tiểu Khai nặng nề hừ một tiếng, nói: " Đi theo ta." Xoay người hướng sáu vị chưởng môn đi đến.

Thiên Ngưu Tử vội vàng đứng lên, chạy nhanh đuổi theo.

Tiểu Khai nhíu mày nói: " Đem hai tên kia theo."

Thiên Ngưu Tử " nga" một tiếng, đi ôm lấy hai vị sư đệ đang nằm trên mặt đất, mỗi bên vai vác một người, căng thẳng đi theo phía sau Tiểu Khai.

Chỉ trong chốc lát, Lam Điền Ngọc đã bày ra kết giới, mặc lại quần áo cho Tiểu Trúc đang hôn mê, Chiếu Yêu Kính đã thu hồi đến đây, đệ tử của sáu đại môn phái đã đuổi kịp, cả đám như lâm đại địch trú đóng ở bên ngoài, đem cả Dao Trì vây quanh không lọt một giọt nước.

Tiểu Khai dựa theo chỉ dẫn của Bác Học chân nhân, lấy ra một viên tiên tinh, đặt trên trán của Tiểu Trúc, chậm rãi ấn xuống.

" Thiên Tuyển môn chủ, thứ ta mạo muội." Lục Mi tiên sinh nhíu mày nói: " Ngươi lấy từ trên người hai vị tiên nhân, đến tột cùng là thứ gì vậy?"

" Đây là tiên tinh." Tiểu Khai cười nói: " Là nội đan của tiên nhân."

" Nội đan?" Lục Mi tiên sinh càng kinh ngạc: " Vậy ngươi lấy đi nội đan của bọn họ, bọn họ làm sao bây giờ?"

" Bọn họ tự làm tự chịu." Tiểu Khai cười cười, tiếp tục cúi đầu làm việc.

Sáu vị chưởng môn nhìn nhau, trong mắt mỗi người đều tràn ngập khiếp sợ, nhưng cũng không dám hỏi lại nữa.

Thiên Tuyển môn chủ này, mang đến điều ngoài ý muốn rất nhiều, bây giờ cũng đã có điểm thẩm mỹ mệt nhọc rồi.

" Tiểu Khai, ta muốn thỉnh giáo một chút." Lam Điền Ngọc nói: " Ngươi bây giờ đang làm cái gì?"

" Ta muốn đem tiên tinh phóng vào trong cơ thể Tiểu Trúc." Tiểu Khai nói: " Trên trán là vị trí trung xu nơi Thiên Yêu khống chế thân thể Tiểu Trúc, mà tiên tinh của tiên nhân lại tự mang theo ý thức mãnh liệt, nó tuyệt đối không muốn bị yêu quái khống chế. Linh thức của nhân loại mềm yếu, không thể cùng Thiên Yêu đối kháng, linh thức của tiên nhân cũng rất cường đại, đủ để cùng Thiên Yêu đối kháng ngay mặt, cứ như vậy, Thiên Yêu vì đối kháng tiên tinh, thì không thể toàn tâm toàn ý hòa nhập vào thân thể của Tiểu Trúc, chỉ có như vậy, ta mới có thể tranh thủ được thời gian trong lúc đó, lại nghĩ biện pháp cứu sống lại Tiểu Trúc."

Lam Điền Ngọc cái hiểu cái không gật gật đầu: " Cảm tình của ngươi đối với Tiểu Trúc cô nương, thật sự là làm cho người ta tán thưởng a."

Lời này nói ra, năm vị chưởng môn nhịn không được gật gật đầu, tỏ vẻ đồng ý.

Đại khái qua thời gian chén trà nhỏ, một viên tiên tinh đã bị ấn toàn bộ vào trong cơ thể Tiểu Trúc, từ trên trán của Tiểu Trúc, lộ ra một cỗ kim quang nhàn nhạt, Tiểu Khai ngưng thần xem xét một lát, lại lấy ra một viên tiên tinh, đặt trên trán Tiểu Trúc.

" Đây là làm gì?" Tùng Phong đạo trưởng hỏi.

" Một viên tiên tinh giống như còn không đủ để đối kháng Thiên Yêu, ta lại phóng một viên đi vào." Tiểu Khai chậm rãi đáp.

Tùng Phong đạo trưởng " nga" một tiếng, nhịn không được nhìn Thanh U Tán Nhân, hai người cùng lắc đầu, hơi có chút cảm khái.

Loại tiên tinh này, đã thuộc loại chí bảo điển hình của tiên giới, hơn nữa là có thể gặp mà không thể cầu, nhưng trong mắt Thiên Tuyển môn chủ này, hình như tùy lúc đều có thể như phân thổ mà bỏ đi, chỉ có vị Tiểu Trúc cô nương nằm trên giường này, mới là trân bảo trong mắt của Thiên Tuyển môn chủ.

Câu nói không cần giang sơn chỉ thích mỹ nhân, đại khái cũng là một chuyện như thế này.

Hai khỏa tiên tinh bỏ vào, hơi thở của Thiên Ngưu Tử cũng trở nên dồn dập, đáng thương đứng ở bên cạnh, phảng phất như phạm nhân chờ đợi tuyên phán.

Hoàn hảo, Tiểu Khai kiểm tra một lát, gật đầu nói: " Đủ rồi."

Tiên tinh dù sao là khách trường tác chiến, cho nên hai khỏa bỏ vào mới có thể đối kháng Thiên Yêu, mà một tia hồn phách của Tiểu Trúc, tại hai viên tiên tinh và Thiên Yêu giáp công, vừa lúc hình thành một bình hành hoàn mỹ.

" Trước khi ba cỗ thế lực phân ra thắng bại, Tiểu Trúc vẫn bị vây trong hôn mê, cho nên ta muốn mang nàng về." Tiểu Khai nói: " Hôm nay đa tạ các vị hỗ trợ, từ nay về sau nếu có chỗ nào cần ta, xin cứ mở miệng, ta tuyệt không chối từ!"

Sáu vị chưởng môn liên tục gật đầu, không chút nào chối từ, chỉ cần nhìn bộ dáng của ba tiên nhân kia đứng sau lưng Tiểu Khai, thì biết lời hứa hẹn của Thiên Tuyển môn chủ trân quý tới bao nhiêu.

Lúc này đây, mọi người đồng thời cảm thấy đại địa rung động một chút, phát ra một tiếng nổ trầm muộn.

Tiểu Khai lắp bắp kinh hãi, chạy nhanh ôm lấy Tiểu Trúc.

" Oanh!" Đại địa lại run lên, lần này càng thêm rõ ràng, tro bụi đầy đất đều bị chấn đến bốc lên.

" Sao lại thế này?" Tùng Phong đạo trưởng nhíu mày.

" Ta biết sao lại thế này." Thiên Ngưu Tử thanh âm run rẩy từ một góc truyền tới: " Hắc long…muốn xuất thế!"

Phảng phất là vì phụ họa theo ý kiến của hắn, trong Dao Trì bỗng nhiên " hoa lạp lạp" một mảnh nước chảy vang, cho tới bây giờ Phách Hạ thần thú chưa từng rời khỏi hồ nước thế nhưng thẳng tắp bay lên, vẫn bay lên cao, lên cao, lên tới vô tận trời xanh bên trên, phát ra một tiếng rít gào tràn ngập sợ hãi.

Phía dưới, nước Dao Trì phảng phất bỗng nhiên như sôi trào, kịch liệt quay cuồng lên, bắt đầu toát ra hơi nước nhè nhẹ, cả mặt nước cũng từ trong suốt chậm rãi đục ngầu lên, một cỗ tiềm lưu đen như mực từ dưới đáy hồ toát ra, đem cả nước ao nhiễm thành đen nhánh.

Phi Hạc thượng nhân mặt vàng như đất, lẩm bẩm nói: " Dao Trì thủy khuynh thiên hạ kinh a, bây giờ Dao Trì thủy khuynh rồi, xem ra thật sự là hắc long sẽ xuất thế a…"

" Không cần nhiều lời." Lam Điền Ngọc rút ra bảo kiếm: " Trừ ma vệ đạo, là bổn phận của người tu chân, mọi người chuẩn bị khai chiến đi!"

" Khai chiến? Chỉ bằng ngươi?" Thiên Ngưu Tử cúi đầu ủ rũ liếc vị chưởng môn mỹ nữ liếc mắt: " Đừng có nói giỡn nữa, cả tiên nhân chúng ta đều không được, huống chi chỉ là người tu chân."

" Uy, ngươi có ý tứ gì a?" Ngưng Hương nhìn thấy sư phó bị khinh thường, nhất thời động thân ra: " Đã các ngươi không được, xuống đây làm gì?"

" Vốn là được a." Thiên Ngưu Tử cũng có chút buồn bực, trộm liếc mắt nhìn Tiểu Khai: " Vốn tiên đế ban cho ta Cửu Trọng Bảo Tháp, chỉ cần nắm giữ thời cơ, thì với thủ pháp thích hợp kèm theo, thì có thể ngăn cản hắc long xuất thế, nhưng Cửu Trọng Bảo Tháp…lại bị hắn hủy đi rồi." Hắn cẩn thận chỉ chỉ Tiểu Khai, lại chạy nhanh rút ngón tay về.

Sáu vị chưởng môn nhìn nhau, nhịn không được đưa ánh mắt lên người Tiểu Khai.

Nhiễu tới nhiễu lui, mấy chuyện phiền toái của tu chân giới, vẫn là nhiễu không thoát khỏi Thiên Tuyển môn chủ.

Sự tình đã minh bạch rồi, đã Nghiêm Tiểu Khai đem Cửu Trọng Bảo Tháp của người ta hủy đi, vậy hiển nhiên vấn đề này ngươi phụ trách đi chứ?

Thay câu nói, ngươi đã có năng lực hủy diệt pháp bảo của người khác, vậy thực lực của ngươi, ít nhất cũng không kém Cửu Trọng Bảo Tháp a?

Tùng Phong đạo trưởng chen vào một tiếng: " Cái kia…Thiên Tuyển môn chủ, nếu không…ngươi ra tay một lần, được không?"

Tiểu Khai cười khổ: " Đạo trưởng, ta cũng muốn ra tay, nhưng người ta là rồng a, ngươi cho rằng là con heo con chó nhỏ sao? Ta còn chưa nhìn thấy được rồng, ngươi muốn ta đối phó như thế nào?"

" Nhưng…ngươi không phải đã hủy diệt Cửu Trọng Bảo Tháp hay sao?" Tùng Phong đạo trưởng nói.

" Này…" Tiểu Khai lắc đầu, thở dài: " Nơi này là có nguyên nhân…"

Bên Dao Trì truyền đến một trận cười to, một hắc y nhân nghênh ngang tiêu sái đi ra, vô cùng kiêu ngạo đứng, cất cao giọng nói: " Các ngươi không cần thảo luận nữa, hôm nay có ta hộ giá, hắc long xuất thế là chắc rồi! Ha ha ha ha!"

Vô số Côn Lôn đệ tử kinh hô lên: " Ma tộc!"

Đúng vậy, Tiểu Khai cũng từng nhìn thấy qua, đúng là năm đó độc sấm Côn Lôn bị Tiểu Khai đánh trọng thương Ma tộc cao thủ Linh Trư.

Linh Trư hiển nhiên đã gặp Tiểu Khai, lập tức vô ý thức lui về phía sau một bước, sau đó mới phát hiện không đúng, liền tiếng lên trước một bước lớn, trùng hướng bên này kêu to lên: " Lại là ngươi, tiểu tử! Đừng xem ngươi có Định Hải Thần Châm, hôm nay ngươi đừng có kiêu ngạo, ta mang theo chí bảo Ma giới Lục Tâm Thông, chớ chọc ta nga!"

Hắn vừa nói, vừa nhanh tay móc trong lòng ngực ra một quả cầu đen, khẩn trương niết trong tay.

Thiên Ngưu Tử lặng lẽ tiến đến bên người Tiểu Khai, thấp giọng nói: " Thiên Tuyển môn chủ, chúng ta…thương lượng một chút sự tình!"

Tiểu Khai kinh ngạc quay đầu hỏi: " Chuyện gì?"

Thiên Ngưu Tử nhìn sáu vị chưởng môn đang chú ý Dao Trì, tạm thời không chú ý tới hắn, vì vậy hắn lôi kéo Tiểu Khai đi sang một bên, nói nhỏ: " Môn chủ, ta nói thật với ngươi, tu chân giới xong rồi."

Tiểu Khai kinh ngạc nói: " Vì cái gì?"

" Ai, tình huống thật rõ ràng a, hắc long xuất thế đã không còn đỡ được nữa." Thiên Ngưu Tử thở dài nói: " Môn chủ, ta nghĩ ngươi còn không rõ rồng đen rốt cuộc là sinh vật gì a?"

Tiểu Khai nói: " Đã tiên đế muốn các ngươi mang theo Cửu Trọng Bảo Tháp xuống đây đối phó hắc long, hắc long kia cũng là cường giả đủ để đối kháng cùng tiên đế a."

Thiên Ngưu Tử liên tục lắc đầu: " Tiên đế mặc dù là tiên giới chí tôn, nhưng cùng so với hắc long khi xuất thế, thì vẫn còn kém xa lắm."

Lúc này Tiểu Khai mới càng hoảng sợ: " Hắc long lợi hại như vậy, sao tiên đế lại không tự mình đi xuống?"

Thiên Ngưu Tử nói: " Theo người từ tiên giới tới, cũng không phải là muốn tới thì tới, cũng phải bị rất nhiều quy tắc chế ước, nếu không, để tiên nhân tùy tiện hạ phàm, tu chân giới còn không thiên hạ đại loạn sao, kỳ thật, tiên nhân càng lợi hại, thì bị chế ước lại càng nhiều, thời điểm hạ phàm thì lực lượng hao tổn càng lớn, cũng chỉ có đám thất phẩm chánh tiên ở tầng dưới chót như chúng ta là thích hợp hạ phàm nhất thôi."

Hắn lại cười: " Huống chi, muốn ngăn cản hắc long xuất thế, mặc dù đại la kim tiên cũng không có bản lãnh này, phải được tiên đế ngự tứ Cửu Trọng Bảo Tháp, đã như vậy, còn không bằng muốn sư huynh đệ chúng ta ba người xuống một chuyến."

Tiểu Khai gật gật đầu: " Đã Cửu Trọng Bảo Tháp bị hủy, vậy các ngươi cũng không cách ngăn cản hắc long xuất thế nữa."

Thiên Ngưu Tử liên tục gật đầu: " Bây giờ hắc long sắp xuất thế, tu chân giới lập tức bị hủy ngay, chúng ta nếu muốn mạng sống, biện pháp duy nhất đúng là lập tức chạy về tiên giới, cho nên…cho nên ta muốn thương lượng với môn chủ, chúng ta cùng chạy tới tiên giới được không?"

Tiểu Khai nói: " Đi như thế nào?"

Thiên Ngưu Tử nghĩ hắn đã đáp ứng, nhất thời thần sắc vui vẻ, nói: " Nơi này ta có một đạo thủ dụ của tiên đế, có thể gọi được tiếp dẫn sử, nếu môn chủ nguyện ý, bây giờ ta có thể triệu tiếp dẫn sử tới, đưa chúng ta tiếp dẫn lên tiên giới."

Tiểu Khai nhìn đệ tử của sáu phái, nhíu mày nói: " Bọn họ thì sao?"

Thiên Ngưu Tử nói: " Người tu chân phi thăng thì phải kinh lịch cương phong luyện hình, còn phải xông qua thiên lôi vân lộ, những người này công lực thấp kém, cho dù ta dẫn bọn hắn cùng đi, bọn họ cũng không qua được cửa này, cho nên chỉ có thể buông tha thôi."

Tiểu Khai càng chau chặt mày: " Vậy hai vị sư đệ của ngươi?"

Thiên Ngưu Tử nói: " Bọn họ mất đi tiên tinh, không còn tư cách làm tiên nhân, lần này cũng chỉ lưu lại mà thôi."

Tiểu Khai lắc đầu: " Ta cũng không đi."

" Không đi thì sẽ chết a!" Thiên Ngưu Tử nóng nảy: " Môn chủ, hắc long xuất thế không thể nháo đùa, ngươi không được xúc động a."

" Bỏ đi, ta không đi, ta muốn ở cùng Tiểu Trúc một chỗ." Tiểu Khai lắc đầu nói: " Nể mặt ngươi nói sự thật với ta, ta cũng không miễn cưỡng ngươi đi theo ta nữa, các ngươi chính mình đi đi."

Thiên Ngưu Tử gấp đến độ gương mặt cũng đỏ lên, ấp úng hồi lâu mới nói: " Môn chủ, ngươi không cùng đi với chúng ta, chúng ta cũng không đi được a."

Tiểu Khai tò mò: " Vì sao?"

" Ách…bởi vì…" Thiên Ngưu Tử suy nghĩ hồi lâu, lúc này mới quyết định nói thật: " Bởi vì nhiệm vụ của chúng ta thất bại, cho dù trở lại tiên giới, tiên đế cũng sẽ không buông tha cho chúng ta, nếu môn chủ cùng đi với chúng ta, sẽ không giống nhau."

Tiểu Khai suy nghĩ, lập tức hiểu được: " Cửu Trọng Bảo Tháp là ta hủy diệt, nếu ta và các ngươi đi tới, các ngươi có thể đem trách nhiệm toàn bộ đẩy qua trên người ta, sau đó tiên đế sẽ đối phó ta, mà các ngươi sẽ được an toàn, có đúng hay không?"

Gương mặt của Thiên Ngưu Tử đỏ bừng, ấp úng giải thích: " Môn chủ, cho dù là như thế này, ngươi cứ đi tới trước, ít nhất bây giờ sẽ không phải chết, hơn nữa…hơn nữa ta nhất định sẽ giúp môn chủ thoát được."

Tiểu Khai thở dài, lắc đầu, cuối cùng đối với phẩm hạnh của ba tiên nhân này hoàn toàn thất vọng.

" Môn chủ, việc này không nên chậm trễ, ngươi phải nhanh quyết định a." Thiên Ngưu Tử còn đang không ngừng khuyên bảo, bỗng nhiên Tiểu Khai nhoáng thân, vừa nhấc tay, đã một chưởng chụp vào đan điền của hắn.

" A!" Thiên Ngưu Tử hét thảm một tiếng, ngã ngồi trên mặt đất, rốt cuộc nói không ra lời.

Trong tay Tiểu Khai, hiển nhiên đang nâng một viên tiên tinh kim quang lòe lòe.

" Như vậy, ngươi không còn tư cách đi nữa rồi phải không?" Tiểu Khai lạnh lùng nhìn Thiên Ngưu Tử kinh hãi gần chết, lạnh lùng xuất ra hai chữ: " Cút đi!"

Thiên Ngưu Tử lảo đảo đứng lên, cuối cùng một chữ cũng không dám nói ra, chậm rãi đứng dậy, dùng ánh mắt oán hận nhìn Tiểu Khai, lảo đảo đi ra xa xa.

Trong Dao Trì truyền đến một tiếng rồng ngâm thật dài, nước trong hồ đều biến thành màu đen thuần túy, sau đó bốc lên một mảnh hắc vụ thật nồng đậm " Oanh long!" Một tiếng, cả Dao Trì phảng phất bị một bàn tay vô hình đang vỗ một chưởng, cả hồ nước đều bị chụp nhảy dựng lên, sau đó nặng nề hạ xuống phát ra " đương" một tiếng nổ.

" Ngao ô!" Phách Hạ thần thú trên bầu trời lại phát ra một tiếng thét dài sợ hãi, thân hình lại bạt cao hơn ngàn thước, xa xa trốn vào trong tầng mây.

" Ha ha ha ha, hắc long xuất thế dĩ nhiên là chắc rồi, Ma giới ta nhất định nhất thống tam giới, tới đi!" Linh Trư đối diện với Dao Trì cười ha ha, thần thái điên cuồng: " Tới bước này, mặc dù là tiên đế đích thân tới, tiên giới cao thủ đều xuất hiện, cũng đỡ không được hắc long xuất thế rồi!"

Đến thời khắc này, liền nhìn ra được địa vị của Tiểu Khai tại tu chân giới, chỉ nhìn thấy mấy ngàn đệ tử các môn các phái khắp Côn Lôn sơn nhất thời cùng chia làm sáu, đứng ở phía sau chưởng môn sáu phái. Rồi sau đó, sáu phái chưởng môn không nói thêm lời nào, mỗi người đều đi tới, như " chúng tinh củng nguyệt" đứng phía sau Tiểu Khai.

" Thiên Tuyển môn chủ, hết thảy đều phải nhờ ngươi rồi!"

Tiểu Khai thở ra một hơi thật dài, ánh mắt có chút nheo lại, nhìn Linh Trư đối diện đang khí diễm tận trời, rồi lại nhìn hồ nước sôi trào như muốn tràn lên, nhẹ nhàng gật gật đầu: " Không thành vấn đề."

Sau đó, hắn móc từ trong lòng ngực ra một sợi lông.

Một sợi lông khỉ màu vàng.

" Lão đại, mau ra đây hỗ trợ đi, chuyện này nên tính là đại sự rồi chứ." Tiểu Khai thì thào tự nói: " Đại sự hắc long xuất thế, cũng không vũ nhục năng lực và trí tuệ của ngươi phải không…"

" Hoa lạp lạp." Tất cả hắc thủy trong Dao Trì phóng lên cao, thế nhưng lại dựng đứng lên, hình thành một vách tường nước, sau đó, trên vách tường nước lại xuất hiện một lốc xoáy chừng năm sáu thước, trong lốc xoáy mang theo một tia đỏ tươi tơ máu, càng chuyển càng nhanh, càng chuyển càng nhanh, sau đó, lốc xoáy bỗng nhiên bắn ra hào quang chói mắt, một viên hình tròn gì đó bay nhanh từ trong lốc xoáy hiện ra!

" Này…là cái gì?" Rất nhiều người đều kinh hãi kêu lên.

" Đây là ánh mắt, ánh mắt của rồng." Tùng Phong đạo trưởng hít thở dồn dập: " Hắc long đã vượt qua chướng ngại không gian, chính thức hiện thân tu chân giới!"

Ánh mắt của hắc long vừa mở lại hợp, lại phát ra một tiếng rồng ngâm kinh thiên động địa, cả Côn Lôn sơn đều dao động, nước trong Dao Trì vẩy ra tứ phía, thủy châu màu đen này phảng phất như có kịch độc, phàm là giọt nước rơi xuống đại địa, đều phát ra " xích xích" thanh âm, mặt đất trong nháy mắt cháy đen, mà những đệ tử không cẩn thận bị dính thủy châu đã té trên mặt đất, vừa lăn lộn vừa phát ra tiếng kêu thảm thiết.

" Xong rồi, xong rồi." Phi Hạc thượng nhân sắc mặt thảm bại, tâm như tro tàn: " Đại Côn Lôn sơn ta hôm nay xem ra là bị diệt môn rồi."

Ở lúc này trong một mảnh thiên sầu địa thảm, một đạo kim quang chói mắt vô cùng lạ thường tại giữa không trung bỗng nhiên sáng lên rực rỡ, Tiểu Khai thần tình hưng phấn ngẩng đầu lên, vỗ tay cười to nói: " Ha ha, ngươi rốt cuộc đến đây!"

Hầu tử một cước lăng không đá ra, cách vài trăm thước gạt ngã Tiểu Khai trên mặt đất, mắng: " Xú tiểu tử thật vô dụng, một chút việc nhỏ như vậy đã tìm ta hỗ trợ, ngươi cho ta là ai?"

Tiểu Khai cố dằn tức giận, liền đứng bật lên, nói: " Nhanh lên, đuổi hắc long về đi a!"

Hầu tử cười hắc hắc, vươn ngón tay chỉ vào Dao Trì, quát: " Con trùng đen kia, còn không cút trở về cho lão tử!"

Hắc long rõ ràng đối với hầu tử có chút sợ hãi, ba động của nước Dao Trì nhất thời bình tĩnh trở lại, sau đó, mắt rồng thật lớn lúc mở lúc hợp, hắc long phát ra một tiếng rồng ngâm tràn ngập phẫn muộn và kháng nghị.

" A ha, ngươi không ngờ dám không nghe lời?" Hầu tử trời sinh tính táo bạo, bị hắc long kháng nghị, đương trường giận dữ, đưa tay móc ra Định Hải Thần Châm, ném lên không trung, trong miệng liên tục quát: " Dài, dài, dài, dài cho ta!"

Định Hải Thần Châm trong phút chốc bành trướng lên, từ một cây kim thêu đã dài thành cây côn, sau đó dài thành cây trụ tròn lớn, sau đó…dài thành một tòa núi lớn đỉnh thiên lập địa.

Người tu chân đầy đất ngẩng đầu lên, cùng xoát xoát phát ra tiếng hít thở thật mạnh.

Cùng sự biểu diễn trước kia của Tiểu Khai so sánh, thủ đoạn của hầu tử hiển nhiên lớn hơn không chỉ một cấp bậc.

Bây giờ xem ra, cây Định Hải Thần Châm này đã có thể dùng chữ cao vút trong mây để hình dung, hầu tử đứng ở bên cạnh, y như một con kiến đứng bên con voi.

Hầu tử đưa tay sờ một cái lên Định Hải Thần Châm, kinh ngạc nói: " Di, sao lại giống như chạm vào vật gì vậy?"

Bổng tử vừa chạm trúng, ngay giữa không trung vang lên tiếng hét thảm, vừa rồi thần thú Phách Hạ trốn vào trong tầng mây bị chạm vào liền theo trên tầng mây liền té xuống, quăng ngã hàng trăm thước mới đứng vững thân hình, căng thẳng nhìn hầu tử là thủ phạm gây tội, phát ra một tiếng kháng nghị còn nhu nhược hơn một con mèo nhỏ.

" Nga, nguyên lai là tiểu tử này." Hầu tử phất tay: " Lão tử không khi dễ tiểu bằng hữu, ngươi cút đi."

Phách Hạ ai ai kêu một tiếng, liền xa xa bay đến trên tầng mây, rốt cuộc chui đầu vào trốn.

Hầu tử quay đầu lại, mắt nhìn hắc long, ánh mắt lập tức hung ác lên: " ba" một tiếng đánh, một thanh âm thanh thúy vang lên, hướng tới Định Hải Thần Châm nói: " Đi, cho nó một chút giáo huấn!"

Định Hải Thần Châm phát ra một tiếng gào thét, thân thể cao lớn phảng phất như kim sơn đảo ngọc trụ, trùng tới phương hướng mắt rồng hung hăng tạp xuống!

" Trời ạ!" Phi Hạc thượng nhân muốn khóc: " Một bổng này đi xuống, có lẽ Côn Lôn sơn sẽ thành bột phấn!"

Hắc long phát ra một tiếng cao vút, vô cùng thê thảm cũng không kém phẫn nộ, liên tiếp những âm thanh mà nhân loại cơ hồ khó thể phân biệt nhanh chóng thay đổi âm điệu từ trong Dao Trì truyền tới, vẫn rơi vào lỗ tai của hầu tử.

Định Hải Thần Châm chỉ còn cách mắt rồng chừng nửa thước thì lại đột nhiên dừng lại.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK