Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Nghe Nói Tôi Rất Nghèo
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Ban ngày không thể làm chuyện dâm loạn, vậy...” Dư Niên cố ý dừng lại, “Có thể hôn môi không?”

Nghe Dư Niên hỏi, Tạ Du gật đầu, nhỏ giọng nói, “Có thể.”

Dư Niên cong khóe môi, con ngươi trong veo, tiến gần thêm một bước nói, “Vậy có thể hôn môi ở trên giường không?”

“A?” Sau tai Tạ Du lại đỏ đậm hơn.

Cố ý làm biểu tình thất vọng, Dư Niên: “Chẳng phải anh nói có thể hôn môi sao?”

Tạ Du không nỡ lòng nhìn Dư Niên thất vọng, vội vàng nói, “Có thể, có thể hôn môi... ở trên giường.”

Tạ Du thay vào bộ đồ ngủ nhạt màu mà Dư Niên mua, trên người không còn là âu phục giày da nữa, khí tràng nhu hòa hơn rất nhiều. Tóc mái lòa xòa trước trán, che đi một phần trán và khuôn mặt. Để chân trần đi dép lê, mắt cá chân lộ ra, khiến người khác ngạc nhiên phát hiện, thì ra hắn cũng mới chỉ có hai mươi ba tuổi thôi.

Nhận ra ánh mắt Tạ Du vẫn luôn dán trên người mình, Dư Niên ngồi trên giường, vỗ gối mềm, mỉm cười mời gọi, “Không lên giường sao?”

Lúc này Tạ Du mới rũ mắt, nằm xuống bên cạnh Dư Niên, nhưng không dám nhúc nhích.

Giả vờ không có phát hiện Tạ Du đang căng thẳng, Dư Niên nghiêng người, hôn lên môi hắn khoảng năm sáu giây mới rời ra, “Ok, chúng ta đi ngủ thôi!”

Tạ Du nhất thời không lấy lại tinh thần, sau khi cậu nói xong hắn mới mở miệng, “Chẳng phải nói là hôn môi sao?” Trong lời nói rõ ràng có sự thất vọng.

Dư Niên gật đầu, tay kéo chăn, “Ừ, hôn xong rồi, ngủ đi.” Nói xong, cậu liền nhắm hai mắt lại.

Cách một lúc, bỗng bên cạnh có động tĩnh. Tạ Du xích lại gần, hôn lên môi Dư Niên, không phải kiểu hôn lướt qua rồi thôi, thay vào đó hắn thè lưỡi ra, tiến vào khe hở giữa hai hàm răng, là một nụ hôn sâu không thể cự tuyệt.

Hô hấp dồn dập, môi và răng của Dư Niên bị tách ra, đầu lưỡi mềm nóng chạm nhau, cậu nghe bản thân vì được đối phương ngậm đầu lưỡi mà phát ra tiếng rên khẽ.

Lúc này, đột nhiên Tạ Du lại thu lưỡi về, hôn lên chóp mũi Dư Niên một cái, sau đó nằm thẳng lại, nhắm mắt nói, “Hôn xong rồi, ngủ đi.”

Nghiêm túc đàng hoàng.

Trên môi Dư Niên vẫn còn dính nước miếng, nghe thấy câu này, cậu cọ má vào gối, nhìn tư thế ngủ nghiêm chỉnh của Tạ Du bèn nhẹ nhàng dùng chân mình cọ cọ bắp chân căng cứng của Tạ Du trong chăn.

Tạ Du kiên định nhắm mắt, nhưng hơi thở đã có thay đổi.

Trong chốc lát, Tạ Du mở mắt, giang tay ôm cả người Dư Niên vào lòng, hai chân kẹp lại chân cậu, nhẹ nhàng cắn vào tai cậu, khàn giọng thì thầm, “Niên Niên, đừng quậy nữa.”

Dư Niên hôn cằm Tạ Du, lúc này mới hài lòng cười nói, “Ừ, ngủ!”

Cơn buồn ngủ được tích góp từng chút một bây giờ ào ào ập tới, Dư Niên cảm giác mình ngủ rất say, Tạ Du rời đi từ lúc nào cậu cũng chỉ có ấn tượng lờ mờ.

Cậu giơ tay chạm vào trán, dường như trên đó vẫn còn lưu lại cảm xúc ấm áp.

Sắp xếp lại chuyện phải làm ở trong đầu, Dư Niên duỗi người, lê dép vào phòng làm việc, mở thiết bị sáng tác nhạc. Thuận tay lướt weibo, Dư Niên phát hiện nhân vật Cố Huyền Ninh của mình trong “Cổ Đạo” lại xuất hiện trên trang đầu.

Không lâu sau, Mạnh Viễn gọi điện thoại tới, “Chẳng phải giải thưởng Kim Tùng sắp diễn ra rồi sao, bên “Cổ Đạo” bắt đầu PR rồi, bọn họ vừa mới liên lạc với tôi, nói ngày mốt sẽ có một buổi phỏng vấn liên quan cần cậu phối hợp, tôi đã nhét việc này vào lịch trình rồi.”

Dư Niên gật đầu, “Tôi không có vấn đề.”

Mạnh Viễn nghe thấy giọng nói của cậu tràn đầy tinh thần, “Nghỉ ngơi khỏe rồi hả?”

“Ừ, buổi trưa kéo Tạ Du ngủ chung. Nhưng mà anh ấy ngủ không lâu đã dậy đi xử lý chuyện công ty còn tôi ngủ thẳng đến tối.” Khóe môi Dư Niên vẽ lên nụ cười, xoay cây bút trong tay, “Đúng rồi, Mạnh ca, tôi viết xong lời cho bài hát đơn rồi.”

“Nhanh vậy?” Mạnh Viễn kinh hãi, “Tốc độ này của cậu, rốt cuộc cậu ăn gì mà lớn lên vậy? Mực hả?” (mực viết chứ không phải con mực nhé)

“Ăn mực không lớn nổi đâu.” Dư Niên bàn bạc, “Chẳng phải công ty nói khoảng tháng bảy tháng tám sẽ chính thức phát hành bài hát sao, lần này tôi định viết bài hát tươi mát một chút, chuyện tuyên truyền và phong cách tổng thể thì dựa vào bên kia, anh cảm thấy thế nào?”

“Phong cách ca khúc mới cậu tự quyết định, tôi không múa rìu qua mắt thợ đâu. Nhưng mà Tả Minh biết cậu bắt đầu chuẩn bị bài hát đơn mới nên hai ngày trước tôi gặp cậu ta, cậu ta còn hỏi tôi có thiếu người sản xuất âm nhạc không.” Mạnh Viễn bổ sung, “EP “Tươi Đẹp” của cậu cực kỳ hot, người chịu trách nhiệm sản xuất là Tả Minh cũng lên như diều gặp gió. Nếu có cơ hội hợp tác lần hai, nhất định cậu ta sẽ nắm chặt không buông.”

Trong lòng Dư Niên đã có chủ ý, cậu linh hoạt xoay bút, “Mạnh ca, lần này không cần làm phiền Tả lão sư đâu. Bài hát đơn này tôi muốn tự mình làm thử, còn có thể tiết kiệm tiền nữa.”

Mạnh Viễn cười to, “Ok, vậy cậu tự gánh nhé.”

“Ok.” Dư Niên lại nói, “Đúng rồi, tôi định thêm vào một loại nhạc cụ cổ truyền trong phần nhạc đệm của bài hát.”

Mạnh Viễn vừa nghe đã hiểu được mục đích của Dư Niên, “Cậu muốn mượn ca khúc tuyên truyền một chút hả?”

Dư Niên cũng không giấu, “Ừ, bây giờ tôi cũng có sức ảnh hưởng nhất định rồi nên tôi định mượn sức ảnh hưởng này, truyền bá một ít thứ.”

“Giống như hồi trước cậu nhận làm đại sứ tuyên truyền không thù lao cho viện bảo tàng Ninh thành hả?” Mạnh Viễn nghĩ ngợi, “Tôi không có ý kiến, đến lúc đó cậu nhớ gửi tài liệu cho tôi để tôi nói với bộ phận tuyên truyền thêm phần này vào.”

“Cảm ơn Mạnh ca.”

Mạnh Viễn nhớ ra, lại nhắc nhở, “Mấy ngày nay nghỉ ngơi cho khỏe, đừng có thức đêm, nếu không trạng thái lúc cậu đi thảm đỏ của giải thưởng “Kim Tùng” sẽ không tốt đâu.”

Dư Niên đồng ý, “Tôi biết rồi, nhất định tôi sẽ không thức đêm đâu.”

Ngày mười chín là ngày diễn ra lễ trao giải “Kim Tùng”, Mạnh Viễn cẩn thận quan sát Dư Niên từ trên xuống dưới, hài lòng nói, “Tình trạng da và tinh thần của cậu tốt lắm, cho dù ảnh chưa photoshop bị lộ ra ngoài cũng không ai bới móc được!”

Đầu ngón tay Dư Niên chọc chọc mặt mình, “Hai ngày trước chị tôi cố ý kêu trợ lý đem một hộp mặt nạ lớn sang, nói tôi nhất định phải nhớ thường xuyên đắp.”

Thi Nhu ở bên cạnh hiếu kỳ hỏi, “Niên Niên, mặt nạ gì vậy? Đắp sao? Tốt không?”

Dư Niên ra dấu “Suỵt”, cười nói, “Hộp mặt nạ kia em còn chưa mở nữa, nhưng không thể để chị em biết được, nếu không chị ấy sẽ tức điên!”

Thi Nhu che miệng lặng lẽ cười, “Được, nhất định chị sẽ giữ bí mật!”

Đến giờ hẹn, Dư Niên đi gặp đoàn phim “Cổ Đạo”, theo thông lệ hàn huyên vài câu, sau đó Úc Thanh mang giày cao gót đứng trước mặt Dư Niên. Dạ phục cao cấp màu đen tôn lên đường cong hoàn mỹ, móng tay sơn màu đỏ tươi cầm một cái túi xách tay vàng đen phiên bản giới hạn, đôi môi đỏ mọng rực rỡ, nụ cười càng khiến người khác kinh diễm hơn.

Nhìn kỹ làn da của Dư Niên, Úc Thanh gật đầu, “Xem ra hiệu quả của mặt nạ cũng không tệ, da em còn đẹp hơn da chị nữa!”

Dư Niên ngoan ngoãn trả lời, “Do ánh mắt của chị tốt mà.”

“Đó là đương nhiên!” Úc Thanh hất cái cằm xinh đẹp, hỏi, “Vết thương trên đùi lành chưa?”

“Đã kết vảy rồi, đi bộ không thấy đau.”

Úc Thanh yên tâm, nhớ tới cái gì đó, lại thấp giọng hỏi Dư Niên, “Nhưng mà người ở sau lưng giúp em là ai? Bất động sản Đường thị lần này bị tổn thất nặng nề, trong thời gian ngắn không thể trở mình được. Ba chị còn nói người động thủ xuống tay rất độc ác, Đường Kiến Trung vẫn đang bị thẩm tra đến bây giờ chưa được thả, về phần Đường Hiểu Kha nhất định sẽ xử nặng, nửa phần chạy chọt quan hệ tìm đường sống cũng không có.” Cô nháy mắt, “Vậy nên, em có giấu chị chuyện gì không?”

Dư Niên không giấu, ” Chị, tí nữa lễ trao giải kết thúc thì chúng ta nói tiếp nhé?”

Biết là nơi này không tiện nói, Úc Thanh cũng không truy hỏi nữa, “Được.”

Giải thưởng Kim Tùng tổ chức vào cuối tháng năm, thời tiết tốt hơn không ít. So sánh lễ phục giữa nam và nữ nghệ sĩ thì chỗ phát huy của nam nghệ sĩ ít hơn rất nhiều. Nhưng mà Dư Niên cả người là hàng cao cấp xuân hạ của Hersey, áo khoác mỏng xám đậm, vạt áo dài đến bắp chân. Bên trong phối với áo vest, sơ mi trắng và cà vạt, chân đi bốt đen, bước đi trên thảm đỏ lấp lánh ánh đèn như sao sáng, phát huy xuất sắc phong cách cổ điển Anh quốc, vô cùng rực rỡ lóa mắt. Hơn nữa nhân khí của cậu vô cùng cao, có không ít ống kính nhắm vào cậu.

Đi vào hội trường, người đứng ra tổ chức xếp cho đoàn phim ngồi gần nhau. Bên trái Dư Niên là Úc Thanh, bên phải là nữ phụ “Cổ Đạo”, Vương Nịnh Tuyết. Thời gian Dư Niên ở trong đoàn phim không lâu, cũng không có nói chuyện với Vương Nịnh Tuyết lần nào. Bốn mắt giao nhau, cậu cũng chỉ lễ độ gật đầu.

Úc Thanh chỉnh lại váy, thấp giọng nói chuyện phiếm với Dư Niên.

“Lần này em lọt vào danh sách diễn viên nam phụ xuất sắc nhất đấy, không chừng lần đầu tiên em đóng phim điện ảnh cũng có thể hốt được một giải về.”

Dư Niên vui vẻ, “Mạnh ca và em không quan tâm cái này lắm, có giải hay không không quan trọng, tham dự được là tốt rồi.”

Úc Thanh suy nghĩ cẩn thận, “Chị đã cố ý nghiên cứu rồi, diễn viên mới cùng kỳ với em chẳng có mấy ai ổn hết. Nếu không phải là kỹ thuật diễn xuất còn non tay thì cũng là đi con đường thuần lưu lượng, không biết diễn mà đạo diễn cũng chẳng biết quay.” Cô nói tiếp, “Mặc dù kỹ thuật diễn xuất của em vẫn còn phải mài giũa nhưng cảm giác ống kính của em tốt, lại còn cố gắng chịu khó, bỏ ra rất nhiều công sức. Mặc dù em chỉ là một người tí hon giữa rất nhiều người khổng lồ nhưng không biết chừng em thật sự có thể nhận được một giải đó!”

Đạo diễn Từ Hướng Lan đang ngồi nghịch điện thoại ở bên cạnh cũng nói tiếp, “Niên Niên, cược không? Nếu lần này cậu thật sự đoạt giải diễn viên mới xuất sắc nhất thì ca khúc tuyên truyền và ca khúc chủ đề của bộ phim sau của tôi, cậu thầu!”

Nghe xong câu này, Dư Niên không từ chối, cười nói, “Ok, lần này tôi thật sự rất mong bản thân nhận được giải thưởng đấy.”

Từ Hướng Lan nghe xong, sảng khoái bật cười.

Trên đạn mạc của buổi livestream lễ trao giải Kim Tùng có tầng tầng lớp lớp bình luận, từ lúc bắt đầu cũng đã có không ít.

Khi màn hình lớn trên sân khấu xuất hiện hình ảnh hoa văn của “Cổ Đạo”, lúc tuyên bố trong danh sách ứng cử viên giải thưởng diễn viên mới xuất sắc nhất có Dư Niên thì đạn mạc bùng nổ trong nháy mắt.

“—— a a a có Niên Niên! Niên Niên có giải! Nếu như Niên Niên có giải thưởng, tui ăn chay một tuần!”

“—— đánh cuộc một xe sợi cay! Giải thưởng này tuyệt đối là của Niên Niên! Không chạy thoát khỏi tay cậu ấy đâu!”

“—— một số fans mặt dày thiệt, chỉ bằng kỹ năng diễn của Dư Niên cũng có thể cầm giải Kim Tùng? Mấy người thật sự nghĩ giải thưởng Kim Tùng do nhà mấy người mở à?”

“—— không phải là Niên Cao nhưng tui mạnh dạn đoán, người mới xuất sắc nhất hẳn là Dư Niên, tui có thể xem ảnh gif của ‘Đông đô Cố Huyền Ninh’ một ngàn tám trăm lần, mỗi lần đều gào khóc vì quá kinh diễm!”

Tại hiện trường buổi trao giải, Dư Niên cũng đang chăm chú quan sát màn hình lớn. Trên sân khấu hai vị khách mời trao thưởng đang trò chuyện với nhau, Úc Thanh căng thẳng nắm chặt túi, “Sao còn chưa công bố —— “

“Tôi tuyên bố, giải thưởng Kim Tùng lần thứ ba mươi lăm, người đoạt giải diễn viên mới xuất sắc nhất là —— “Cổ Đạo”, Dư Niên!”

Trong nháy mắt nghe thấy tên mình, Dư Niên kinh ngạc không phản ứng kịp, bản thân thật sự đã đoạt giải.

Phục hồi tinh thần, Dư Niên đứng dậy, lễ phép bắt tay với Từ Hướng Lan rồi ôm Úc Thanh. Vương Nịnh Tuyết ngồi bên cạnh cũng đứng dậy, giống như Úc Thanh chuẩn bị giơ tay lên ôm. Dư Niên ý thức được, nhanh chóng đi trước một bước mỉm cười bắt bàn tay đeo găng ren của Vương Nịnh Tuyết, không dấu vết chặn lại động tác của đối phương.

Sau khi Dư Niên cầm cúp bước xuống sân khấu thì Úc Thanh cũng bước lên nhận cúp nữ diễn viên xuất sắc nhất. Không lâu sau Úc Thanh trở về chỗ ngồi, hiển nhiên là có để ý tới chi tiết vừa nãy, cô nhích lại gần Dư Niên, “Chú ý một chút, không chừng còn có hậu chiêu. Niên Niên, nhất định em phải bảo vệ sự trong sạch của bản thân!”

Bị cụm từ ‘bảo vệ sự trong sạch’ chọc cười, Dư Niên không nhìn sang bên cạnh, thì thầm trả lời “Vâng.”

Sau khi trao giải thưởng biên tập xuất sắc nhất, hai nghệ thuật gia lâu năm được mời lên sân khấu trao giải thưởng bài hát sáng tạo xuất sắc nhất.

Dư Niên ngồi thẳng lưng, biểu tình cũng nghiêm túc hơn —— so với giải thưởng diễn viên mới xuất sắc nhất thì giải thưởng này, mới là giải thưởng cậu và Mạnh Viễn nhắm tới.

Trên màn hình lần lượt xuất hiện từng tên ứng cử viên, ngay sau đó ống kính hội trường lướt tới khuôn mặt Dư Niên và bốn nhạc sĩ khác, năm khuôn mặt của bọn họ đều xuất hiện trên màn hình lớn ở sân khấu.

“... giải thưởng Kim Tùng lần thứ ba mươi lăm, người đoạt giải bài hát sáng tạo xuất sắc nhất là —— Tư Ninh! Chúc mừng!”

Cùng lúc đó, đạn mạc livestream nổ tung.

“—— vờ lờ vờ lờ! Một hơi hốt hai giải thưởng! Trọng điểm là một giải lấy thân phận diễn viên, một giải lấy thân phận nhạc sĩ sáng tác! Hu hu đừng ai hỏi tại sao tui lại quỳ xuống xem livestream!”

“—— a a a Tư Ninh! Niên Niên của tui giỏi quá! Tui phải đi mua bánh kem chúc mừng thôi! Mà tui cũng phải nói thêm, mặt của Niên Niên bị phóng đại trên màn hình lớn cũng hoàn mỹ không chút tì vết! Đẹp muốn khóc!”

“—— ha ha ha nếu không phải nhờ giải thưởng của buổi lễ tui còn không nhớ ra ca khúc chủ đề của “Cổ Đạo” là Dư Niên viết Úc Thanh hát. Hai chị em nhà này, thật sự rất lợi hại!”

Nghe thấy tên mình, Dư Niên thở phào nhẹ nhõm, trên mặt cũng lộ ra nụ cười. Đứng dậy tại chỗ, người xung quanh dồn dập chúc mừng.

Ngay lúc này, Vương Nịnh Tuyết ngồi bên cạnh cũng đứng lên, nhưng hình như không đứng vững, nghiêng người, mắt thấy sắp ngã vào người Dư Niên.

Trong chớp mắt Dư Niên nhanh chóng linh hoạt bước sang bên cạnh một bước nhỏ, Úc Thanh bên cạnh cũng kịp thời đưa tay lên, vững vàng vịn được cánh tay Vương Nịnh Tuyết.

Úc Thanh cong môi đỏ mọng, nói rõ từng chữ, “Nếu đôi giày này đi không được, thì đổi đôi khác.”

Nụ cười trên mặt Vương Nịnh Tuyết cứng đờ.

Hiện trường không ai chú ý tới nốt nhạc đệm nhỏ này, Dư Niên chỉnh lại áo khoác, lên sân khấu nhận thưởng.

Có lẽ do câu cảnh cáo này của Úc Thanh, mãi đến khi buổi trao giải kết thúc, Vương Nịnh Tuyết không có bất kỳ động tác nào.

Phỏng vấn xong, Úc Thanh và Dư Niên cùng lên xe bảo mẫu.

Sau khi ngồi xuống, Úc Thanh vén mái tóc dài được cuộn thành từng lọn lớn ra sau tai, khom người cởi giày cao gót ra, thấp giọng than phiền, “Nếu chẳng phải đôi giày này giúp chân bà đây nhìn dài hơn, mông cong hơn, vóc người sexy hơn thì bà cũng đếch thèm nhìn chứ nói gì mang!”

Để giày cao gót sang một bên, Úc Thanh nhìn Dư Niên, nhướng lông mày xinh đẹp, trêu, “Không cảm ơn bà chị đã bảo vệ sự trong sạch của em sao?”

Dư Niên nhanh nhẹn, “Cảm ơn chị!”

Mặc dù biết trong lòng người em trai này này của mình luôn có đề phòng, nhưng Úc Thanh vẫn theo thói quen ‘tụng’ vài câu, “Bây giờ em rất hot nên sẽ có rất nhiều yêu ma quỷ quái muốn lợi dụng em để lăng xê, thủ đoạn rất khó phòng bị. Nên em nhất định phải để ý, đừng để bị người ta bẫy mà không hay.”

Dư Niên đồng ý.

Lúc này Úc Thanh mới hỏi, “Chuyện của Đường Hiểu Kha, người phía sau ra tay bảo vệ em, rốt cuộc là ai? Vừa nãy thì không tiện nhưng bây giờ em có thể trả lời được chưa?”

Dư Niên nói ra một cái tên, “Tạ Du.”

Úc Thanh: “Tạ Du?”

Dư Niên gật đầu, trong mắt tràn ngập ý cười, “Ừ, chính là anh ấy.”

Chú ý tới vẻ mặt biến hóa rất nhỏ khi cậu nhắc tới cái tên này, Úc Thanh im lặng mấy giây, “Hình như... đúng là có thể dùng một tay ép em lên tường hôn thật?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK